Monday, September 25, 2023

Nhật Chiêu 1

 

BẰNG TẤT CẢ THẦN THÔNG
Biết chăng em người học hỏi
1_ giải thoát em ra khỏi vô tri
cho em biết cái cây dòng suối
2_ giải thoát em ra khỏi đám đông
cho em thấy mình là ánh lửa
3_ giải thoát em ra khỏi chính mình
cho đời đi vào em mênh mông
Người Thầy nói như thế
bằng tất cả thần thông
Biết chăng em người yêu dấu
hãy cho ta thấy
nhiệm mầu em muôn trùng
 
CHƠI BÍCH ĐÀO ĐỘNG
Biển vắng quần tiên dấu chẳng vương
Bích Đào cửa động trải hoang lương
Đất trời một áo ... ôi Từ Thức
Mây nước đôi mày...hỡi Giáng Hương
Đá vang âm trống trăng tàn sớm
Muối đọng vô tình thu đẫm sương
Người đời đâu cũng Thiên Thai mộng
Ai biết Thiên Thai cũng hí trường
NC phỏng dịch bài Du Bích Đào Động
của LÊ QUÝ ĐÔN

HÁT VỚI CA DAO
Em đi bỏ lại bùa mê
Chút mưa chút gió ta về lạnh không
Em đi bỏ lại dòng sông
Trôi ta xuống một cõi bềnh bồng đau
Ta về hát với ca dao
Lên thuyền bát nhã đi vào cõi như

LÁ VẪN YÊU NGƯỜI
Ta còn đây nhé lá ơi
gió rơi mỗi chiếc nụ cười lướt bay
cộng vui vào lá say say
mà nghe lá hát nối dài dấu yêu
cộng buồn vào lá hiu hiu
tiếng xưa vang vọng muôn chiều vàng mơ
cộng tôi vào mỗi lá thơ
đến khi lá hát em chờ bước vui
vì em lá vẫn yêu người
  
LUÂN HỒI CHO NÊN TA VỀ
Đời đầy em ơi còn đầy
vì rằng mây bay mây bay
còn ai hay không còn ai
người đi qua mà còn đây
mây như bay qua môi cười
em mang mây theo khung trời
dù bên bờ hay xa khơi
em đi vào em buồn vui
tình là chi không là chi
trong ta tình luôn thầm thì
ta đi mà như vô vi
đường tình đi mà không đi
chia ly mà không chia ly
luân hồi cho nên ta về

MÌNH LÃNG QUÊN MÌNH
(Lục bát tán hoa 70)
" ... thấy mình tự nhiên yêu
cũng như tự nhiên sống "
Thạch Lam
 
Tự nhiên đã mất lâu rồi lâu rồi
từng mùa đến giả trang chơi
tự nhiên là tự nhiên thôi
một thời vàng phấn một thời cành khô
dốc tham sông đắm vực ngờ
tự nhiên đã mất đôi bờ sơ nguyên
sống vờ yêu giả chết phiền
cõi người ta tự mình quên lãng mình

MỖI BƯỚC TA VỀ ĐÃ TỰ AN
Hãy bước em à như hợp hoan
khúc sông nào nhớ tự mênh mang
qua chùa cầu bước se se gió
thắp lửa đèn trôi lãng đãng nàng
_ _ _
khách nhặt bình yên đầy lá rụng
em thả hồn thơ ấm nắng lan
_ _ _
Ta đâu là khách đâu là chủ
mỗi bước ta về đã tự an

MỘT CHIẾC THUYỀN XUÂN
Em chèo một chiếc thuyền xuân
là khi ta trẩy tà huân lối về

NGƯỜI LONG LANH
Người xa xôi người xa xôi
cũng xa như thể chân trời xa xanh
người long lanh người long lanh
cũng gần như thể nắng quanh vai mình
người lặng thinh người lặng thinh
là mây trắng ẩn trước bình minh yêu
người cô liêu người cô liêu
là ôm vũ trụ vào phiêu lãng hồn

NGƯỜI KHÔNG TÌNH ĐÂU BIẾT
CÓ TÌNH KHÔNG
Đêm thành phố cứ tự mình châu thổ
phù sa người lũ lượt phủ ven sông
ta tưởng ta xưa tình nào một độ
ôi phố hoài ngõ nhớ mắt xanh trong
muôn đôi lứa đắp phù sa lên phố
người không tình đâu biết có tình không
ta nhìn phố cũ rồi sao bỡ ngỡ
phố đi hoài đi mãi đón mênh mông
người không tình đâu biết có tình không
 
QUỲNH HƯƠNG MỘT ĐÓA
Nghe tình vỡ một dòng hương
Chảy trong da thịt hoang đường của hoa
Chảy từ vô tận cơn mơ
Nở nghìn đóa mộng từ thơ nguyệt hồng
Ôi quỳnh hương! Đóa quỳnh hương
Trắng chiêm bao một màu sương ngọc ngà.

VẪN THA MỘT CHÚT NẮNG VÀNG
Vườn nào lá đốt trong sương
khói đi để lại hồn vương tro tàn
núi nào mỏi cánh chim hoang
vẫn tha một chút nắng vàng vừa phai
lũng nào hoa trái đang sai
ta rơi ta xuống cho đầy cuộc chơi
mộng nào cũng mộng với đời
mà thôi bởi đấy là nơi hẹn thề
nơi nào xin gọi là quê
khi tình yêu gởi ta về với ta
 
VÓC NGƯỜI THIÊN THU
Phải rằng hoa lọc không gian
lọc ta nặng nhọc lọc tàn phai đêm
sách thơm ngày mới mông mênh
và chân em đáp xuống thềm reo vui
hình ta em khéo lưu rồi
trong ta ảnh ấn vóc người thiên thu
khung trời mây trắng du du

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...