Chép Phạn thư vào từng nắm
lá
Bến cũ ngồi chờ chuyến nước xuôi
Và một chiều nào cùng bạc tóc
mình lại gặp nhau để cả cười
Hồng chung trên núi mòn một nửa
với những lá vàng chẳng kịp rơi
Bến cũ ngồi chờ chuyến nước xuôi
Và một chiều nào cùng bạc tóc
mình lại gặp nhau để cả cười
Hồng chung trên núi mòn một nửa
với những lá vàng chẳng kịp rơi
Chiều không nắng bước lang thang
Ngu ngơ ngắt chiếc lá vàng tưởng như...
Chiều nay về cố xứ
Thăm lại trời cố hương
Cố thổ giờ đổi khác
Ôi biển dâu vô thường
Cố quận còn ai không
Cố nhân kẻ theo chồng
Người ngược xuôi cơm áo
Cố lý buồn quán không
Cố nhân, cố lý, cố hương
Đất trời ngày cũ vô thường hôm nay
Đời ta những chuyến bay dài
Một hôm hồi quận mới hay tuổi già
Chim về đâu những bến sông
bay không tri kỷ cho lòng mù sương
Chống cây thiền trượng về non.
Trăm năm mộng tưởng chỉ còn hư không.
Thiên thu một đốm nắng hồng.
Nhục vinh một vệt mây bồng bềnh trôi.
Phủi tay, người lặng lẽ ngồi.
Thở sâu nghe cuộc luân hồi trong tim.
Tử sinh một cuộc trốn tìm.
Nhân sinh rồi những bóng chim cuối trời.
Dẫu đời tiếng khóc trong nôi.
Cuối đời hiu hắt một lời kinh khuya...
Chợt muốn biến mình ra làn khói
Để được một lần thanh thản bay
Sóng nước đâu cần ai thăm hỏi
Chờ hết tuổi đời lại hóa mây
Ngu ngơ ngắt chiếc lá vàng tưởng như...
Chiều nay về cố xứ
Thăm lại trời cố hương
Cố thổ giờ đổi khác
Ôi biển dâu vô thường
Cố quận còn ai không
Cố nhân kẻ theo chồng
Người ngược xuôi cơm áo
Cố lý buồn quán không
Cố nhân, cố lý, cố hương
Đất trời ngày cũ vô thường hôm nay
Đời ta những chuyến bay dài
Một hôm hồi quận mới hay tuổi già
Chim về đâu những bến sông
bay không tri kỷ cho lòng mù sương
Chống cây thiền trượng về non.
Trăm năm mộng tưởng chỉ còn hư không.
Thiên thu một đốm nắng hồng.
Nhục vinh một vệt mây bồng bềnh trôi.
Phủi tay, người lặng lẽ ngồi.
Thở sâu nghe cuộc luân hồi trong tim.
Tử sinh một cuộc trốn tìm.
Nhân sinh rồi những bóng chim cuối trời.
Dẫu đời tiếng khóc trong nôi.
Cuối đời hiu hắt một lời kinh khuya...
Chợt muốn biến mình ra làn khói
Sóng nước đâu cần ai thăm hỏi
Chờ hết tuổi đời lại hóa mây
Chung một chuyến tàu Chắc
chi cùng bến đỗ
Kẻ lên bờ, người tiếp tục trùng dương
May mắn lên bờ cũng xiêu tán muôn phương
Kẻ về phồn hoa, người sơn cùng thủy tận
Kẻ về sơn môn, người phố phường lận đận
Người buông tay, kẻ mòn mỏi tử sinh
Áo Phật mươi năm, một buổi giật mình
Ta ở đâu trên con thuyền Bát nhã
Ta về đâu trên biển đời trăm ngã
Giờ còn lại ai...những thủy thủ đồng hành
Hơn nửa đời rồi, ngày tháng sao nhanh...
Chút duyên người gặp
gỡ ngườiKẻ lên bờ, người tiếp tục trùng dương
May mắn lên bờ cũng xiêu tán muôn phương
Kẻ về phồn hoa, người sơn cùng thủy tận
Kẻ về sơn môn, người phố phường lận đận
Người buông tay, kẻ mòn mỏi tử sinh
Áo Phật mươi năm, một buổi giật mình
Ta ở đâu trên con thuyền Bát nhã
Ta về đâu trên biển đời trăm ngã
Giờ còn lại ai...những thủy thủ đồng hành
Hơn nửa đời rồi, ngày tháng sao nhanh...
Vậy thôi, đến ngã ba đời xa nhau
Cõi mê giang vĩ...giang đầu
Mỗi người lại một chuyến tàu mù khơi
Chuyện rằng sơn tự đêm trăng
Trò vòi thầy hái chị Hằng xuống chơi
Mãi khều trăng chẳng chịu rơi
Trong khuya khoắt tiếng ai cười cuối sân
Mãi khều trăng chẳng chịu rơi
Trong khuya khoắt tiếng ai cười cuối sân
Có niềm đau để con người học khôn
Bình minh rồi lại hoàng hôn
Vậy rồi...một buổi người chôn xác người
Lợi danh vinh nhục một đời
Đến ngày bạc tóc vậy rồi phủi tay
Cũng may đời chỉ trăm năm
Cho người còn dịp mơ lần tái sinh
Cũng cứ một lần không dám nói
Con nước thời gian mấy ngã trôi
Mười năm gặp lại, tình đã cỗi
Mới hay gì cũng một mùa thôi!
CHỈ
LÀ
CHỜ
Thoắt cái, người xưa đã xuống mồ
Dáng cũ bây giờ nắm xương khô
Chốn hẹn hôm nào giờ hoang lạnh
Trở về ngồi đối diện hư vô...
Chờ ai, ai nữa mà mong đợi
Đợi suốt kiếp rồi vẫn trắng tay
Bản thân nhìn mãi còn chưa thấy
Sao vẫn ngu khờ ngóng trông ai...
Chờ nhau, em lại ngồi hết chỗ
Làm gì còn có chỗ cho nhau
Cứ muốn ôm vào, lòng không mở
Trách gì...yêu chỉ nghĩa là đau!
CHUYỆN ĐÊM KHUYA
Trăng đã về tây từ khuya khoắt
Ta vẫn ngồi đây ngó bóng mình
Người đi đã lấy theo tiếng hát
Ta cứ mơ mòng cõi vô thinh
Từng bước, phố đời ta khất thực
Cơm cháo thất thường cũng ráng vui
Đôi khi đầy bát toàn mật đắng
Một phút phàm tâm cũng ngậm ngùi
Thư trai nhiều lúc như hẹp lại
Chẳng chứa nỗi hồn kẻ du phương
Khuya ngồi thắp nến nghe gió lộng
Bỗng nhớ sắt se những dặm trường
Ta loài chim lạ từ huyền sử
Lưu lạc nhân gian tự những ngày
Gặp hoài tục khách, quên tiếng hót
Khi buồn, chỉ biết ngậm ngùi bay
CHUYỆN LÒNG HẢI ĐIỂU
Ta loài haỉ diểu từ biển lại
Theo bảo về đây một buổi chiều
Ðời không dung nổi hồn du tử
Ném trả nhau về bến quạnh hiu
Bến bờ nào cũng nơi trốn
Ðâu thể dừng chân đến suốt đời
Ðợi mai bão tạnh, trời về sáng
Hải điểu laị là của biển khơi
Ta biệt trời Ðông sang trời Tây
Cô đơn làm một giấc mơ đầy
Giờ laị bỏ Nam về cõi Bắc
Ðời trước sau là nhửng chuyến bay
Ta đi không cả lời hò hẹn
Lâu lắm quên dần những vẫy tay
Từ thuở nặng lòng niềm luân lạc
Ðời đã vô chừng như kiếp mây...
CHUYỆN MỘT ĐÊM
Sinh thời mạt thế không tri kỷ
Tuổi trẻ hoài công chí dấn thân
Theo khách sơn tràng ta học lóm
Ngậm ngải lên rừng kiếm cổ nhân
Vách đá chỉ còn hoa cỏ dại
Ta cứ trần vai, trải tấm lòng
Một chiều lý hội, ta cười lớn
Trước mặt chói ngời một chữ KHÔNG
Từ biệt đại ngàn, ta về phố
Quên hết buồn vui, sống phiêu bồng
Cơm hàng, cháo chợ làm tục khách
Chiều sớm đi về những bến sông
Cứ vậy, một ngày qua miếu cổ
Bia đá rêu mờ dấu lạc tinh
Cổ tự dăm hàng ta cố đọc
Trời ạ! tên ai giống tên mình
Minh văn kể chuyện ngày xưa đó
Có một tiên đồng trót uống say
Trời đày xuống thế, cho biết khổ
Cứ vậy mà tiên ghé đất này
Tiên giúp thôn dân nhiều lắm lắm
Trẻ làng năm tuổi biết làm thơ
Lỗ phu ai cũng tài thao lược
Thiếu nữ khuê phòng hiểu quân cơ
Rồi đến một ngày, Trời biết chuyện
Sai sứ xuống làng triệu thăng thiên
Suốt một đêm dài tiên không ngủ
Mới hay mình đã lụy phàm duyên
Nhớ lại một chiều mưa nguyệt tận
Say mèm, tiên lạc bước nhà quen
Lầu cao một bóng hồng áo lục
Thơm ngát tay ai đứng thắp đèn
Ðêm đó tiên về thao thức mãi
Dã hạc xuống đồng lụy đỗ quyên
Rượu cạn mấy bình, lòng chửa lịm
Gió tối đi về khuấy trích tiên
Tình cứ cho đi không nhận lại
Với những hoàng hôn ngóng ánh đèn
Tình câm sao cũng ra si dại
Ðể giờ tiên chẳng muốn về tiên
Ðã tới giờ linh, thiên sứ giục
Tiên vật nài xin biệt chỗ quen
Thềm cũ, thẫn thờ tiên rảo bước
Lầu tối, ai kia chửa thắp đèn
Và rồi chợt hiểu, tiên cay mắt
Sân trước nhà ai xác pháo hoen
Người đã sang sông về đâu đó
Chốn cũ giờ thôi chẳng ánh đèn
Ðau thắt buồng tim, tiên thét lớn
Ta choàng tỉnh dậy, giấc mơ tiên
Ta vẫn là mình nơi cõi tục
Chênh chếch ngoài kia bóng trăng lên…
CHUYỆN MƯỜI NĂM TRƯỚC
Nhặt hai chiếc lá Bồ Đề
một trao cho nhỏ một về làm tin
Rồi ta một buổi lụy tình
Cắt hai đuôi lá: Ra hình đôi tim
Một mai tình có nổi chìm
Đuôi xưa ghép lại ra tim Bồ Đề
Cho bờ giác nối bến mê
Cho tình trần một ngõ về vô sanh
Rồi ta một buổi lụy tình
Cắt hai đuôi lá: Ra hình đôi tim
Một mai tình có nổi chìm
Đuôi xưa ghép lại ra tim Bồ Đề
Cho bờ giác nối bến mê
Cho tình trần một ngõ về vô sanh
CHUYỆN MƯỜI NĂM SAU
Bốn mươi năm tưởng mình ngon
Hay đâu mình dễ vỡ giòn hơn chi
Hay đâu mình dễ vỡ giòn hơn chi
Khuya ngồi vá lại lá y
Lần tay chỗ rách cái gì lạ ghê
Ô hay, đuôi lá Bồ Đề
Phần trên...để lại cõi mê mất rồi
Một vùng hồi ức xa xôi
Ngày xưa từng hẹn luân hồi gặp nhau
Bây giờ tình đã về đâu
Mà thôi nay đã bạc đầu...gặp chi!
Ô hay, đuôi lá Bồ Đề
Phần trên...để lại cõi mê mất rồi
Một vùng hồi ức xa xôi
Ngày xưa từng hẹn luân hồi gặp nhau
Bây giờ tình đã về đâu
Mà thôi nay đã bạc đầu...gặp chi!
CHUYỆN NGÀN NĂM NỮA
Dương suy âm thịnh…thế rồi
Thiền sư thất niệm xuống đời làm thơ
Mặc ai biển khổ ngóng chờ
Con thuyền bát nhã mấy bờ lãng du
Đèn chùa khi tỏ khi lu
Đạo tràng biết mấy ai tu thật lòng
Kẻ cầu danh lợi phố đông
Người về bến hạ cho lòng lên rêu
Sơn môn hiu hắt nắng chiều
Am mây giờ cũng ra điều bỏ hoang
trên sân một nén hương tàn
Tịch liêu hậu viện mấy hàng cỏ xanh
Hỏi em, giờ đã thị thành
Bon chen kiếm chút lợi danh với đời
Hỏi anh, cũng để ngậm ngùi
Sơn tăng giờ cũng ra người quan viên
Xót lòng…một nỗi đau riêng
Người choàng tỉnh giấc…ngoài hiên gió tràn.
CHUYỆN NỬA ĐÊM
Giữa khuya Nhắm mắt kiết già
Thở vào vô ngã Thở ra vô thường
Mười lăm phút Hết ghét thương
Thêm dăm phút nữa Thấy đường về non!
CHUYỆN TÌNH TỨ NIỆM XỨ
Nhớ người, chỉ biết làm thơ
đèn khuya thức trắng để chờ phone nhau
đèn xưa còn bị hết dầu
đèn nay xài điện...bạc đầu đợi em
tu hoài chẳng khá, tệ thêm
quán thân chỉ thấy mắt em đang nhìn
Quán tâm thấy một chữ tình
chuyển sang quán thọ thấy mình đơn côi
thôi đành quán pháp mà thôi
bên trong uẩn xứ, trời ơi, vẫn là
vẫn là hình bóng người ta
vẫn danh sắc ấy sao mà dễ thương
quán chi cũng thấy vô thường
chỉ riêng em vẫn cứ trường cửu...xinh
Quán tâm nay đổi quán tình
bao nhiêu danh sắc còn mình em thôi
bỗng dưng chẳng ngán luân hồi
mà mê sinh tử có tôi, có người
bao giờ mình hết ham chơi
tròn duyên theo Phật bỏ đời mà đi!
CÕI ĐIÊN
(Ngẫu Nhiên Ca)
Nhạc: Trịnh Công Sơn
Lời: Toại Khanh
Bồ tát yêu muôn loài
Lòng chẳng dính mắc vào ai
Đời sống chiêm bao này
Năm tháng nước mắt vơi đầy
Bàn chân bước đi hoài
Trần gian giấc mơ phai
Dặm trần kiếp lưu đày
Trầm luân có riêng ai
Ngồi đếm làn hơi này
Ngày tháng váng vất bờ môi
Lạnh lắm đôi vai gầy
Thân xác héo úa đêm ngày
Người ơi mỏi chân rồi
Lòng mưa suốt hôm mai
Phàm tâm rách bươm rồi
Giờ im tiếng đi thôi
Vậy đó trăm năm rồi
Lòng có tiếc nhớ cũng thôi
Liệm xác nhau trong đời
Dòng nến nước mắt xa người
Rồi đây biết bao đời
Tiếp nối kiếp vần xoay
Rồi đây sẽ bao lần
Tiếp nối kiếp xoay vần......
Và chỉ là hạt bụi
Một hôm bỏ về xuôi
Đêm nào trên mái phố
Nhớ non xưa ngậm ngùi
CHÍCH LÝ THIÊN TRÙNG
Ta về viễn phố không bè bạn
Với những lá vàng buổi chớm đông
Hôm qua thôi cũng là mộng mị
Ta nhặt tình xưa thả xuống dòng
Thôi cũng một lần tiễn biệt nhau
Tình chi con nước với chân cầu
Mỗi tháng trăng về trên sông vắng
Thủy nguyệt tương phùng biết nói sao
Chống trượng xuống đò, không ngoảnh lại
Ta về bờ nọ hái hoa lau
Chiếc áo cuồng tăng màu tuyết trắng
Đời ạ, giờ ta để tang nhau
Phải chịu một lần nghe xót xa
Đôi bữa trầm luân cũng đã là
Mai kia giũ áo về nghìn dặm
Bến lạ soi mình, ta thấy ta
Trên bến Lăng Vân ngày sau ấy
Em có về không, ta vẫn chờ
Gặp nhau lần cuối rồi vĩnh biệt
Kỷ vật chỉ là mấy trang thơ…
CHIÊM
BAO
Để cho hạt cát hóa thân thành người
Chiêm bao để khóc rồi cười
Ngẩn ngơ sinh hóa ngậm ngùi hóa sinh!
Một hôm bỏ về xuôi
Đêm nào trên mái phố
Nhớ non xưa ngậm ngùi
Ta về viễn phố không bè bạn
Với những lá vàng buổi chớm đông
Hôm qua thôi cũng là mộng mị
Ta nhặt tình xưa thả xuống dòng
Thôi cũng một lần tiễn biệt nhau
Tình chi con nước với chân cầu
Mỗi tháng trăng về trên sông vắng
Thủy nguyệt tương phùng biết nói sao
Chống trượng xuống đò, không ngoảnh lại
Ta về bờ nọ hái hoa lau
Chiếc áo cuồng tăng màu tuyết trắng
Đời ạ, giờ ta để tang nhau
Phải chịu một lần nghe xót xa
Đôi bữa trầm luân cũng đã là
Mai kia giũ áo về nghìn dặm
Bến lạ soi mình, ta thấy ta
Trên bến Lăng Vân ngày sau ấy
Em có về không, ta vẫn chờ
Gặp nhau lần cuối rồi vĩnh biệt
Kỷ vật chỉ là mấy trang thơ…
Để cho hạt cát hóa thân thành người
Chiêm bao để khóc rồi cười
Ngẩn ngơ sinh hóa ngậm ngùi hóa sinh!
CHIỀU VIẾNG NGHĨA TRANG
Gọi nhau từ triệu kiếp nào
Đời như con nước làm sao thấy người
Tình như một đốm ma trơi
Ngõ quen tâm thức gọi mời âm dương
Một khuya mả lạng bên đường
Chút trăng cuối tháng ai nương gió về
Dặm trần lần dấu nẻo mê
Người sinh tử mãi tìm về tử sinh
Trầm luân...ai chẳng một mình
Tìm thêm chi nữa thứ tình bơ vơ!
CHIỀU VỌNG CÁC
Về cõi nắng trốn mùa đông
Trần vai gánh bụi đi rong phố đời
Ngó trăng góc chợ mỉm cười
Biết đâu đấy giữa biển người gặp nhau!
CHỜ
Thoắt cái, người xưa đã xuống mồ
Dáng cũ bây giờ nắm xương khô
Chốn hẹn hôm nào giờ hoang lạnh
Trở về ngồi đối diện hư vô...
Chờ ai, ai nữa mà mong đợi
Đợi suốt kiếp rồi vẫn trắng tay
Bản thân nhìn mãi còn chưa thấy
Sao vẫn ngu khờ ngóng trông ai...
Chờ nhau, em lại ngồi hết chỗ
Làm gì còn có chỗ cho nhau
Cứ muốn ôm vào, lòng không mở
Trách gì...yêu chỉ nghĩa là đau!
CHỢ
CHO MỘT NGƯỜI DƯỚI PHỐ
Về là gặp, đi là xa
mỗi năm một bận...kể là hữu duyên
mốt mai trở lại rừng thiền
thả buồn vui cũ xuống triền sông mê
biết đâu sau có buổi về
còn nghe trên sóng câu thề năm xưa
CHÙA CŨ
về chùa phơi áo ngoài sân
thầy tu mà cứ nghe chân hải hồ
sợ mai sương gió dạt xô
túi nông, rớt chữ nam mô ven đường
đêm xa...buồn thắp bó hương
khói bay...mình tóc pha sương mất rồi
giữa khuya mở cửa nhìn trời
nỗi riêng meo mốc ai người tương tri!
Tài hoa rao bán chợ đời
Những ngày ế ẩm hỏi người buồn không
Ở đây mưa nắng bất chừng
Từng đêm lữ thứ nhớ rừng mà thương
CHO MỘT NGƯỜI DƯỚI PHỐ
Về là gặp, đi là xa
mỗi năm một bận...kể là hữu duyên
mốt mai trở lại rừng thiền
thả buồn vui cũ xuống triền sông mê
biết đâu sau có buổi về
còn nghe trên sóng câu thề năm xưa
CHÙA CŨ
về chùa phơi áo ngoài sân
thầy tu mà cứ nghe chân hải hồ
sợ mai sương gió dạt xô
túi nông, rớt chữ nam mô ven đường
đêm xa...buồn thắp bó hương
khói bay...mình tóc pha sương mất rồi
giữa khuya mở cửa nhìn trời
nỗi riêng meo mốc ai người tương tri!
CHUÔNG VÀ LÁ
Rồi mai con nước xuôi về biển
quên chuyện rong rêu của một thời
người sẽ nguôi ngoai niềm mộng mị
của người và cũng của riêng tôi
Tôi ôm tục niệm về sơn tự
thả dần theo những tiếng chuông rơi
như tiếng lòng trao người quen cũ
đôi bữa quen nhau cũng một đời
Rồi những mùa thu vắng lá vàng
tôi trời phương ngoại dấu chim hoang
gót bụi xứ người mơ phố cũ
một bóng ven trời dám thở than
Về đâu, cũng cứ là non thẳm
bên cầu biên giới bóng chiều loang
nhặt lá rừng thông nhen chút lửa
ngó chuyện đời trong chút bụi tàn...
quên chuyện rong rêu của một thời
người sẽ nguôi ngoai niềm mộng mị
của người và cũng của riêng tôi
Tôi ôm tục niệm về sơn tự
thả dần theo những tiếng chuông rơi
như tiếng lòng trao người quen cũ
đôi bữa quen nhau cũng một đời
Rồi những mùa thu vắng lá vàng
tôi trời phương ngoại dấu chim hoang
gót bụi xứ người mơ phố cũ
một bóng ven trời dám thở than
Về đâu, cũng cứ là non thẳm
bên cầu biên giới bóng chiều loang
nhặt lá rừng thông nhen chút lửa
ngó chuyện đời trong chút bụi tàn...
Tình có đa
đoan như thác suối
rồi thì cũng sẽ một dòng thôi
Tôi ôm tục niệm về sơn tự
thả dần theo những tiếng chuông rơi
Phố xá ngày sau em còn nhớ
chiều sớm lắng lòng đợi chuông tôi
CHUYỆN CŨ
Xác trà vun đống bên hiên
Đêm nào nở đóa đổ quyên đợi người
CHUYỆN ĐÊM KHUYA
Trăng đã về tây từ khuya khoắt
Ta vẫn ngồi đây ngó bóng mình
Người đi đã lấy theo tiếng hát
Ta cứ mơ mòng cõi vô thinh
Từng bước, phố đời ta khất thực
Cơm cháo thất thường cũng ráng vui
Đôi khi đầy bát toàn mật đắng
Một phút phàm tâm cũng ngậm ngùi
Thư trai nhiều lúc như hẹp lại
Chẳng chứa nỗi hồn kẻ du phương
Khuya ngồi thắp nến nghe gió lộng
Bỗng nhớ sắt se những dặm trường
Ta loài chim lạ từ huyền sử
Lưu lạc nhân gian tự những ngày
Gặp hoài tục khách, quên tiếng hót
Khi buồn, chỉ biết ngậm ngùi bay
CHUYỆN LÒNG HẢI ĐIỂU
Ta loài haỉ diểu từ biển lại
Theo bảo về đây một buổi chiều
Ðời không dung nổi hồn du tử
Ném trả nhau về bến quạnh hiu
Bến bờ nào cũng nơi trốn
Ðâu thể dừng chân đến suốt đời
Ðợi mai bão tạnh, trời về sáng
Hải điểu laị là của biển khơi
Ta biệt trời Ðông sang trời Tây
Cô đơn làm một giấc mơ đầy
Giờ laị bỏ Nam về cõi Bắc
Ðời trước sau là nhửng chuyến bay
Ta đi không cả lời hò hẹn
Lâu lắm quên dần những vẫy tay
Từ thuở nặng lòng niềm luân lạc
Ðời đã vô chừng như kiếp mây...
Sinh thời mạt thế không tri kỷ
Tuổi trẻ hoài công chí dấn thân
Theo khách sơn tràng ta học lóm
Ngậm ngải lên rừng kiếm cổ nhân
Vách đá chỉ còn hoa cỏ dại
Ta cứ trần vai, trải tấm lòng
Một chiều lý hội, ta cười lớn
Trước mặt chói ngời một chữ KHÔNG
Từ biệt đại ngàn, ta về phố
Quên hết buồn vui, sống phiêu bồng
Cơm hàng, cháo chợ làm tục khách
Chiều sớm đi về những bến sông
Cứ vậy, một ngày qua miếu cổ
Bia đá rêu mờ dấu lạc tinh
Cổ tự dăm hàng ta cố đọc
Trời ạ! tên ai giống tên mình
Minh văn kể chuyện ngày xưa đó
Có một tiên đồng trót uống say
Trời đày xuống thế, cho biết khổ
Cứ vậy mà tiên ghé đất này
Tiên giúp thôn dân nhiều lắm lắm
Trẻ làng năm tuổi biết làm thơ
Lỗ phu ai cũng tài thao lược
Thiếu nữ khuê phòng hiểu quân cơ
Rồi đến một ngày, Trời biết chuyện
Sai sứ xuống làng triệu thăng thiên
Suốt một đêm dài tiên không ngủ
Mới hay mình đã lụy phàm duyên
Nhớ lại một chiều mưa nguyệt tận
Say mèm, tiên lạc bước nhà quen
Lầu cao một bóng hồng áo lục
Thơm ngát tay ai đứng thắp đèn
Ðêm đó tiên về thao thức mãi
Dã hạc xuống đồng lụy đỗ quyên
Rượu cạn mấy bình, lòng chửa lịm
Gió tối đi về khuấy trích tiên
Tình cứ cho đi không nhận lại
Với những hoàng hôn ngóng ánh đèn
Tình câm sao cũng ra si dại
Ðể giờ tiên chẳng muốn về tiên
Ðã tới giờ linh, thiên sứ giục
Tiên vật nài xin biệt chỗ quen
Thềm cũ, thẫn thờ tiên rảo bước
Lầu tối, ai kia chửa thắp đèn
Và rồi chợt hiểu, tiên cay mắt
Sân trước nhà ai xác pháo hoen
Người đã sang sông về đâu đó
Chốn cũ giờ thôi chẳng ánh đèn
Ðau thắt buồng tim, tiên thét lớn
Ta choàng tỉnh dậy, giấc mơ tiên
Ta vẫn là mình nơi cõi tục
Chênh chếch ngoài kia bóng trăng lên…
CHUYỆN MƯỜI NĂM TRƯỚC
Nhặt hai chiếc lá Bồ Đề
một trao cho nhỏ một về làm tin
Rồi ta một buổi lụy tình
Cắt hai đuôi lá: Ra hình đôi tim
Một mai tình có nổi chìm
Đuôi xưa ghép lại ra tim Bồ Đề
Cho bờ giác nối bến mê
Cho tình trần một ngõ về vô sanh
Rồi ta một buổi lụy tình
Cắt hai đuôi lá: Ra hình đôi tim
Một mai tình có nổi chìm
Đuôi xưa ghép lại ra tim Bồ Đề
Cho bờ giác nối bến mê
Cho tình trần một ngõ về vô sanh
CHUYỆN MƯỜI NĂM SAU
Bốn mươi năm tưởng mình ngon
Hay đâu mình dễ vỡ giòn hơn chi
Hay đâu mình dễ vỡ giòn hơn chi
Khuya ngồi vá lại lá y
Lần tay chỗ rách cái gì lạ ghê
Ô hay, đuôi lá Bồ Đề
Phần trên...để lại cõi mê mất rồi
Một vùng hồi ức xa xôi
Ngày xưa từng hẹn luân hồi gặp nhau
Bây giờ tình đã về đâu
Mà thôi nay đã bạc đầu...gặp chi!
Ô hay, đuôi lá Bồ Đề
Phần trên...để lại cõi mê mất rồi
Một vùng hồi ức xa xôi
Ngày xưa từng hẹn luân hồi gặp nhau
Bây giờ tình đã về đâu
Mà thôi nay đã bạc đầu...gặp chi!
Dương suy âm thịnh…thế rồi
Thiền sư thất niệm xuống đời làm thơ
Mặc ai biển khổ ngóng chờ
Con thuyền bát nhã mấy bờ lãng du
Đèn chùa khi tỏ khi lu
Đạo tràng biết mấy ai tu thật lòng
Kẻ cầu danh lợi phố đông
Người về bến hạ cho lòng lên rêu
Sơn môn hiu hắt nắng chiều
Am mây giờ cũng ra điều bỏ hoang
trên sân một nén hương tàn
Tịch liêu hậu viện mấy hàng cỏ xanh
Hỏi em, giờ đã thị thành
Bon chen kiếm chút lợi danh với đời
Hỏi anh, cũng để ngậm ngùi
Sơn tăng giờ cũng ra người quan viên
Xót lòng…một nỗi đau riêng
Người choàng tỉnh giấc…ngoài hiên gió tràn.
CHUYỆN NỬA ĐÊM
Giữa khuya Nhắm mắt kiết già
Thở vào vô ngã Thở ra vô thường
Mười lăm phút Hết ghét thương
Thêm dăm phút nữa Thấy đường về non!
CHUYỆN TÌNH TỨ NIỆM XỨ
Nhớ người, chỉ biết làm thơ
đèn khuya thức trắng để chờ phone nhau
đèn xưa còn bị hết dầu
đèn nay xài điện...bạc đầu đợi em
tu hoài chẳng khá, tệ thêm
quán thân chỉ thấy mắt em đang nhìn
Quán tâm thấy một chữ tình
chuyển sang quán thọ thấy mình đơn côi
thôi đành quán pháp mà thôi
bên trong uẩn xứ, trời ơi, vẫn là
vẫn là hình bóng người ta
vẫn danh sắc ấy sao mà dễ thương
quán chi cũng thấy vô thường
chỉ riêng em vẫn cứ trường cửu...xinh
Quán tâm nay đổi quán tình
bao nhiêu danh sắc còn mình em thôi
bỗng dưng chẳng ngán luân hồi
mà mê sinh tử có tôi, có người
bao giờ mình hết ham chơi
tròn duyên theo Phật bỏ đời mà đi!
CÕI ĐIÊN
(Ngẫu Nhiên Ca)
Nhạc: Trịnh Công Sơn
Lời: Toại Khanh
Bồ tát yêu muôn loài
Lòng chẳng dính mắc vào ai
Đời sống chiêm bao này
Năm tháng nước mắt vơi đầy
Bàn chân bước đi hoài
Trần gian giấc mơ phai
Dặm trần kiếp lưu đày
Trầm luân có riêng ai
Ngồi đếm làn hơi này
Ngày tháng váng vất bờ môi
Lạnh lắm đôi vai gầy
Thân xác héo úa đêm ngày
Người ơi mỏi chân rồi
Lòng mưa suốt hôm mai
Phàm tâm rách bươm rồi
Giờ im tiếng đi thôi
Vậy đó trăm năm rồi
Lòng có tiếc nhớ cũng thôi
Liệm xác nhau trong đời
Dòng nến nước mắt xa người
Rồi đây biết bao đời
Tiếp nối kiếp vần xoay
Rồi đây sẽ bao lần
Tiếp nối kiếp xoay vần......
CÕI MỘNG
Buổi chiều về phố rong chơi
Phố mưa đành lại nhờ người chửa quen
CÕI THIÊN THU
(Hòn Vọng Phu 1)
Nhạc: Lê Thương
Lời: Toại Khanh
Một hôm dừng chân đứng bên đường
trông bóng mây vô thường
nhìn mù khơi cuối đường
người ruổi giong mấy phương
ngó bốn phương xa vời
ta hắt hiu bên đời
mây buồn bay cuối trời
ngoài vườn thu lá rơi
lắt lay phận người ơi
sau yêu đương còn ai giữ được tim vàng
sau trăm năm rồi chôn xác nhau bên đàng
người một đời mòn gót lang thang
người luân hồi như cánh chim hoang
trong vô minh còn ai ngán nỗi đoạn trường
trong u mê còn ai nhớ cuộc vô thường
người muôn đời sống kiếp tơ vương
đừng trách mình trọn kiếp đau thương...
Lên non tu thì không ước hẹn ngày về
Chân ra đi thì tim đã nuôi nguyện thề
Nhìn bao người mà nghe xót xa
Tiên vẫn buồn còn nói chi ta
Bao công phu thiền tư chánh niệm đêm ngày
Bao gian truân giờ chồng lên xác thân này
Tim lạnh lùng chân cũng thêm chai
Chí tu hành muôn kiếp không phai
một đời chán ở, thèm đi
mai xuôi tay, lấy valise làm mồ
hành trang gom hết, chất vô
để kẻ dưới mồ còn tiếp tục đi
CÕI THIÊN THU
(Hòn Vọng Phu 1)
Nhạc: Lê Thương
Lời: Toại Khanh
Một hôm dừng chân đứng bên đường
trông bóng mây vô thường
nhìn mù khơi cuối đường
người ruổi giong mấy phương
ngó bốn phương xa vời
ta hắt hiu bên đời
mây buồn bay cuối trời
ngoài vườn thu lá rơi
lắt lay phận người ơi
sau yêu đương còn ai giữ được tim vàng
sau trăm năm rồi chôn xác nhau bên đàng
người một đời mòn gót lang thang
người luân hồi như cánh chim hoang
trong vô minh còn ai ngán nỗi đoạn trường
trong u mê còn ai nhớ cuộc vô thường
người muôn đời sống kiếp tơ vương
đừng trách mình trọn kiếp đau thương...
Lên non tu thì không ước hẹn ngày về
Chân ra đi thì tim đã nuôi nguyện thề
Nhìn bao người mà nghe xót xa
Tiên vẫn buồn còn nói chi ta
Bao công phu thiền tư chánh niệm đêm ngày
Bao gian truân giờ chồng lên xác thân này
Tim lạnh lùng chân cũng thêm chai
Chí tu hành muôn kiếp không phai
một đời chán ở, thèm đi
mai xuôi tay, lấy valise làm mồ
hành trang gom hết, chất vô
để kẻ dưới mồ còn tiếp tục đi
CÒN CHÚT MÂY BAY
Sơn tăng về phố quên mình
Đem tâm kinh đổi chút tình phố hoa
Rồi gì cũng của người ta
Trả xong của mượn...thế là trắng tay
Ồ không, còn lại chút này
Của riêng còn chút mây bay ven trời
Tình em rồi cũng về trời
Để ta về đất nghe đời đã khuya
Bỗng dưng quên mất nẻo về
Mấy hôm lạc chợ mà nghe luân hồi!
CÒN
ĐI
một đời chán ở, thèm đi
mai xuôi tay, lấy valise làm mồ
hành trang gom hết, chất vô
để kẻ dưới mồ còn tiếp tục đi
mai xuôi tay, lấy valise làm mồ
hành trang gom hết, chất vô
để kẻ dưới mồ còn tiếp tục đi
CŨ
Phố xưa một buổi về thăm
Trang kinh ngày cũ vẫn nằm bên nghiên
No comments:
Post a Comment