Mây giăng trên đỉnh Ngoạ Tùng Am
Góp mặt cùng trăng sáng đạo vàng
Thầy cùng đại chúng đêm tao ngộ
Thơ đạo Huyền Không tiếng chuông vang.
Kính bạch Thầy cùng quý Sư Thúc!
Bên ni bờ Thái Bình Dương ánh trăng tháng hai đã xuất hiện gần tròn, chỉ còn vài đêm nữa là trăng tròn. Con nhớ về Huyền Không, con xin viết vài dòng gửi đến Thầy, quý Sư Thúc cùng toàn thể chư Tăng và đại chúng, xem như đây là sự góp mặt của con trong đêm Huyền Không tao ngộ năm nay.
Rằm tháng hai đối với con có rất nhiều ý nghĩa, thứ nhất là kỷ niệm ngày thành lập Huyền Không do Thầy Viên Minh khai sáng cách đây 48 năm về trước, và hằng năm lấy ngày rằm tháng hai làm ngày Huyền Không tao ngộ, để Thầy trò, huynh đệ và hàng Phật tử chúng con ai có đủ điều kiện, cơ hội về gặp lại nhau, ôn lại biết bao là kỷ niệm, cũng là cơ hội để Thầy tổ sách tấn cho chúng con trên bước đường học đạo.
Thứ đến là đứa con trai đầu lòng của con, cháu chào đời vào ngày rằm tháng hai cách đây đúng 41 năm về trước, và được Thầy Viên Minh đặt tên là Huyền Hội, kỷ niệm ngày hội Huyền Không.
Huyền Không là đạo là thơ
Có trăng có nước có bờ vô vi
Huyền Không người đến rồi đi
Có người trú lại kinh thi cả đời...
Cho dù chúng con đến rồi đi, chưa đủ duyên để trú lại cả một đời như quý Ngài quý Sư, nhưng con luôn mang theo trong lòng tinh thần Huyền Không, từ những ngày đầu tiên bên chân quý Sư Thúc Giới Đức, ST Pháp Tông, ST Tuệ Tâm, và Sư Tâm Đức lúc còn Huyền Không Lăng Cô, quý Sư đã dạy cho con biết bao điều từ thân giáo của quý Sư, cùng những lời khai thị quý báu mà con đã học được từ quý Sư Huyền Không.
Trong ngoài rõ biết sáng như nhau
Ảo tưởng lăng xăng hết vọng cầu
Tâm thường tịch tịnh hằng soi chiếu
Thấy pháp chân như Đạo nhiệm mầu...
Cho nên Huyền Không, không là vô thuỷ nên mãi là vô chung.
Như sương với nước đâu thành là hai
Huyền không từ độ thoát thai
Là Huyền Không đã không ngoài Huyền Không.
Nhờ vậy mà bây giờ đã có vô lượng Pháp tánh Huyền Không đã và đang đi vào lòng người trên toàn thế giới mà quý Ngài đã ươm mầm cho chúng con.
Nhân ngày Huyền Không tao ngộ năm nay con xin gửi đến Thầy cùng quý Sư Thúc và đại chúng bài thơ, con làm lúc đi theo Thầy với Sư Thúc Pháp Tông qua Hawaii 2019
Nhớ Huyền Không xưa!
Ngắm biển Lăng Cô mát bóng dừa
Làng chài cát trắng nhô ra biển
Nhớ dòng suối nhỏ những đêm mưa
Nằm nghe thác đổ tiếng ầm vang
Nhớ đến người xưa chiếc y vàng
Người ra đi mãi... không trở lại
Ta về sống giữa kiếp hồng hoang
Nhớ người, nhớ cảnh, nhớ vườn lan
Nhớ hội Huyền Không, ánh trăng vàng
Đường lên trà thất cong tay vượn
Bên chòi tranh bếp khóm hoa trang
Nhớ lại nơi đây đã một thời
Thầy trò huynh đệ ngắm mây trôi
Ngắm hoàng hôn tím tan trên nước
Đá bạc rêu phong biển gọi mời
Bốn sáu năm rồi nghe thật xa
Bao nhiêu thay đổi giữa ta bà
Huyền Không năm ấy, không còn nữa
Nhưng Huyền Không mãi... sống trong ta.
Con kính chúc Thầy, quý Sư Thúc cùng toàn thể đại chúng tham gia Huyền Không tao ngộ năm nay được nhiều sức khỏe.
Sàdhu sàdhu lành thay, con, Liễu Ngộ
Mười năm du hoá khắp muôn phương
Từ trong cốt lõi lời Phật dạy
Trải nghiệm tự thân chứng con đường
Kính bạch Thầy!
Chúng con vô cùng xúc động, khi được đón tiếp Thầy đến với phật tử Sydney chúng con, năm nay cũng là kỷ niệm 10 năm chúng con được gặp Thầy, và được Thầy khai thị giáo pháp của Đức Thế Tôn một cách giản dị, rõ ràng và minh bạch, qua thực chứng của Thầy, trên con đường giác ngộ giải thoát. Chúng con kính thương Thầy như một người Cha của mình, con xin đại diện Phật Tử Sydney gửi đến Cha qua cảm xúc bài thơ sau đây:
Xin đừng hỏi, vì sao tôi hay khóc?
Không phải hờn, chẳng phải giận, một ai
Nghĩ đến Cha, trên những chuyến đi dài
Tuổi hạc lớn, vẫn miệt mài cuộc lữ
Thương chúng sanh, cứ ra vào sinh tử
Kinh điển nhiều, lại lý sự... si mê
Cha đến đây, khai thị thấy đường về
Đến bến giác, giữa bờ mê hiện tại
Con từng hỏi, vì sao ta tham ái?
Trên đường tu, gặp chướng ngại trùng trùng
Cha thường nói, đừng ảo tưởng mông lung
Chỉ thấy Pháp, với tâm không rỗng lặng
Nghe pháp Cha, trên môi con vị mặn
Biết bao người cũng sâu lắng như con
Đãnh lễ Cha, hương pháp bảo mãi còn
Đi đúng hướng, tấm lòng son bái tạ ...
Một ly trà!
Thời tiết lúc này ở Oklahoma tháng 5 rồi mà vẫn còn khá lạnh. Mấy hôm rày cái cuống họng của Thầy không ổn vì bị nhiễm lạnh, do sự nhiệt tình của Thầy Trúc Thái Bạch viện chủ Thiền Viện Chơn Tâm hướng dẫn Thầy đi tham quan Thiền Viện trước khi Thầy vào chia sẻ Pháp với Phật tử, lại thêm bài giảng kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ đã làm cổ họng Thầy nặng thêm.
Cho dù đang ở đâu, Việt Nam hay nước ngoài Thầy lúc nào cũng thức dậy trước 4 giờ sáng để trả lời câu hỏi của Phật tử khắp nơi gửi về. Và thường tôi cũng thức dậy giờ đó để nấu nước sôi pha trà dâng Thầy. Sáng nay sau khi dâng Thầy ly trà, Thầy nói con cũng uống đi, cũng vừa lúc đó anh chị Viên An & Tịnh Lạc xin trình Pháp, tôi nhớ rất rõ anh chị quỳ xuống đảnh lễ Thầy xong, anh Tịnh Lạc chắp tay kính bạch Thầy sau 40 năm vợ chồng chúng con tinh tấn tu hành, hành thiền miên mật cho đến giờ này nhờ ơn Thầy khai thị chúng con mới (biết đường trở về nhà) tôi đứng đó nhìn những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ oà lăn trên má của anh chị. Tôi thật sự xúc động và đôi mắt mình cũng cay theo, nhờ những giọt nước mắt của anh chị mà tôi đã phát hiện ra ly trà sáng nay tôi chế hơi đậm nên vị đắng cũng hơi nhiều, vị đắng nhiều đã làm mất đi cái hương thơm của trà, mất đi cái tinh tuý tự nhiên của vị trà, nó giống như lời trình Pháp của anh chị vậy, cái anh chị mong muốn tu tập để đắc được, để trở thành một cái gì đó cao siêu trong đạo Phật mà quên đi cái thấy thật sự trọn vẹn trong sáng tại đây và bây giờ mới là quan trọng cho người hành giả. Cái vị đắng ly trà sáng nay có khác gì cái vị đắng cuộc đời mà con người trải qua, không nếm qua cái vị đắng thì làm sao thấy được cái hậu của trà là vị ngọt tất yếu.
Thuận nghịch cứ tuỳ duyên
Thấy ra mới là thiền
Tịch tịnh từng đối tượng
Tánh biết vốn như nhiên...
Con kính dâng lên Thầy Viên Minh
Tặng A/C Viên An & Tịnh Lạc. LN
No comments:
Post a Comment