VÀO THƠ
Có chuyến đi nào mà lòng quê không vương vấn? Ngựa Kiền Trắc đã vượt khỏi hoàng cung, bốn vó bây giờ đang gõ nhịp dưới trăng khuya trên dặm đường cát trắng, Người đã buông bỏ tất cả để ra đi, nhưng sao trái tim Người vẫn còn như chìm lặng? Có phải ta ra đi là để buông bỏ tất cả hay chính là vì các ngươi mà ta đã ra đi?
Ta ra đi để tìm kiếm gì? Cái ta tìm kiếm đang ở đâu, tận phương trời nào? Nếu cái ta tìm kiếm đang nằm ngay trong lòng ta, thì tại sao ta phải ra đi?
Ta ra đi để tìm kiếm một vị đạo sư, một kẻ dẫn đường để đưa ta trở về thế giới nội tâm. Thế giới nội tâm có liên hệ gì tới ngoại cảnh? Tại sao một giọt nắng long lanh trên đầu ngọn cỏ lại có thể đưa ta về với chính ta? Giọt nắng long lanh ơi, ngươi là ai, tại sao bây giờ mới chịu hiện nguyên hình?
Giọt nắng ơi, ngươi chỉ là một giọt nắng, nhưng ngươi không mong manh, ngươi không là một bào ảnh. Ngươi chứa trong ngươi tất cả những nhiệm mầu của vũ trụ, ngươi là hình ảnh pháp thân bất diệt mà ta đã đi tìm.
Ngươi đã từng có mặt sáng hôm ấy ở vườn Lâm Tỳ Ni, ngươi cũng đã từng có mặt nhiều lần trong vườn Ngự Uyển ở Ca Tỳ La Vệ. Vậy mà tại sao tới hôm nay ta mới nhận ra được ngươi?
Có khi nào ta đọc một tập thơ như đọc một thiên hồi ký? Ðúng rồi, thiên hồi ký của một cuộc đi tìm. Anh đi tìm ai? Anh đi tìm chính anh. Và trên bước đường đi tìm, anh phải để rụng tất cả cho đến khi anh không còn gì nữa. Lúc ấy anh mới có cơ hội tiếp xúc với một giọt nắng long lanh. Nghĩa là anh phải đánh mất tất cả để rồi anh thấy anh là người giàu sang tột bực.
Ðọc Giọt nắng long lanh, bạn hãy tập làm như Người Thơ. Hãy đừng ngần ngại buông bỏ. Càng buông thì càng nhẹ. Càng nhẹ thì càng bay cao. Càng bay cao thì ánh sáng càng nhiều. Càng bay cao thì không gian càng bát ngát.
Giọt nắng đang chờ anh. Giọt nắng lóng lánh đang chờ em. Thơ là lời nói trung thực. Thơ không nói dối. Thơ có sứ mạng đưa ta trở về. Trở về để đừng bao giờ phụ bạc những người ta đã nguyện thương yêu.
Tu Viên Lộc Uyển - 11 tháng 9, 2002
Nhất Hạnh
Đêm qua sương ướt đầu cành
Long lanh nắng sớm hiện thành Chân Như
Giọt đầy đong trọn Thái Hư
Giọt vơi đọng lại nghìn thu nắng hồng
Chung trà ấm giọt Sắc Không
Trà pha chút nắng nghe lòng tỏa hương.
BƯỚC TỚI
Năm mới, năm mới, năm mới
Tăng đoàn Giác ngộ luôn đi tới.
Một lòng vượt thoát biển tử sinh
Sát cánh bên nhau, về Nguồn cội.
Tăng đoàn Giác ngộ luôn đi tới.
Một lòng vượt thoát biển tử sinh
Sát cánh bên nhau, về Nguồn cội.
CÁ HỒI VỀ NGUỒN
Cá Hồi vượt thác, về nguồn
Người, sao hờ hửng, chẳng buồn nhớ Quê?
Khi gềnh thác, lúc sơn khê
Hiểm nguy chờ chực, gần kề tử sinh.
Xả thân tâm, chẳng còn mình
Chỉ còn thôi thúc của Tình Yêu Quê.
NHỮNG ĐÓA SEN ĐẦU XUÂN
Đầu Xuân, Sen nở ngát trời
Trò Chơi Vô Thượng, tuyệt vời làm sao!
Tăng đoàn Giác ngộ lớn mau
Bước chân Bi, Trí đi vào nhân gian.
ĐÈN TUỆ
Nương theo đèn Tuệ quay về
Lìa xa Cõi Tạm, say mê thuở nào.
Khổ đau, tăm tối, xin chào
Quê Hương Giác Ngộ, bước vào thênh thang.
THẦY TẶNG TĂNG ĐOÀN GIÁC NGỘ
Tết ở trời Tây cũng tuyệt vời
Giao thừa, pháo nổ sáng nơi nơi.
Tăng đoàn Giác ngộ lòng thôi thúc
Xả biển, về Quê giống cá Hồi.
NGUYỆN LỰC NGÚT TRỜI
Ở xa Thầy mà sức sống bừng bừng
Yêu Giác ngộ nên xả thân dấn bước.
Nguyện lực ngút trời, đường về thông suốt
Dù khó khăn chướng ngại, đáng gì đâu?
Sức mạnh “Bạt sơn” năng lực nhiệm mầu
Núi nhân ngã chợt tan thành mây khói.
Huynh đệ bên nhau, một lòng đi tới
Giác ngộ gần, Thầy cũng ở bên con!
Chí cả gặp nhau, dù chết không sờn.
Quyết thể nhập Chơn như, thoát vòng sinh tử!
Cứu cả thế gian thoát trùng trùng lửa dữ
Thế giới này, thanh tịnh và an vui!
TRÒ CHƠI VÔ THƯỢNG
Ta sống mà chơi giữa cuộc đời
Cho phiền não dứt tâm thảnh thơi
Chơi sao cho suốt trò Vô Thượng
Trí Tuệ, Từ Bi tỏa sáng ngời.
TĂNG ĐOÀN GIÁC NGỘ
Đầu Xuân, Sen nở ngát trời
Trò Chơi Vô Thượng, tuyệt vời làm sao!
Tăng đoàn Giác ngộ lớn mau
Bước chân Bi, Trí đi vào nhân gian.
TẶNG HỘI ĐẠO & LIỄU TUỆ
Con nay 86 tuổi rồi
Tình Yêu Giác Ngộ sáng ngời trong con.
Một đi, đi tận cội nguồn
Thênh thang sống giữa Quê Hương tuyệt vời.
ĐỀU LÀ QUYẾN THUỘC
Ai hay, cả thế gian này
Đều là quyến thuộc của ngày xa xưa.
Ân sâu, kể mấy cho vừa
Thế gian đền đáp, bao giờ cho xong.
Nguyện ghi khắc trọn tấm lòng
Kết duyên giúp họ, thoát vòng trầm luân.
MỘT ĐÓA SEN
Đóa sen tỏa sáng mười phương
Cúng dường chư Phật, soi đường chúng sinh.
Từ Đản sinh đến Vô sinh
Tình yêu Giác ngộ trở thành thiên thu.
TẶNG THẦY PHỔ MÔN
Ba mươi năm trước và sau
Chốn về tỏa sáng, nhiệm mầu là đây.
Tuyệt vời một cuộc đổi thay
Trần gian từ đó, ngát đầy hương Sen.
KHÔNG THỂ, CÓ THỂ
Ai hay trên thế gian này
Không thể, Có thể, có ngày đổi nhau.
Một lòng tha thiết thỉnh cầu
Chốn về Giác ngộ, con mau sớm về.
CẦU THỈNH
Nhờ chân thành cầu thỉnh
Vượt lớp rào ngã nhân,
Thể nhập Tâm Giác Ngộ
Tự tại và thênh thang.
THẬT HƯ
Tin vui giao động mười phương
Cỏ cây tỉnh giấc vô thường từ đây.
Ảo hư, chân thật hiển bày
Hạt Sen, rồi cũng có ngày nở hoa.
TRƯỚC SAU
Chị đi trước, em theo sau
Theo Thầy đi suốt lối vào Chân Tâm.
Một ngàn năm, một vạn năm
Bên Thầy, Giác ngộ xa xăm cũng gần.
ƯỚC NGUYỆN
Sóng đùa bụi phấn tung bay
Những dòng chữ trắng chứa đầy tin yêu
Sương tinh mơ, nắng xế chiều
Sóng vô thường đã vọng nhiều âm ba
Bảng đen nét phấn chưa nhoà
Niềm tin ngưng đọng trong ta dạt dào.
Mong rằng có những người sau
Thắp lên trí tuệ đi vào tử sinh
Vì người mà cũng lợi mình
Vì đời dâng cả bình sinh cho đời.
Nắng tung vô lượng hoa trời
Thường Nhiên chớm nụ, sáng ngời tin yêu.
KẾT DUYÊN GIÁC NGỘ
Vì trí tuệ, vì tình thương,
Vào đời, thắp sáng cội nguồn đi con.
Kết duyên Giác ngộ cho tròn
Ta, người vượt thoát lối mòn tử sinh.
MỘT VẦNG TRĂNG
Có vầng Trăng treo trước ngõ
Lặng soi từng bước đi về.
Qua những nẻo đời tạm bợ
Đưa người thoát khỏi nguồn mê.
Có khi nào ta giật mình ngoảnh lại
Một cuộc đời, thoáng mắt mấy mươi năm
Ta là ai, bây giờ hay thủa ấy?
Mà buồn vui hắt bóng những đêm nằm.
Và bỗng nhiên ta lặng người thấu rõ
Từ lâu rồi, mê mãi với nguồn si
Vì dại khờ đeo đuổi bóng mây tan
Là ảo hư mà điên cuồng chấp thật
Thềm “Trăng xưa” lỗi hẹn biết bao lần
Những xôn xao và những tiếng thì thầm
Và ta chợt quay về giây phút ấy
Hội ngộ “Người” từng hẹn thuở xa xăm
Và từ đó “chốn về” thôi thúc mãi
Sớm về nơi không sinh tử đời đời
Cái vô cùng, không thỉ cũng không chung
Nắng ấm mùa xuân, đất trời mở ngõ
Dù chông gai, cũng mặc sức vẫy vùng!
Tâm thênh thang đùa với cuộc vô thường
Đến và đi, đâu còn gì ngăn ngại
Đón đưa người, về bến giác, nguồn chơn
Bước ra khỏi giấc mộng đời
Dưới chân cát nở nụ cười tinh khôi.
Với người, tôi vẫn là tôi
Với đời, vầy cuộc vui chơi miệt mài.
SAO VẪN MÊ?
Hồ Sen chưa có Sen
Mà bèo lên xanh ngắt.
Trong mỗi người có "Ngọc"
Sao vẫn cứ mê hoài?
CHUYẾN ĐÒ GIÁC NGỘ
Một lần đã lỡ chuyến đò,
Thôi thì .... nuôi dưỡng, đợi chờ....chuyến sau!
Chuyến sau, ngàn vạn năm sau
Như rùa mù đợi tìm vào bọng cây!
QUÀ TẶNG
Hai tay bưng nước, miệng cười tươi
Giác ngộ hừng lên mắt sáng ngời.
Chia sẻ cùng người niềm vui lớn
Tình Yêu Giác Ngộ tặng cho đời.
SINH NHẬT
Ngày sinh một Con-Người
Đâu có gì hấp dẫn.
Ngày "Phật nhỏ" ra đời
Mới là ngày Phật đản.
Phá sạch gốc vô minh
Hoa chân thường hiển lộ
Diệu dụng càng tuyệt vời
Tình thương thêm mở rộng
Nhuần thắm khắp nơi nơi
Nên đeo đuổi mãi bóng mây nổi chìm
Vui buồn theo cảnh hợp tan
Suốt đời rồi cũng ngập tràn khổ đau
ĐẠI NGUYỆN
Trời còn gió lộng mưa ào
Chim còn lảnh lót ngọt ngào ngoài hiên.
Đời còn mang nặng ưu phiền
Ta còn đi mãi cuối miền lãng du.
Yêu người chim ngọt lời ru
Yêu đời ta gọi cho mù sương tan.
CHỐN XƯA
Duyên xưa về lại chốn này,
Bèo mây tương hội, dắt tay vào đời.
Sông hồ xuôi ngược rong chơi,
Biển sâu sóng cuộn, đưa người vượt qua.
TRĂNG
Mây tan trăng hiện bên trời
Thuyền trăng về giữa dòng đời đục trong.
Sáng đời trăng chiếu mênh mông
Sáng nguồn, trăng tỏ thấu dòng tử sinh.
MỘT THOÁNG NGU NGƠ
Nhìn mình một thoáng ngu ngơ
Vẽ phàm tánh, vẽ cả bờ tử sinh
Khổ đau riêng vẽ một mình
Vui buồn, được mất, hình thành cho ai?
SỨC SỐNG GIÁC NGỘ
Sức sống vô biên ở mỗi người
Trong mùa COVID vẫn không vơi.
Ngày ngày đầy ắp niềm vui lớn
Trí tuệ, Tình thương, hiến tặng đời.
CÀ PHÊ GIÁC NGỘ PHỔ MÔN
Cà phê Giác ngộ Phổ Môn
Trải lòng tâm sự khơi nguồn khát khao.
Mở ra lồng lộng Chốn vào
Cà phê từng giọt, ngọt ngào tình thương.
KHÔNG LO GIÁC NGỘ
Ngày đi trúc hãy còn xanh
Khi về trúc đã nửa cành chết khô.
Vô thường, sống chết, ô hô!
Không lo Giác ngộ, nhởn nhơ đợi gì?
No comments:
Post a Comment