Thiền Sư Thích Diệu Thiện
Có bao giờ em hỏi
Có bao giờ em than
Quê hương mình ngay đó
Sao không thể trở về?
Quê hương đang tha thiết
Đợi đàn con trở về
Nếu thật lòng muốn biết
Quê hương chỉ là của
Những người yêu mến quê
Những tâm niệm hẹp hòi
Những con người ích kỷ
Kẻ chối bỏ quê hương
Hãy về đi, về đi
Quê hương đang réo gọi
Thời gian chẳng đợi chờ
Bằng tình yêu chân thật
Dù muôn ngàn thử thách
Vẫn có lối quay về
Chông gai chẳng ngại ngần
Tình yêu là sức mạnh
Phá suốt bóng mù tan
Càng sớm, nhanh, càng tốt
Quê hương đang thống thiết
Đợi chờ ngày đoàn viên
Đón đàn con trở về
Tiếng cười reo hớn hở
Hội ngộ dưới trăng quê
Nếu em thật sự yêu
Quê hương mình da diết
Còn đợi chờ làm chi?
Về đi em muộn rồi
Quê hương đang réo gọi
Trước khi vào tay ai?
Chuông ngân vang vọng bờ sinh tử
Giác ngộ, ai ơi, tỉnh giấc nồng.
Mặt trời Giác ngộ khi bừng dậy
Bao nhiêu phiền não hóa thành không.
HỘI NGỘ
Tôi và Em hai người hai ngả,
Ngược xuôi nào biết lối đi về.
Mình đã hẹn nhau từ muôn thuở,
Tôi còn đeo đuổi những lầm mê.
Nước và non ngàn năm gặp gỡ
Sẽ không còn ngăn cách em ơi
Rong chơi nào ngại tháng năm dài
Đưa người đưa hẳn qua bờ ấy
Tự tại thong dong giữa biển đời
THẬT HƯ
Trăng vẫn muôn đời mãi sáng soi,
Mây tan, mây tụ hội lưng trời.
Mây đến, mây đi, thường tự tại,
Trăng vẫn muôn đời mãi sáng soi.
TÂM THIỀN
Mê lầm thấy cảnh thật
Chợt tỉnh, cảnh là không.
Rõ ràng tâm, thân, cảnh
Bước, bước lộ thiền tâm.
MỘNG TAN
Bao năm dài lận đận
Vì ai cứ mãi mê.
Chợt vỡ tan cơn mộng
Cười vang vọng sơn khê.
THẤU CẢNH
Hàng ngày thường đụng độ
Chưa thấu cảnh là gì?
Tỉnh ra nguồn mê ấy
Cười trước mọi đổi thay.
Trong ngoài thường rõ biết
Vào đời thong dong chơi.
Mong giúp người nhận rõ
Thực chất của cuộc đời.
CÀ PHÊ GIÁC NGỘ KHỔ QUA
Cà phê Giác ngộ khổ qua
Về nơi Chốn ấy mới là Quê hương.
Nhân duyên đủ, hiện Chân thường
Niềm trăn trở lớn, mở đường con đi.
TỰ HỎI MÌNH
Miệng hát Giác, tâm thường Mê
Chốn về, biết có ai về hay không?
Con ơi, lòng tự hỏi lòng
Trôi lăn sinh tử lòng vòng mãi sao?
CHIẾC Y GIẢI THOÁT
Bao nhiêu gấm vóc lụa là
Bấy nhiêu đau khổ trói ta trong đời.
Chiếc y giải thoát tuyệt vời
Nhắc Quê Giác Ngộ, là nơi quay về.
VÀO ĐỜI
Gần kề khuôn mặt xưa nay,
Lòng vui với những tháng ngày rong chơi.
Cùng nhau xuôi ngược vào đời,
Tử sinh, từng bước đưa người vượt qua.
Vườn tâm đầy cỏ dại
Nào ai hay biết đâu
Một ngày kia phát hiện
Cỏ che hết lối vào!
Lấy ra đi cỏ dại
Phát hiện hạt Bồ Đề
Như bừng tỉnh cơn mê
Nhận ra đường đi mới
Mở lối bước chân về
Không còn mê lầm nữa
Lòng thênh thang mở ngõ
Vui đón khắp xa gần
Nhưng còn non yếu lắm
Luôn vun gốc bón phân
Hãy chuyên cần tưới tẩm
Liên tục nuôi dưỡng mầm
Lấy ra đi cỏ dại
Cho mầm lớn lên nhanh
Tưới nước và nhổ cỏ
Chăm sóc mầm Bồ đề
Cho đến ngày hoa nở
Nắng sớm ngát vườn tâm
Cỏ hoang nếu còn đó
Đâu dễ mọc tràn lan?
Dang tay đón những ai về
Hết lòng mở lối thấu mê sâu dày.
Đâu vì chọn lựa kia đây
Đâu vì phân biệt người này, người kia.
Vì thương xót kẻ lầm mê,
Mở lòng chở những chuyện về, vô biên.
Phổ Môn nguyện lực sáng ngời
Mong làm sống dậy nơi Thầy độ sanh
Dù Covid, Nắng Houston,
Vì yêu Giác ngộ dấn thân trải lòng.
VÌ AI?
Cũng vì một niệm lầm mê,
Lang thang cùng tử, đi về ngược xuôi.
Vì ai điên loạn, khóc cười?
Đầu đường, cuối những nẻo đời, vì ai?
No comments:
Post a Comment