tôi vẫn quạnh hiu một góc ngồi
bất đồ gẫm lại ai chẳng thế
ai giữa trần gian chẳng đơn côi
có đôi mà vẫn một mình thôi
ai chẳng mình ên lúc khóc cười
ai chẳng một mình trên giường chết
ai chẳng đơn thân nẻo luân hồi
Mai kia tôi có xuôi nghìn dặm
em có đoàn viên giữa phố đời
khuya nào tỉnh táo ngồi ngó lại
tụi mình sau trước...mỗi mình thôi!
Chiều nay ba kẻ giữa trùng khơi
chợt nhớ vẩn vơ chuyện ba người
hai kẻ cùng chơi trò sinh tử
một người lặng lẽ...ngắm mây trôi!
Em về đi ta đi đây
Vầng trăng khuya đã về tây nảy giờ
Xa nhau xin tặng bài thơ
Nhân duyên là chút ỡm ờ thế thôi
Chừng phai mực, nát giấy rồi
Bài thơ rồi cũng như người hư vô!
(từ thi phẩm Khi Nhà Sư Qua Sông)
Mấy mươi năm đó chỉ là chiêm bao
Ghé chơi vài chục năm đời
Lại đi vẫn chỉ một mình
Mồ côi thân thế cho mênh mông đời
Ghé đôi ba bữa rồi đi
Chuyện đời đắp đổi phù du
Mùa xuân sơ ngộ mùa thu xa người
Giở kinh tìm Phật thấy ma
Mười năm tục niệm vẫn là chiêm bao
Cuối đời bên đĩa dầu hao
Hiên ngoài một chiếc lá nào vừa rơi
Bỗng không nén được tiếng cười...
Đi mấy năm, về mấy ngày
đôi hôm cố quận, rồi bay cuối trời
Biết đâu rồi cả một đời
làm con én nhỏ quê người mù tăm
chúc cho đời có tri âm
để không uổng một trăm năm cõi người
nắng mưa, thành bại khóc cười
vẫn luôn có một bóng người phía sau
GA
ĐỜI
Từng bữa ngang ga mấy chuyến tàu
Chở những nỗi đời đến tận đâu
Tàu rồi về bến, người rớt lại
Lại những sân ga, lại ngóng tàu
Những mảnh đời trôi từ tứ xứ
buổi nào gặp gỡ ở sân ga
ở một trạm nào tôi ở lại
Người tiếp tục về những bến xa
Những cuộc tương phùng không hò hẹn
như lục bình qua những bến sông
bỗng nhớ người xưa mà thấy thẹn
quên về...có phải phụ nhau không
Năm tháng vô tình chẳng đợi ai
Xin chớ vô tâm, kẻo một ngày...
đất khách khuya nào nằm mất ngủ
Vớt trăng vớt cả nỗi buồn tử sinh.
Mươi năm gió bụi thập thành
lửa rừng vẫn rọi trang kinh trên ngàn
Nửa đời theo gió lang thang
Vẫn còn đấy động hoa vàng trong tim!
GÓC
NÚI
Đời trước mặt Núi sau lưng
Để mai hết cuộc trầm luân
Để mai hết cuộc trầm luân Quay về
Không đất khách Chẳng trời quê
Ở đâu có gốc bồ đề là vui
Mươi năm thân thế ngủ vùi
Những lo toanNhững buồn vui phố đời
Nay về góc núi thảnh thơi
Xếp chân hít thở mỉm cười
Ở đâu có gốc bồ đề là vui
Mươi năm thân thế ngủ vùi
Những lo toanNhững buồn vui phố đời
Nay về góc núi thảnh thơi
Xếp chân hít thở mỉm cười Đợi đi!
No comments:
Post a Comment