Đã
đi hơn nửa hành trình
Phần ba còn lại thình lình mỏi chân
Đã sang sông vẫn lụy đò
Vẫn thương nhớ một câu hò đêm xưa
"Đã về, đã tới" rồi đây
bến sông, nằm ngó mây bay chạnh lòng
mười năm nữa...biết còn không
khi nhân gian vẫn một dòng chảy xuôi...
Đêm đất khách chợt nhớ ngày Hạ Trắng
Phúc Âm Buồn ai hát giữa đêm sâu
Để quê hương nay đã thành Biển Nhớ
Từng Diễm Xưa giờ chắc đã qua cầu
Đêm lạnh lạ nhà không ngủ được
Nằm nghe mồn một tiếng sương rơi
Trí nhớ đổi dòng như con nước
Chốn ấy, ngày xưa có một người
Đêm nằm nghe gió viễn phương
Nhớ mưa nắng cũ Chiếu giường hoang vu...
Đêm tàn quên lại chút sương
Người ơi quên một hoàng hôn có người
Đi là trôi ở là chìm
Thiên trùng chích lý ta tìm chính ta
Đi mười năm mộng mười năm
Dịch kinh giảng sách vẫn nằm chiêm bao
Đỉnh non nghe gió ngang rừng
Vời trông lá đổ không dưng nhớ người
Định vài câu nữa thì thôi
Ai ngờ nay đã nửa đời vẫn thơ
Đường xa mây trắng bụi hồng
Gian nan du sĩ chập chùng nỗi riêng
Cứ mong một cánh rừng thiền
Sống khờ quên hết ưu phiền bấy lâu
Đã sang sông vẫn lụy đò
Vẫn thương nhớ một câu hò đêm xưa
"Đã về, đã tới" rồi đây
bến sông, nằm ngó mây bay chạnh lòng
mười năm nữa...biết còn không
khi nhân gian vẫn một dòng chảy xuôi...
Đêm đất khách chợt nhớ ngày Hạ Trắng
Phúc Âm Buồn ai hát giữa đêm sâu
Để quê hương nay đã thành Biển Nhớ
Từng Diễm Xưa giờ chắc đã qua cầu
Đêm lạnh lạ nhà không ngủ được
Nằm nghe mồn một tiếng sương rơi
Trí nhớ đổi dòng như con nước
Chốn ấy, ngày xưa có một người
Đêm nằm nghe gió viễn phương
Nhớ mưa nắng cũ Chiếu giường hoang vu...
Đêm tàn quên lại chút sương
Đi là trôi ở là chìm
Thiên trùng chích lý ta tìm chính ta
Đi mười năm mộng mười năm
Dịch kinh giảng sách vẫn nằm chiêm bao
Đỉnh non nghe gió ngang rừng
Vời trông lá đổ không dưng nhớ người
Định vài câu nữa thì thôi
Ai ngờ nay đã nửa đời vẫn thơ
Đường xa mây trắng bụi hồng
Gian nan du sĩ chập chùng nỗi riêng
Cứ mong một cánh rừng thiền
Sống khờ quên hết ưu phiền bấy lâu
DẠ ẨM
Khuya không ngủ dậy pha trà
Ô hay trên chén la đà sương bay
ĐÃ VỀ
"Đã về, đã tới" rồi đây
bến sông, nằm ngó mây bay chạnh lòng
mười năm nữa...biết còn không
khi nhân gian vẫn một dòng chảy xuôi...
Bangkok 1/11/18
"Đã về, đã tới" rồi đây
bến sông, nằm ngó mây bay chạnh lòng
mười năm nữa...biết còn không
khi nhân gian vẫn một dòng chảy xuôi...
Bangkok 1/11/18
DÁM HỎI
Hai dòng có gọi là thơ
Xin thưa muốn nữa đành chờ tái sinh
DẶM KHUYA
Hẻm khuya phố lanh không đèn
Ta ngu ngơ kiếp cỏ hèn vô danh
DẶM NGÀN
Mưa chiều về phố qua đêm
Để mai sáng hỏi đường lên thượng ngàn
ĐẢN NGUYỆN
Con quỳ lạy Phật ba đời
Trước xin quên người sau mới quên thân
ĐẤT
Rồi mai buông hết, ta về đất
Mộng mị trần gian gửi lại nhau
Nắng sớm, mưa chiều cùng giun dế
Đêm nằm ngửa mặt ngó trăng sao
Một nắm xương tàn không tên tuổi
Mục ruỗng vô hồn hết biết đau
Chẳng biết giận hờn, thôi thương nhớ
Máu thịt bây giờ để bón rau!
Thôi nhé, hôm nay còn hơi thở
Ráng sống an vi...đợi buổi nào!
(Việt Nam, Việt Nam)
Nhạc: Phạm Duy
Lời: Toại Khanh
Đạo thiêng, đạo thiêng đi vào cuộc đời
đạo thiêng theo năm tháng trôi dần trôi
Đạo thiêng chiếu soi
đạo thiêng, đạo thiêng ban phát tình người
đạo thiêng đem nhân thế lìa đau thương dòng đời
đạo thiêng lan tràn muôn nơi
đạo thiêng giữa đời sương khói
Đạo thiêng chan hòa khắp chốn muôn loài
Phật tâm không màng tranh đấu
đạo thiêng khuyên người cảm thông
Đạo thiêng xây bi trí bao dung đời nhau
Đạo thiêng an lành hôm mai
đạo thiêng bao trùm pháp giới
đạo thiêng nghìn năm khai phóng cho đời
hùng tâm đây là khí giới
Từ bi đem về muôn nơi
đạo thiêng đem gió mát mơn man tim người
Đạo thiêng, đạo thiêng
Đạo thiêng xua tan bóng tối kiếp người
Đạo thiêng! Đạo thiêng! Đạo thiêng muôn đời ...
Điệp Khúc:
Đạo thiêng, đạo thiêng đi vào cuộc đời
đạo thiêng theo năm tháng trôi dần trôi
Đạo thiêng chiếu soi
đạo thiêng, đạo thiêng ban phát tình người
đạo thiêng đem nhân thế lìa đau thương dòng đời
đạo thiêng lan tràn muôn nơi
đạo thiêng giữa đời sương khói
Đạo thiêng chan hòa khắp chốn muôn loài
Phật tâm không màng tranh đấu
đạo thiêng khuyên người cảm thông
Đạo thiêng xanh hoa lá trong một rừng cây
Đạo thiêng chung một vòng tay
Không phân nam truyền, bắc phái
Đạo thiêng không còn ngăn cách trong ngoài
Từ nay một làn gió mới
Từ nay muôn người chung tay
Đạo thiêng chung gốc ngát hương bao phương trời
Đạo thiêng, đạo thiêng
Đạo thiêng không phân giới tuyến sáng ngời
Đạo thiêng! Đạo thiêng! Đạo thiêng muôn đời ...
Nhạc: Nguyễn Đức Quang (VN quê hương ngạo nghễ)
Lời: Toại Khanh
Nhân gian nhớ chăng một thời trấn xưa Đôn Hoàng
nghìn trùng khói mù đại mạc một thầy Huyền Trang
Phật Âm, Giám Chân, nhọc nhằn Đại Hòa, Tích Lan
người pháp du gian truân không phôi pha trái tim vàng
Ai hùng tâm đi một bóng gió sương bên trời
xót đời mê mờ lòng Bồ tát sao được vui
bóng người đổ dài núi rừng hoang mạc trùng khơi
ôm chí hùng đại giác, đợi chờ vào một kiếp mai
Bước chân này từ tây thiên, đông độ
bước chân từ bao thế hệ âm thầm
người hoằng dương
người pháp du trong đêm tối nhân tâm
mai kia rồi đường đạo mầu thênh thang
lan rộng hoài dù đường có gian nan
còn niềm tin
thì lo chi đời không còn ánh đạo vàng
ta đem đạo thiêng gieo trồng trên trái tim người
mật hạnh trong lòng không màng ma chướng nơi nơi
chông gai hề chi mắt luôn nhìn về phía trước
bao dung người bất trắc ta đi trong khói sương đời
trong tim ta luôn đầy ắp một khối tình người
dừng chân lâu rồi phải hẹn một ngày ra khơi
đời là vô thường ta tiếc gì những lần vui
sau mấy lần chùn bước giờ lại lên đường đi thôi
Rồi mai buông hết, ta về đất
Mộng mị trần gian gửi lại nhau
Nắng sớm, mưa chiều cùng giun dế
Đêm nằm ngửa mặt ngó trăng sao
Một nắm xương tàn không tên tuổi
Mục ruỗng vô hồn hết biết đau
Chẳng biết giận hờn, thôi thương nhớ
Máu thịt bây giờ để bón rau!
Thôi nhé, hôm nay còn hơi thở
Ráng sống an vi...đợi buổi nào!
DẤU HỎI LIỀM TRĂNG
Mai ta lên rừng, người có đi không
Bỏ lại sau lưng một chốn bụi hồng
Am cỏ hoa leo, áo phơi đồi nắng
Một giường đơn mà vẫn cứ mênh mông
Mai ta xa rồi, người có buồn không
Đắp áo Đại Bi chiếc lá ngược dòng
Đường một chiều biết làm sao chọn lựa
Và dòng đời...nước vẫn chảy về đông
Mai đôi đường rồi, người nói gì không
Buồn vui nhân gian...con nước lớn ròng
Trải lòng một đêm rồi cùng quên hết
Người chia tay người, đời mấy nhánh sông
Vậy đó, hỏi hoài vẫn không lời đáp
Khi người bè hoa, ta một nhánh rong
Mài ngói một đời những mong làm kính
Hiểu chuyện rồi, gì cũng trả về Không...
DẤU TÍCH
Mười năm sau giữa tịch liêu
Vết người...là một mái lều vắng không
ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI
Em hỏi tôi ngày trở về cố quận
Tôi trả lời đâu cũng chốn quê hương
Em hỏi tôi bao giờ thôi lận đận
Tôi xin thưa suốt kiếp ở trên đường
Em hỏi tôi gió phương này có lạnh
Tôi trả lời đời giá rét chung thân
Đợi mưa gió bên ngoài chừng ráo tạnh
Đốt thơ mình nhóm lửa sưởi đôi chân
Em hỏi tôi sao một đời khinh bạc
Phủi tay hoài những ấm lạnh tình thân
Tôi trả lời một đời buôn đồng nát
Buổi kim tiền xa xỉ tiếng tri âm!
ĐÊM
Nửa đêm hỏi bóng nguyệt tà
Đâu trăng đâu nước đâu là chiêm bao
ĐI
Người đi, còn lại chỗ ngồi
Trăng đi, còn chút mây trôi bên trời
Mai kia chừng phủi tay rồi
Ta đi, còn chiếc lá rơi bên hè!
ĐI VỚI VỀ
Đi thôi, về nghìn dặm
Mình còn mấy trùng khơi
Biết đâu ngày mai dậy
Tóc đã trắng vai rồi
Về thôi, đời sương tuyết
Ta đã mấy thuở Hàn
Vai đã đầy tuế nguyệt
Do cách vạn trùng quan.
Đi thôi, về nghìn dặm
Mình còn mấy trùng khơi
Biết đâu ngày mai dậy
Tóc đã trắng vai rồi
Về thôi, đời sương tuyết
Ta đã mấy thuở Hàn
Vai đã đầy tuế nguyệt
Do cách vạn trùng quan.
ĐỌC
Sách đời sau trước hai trang
Đôi năm một bận xuống hàng buồn vui
ĐỘC
Ta đi từ thuở ba mươi tuổi
Trà đắng quan hà không tri âm
Vai gầy đổ bóng buồn như núi
Dặm trần từ đấy rét căm căm
ĐỘC ẨM
Trà khuya biết đã mấy bình
Nghe ngọt riêng mình nghe đắng nhân gian
ĐÒ XUÔI SƠN HẠ
chuyện xưa đọc lại ngậm ngùi
lời tri âm chẳng nghe vui, lại buồn
bây giờ tuổi hạc hoàng hôn
niềm thương hải gửi cho cồn dâu xanh
ĐỌC SÁCH NGÀY XUÂN
Dậu lên chuồng, Tuất ra sân
mười hai con giáp xoay vần cuộc chơi
vài ba con giáp...một đời
buồn vui chi cũng kiếp người mù sương
xuôi tay là lại lên đường
sách đời lại lật qua chương khác rồi
đọc hoài vẫn một cuốn thôi
chương năm, chương tám...luân hồi chương hai
buồn vui, thiện ác trả vay
chán đời, xé sách mỏi tay vẫn còn
trăm năm gáy sách chửa mòn
đếm lui, đếm tới cứ còn mấy chương!
ĐỢI
Cửa khuya lại cứ khép hờ
Trang kinh dang dở đợi chờ buổi đi
ĐÔI KHI
Bỗng nhiên ra khách biên đình
Tri âm là những trang kinh nguyệt tà
Đôi khi Khuya sớm chén trà
Phòng văn một trượng Cứ là thênh thang
Phong lai sơ trúc Nhạn quá hàn đàm
Người đi Từ buổi nhân gian chợt buồn
Đôi lần cuối nẽo tà dương
Câu thơ rớt rụng bên đường Vô danh…
ĐÔI KHI
Bỗng nhiên ra khách biên đình
Tri âm là những trang kinh nguyệt tà
Đôi khi Khuya sớm chén trà
Phòng văn một trượng Cứ là thênh thang
Phong lai sơ trúc Nhạn quá hàn đàm
Người đi Từ buổi nhân gian chợt buồn
Đôi lần cuối nẽo tà dương
Câu thơ rớt rụng bên đường Vô danh…
ĐÔI KHI
Một gùi kinh tượng long đong
Nụ cười môi Phật ấm lòng những đêm
ĐỢI NGÀY ĐI
Chuyện đời nặng vai
Chuyện ta nặng lòng
Đêm nào phất áo sang sông
Hành trang là chút bụi hồng chân mây
DƯ
Ghế bàn bút mực vô duyên
Đời phù vân một con thuyền đã dư
DU SĨ HÀNH
Phong lai sơ trúc Nhạn quá hàn đàm
Người đi Từ buổi nhân gian chợt buồn
Đôi lần cuối nẽo tà dương
Câu thơ rớt rụng bên đường Vô danh…
Câu thơ rớt rụng bên đường Vô danh…
DUYÊN PHẬN
Phận người như lá trôi sông
Ven bờ hay ở giữa dòng... tuỳ duyên!
Kẻ đi lưu lạc trăm miền
Người về đóng cửa toạ thiền tỉnh tu,
Kẻ đi gieo oán gây thù
Người về an lạc với từ bi tâm,
Kẻ thì hoang phí trăm năm
Người từng hơi thở ươm mầm vô sinh.
Chẳng do thiên hạ hay mình?
Do duyên thiện ác ta sình hay sen,
Đáng gì danh lợi bon chen
Mãi lo phóng dật mà quên một ngày.
Cuối đời buông hết xuôi tay
Về đâu với những dặm dài tử sinh?
Lên mây hay lại xuống sình?
Đoạ siêu khổ lạc mỗi mình ta hay,
Duyên lành phơi phới đường mây
Vụng tu duyên xấu đoạ đày tử sinh.
No comments:
Post a Comment