TAM KHÔNG
Đời biển khổ với vô vàn máu lệ
nghe mà chi những chuyện xấu thêm buồn
nói mà chi những tranh đấu thiệt hơn
nhìn làm gì những điều không lợi lạc
lợi danh chi cũng có ngày tan tác
ghét yêu gì cũng đến lúc xuôi tay
ta gần nhau gẫm kỹ được bao ngày
đừng để lại niềm đau ngày về đất
sống hữu ích dẫu chỉ là nhất nhật
vạn lần hơn sống ác thọ trăm năm
một đời đi, rồi cũng một buổi nằm
nằm như núi, đừng bao giờ như đá!
TÂM TÌNH NGƯỜI VONG QUỐC
Sóng xô Đông Hải Gió quyện Trường Sơn
Quê tôi nghìn năm Một lịch sử buồn
Tổ tiên trăm người
Một nửa theo cha xuống biển
Một nửa kia theo mẹ về non...
Biển dâu bao phen Việt tính chẳng sờn
Dựng nước giữ nòi Đường Ngu, Âu Lạc
Chép sử tiên rồng Trên Ngọc Lũ, Đông Sơn....
Anh nói bốn nghìn năm Tôi chỉ tin một nửa
Em bảo mười tám đời vua Hùng
Tôi chỉ tin sử mình có tự Trưng Vương
Ít thôi mà thật Ngắn thôi mà hùng
Sòng phẳng, thông minh
Dân tôi đâu cần chi huyền thoại
Thứ chỉ cần cho nhược quốc, man dân...
Vậy rồi một ngày Ván cờ thành bại
Đại cuộc chuyển xoay Đất mẹ Tây Nguyên
Kẻ lạ xéo giày
Rừng núi mộng mơ Ngập tràn bùn độc
Ngó ra ngoài kia Ngậm ngùi Bản Giốc
Một thoáng chủ quyền Ai biết đã trao tay
Mà đã hết đâu Niềm đau vận nước
Vào một ngày buồn Nào ai biết trước
Bờ Đông Hải dài Có từ thuở Văn Lang
Bỗng nhiên quay lui Với lời nguyền Bắc thuộc
Xác ngư dân tôi nổi chìm theo sóng nước
Người chết theo tàu, xác gửi đáy biển sâu
Tàu đâm vỡ tàu, chim én đọ diều hâu
Hùng khí Yết Kiêu bỗng một ngày không giữ nổi
Đành thôi Chủ quyền chỉ là giả niệm
Biên giới, giống nòi chỉ là hư huyễn
Phân biệt bây giờ Ai lường chuyện đời sau
Thế sự, đất trời Biển cả nương dâu
Tôi tự ru mình
Ngủ say Trong nỗi niềm vong quốc
Đêm viễn xứ Đối đèn khuya Gầy rộc
Tôi mơ mòng Mộng du Theo giấc chiêm bao
Ồ ! Kìa Lý Bạch Nọ Lưu Linh
Bước thấp bước cao Bên hiên ngoài
Một Quan Vân Trường Tay đao mặt đỏ
Rồi Đổ Phủ, Vương Duy Xôn xao ngoài ngõ...
Tôi lại bàng hoàngBên đèn khuya mờ tỏ
Dáng ai gùi kinh Ồ, dịch giả Huyền Trang
Trời ạ Ngó quanh Ngũ đế, Tam Hoàng
Dương Nghệ, Nữ Oa Đề huề hội tụ
Trung Hoa tinh anh Trời ơi có đủ
Với Trang Tử cổ bồn, Rồi Lão Tử cỡi trâu...
Tư Mã Thiên gầy gò Giọng nói lạnh đêm thâu:
Xứ ngài bốn ngàn nămXứ tôi nửa vạn
Giờ Đông Hải của ngài Nếu người ta chịu bán
Tụi mình đương nhiên Thành một khối trung nguyên
Sử hai nước mình Lúc đó chẳng còn riêng
Ngài đẹp mặt Khi có chúng tôi là tiên tổ
Văn hiến cộng chung chín ngàn năm Đâu phải là chuyện dở
Chi phải buồn Đời muôn sự của chung
Hiểu được thiên cơ mới đáng mặt anh hùng
Ngậm ngùi mà chi Thứ nỗi niềm vong quốc
Lòng rối long Nghe đau chưa kịp khóc
Bỗng thềm ngoài Tiếng dép cỏ nhẹ khua
Ngài Huyền Trang Hia mão Đại Thừa
Gõ nhẹ cửa am Mang theo vào Mấy luồng gió lạnh
Tôi chắp tay chào Ngài tự xưng danh tánh
Rồi đăm chiêu Ngó mặt gã hậu sinh:
Ô hô, nguy tai! Là cái phàm tình
Những biện biệt Chỉ khiến sinh linh đồ thán
Bắc phái, Nam phương Là đệ huynh, thầy bạn
Quý thầy xứ ngài Còn tụng tiếng nước tôi
Thế trí biện thông Còn bỉ thử, trong ngoài
Đệ nhất tất- đàn Chẳng còn ai thù, bạn
Gẫm lại mà suy Ai nam man, ai đại hán
Ai lại không lệ mặn, máu hồng Tập khí phàm phu
Người Hoa hạ ngóng bắc phong
Chim Việt chỉ cành Nam tìm đậu
Thời hiện đại tứ phương giao hảo
Ranh giới bắc nam chỉ khiến cực lòng
Kìa nhìn ra thiên hạ tây đông
Mấy cường quốc luôn chở che nhược tiểu
Hai xứ mình bao đời hòa hiếu
Chung một góc trời Môi hở lạnh răng
Ta nhìn thầy... Cũng có vẻ học tăng
Chẳng lẽ quên câu Ưng Vô Sở Trụ
Tăng tục, nữ nam, chim muông, cầm thú
Gì cũng là bóng chớp trên không
Bắc quốc, Nam bang gương chiếu hoa lồng
Chi hơn được muôn phương thu về một mối
Mình có nhau xuân thu sớm tối
Thái Sơn, Côn Luân rồi cũng của người Nam
Bột Hải, Hoa Đông...thầy coi như mấy lũy tre làng
Thâm Trấn, Tứ Xuyên Thầy có thể xem là quê mẹ
Càng cởi mở thì lòng càng thêm nhẹ
Nê chấp làm gì một lãnh thổ cỏn con
Đáng chi đâu Mà đòi sống mái mất còn
Phận nhược tiểu Có hung hăng chỉ thêm phần chịu thiệt
Ta đêm nay có mấy lời thâm thiết
Nhắn gửi thầy Cũng nhắc nhở cả nam bang
Hoặc đơn phương cầu phong
Hoặc khụy gối quy hàng
Đến chừng đó chỉ thêm tủi nhục
Ta lấy phận tăng-già tôn túc
Phân giải giùm mấy chỗ thiệt hơn
Cho trời quang Đừng địa ám thiên hôn
Cho mây tạnh Can qua đừng xảy đến
Nay gửi thầy chút lòng cảm mến
Khá mong thầy...người trẻ dạ không non!
Bỗng ngài phất tay Bóng dáng không còn
Tôi tỉnh giấc nhìn quanh Ngoài kia trời đang rạng
Ồ, sắp năm giờ Người ta chờ vô giảng!
Brugg, May/ 25/ 2014, đêm nghe ngư dân Việt chết vì tàu Trung quốc.
Đời biển khổ với vô vàn máu lệ
nghe mà chi những chuyện xấu thêm buồn
nói mà chi những tranh đấu thiệt hơn
nhìn làm gì những điều không lợi lạc
lợi danh chi cũng có ngày tan tác
ghét yêu gì cũng đến lúc xuôi tay
ta gần nhau gẫm kỹ được bao ngày
đừng để lại niềm đau ngày về đất
sống hữu ích dẫu chỉ là nhất nhật
vạn lần hơn sống ác thọ trăm năm
một đời đi, rồi cũng một buổi nằm
nằm như núi, đừng bao giờ như đá!
Sóng xô Đông Hải Gió quyện Trường Sơn
Quê tôi nghìn năm Một lịch sử buồn
Tổ tiên trăm người
Một nửa theo cha xuống biển
Một nửa kia theo mẹ về non...
Biển dâu bao phen Việt tính chẳng sờn
Dựng nước giữ nòi Đường Ngu, Âu Lạc
Chép sử tiên rồng Trên Ngọc Lũ, Đông Sơn....
Anh nói bốn nghìn năm Tôi chỉ tin một nửa
Em bảo mười tám đời vua Hùng
Tôi chỉ tin sử mình có tự Trưng Vương
Ít thôi mà thật Ngắn thôi mà hùng
Sòng phẳng, thông minh
Dân tôi đâu cần chi huyền thoại
Thứ chỉ cần cho nhược quốc, man dân...
Vậy rồi một ngày Ván cờ thành bại
Đại cuộc chuyển xoay Đất mẹ Tây Nguyên
Kẻ lạ xéo giày
Rừng núi mộng mơ Ngập tràn bùn độc
Ngó ra ngoài kia Ngậm ngùi Bản Giốc
Một thoáng chủ quyền Ai biết đã trao tay
Mà đã hết đâu Niềm đau vận nước
Vào một ngày buồn Nào ai biết trước
Bờ Đông Hải dài Có từ thuở Văn Lang
Bỗng nhiên quay lui Với lời nguyền Bắc thuộc
Xác ngư dân tôi nổi chìm theo sóng nước
Người chết theo tàu, xác gửi đáy biển sâu
Tàu đâm vỡ tàu, chim én đọ diều hâu
Hùng khí Yết Kiêu bỗng một ngày không giữ nổi
Đành thôi Chủ quyền chỉ là giả niệm
Biên giới, giống nòi chỉ là hư huyễn
Phân biệt bây giờ Ai lường chuyện đời sau
Thế sự, đất trời Biển cả nương dâu
Tôi tự ru mình
Ngủ say Trong nỗi niềm vong quốc
Đêm viễn xứ Đối đèn khuya Gầy rộc
Tôi mơ mòng Mộng du Theo giấc chiêm bao
Ồ ! Kìa Lý Bạch Nọ Lưu Linh
Bước thấp bước cao Bên hiên ngoài
Một Quan Vân Trường Tay đao mặt đỏ
Rồi Đổ Phủ, Vương Duy Xôn xao ngoài ngõ...
Tôi lại bàng hoàngBên đèn khuya mờ tỏ
Dáng ai gùi kinh Ồ, dịch giả Huyền Trang
Trời ạ Ngó quanh Ngũ đế, Tam Hoàng
Dương Nghệ, Nữ Oa Đề huề hội tụ
Trung Hoa tinh anh Trời ơi có đủ
Với Trang Tử cổ bồn, Rồi Lão Tử cỡi trâu...
Tư Mã Thiên gầy gò Giọng nói lạnh đêm thâu:
Xứ ngài bốn ngàn nămXứ tôi nửa vạn
Giờ Đông Hải của ngài Nếu người ta chịu bán
Tụi mình đương nhiên Thành một khối trung nguyên
Sử hai nước mình Lúc đó chẳng còn riêng
Ngài đẹp mặt Khi có chúng tôi là tiên tổ
Văn hiến cộng chung chín ngàn năm Đâu phải là chuyện dở
Chi phải buồn Đời muôn sự của chung
Hiểu được thiên cơ mới đáng mặt anh hùng
Ngậm ngùi mà chi Thứ nỗi niềm vong quốc
Lòng rối long Nghe đau chưa kịp khóc
Bỗng thềm ngoài Tiếng dép cỏ nhẹ khua
Ngài Huyền Trang Hia mão Đại Thừa
Gõ nhẹ cửa am Mang theo vào Mấy luồng gió lạnh
Tôi chắp tay chào Ngài tự xưng danh tánh
Rồi đăm chiêu Ngó mặt gã hậu sinh:
Ô hô, nguy tai! Là cái phàm tình
Những biện biệt Chỉ khiến sinh linh đồ thán
Bắc phái, Nam phương Là đệ huynh, thầy bạn
Quý thầy xứ ngài Còn tụng tiếng nước tôi
Thế trí biện thông Còn bỉ thử, trong ngoài
Đệ nhất tất- đàn Chẳng còn ai thù, bạn
Gẫm lại mà suy Ai nam man, ai đại hán
Ai lại không lệ mặn, máu hồng Tập khí phàm phu
Người Hoa hạ ngóng bắc phong
Chim Việt chỉ cành Nam tìm đậu
Thời hiện đại tứ phương giao hảo
Ranh giới bắc nam chỉ khiến cực lòng
Kìa nhìn ra thiên hạ tây đông
Mấy cường quốc luôn chở che nhược tiểu
Hai xứ mình bao đời hòa hiếu
Chung một góc trời Môi hở lạnh răng
Ta nhìn thầy... Cũng có vẻ học tăng
Chẳng lẽ quên câu Ưng Vô Sở Trụ
Tăng tục, nữ nam, chim muông, cầm thú
Gì cũng là bóng chớp trên không
Bắc quốc, Nam bang gương chiếu hoa lồng
Chi hơn được muôn phương thu về một mối
Mình có nhau xuân thu sớm tối
Thái Sơn, Côn Luân rồi cũng của người Nam
Bột Hải, Hoa Đông...thầy coi như mấy lũy tre làng
Thâm Trấn, Tứ Xuyên Thầy có thể xem là quê mẹ
Càng cởi mở thì lòng càng thêm nhẹ
Nê chấp làm gì một lãnh thổ cỏn con
Đáng chi đâu Mà đòi sống mái mất còn
Phận nhược tiểu Có hung hăng chỉ thêm phần chịu thiệt
Ta đêm nay có mấy lời thâm thiết
Nhắn gửi thầy Cũng nhắc nhở cả nam bang
Hoặc đơn phương cầu phong
Hoặc khụy gối quy hàng
Đến chừng đó chỉ thêm tủi nhục
Ta lấy phận tăng-già tôn túc
Phân giải giùm mấy chỗ thiệt hơn
Cho trời quang Đừng địa ám thiên hôn
Cho mây tạnh Can qua đừng xảy đến
Nay gửi thầy chút lòng cảm mến
Khá mong thầy...người trẻ dạ không non!
Bỗng ngài phất tay Bóng dáng không còn
Tôi tỉnh giấc nhìn quanh Ngoài kia trời đang rạng
Ồ, sắp năm giờ Người ta chờ vô giảng!
Brugg, May/ 25/ 2014, đêm nghe ngư dân Việt chết vì tàu Trung quốc.
TÊN MÌNH
Mười năm xóa dấu trên thân phận
Vẫn cứ mù khơi một cội nguồn
Đã là mây trắng không cố quận
Những vui buồn thôi cũng mù sương.
TÊN
MÌNH
Thế thái cơ hồ quên đã lâu
Ong bướm vườn đời mắc chi nhau
Am mây chiều sớm ngồi đốt lá
Im lặng đèn khuya ngắm biển dâu
Kinh lá một gùi quên tuổi trẻ
Hơi thở An-Bang đợi bạc đầu
Ai người tin được đời vàng đá
Ngày tháng trên đầu vẫn trôi mau
Hôm mai ngó giọt sương đầu cỏ
Ngõ quạnh...treo hai chữ mạc sầu!
Đời hỏi tên nhau thôi cũng được
Đọc suốt bài thơ...lấy chữ đầu!
Mười năm xóa dấu trên thân phận
Vẫn cứ mù khơi một cội nguồn
Đã là mây trắng không cố quận
Những vui buồn thôi cũng mù sương.
Thế thái cơ hồ quên đã lâu
Ong bướm vườn đời mắc chi nhau
Am mây chiều sớm ngồi đốt lá
Im lặng đèn khuya ngắm biển dâu
Kinh lá một gùi quên tuổi trẻ
Hơi thở An-Bang đợi bạc đầu
Ai người tin được đời vàng đá
Ngày tháng trên đầu vẫn trôi mau
Hôm mai ngó giọt sương đầu cỏ
Ngõ quạnh...treo hai chữ mạc sầu!
Đời hỏi tên nhau thôi cũng được
Đọc suốt bài thơ...lấy chữ đầu!
Sáng sớm có người gọi chúc xuân
ngó lên tờ lịch...tết Bính Thân
bật cười, đất khách xuân con khỉ!
năm cũ còn kia những nợ trần
Không bánh, không trà, không mứt tết
khai bút đầu năm một chữ Không
dán lên trước cửa mừng xuân mới
thật lạ, bỗng nghe nhẹ cả lòng!
ngẫm lại dù sao cũng tân niên
xin chúc gần xa mấy bạn hiền
năm mới thảy đều nhanh như...khỉ
mau mắn tay chân để hốt tiền
xin chúc những ai là hành giả
xuân về thuần hoá cái tâm viên
lòng phàm, xuân mới thôi bay nhảy
an lạc đầu năm một cõi thiền
xin chúc mấy người là học giả
dich soạn, ấn hành sách liên miên
tay bỏ cuốn này, cầm cuốn khác
Ấn tống…người ta cũng gửi tiền!
Xin chúc những người đang gối lẻ
năm nầy sớm hái được nhân duyên
nhưng nhớ thủy chung đừng buông bắt
bắt cá hai tay chỉ chuốc phiền…
chúc hết người ta, lại chúc mình
xin trời phương ngoại dẫu lênh đênh
được vui cho hết năm con khỉ
đừng rớt dọc đường...chí độ sinh!
Đêm xuân nằm nhớ tiếng gà
nhớ làn khói bếp quê xa nghìn trùng
nửa đời đi, vẫn về không
quẩn quanh cót thóc một vòng quẩn quanh
tân xuân, mình khấn với mình
năm nay về núi chép kinh gửi đời
hái tâm mai gửi đôi người
riêng ta giữ lại nụ cười cho ta
mong yên ổn suốt năm gà
để bên nẻo đạo còn là cõi riêng...
Ta về qua phố không tri kỷ
Nhặt nắng vỉa hè nhớ quê hương
Hoàng hôn rụng xuống vai du sĩ
Phủi áo nghe rơi một chút buồn
THẤT ĐẦU
Mai về chùa cũ ngày xưa
chim về tổ cũ nghe mưa tối nào
Nửa đời, một giấc chiêm bao
Tỉnh ra, thầy đã đi vào hư vô
Nén hương thắp vội bên mồ
Để nghe nhân thế sóng xô cuối ghềnh
Con giờ mây trắng lênh đênh
Nhớ thương chỉ biết trùm mền chiêm bao!
THẦY
ĐI MỘT BƯỚC NGHÌN THU
Tưởng niệm HT Thích Hạnh Tuấn, trụ trì chùa Trúc Lâm, Chicago. Viên tịch 30-10-2015
Thầy đi một bước nghìn thu tiếc
Lệ lòng pha với lệ trần ai
Bàng hoàng như bão qua vườn biếc
Gục cả mùa xuân một sáng mai
Tinh xá giậu chừng nhánh khẳng khiu
Vườn xưa nay vắng kẻ nâng niu
Thầy còn đâu nữa mà mong ngóng
Nghẹn ở trong con suốt buổi chiều
Thầy giảng sâu hai chữ vô thường
Giờ thì chạm đến mối tương duyên
Người rời mê lộ về bến giác
Sao kẻ trần lao vẫn tiếc thương
Thầy bỏ Trúc Lâm rất vội vàng
Như chừng bóng thỏ lướt qua song
Bao nhiêu tâm nguyện chưa hoàn tất
Một bước đi đá sỏi bàng hoàng
Tiền đường giấy phép chưa về kịp (*)
Tinh xá cây trồng rễ bén lâu
Dăm bài Sám Nguyện âm còn vọng
Một áng thơ Thiền chẳng trọn câu
Nhìn lên di ảnh Thầy, con khóc
Lòng trần chưa chấp nhận ly tan
Vết thương sâu quá sao lành được
Chẳng phải riêng con cả đạo tràng
Thầy hỡi mùa đông chửa có về
Nhưng trời đổ tuyết trắng lê thê
Như khăn tang phủ khu vườn Trúc
Se sắt từng cơn nỗi tái tê
Con thắp nén hương tưởng niệm Thầy
Rằng không khóc nhưng nước mắt rơi
Thiên thu một mối hoài thương cảm
Lạy nầy xin cảm tạ ân sư.
Thủy Lâm Synh
THÍCH PHI TRƯỜNG
Mai tóc bạc, chưa vẹn đời du sĩ
đi trăm năm sao hết những con đường
dâu biển ơi, trước lúc về yên nghỉ
xin một lần làm mây trắng muôn phương
THIỀN QUÁN
Ðêm tịch mặc ta làm con ếch nhỏ
Ngó bóng mình vời vợi ánh trăng khuya
Nghe sinh tử đi qua từng hơi thở
Một lần đi sẽ mãi mãi không về
Ao nước nhỏ chở hết niềm biển lớn
Ta ngồi nghe cuộn chảy những ba đào
Những chân trời màu thiên thanh vô tận
Mắt Phật hiền giữa lồng lộng trăng sao
Chợt xa khuất những phố đời huyên náo
Ta buông tay niềm nhân ngã sau lưng
Dốc đồi hẹn, em về sương ướt áo
Xa lạ rồi…những tri kỷ cố nhân
Mai về chùa cũ ngày xưa
chim về tổ cũ nghe mưa tối nào
Nửa đời, một giấc chiêm bao
Tỉnh ra, thầy đã đi vào hư vô
Nén hương thắp vội bên mồ
Để nghe nhân thế sóng xô cuối ghềnh
Con giờ mây trắng lênh đênh
Nhớ thương chỉ biết trùm mền chiêm bao!
Tưởng niệm HT Thích Hạnh Tuấn, trụ trì chùa Trúc Lâm, Chicago. Viên tịch 30-10-2015
Thầy đi một bước nghìn thu tiếc
Lệ lòng pha với lệ trần ai
Bàng hoàng như bão qua vườn biếc
Gục cả mùa xuân một sáng mai
Tinh xá giậu chừng nhánh khẳng khiu
Vườn xưa nay vắng kẻ nâng niu
Thầy còn đâu nữa mà mong ngóng
Nghẹn ở trong con suốt buổi chiều
Thầy giảng sâu hai chữ vô thường
Giờ thì chạm đến mối tương duyên
Người rời mê lộ về bến giác
Sao kẻ trần lao vẫn tiếc thương
Thầy bỏ Trúc Lâm rất vội vàng
Như chừng bóng thỏ lướt qua song
Bao nhiêu tâm nguyện chưa hoàn tất
Một bước đi đá sỏi bàng hoàng
Tiền đường giấy phép chưa về kịp (*)
Tinh xá cây trồng rễ bén lâu
Dăm bài Sám Nguyện âm còn vọng
Một áng thơ Thiền chẳng trọn câu
Nhìn lên di ảnh Thầy, con khóc
Lòng trần chưa chấp nhận ly tan
Vết thương sâu quá sao lành được
Chẳng phải riêng con cả đạo tràng
Thầy hỡi mùa đông chửa có về
Nhưng trời đổ tuyết trắng lê thê
Như khăn tang phủ khu vườn Trúc
Se sắt từng cơn nỗi tái tê
Con thắp nén hương tưởng niệm Thầy
Rằng không khóc nhưng nước mắt rơi
Thiên thu một mối hoài thương cảm
Lạy nầy xin cảm tạ ân sư.
Thủy Lâm Synh
Tạ Ơn Nov. 26, 2015
THẾ THÔI, THÔI CŨNG...THÔI THÌ
Tuổi già tình cạn, thơ khô
Khói sương mộng mị cơ hồ đã tan
Đêm nhân sinh...góc nến tàn
Ráng leo loét cháy chờ sang một đời
Thuyền sinh tử lại ra khơi
Biết về đâu những phương trời tử sinh
Còn duyên, ta lại gặp mình
Cùng nhau đọc nốt trang kinh kiếp nào
Cầm bằng, duyên cạn mất nhau
Cũng xin giữ ngọn đèn dầu...kinh khuya
THÍCH PHI TRƯỜNG
Mai tóc bạc, chưa vẹn đời du sĩ
đi trăm năm sao hết những con đường
dâu biển ơi, trước lúc về yên nghỉ
xin một lần làm mây trắng muôn phương
THIỀN QUÁN
Ðêm tịch mặc ta làm con ếch nhỏ
Ngó bóng mình vời vợi ánh trăng khuya
Nghe sinh tử đi qua từng hơi thở
Một lần đi sẽ mãi mãi không về
Ao nước nhỏ chở hết niềm biển lớn
Ta ngồi nghe cuộn chảy những ba đào
Những chân trời màu thiên thanh vô tận
Mắt Phật hiền giữa lồng lộng trăng sao
Chợt xa khuất những phố đời huyên náo
Ta buông tay niềm nhân ngã sau lưng
Dốc đồi hẹn, em về sương ướt áo
Xa lạ rồi…những tri kỷ cố nhân
(tiếc nhớ thầy G. Mitsuo)
Ta ngồi dưới phố trông lên núi
đã nửa đời qua, mất lối về
lãng bạt mấy mùa quên cả tuổi
gót mòn bỗng ngại nẻo sơn khê
Theo em xuôi ngược đời mộng mị
thảng hoặc nhiều khuya cũng giật mình
đã mất đâu rồi gùi kinh lá
để cứ đi về với vô minh
Mẩu nến góc phòng đầy những bụi
đâu đủ kéo dài những đêm sâu
khuya không thiền định, ra cửa sổ
phóng mắt qua rào, ngửi hương ngâu
tóc ai dài quá, như sợi khói
ta nhìn biết quán niệm chi đây
mắt biếc làm sao mà uế trược
thương tấm lưng ong, một vóc gầy!
Nguyện lớn ngày nào, giờ gửi Phật
tấm áo năm xưa...trả lại thầy
khép cửa xoay lưng, rời thiền thất
nghĩa đệ tình huynh thoáng mây bay
Ngày sau ai có về núi cũ
tình cờ lạc bước ghé ngang đây
nhớ để lại giùm ta góc nến
....nếu chẳng đời này cũng kiếp mai!
Mandalay, July/6/2013
ngày xưa mẹ đẻ ra anh
sau, sư phụ biến anh thành thầy tu
đang tung tăng sống khỏe ru
gặp nhau, anh bỗng thành tù nhân em
lời thầy, lời mẹ...chẳng thèm
giờ em chỉ việc ê hèm...anh nghe
nhiều khuya đứng lặng bên hè
câu kinh xưa vẫn còn nghe trong lòng
nam mô nhất thiết giai không
ván hòm đã đóng...dám mong trở về
thôi đành khô một xác ve
sống cho qua một mùa hè vô minh
mai kia ta hết nợ mình
anh xin về núi chép kinh cho thầy
chiều chiều đứng ngó mây bay
hết hồn nhớ lại những ngày có em!
TK April.13.16
THƠ ĐỀ TRANH
Thuyền hư Ta vác qua cầu
Dưới chân Vời vợi Một màu trời xanh
Vẫn là một cõi thiên thanh
Mươi năm Một buổi giật mình nhớ ra
THƠ ĐỀ TRANH
Sư già Cổ tháp Chùa xưa
Khuya nào về Đứng nhớ mùa tuổi xanh
Vẫn trăng xưa đó với mình
Vẫn gang tấc đấy Mà hình như xa…
Thuyền hư Ta vác qua cầu
Dưới chân Vời vợi Một màu trời xanh
Vẫn là một cõi thiên thanh
Mươi năm Một buổi giật mình nhớ ra
Sư già Cổ tháp Chùa xưa
Khuya nào về Đứng nhớ mùa tuổi xanh
Vẫn trăng xưa đó với mình
Vẫn gang tấc đấy Mà hình như xa…
Một chiều vắng ngồi ôm chân Phật tượng
Thương quá chừng, ôi! Bóng dáng Từ Tôn
Con bé nhỏ bên tình Ngài vô lượng
Lá me nằm giữa cõi nắng hoàng hôn…
TÍCH LAN
Người về Gió lạnh bến mê
Nhớ con sóng cũ Đã về trùng khơi
Vô tâm Nước lãng mặt người
Hữu tình Người bỗng nhớ thời qua song
TIẾNG ĐÀN ĐẾ THÍCH
Chuyện đời con nước trôi xuôi
Phủi tay, giũ áo Phật ngồi như sơn
Mấy Tăng Kỳ Kiếp chẳng sờn
Trợ duyên chỉ một tiếng đờn đã xong!
Phủi tay, giũ áo Phật ngồi như sơn
Mấy Tăng Kỳ Kiếp chẳng sờn
Trợ duyên chỉ một tiếng đờn đã xong!
Người về Gió lạnh bến mê
Nhớ con sóng cũ Đã về trùng khơi
Vô tâm Nước lãng mặt người
Hữu tình Người bỗng nhớ thời qua song
Chuyện đời con nước trôi xuôi
Phủi tay, giũ áo Phật ngồi như sơn
Mấy Tăng Kỳ Kiếp chẳng sờn
Trợ duyên chỉ một tiếng đờn đã xong!
Mấy Tăng Kỳ Kiếp chẳng sờn
Trợ duyên chỉ một tiếng đờn đã xong!
(to my kappiya)
Ta con sếu bến sông đời
mươi năm dâu biển dạt trôi mấy bờ
kinh thư, gió bụi rồi thơ
làm chi cũng để đợi chờ một hôm
đời cho sáu miếng ván hòm
chiếu chăn khâm liệm vùi chôn một đời
vùi luôn một thuở rong chơi
vùi chôn cả những lỗ lời nhân sinh
giờ còn chi bóng hay hình
còn chi để hỏi là mình hay ta
trăng lên, trăng xế, trăng tà
mùa trăng nào nữa cũng là mùa trăng...!
TIỂU SỬ
Mười năm đi hết nhân gian
Thơ vụn đôi hàng kẻ chuyện thiên thu
TÌNH KHÚC HIÊN MÂY
Dầu muốn dầu không
một ngày cũng qua
Dầu muốn dầu không
đời rồi quên ta
Dầu muốn dầu không
Tình sẽ phôi pha
Dầu muốn dầu không
Người rồi cũng xa
Dầu muốn dầu không
Tóc sẽ sương pha
Dầu muốn dầu không
ta rồi sẽ già
Chuyện xưa ngày cũ
như áng mây qua
một chiều nào đó
hiu quạnh hiên nhà
người ngồi đối bóng
gõ bát cuồng ca
ai người tri kỷ
Giờ còn mỗi ta
nhớ ai tình phụ
người tỉnh cười xòa
người điên khóc oà
Dầu muốn dầu không
ngày về đất lạnh
Gì cũng như pha!
Dầu muốn dầu không
một ngày cũng qua
Dầu muốn dầu không
đời rồi quên ta
Dầu muốn dầu không
Tình sẽ phôi pha
Dầu muốn dầu không
Người rồi cũng xa
Dầu muốn dầu không
Tóc sẽ sương pha
Dầu muốn dầu không
ta rồi sẽ già
Chuyện xưa ngày cũ
như áng mây qua
một chiều nào đó
hiu quạnh hiên nhà
người ngồi đối bóng
gõ bát cuồng ca
ai người tri kỷ
Giờ còn mỗi ta
nhớ ai tình phụ
người tỉnh cười xòa
người điên khóc oà
Dầu muốn dầu không
ngày về đất lạnh
Gì cũng như pha!
TÌNH NGƯỜI
Tình người Củi quế gạo châu
Ta tên du sĩ bên cầu hoá duyên
Chẵng xin cơm gạo áo tiền
Một đời Tìm được chữ Duyên cũng là
Tình người Củi quế gạo châu
Ta tên du sĩ bên cầu hoá duyên
Chẵng xin cơm gạo áo tiền
Một đời Tìm được chữ Duyên cũng là
(viết giùm một người)
Chẻ tan ngũ uẩn tìm nhau
thấy em lấp lánh năm màu lung linh
sắc uẩn là dáng, là hình
tưởng uẩn là một chút tình chiêm bao
thọ là một chút niềm đau
hành là thương nhớ, giận nhau đêm ngày
thức là mắt, mũi, lưỡi, tai...
cộng chung sáu thức có ngay một người
biết là để biết vậy thôi
thấy em im tiếng là tôi lại buồn
nhớ câu vạn hữu vô thường
trong sương khói vẫn cứ thương mới kỳ
mỗi ngày trước tượng Đại Bi
hết đứng lại quỳ...lòng vẫn bất an
kiểu này đạo nghiệp tan hoang
cứu cánh Niết Bàn xa lắc nhỏ ơi
một ngày em bỗng xa tôi
tôi muốn luân hồi để gặp lại nhau
một lần thấy rõ cơn đau
thấy ra khổ đế, tìm vào vô sanh
TÔI MUỐN PHÒNG TÔI MỘT BẢO TÀNG
Tôi muốn giữa phòng mình
tấm ảnh rừng cây xanh
giữ lại làm kỷ niệm
.....lỡ một mai rừng núi bị tan tành
Tôi muốn giữa phòng mình
ảnh một nàng thật xinh
để người đời cảnh giác
....những nội tâm không giống được ngoại hình
Tôi muốn giữa phòng tôi
ảnh bà cụ đang ngồi
tượng đài cho quá khứ
....một thời tuổi trẻ xa xôi
Tôi muốn giữa phòng tôi
tượng thằng bé mồ côi
....biểu tượng chung cho toàn nhân loại
giữa những bến bờ biên giới ngăn đôi
Tôi ước giữa phòng riêng
tượng ai đó tọa thiền
...để thiên hạ chốn chợ đời chen lấn
mãi nhớ còn kia một cõi thiêng
Tôi mơ giữa phòng mình
bức tranh tường lỏng đinh
....để đời nhớ biểu tượng nào đi nữa
có chi còn hoài trong thế giới diệt sinh
Tôi muốn giữa phòng tôi
một bức tranh mầu nước biếc trùng khơi
để tưởng nhớ biển Đông xanh ngắt một thời
nay có lẽ sắp trở thành hoài niệm...
Tôi muốn giữa phòng tôi
một bức tranh hoang mạc bời bời
có kẻ Tây du cầu pháp
....mà nay còn được mấy người!
Tôi muốn giữa phòng chúng ta
bức chân dung tự hoạ chính mình
để mai kia xuôi tay về đất
trả lại đời
một khoảng lặng mông mênh!
No comments:
Post a Comment