Sunday, October 15, 2023

Toại Khanh T 2

 TRÁCH
Khuya ai nhóm lửa cuối đường
Cho sông núi lạnh cho phường phố xa 

TRĂNG VÔ NGÃ
Chờ trăng Trăng chẳng về cho
Sương khuya không hẹn
Sương khuya không hẹn
Sương khuya không hẹn Bất ngờ ướt vai

TRANH KHUYA
Lắng tai Gió lộng bên thềm
Mưa khuya đất khách Nghe đêm sao dài
Bút cùn hí lộng trên tay
Bức hoạ sao dài Vẽ mãi chẳng xong

TRỐI
Đã bốn mấy, tóc bạc dần rồi đó
gửi lại đời những mộng mị bình sinh
Ai phương trượng....ta một đời mái cỏ
Những ga chiều...làm mây trắng lênh đênh
Ai thầy bà...với môn sinh tử đệ
Ta ven trời...làm cánh nhạn mồ côi
Chuyện độ sinh...thôi cũng làm theo lệ
Thà đưa đò...hơn đứng ngắm sông trôi
Ai khoa bảng với văn trai, thư các
Ta gùi kinh ngồi đếm chữ bên đường
Chẳng mực thơm, ta viết bằng nước nhạt
Pha chuyện lòng, thêm một chút phong sương
Ai kiêu hãnh cưỡi thuyền hoa vượt sóng
Đêm huy hoàng hoa đăng sáng lầu cao
Ta bè sậy một mình qua sông rộng
Những buổi chiều nhìn trăng máng bờ lau
Ai học giả công trình cao như núi
Ta ru mình bằng một cõi thơ điên
Biết đâu được hôm nào ta trăm tuổi
Một chút nầy...cho ai đó hữu duyên!
Bergstadt 2 tháng 10 năm 14

TRỜI TÂY ĐỌC THƠ ĐƯỜNG
(Cho tập thơ Giọt Trầm Vỡ Hương- Khải Tĩnh)
Đem thơ treo nhánh cổ tùng
Tháng năm đãng trí không dưng nghe buồn
Hiên chiều mấy đốm tà dương
Lan man một giọt thơ Đường vô thanh
Nghe ra mộng lớn chưa thành
Nghe đời vô nghĩa, cho mình còn đi
Gửi đời một tập cổ thi
Vừa xong đêm trước, mực ghi chửa nhòa
Cho người, mà cũng cho ta
Dở hay chi nữa cũng là chiêm bao!

TRƯA
Hiên người gió lộng giấc trưa
Một con bướm nhỏ trên tờ cổ thư
Phải chăng Hồ Điệp kiếp xưa... 
 
TRƯỜNG CA KẺ LÊN NGUỒN
Rồi thì ta ném bút
Thôi làm thơ, vẽ tranh
Chuyện lòng quăng xuống vực
Nẻo về ngập trăng thanh
Lên non ngồi tập thở
Cười lên chuyện tử sinh
Sá gì tam thế mộng
Chi rồi cũng mong manh
Khuya ngồi thở vào ra
Bình yên thế kiết già
Buồn vui vo tròn lại
Vào giữa đóa liên hoa
Nhẹ nhàng thân giả tướng
Từng hơi thở luân hồi
Mai lìa thân huyễn tượng
Một lần hoa héo thôi
Trả hình hài về đất
Chờ giả hợp ngày sau
Huyễn thân dù tan nát
Xin lòng phàm không đau
Dặm trần không cố lý
Đời trộn lẫn vàng thau
Đã một lần tri kỷ
Xin trầm luân có nhau
Giở bàn chân thật nhẹ
Những vướng bận luân hồi
chân kia chầm chậm bước
Đài hoa theo nước trôi
Ơ hay! hương trầm thoảng
Từ phương nào xa xôi
Chợt nghe mình tan loãng
Không người, không cả tôi

TRƯỜNG TƯƠNG TƯ
Mưa đời làm ướt áo tu
Sa môn không nón, không dù nhỏ ơi
Đêm về ngồi trải áo phơi
Còn nghe đâu đó cuối trời mưa khuya
Gọi nhau em vẫn chưa về
Mênh mông bóng tối bên hè dế ru
Mòn tay xâu chuỗi thiền sư
Chỉ còn mấy hạt kể từ một đêm
Tờ kinh cũng bớt thân quen
Kể từ cái buổi gặp em trong đời
Hết rồi, giờ chỉ còn tôi
Với câu Yết Đế ngậm ngùi những khuya
Mặc ai đi, với ai về
Tôi đem lá kết làm bè qua sông
Mốt mai có dịp tương phùng
Tặng nhau bè lá đã dùng quên nhau 

TỬ SINH
Rồi ta một kiếp hai đời
Trước tên du thủ, sau người trạo phu 

TỰ THUẬT
Ta không hài cỏ, bè lau
Hành trang một vết gai đau cũng là 

TỰ VỊNH
Lai vô tích Khứ vô thanh
Đi về một cõi Vô danh Riêng mình
Bỗng nhiên ra khách biên đình
Tri âm là những trang kinh nguyệt tà
Đôi khi Khuya sớm chén trà
Phòng văn một trượng Cứ là thênh thang 

TUỆ QUÁN
Mây trôi nên trăng trôi 
Ta ngồi nên bóng ngồi
Ta phương ngoài biền biệt
nên người cũng xa xôi... 

TƯỢNG KHUYA
Con ngồi nhìn Phật giữa khuya
Trăng xưa Linh Thứu Chợt về bên hiên
Trước sau Một nụ cười hiền
Phật bao dung hết Muôn niềm phàm tâm

TƯỞNG NIỆM ORLANDO
Dính tràng đạn, bọn ta lìa nhân thế
đang nói cười, ra đống xác vô tri
cảm ơn cuộc đời cho nhau lần tưởng niệm
bọn này về lần cuối để rồi đi
đất lạnh đó nay trở về gửi xác
gửi lại đời những kỷ niệm buồn vui
gió nghĩa trang buồn như từng lời hát
ghét hay yêu giờ cũng phải chôn vùi
thế là hết những chiều xuân bãi biển
những đêm hè trên xa lộ thênh thang
Orlando con phố dài biền biệt
người xa nhau đành hẹn nẻo thiên đàng
Miami, Daytona, Tampa
Lauderdale, rồi Sarasota
vui gửi cát, buồn gửi theo con sóng
thôi cúi chào, vĩnh biệt Florida
 
TƯỢNG PHÁP
Con vô phúc sinh nhầm thời vắng Phật
dấu vết Ngài còn lại mấy pho kinh
Nam với Bắc tha hồ mà bất nhất
kinh so kinh...ngồi gẫm lại giật mình
Thầy dạy con dựng chùa to, tượng bự
tổ dạy con xăng áo độ quần sanh
trộn hai món, đời tu con ứ hự
mấy mươi năm còn chưa tỏ ngọn ngành
Ráng gồng mình vùi đầu làm mọt sách
mong đời cho là bác lãm quần thư
chữ với nghĩa mòn vai đeo ì ạch
tuổi già buồn với hơn nửa đời hư
Rồi non thẳm với rừng sâu tham án
mình với mình diện bích chục năm dư
cõi tam muội chưa thông tường sâu cạn
ngày xuống đời cũng khoác áo thiền sư
Đời cần gì, con ráng chiều món đó
đệ tử nhiều như lá úa mùa thu
một khuya cuối đời, chong đèn tự hổ
gì cũng dư, chỉ thiếu mỗi công phu
Con dạy người biết bỏ tà theo chánh
Để riêng con chi cũng cứ mịt mù
Sống như phàm, mong được xem là thánh
Gì cũng ôm, chỉ thiếu mỗi lòng tu
Chiều ra suối nhặt cuội về sám hối
mỗi một viên là một lỗi bình sinh
Đống cuội giờ đã cao hơn đầu gối
Mà tội con còn nguyên đống...chình ình!
 

 

 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...