Tìm đâu trong gió nụ cười cố nhân
Về bến vắng gác phong trần
Chợt nghe con nước phân vân lệ trào...
Xả buông vô sự giữa đời sắc không
Câu kinh bối diệp nguồn trong
Liễu tri như thực vô mong vô sầu
Tuổi xanh hành cước bạc đầu
Trăm năm cuộc mộng qua cầu đánh rơi...
Liêu tranh thấm đượm tình quê
Lan rừng trúc biếc tứ bề cỏ hoa
Tĩnh cư nhàn hạ ngày qua
Hoàng hôn lặng lẽ tách trà sơ nguyên
Gùi kinh phủ lớp miên trường
Bến bờ chân-ngã khói sương vô vàn
Dẫm qua ngữ nghĩa vỡ tan
Kiến tri như thực vén màn mây che.
Giấc Đông Miên
Mưa rừng lay vỡ giấc đông miên
Khẽ rớt thềm mây giọt mộng triền
Lều cỏ sương giăng mờ trước ngõ
Phên tranh gió thoảng lạnh ngoài hiên
Biển đời sóng lặng tâm an định
Văn bút trăng soi đạo tịch nhiên
Đã nguyện chôn mình nơi góc núi
Nói gì thương nhớ với ưu phiền.
Giọt Tình Không
Lữ quán trần gian cõi bụi hồng
Cuối chiều rơi vỡ giọt tình không
Mưa giăng lối mộng sầu trăm ngả
Thuyền lạc bến mơ lạnh mấy dòng
Mấy thuở ly hương buồn trĩu nặng
Bao lần biệt xứ nhớ mênh mông
Ngày xa thao thức lời dang dở
Giấu tận vào tim một nỗi lòng.
Giọt Tình Rơi...
Sơn lĩnh mù tênh chẳng bóng người
Biệt trùng sương khói giọt tình rơi
Hoa vương cửa đạo phô bày ý
Gió thoảng thềm xuân muốn ngỏ lời
Đất lạnh ngàn năm chờ nắng ấm
Cỏ sầu muôn thuở đợi mưa vơi
Chén trà liêu vắng, buồn thôi ngẫm...
Hữu xạ nhiên hương, lặng tiếng đời.
Giọt Vô Thinh
Trải qua lĩnh kiếp cõi phù sinh
Sẽ thấu thế nhân, bóng cợt hình
Sưởi ấm tuyết lòng, xua giá lạnh
Hong khô mưa lệ, chặm hư linh
Dù bao chua chát, đời hoen bạc
Dẫu bấy đắng cay, cuộc bất bình
Quên hết trần gian...tình bể cạn
Cuối triền sương vỡ giọt vô thinh.
Hải Triều Âm
Nước mây mộng ảnh đốm phù trầm
Sương khói huyễn tình buốt lạnh câm
Giữa cuộc thế khơi vầng nguyệt đức
Cõi hồng trần khắc mảnh băng tâm
Pháp như lôi vũ nào hoen nhớp
Đạo tợ tuyết liên chẳng bợn lầm
Tuế lĩnh bát phong thiên địa ngạo
Thạch đầu hư vọng hải triều âm.
Họa Tình
Lẻn về phố học vẽ tranh
Rồi khuya non vắng tập tành đề thơ
Bút thiền xuyến chỉ dăm tờ
Họa tình tải đạo qua bờ sông mê.
HOA TÌNH MẸ
Tiếng đời nặng nhẹ đắng cay
Từng cơn khó nhọc chất đầy lo toan
Mặc cho năm tháng hao mòn
Hoa Tình Mẹ nở trong con vĩnh hằng.
Đồi mây gió vọng Cô liêu
Chuyện tình mùa cũ trong chiều nắng vương
Người am vắng, kẻ viễn phương
Chắc gì trong cõi vô thường nhớ nhau.
Liêu tranh thấm đượm tình quê
Lan rừng trúc biếc tứ bề cỏ hoa
Tĩnh cư nhàn hạ ngày qua
Hoàng hôn lặng lẽ tách trà sơ nguyên
Thế tình con nước đầy vơi
Xả buông vô sự giữa đời sắc không
Câu kinh bối diệp nguồn trong
Liễu tri như thực vô mong vô sầu
Tuổi xanh hành cước bạc đầu
Trăm năm cuộc mộng qua cầu đánh rơi...
Tăng nhân cánh hạc ven trời
Ngại chi mưa gió, kệ đời lãng quên
Sáng ra trì bát gieo duyên
Trưa về độ ngọ non thiền thong dong
Nay về thắp sáng đạo mầu
Nay về chạm khẽ giọt sầu vỡ tan
Nay về chôn kiếm bẻ đàn
Nay về an niệm non ngàn như như
Nhặt từng lá cọ khô hanh
Đem về lợp lại mái tranh ấm nồng
Kệ kinh khuya sớm yên lòng
Sá gì sương gió đêm đông lạnh buồn
Tình hóa đá bút cùn mộng ý
Lá đề thơ mực rỉ miên sầu
Bước trần xin trọ đêm thâu
Ta như khách lạ bạc đầu xứ xa!
Hoa Tình Mẹ
Tiếng đời nặng nhẹ đắng cay
Từng cơn khó nhọc chất đầy lo toan
Mặc cho năm tháng hao mòn
Hoa Tình Mẹ nở trong con vĩnh hằng.
Đạo vàng soi bước con đi
Giữa đời có Phật ngại gì bão giông
Mặc sương gió, chẳng nản lòng
Trái tim kiên định vượt dòng tử sinh
Đồi mây gió vọng Cô liêu
Chuyện tình mùa cũ trong chiều nắng vương
Người am vắng, kẻ viễn phương
Chắc gì trong cõi vô thường nhớ nhau.
Mời em cạn chén tao Phùng
Rồi mai ly biệt nghìn trùng cách xa
Gió sương ngại nẻo quan hà
Đường trần dăm ngã trăng tà nhớ nhau.
Chấp thủ thêm chi cõi mộng trường
Danh vọng tiền tài như bọt nước
Lợi quyền chức tước tợ hơi sương
Lánh đời học đạo, quên tên tuổi
Ẩn núi tu hành, bỏ sắc hương
Cát bụi trăm năm hoàn cát bụi
Lời thơ thiên cổ, hỏi ai thương!
(Nhớ Huế rồi…Huế ơi...)
Huế mình đền quách rêu phong
Mưa buồn hiu hắt, xiêu lòng người xa
Con đường, ngõ phố ngày qua
Rắc đầy nỗi nhớ tình ta với người
Dòng Hương in bóng mây trời
Tràng Tiền lưu dấu sự đời vấn vương
Đò chiều bến Ngự thân thương
Hà Khê cánh nhạn cõng sương tìm về
Thanh Toàn cầu ngói sông quê
Trúc vàng Vĩ Dạ bờ đê gió lùa
Hoàng Thành trầm mặc bao mùa
Nam Giao hoài cổ chuông chùa ngân vang
Huyền Không góc núi ven làng
Thơ đề khóm đá ngỡ ngàng cảnh tiên
Suối trăng uốn lượn quanh triền
Nắng hờn e ấp mấy miền thiên thanh
Từ Đàm khói biếc quyện mành
Trúc Lâm tĩnh lặng non xanh ấm nồng
Lão ngư gác mái chèo không
Đêm nghe Linh Mụ vọng đồng lời Kinh
Người đi cách mấy dặm trình
Còn nghe tiếng gọi đậm tình Huế thương!
Hương Xuân...
Tách trà còn đọng hương xuân
Hoàng mai vẫn nở, cố nhân nơi nào
Vần thơ năm cũ người trao
Vàng theo nỗi nhớ dạt dào chốn xưa.
Sơn thượng về đêm trầm lắng, yên ả, bất chợt mưa về phủ khắp đất trời. Bên lều tranh, gã sơn tăng giật mình tỉnh giấc bỗng thấy mình cô liêu lạc lõng giữa non ngàn, ngồi dậy thắp lại ngọn đèn dầu đã tắt từ bao giờ, đốt nén hương trầm, châm lại bình trà.
Ngoài trời, tiếng mưa không còn rỉ rích mà càng lúc càng lớn hơn. Thoảng hồi, gió lùa phên tranh làm cảm giác người thêm buốt lạnh. Từng giọt mưa rơi làm gã hoài niệm một thời phiêu lãng như cánh chim du tử, bay khắp muôn phương tìm về cội nguồn xưa cũ.
Trên bước đường thiên lý trải qua biết bao ngày nắng quái, mưa giông khiến đôi chân như muốn chùng lại vì quá mỏi mệt. Nhưng sau cùng, nắng gió mưa xang cũng chỉ là lớp bụi khiến con người ta hiểu thêm vị sương gió của cuộc đời.
Với gã, hành trình phiêu du nào cũng là những bước trải nghiệm cho sự sống, sự hiểu, và cả sự cho đi. Gã buông mình nhìn lên nóc nhà đang nhỏ từng giọt mưa, thấm từng giọt vào lòng đất. Gã hiểu, sự đời là đó chứ đâu
Có gã sơn tăng về góc núi
Khói mây trăng nước đạo đàm chơi
Hữu Ý Vô Ngôn
Chẳng biết nơi nào chốn lập thân
Y sờn gót mỏi ngại phong trần
Tầm long trích huyệt còn chờ mãi
Hạ thổ trấn sơn cứ hẹn dần
Mộng mái am tranh, đời dị giản
Mơ lều hoa cỏ, đạo thanh bần
Khơi niềm tự sự cùng trăng nước
Hữu ý vô ngôn, nặng nghĩa nhân.
Chén trà cô lữ, canh sương lặng thầm
Đời tu nhặt chữ soi tâm
Lạc Chợ
Thế sự nơi này thật đảo điên
Kẻ bán luân thường, dăm bạc cắc
Người mua đạo lý, mấy xu tiền
Cúng sao cửu nạn, nhìn rõ chán
Giải hạn tam tai, ngẫm thấy phiền
Chủng tử Thích Ca, câu cửa miệng
Lời kinh lạc chợ chắc bình yên!
Gót quạnh tiêu du cuộc lữ bồng
Dặm trần viễn xứ lãm sầu đông
Lên non ngủ bụi triền mây biếc
Về rú nằm sương liếp cỏ hồng
Gió lộng tàn y, thân lạnh buốt
Trăng mờ cổ kính, mắt hoen nồng
Hơ tay đụn lửa, khơi niềm nhớ
Ngẫm lại lời xưa, ấm cõi lòng.
Đời tu bình bát lá y
Ngoài trang Kinh cũ có gì đâu em
Chút tình mọn, chẳng ai thèm
Còn câu thơ vụn, gói đem làm quà.
Lên non gác lại chuyện đời
Gối đầu vách đá, bên trời cô liêu
Mặc cho thế sự trăm điều
Nằm nghe hơi thở, nắng chiều nhẹ buông
Nhân tình men đắng si cuồng
Ta về suối vắng ươm nguồn nước trong
Cố nhân, nghĩa nặng tình nồng
Canh khuya khơi ngọn nến hồng ngày qua
Thảo am mây tía la đà
Tri âm chiếc bóng nguyệt tà cuối thu
Giọt buồn hóa kiếp sương mù
Đường xưa lối cũ hoang vu nẻo về
Biển dâu chìm nổi ê chề
Hỏi chi sóng bạc lời thề xa xăm
Dặm trường viễn xứ bao năm
Cuộc người giả mộng tơ tằm mỏng manh
Đêm tàn gà gáy xao canh
Trăng lem mái lá phên tranh gió lùa
Bâng khuâng,khói biếc, chuông chùa
Lều hoa ẩn sĩ bốn mùa say trăng...
Lỗi Hẹn
Chiều mưa bến nước sầu giăng
Khói sương vương vấn thuyền trăng não nề
Đạo thiền soi lối ta về
Xin đành lỗi hẹn ước thề ngàn xưa
Tăng nhân cánh hạc ven trời
Ngại chi mưa gió, kệ đời lãng quên
Sáng ra trì bát gieo duyên
Trưa về độ ngọ non thiền thong dong
Lửa Lạnh Trà Khê Sầu Tuế Nguyệt
(Lộc Lư
Ngũ Bộ_ Ngũ Độ Thanh)
Núi quạnh, mây vờn, lẻn ngõ sương
Huyền không Phật Uyển, nét an thường
Lên đồi, vãng cảnh, Yên Hà Các
Hỏi đạo, đàm kinh, Pháp Vũ Đường
Bút thảo văn đình, ươm ngữ hạnh
Thơ đề đỉnh gió, dệt thiền chương
Ai người khách lữ dừng chân mỏi
Khoác mảnh y vàng, cõi tịnh phương
Bên ghềnh thác chảy, vọng tà dương
Núi quạnh, mây vờn, lẻn ngõ sương
Cảm nỗi nhân tình, lay khóm giậu
Nghe niềm thế sự, rỉ bờ mương
Chân trời viễn mộng, phàm tâm luyến
Giấc điệp phù sinh, huyễn ảnh vương
Liễu rủ hồ sen, sầu tuế nguyệt
Trần miên ái biệt, khổ sao lường!
Nẻo tục bao giờ, hết nhiễu nhương
Lòng ta dị giản, chán hoa phường
Chiều phai, nắng vỡ, loang triền vực
Núi quạnh, mây vờn, lẻn ngõ sương
Vẩy mực thềm xưa, nhìn Khẽ mến
Nhen trầm cội cũ, thấy thầm thương
Tro tàn, lửa lạnh, buồn đau đáu
Nước nguội, trà khê, đổ vách tường
Tra từ trích điển, chữ khiêm nhường
Nhặt tứ gieo vần, nghĩa đảm đương
Hái củi, xây kè, tu nhẫn nại
Đào ao, chẻ đá, tập kiên cường
Rêu mờ, khói cuộn, len lều cỏ
Núi quạnh, mây vờn, lẻn ngõ sương
Ẩn sĩ bình yên, ngoài cuộc thế
Băng hàn yểm hữu, tợ đài gương
Tuyết lãnh, thiên đầu trăng cố hương
Trầm mê, tỉnh thức giữa đêm trường
Nhàn cư, lặng lẽ, miền lau trắng
Tĩnh tại, hồn nhiên, chốn bụi hường
Tiếng kệ, lìa quên đời ảo não
Chuông chùa, vẳng nhớ bậc hiền lương
Khuya ngồi lặng ngắm chòm tinh đẩu
Núi quạnh, mây vờn, lẻn ngõ sương.
P/s: Bài
Thơ viết ròng rã 5 ngày, 5 đêm.
Văn hết chữ, thơ cạn lời
Tháng năm còn lại xin đời lặng yên.
Trăm mối sầu vương bởi tại vì
Niệm trần chấp thủ vọng cuồng si
Nhân tình xa cạ bao cay nghiệt
Thế thái xô bồ lắm thị phi
Luồn cúi mưu danh, tâm tủi nhục
Lọc lừa trục lợi, khổ sầu bi
Chợ đời vốn dĩ trò hư ngụy
Tục sự tuồng hề, mặc kệ đi!
Sau lưng bỏ lại con đường nhớ nhung
Ta về níu sợi tương Phùng
Vén mây tìm mảnh dư dung thuở nào
Sau lưng bỏ lại con đường nhớ nhung
Ta về níu sợi tương Phùng
Vén mây tìm mảnh dư dung thuở nào
Đời tu đầy đủ, nói chi nghèo
Có tận: tam y nhất bát theo
Thừa tự mầm kinh, trăng huyền nhiệm
Nối truyền pháp tánh, ngọc trong veo
Đường xa nào ngại muôn trùng gió
Mưa lạnh đâu màng vạn dặm đèo
Mấy đỗi xuân về miền liêu khách
Mai rừng chớm nở, giọt sương reo.
Miền Vô Sự
Bỏ lại sau lưng những tháng ngày
Vào triền non lặng, ẩn hang mây
Nhân tình chẳng luận đời trong đục
Thế thái không bàn chuyện đúng sai
Thạch đỉnh mây bay chiều gió lộng
Thềm hoa nắng vỡ bóng sương lài
Dáng người xuất sĩ miền vô sự
Khẽ bước ra ngoài cuộc tỉnh say.
Bao nỗi buồn có lúc sẽ qua
Còn đây nốt nhạc hương trà
Để chiều nhân thế mình ta nhớ người.
Canh sầu chén đắng vị trần say
Gió lạnh sương sa đọng gót hài
Lối nhỏ mây giăng tình thổn thức
Nến khuya khói dệt mộng lưu đày
Trăng loang thềm đạo, lơi niềm cũ
Chuông điểm lời kinh, cảm bóng dài
Đàm thủy soi dung phô diện mục
Nghĩa tình hạnh ngộ vọng thiên nhai.
Mộng Tiêu Tương
Trần thế dệt chi giấc nguyệt hường
Để sầu bến nước mộng tiêu tương
Người đi trăn trở lời ly biệt
Kẻ ở trọc trằn nghĩa vấn vương
Cạn chén trà khuya khơi nỗi nhớ
Gieo vần thơ muộn gợi niềm thương
Biến kinh phúc chúc đời suôn sẻ
Cửa đạo tình ta nguyện hóa sương!
Mộng Trần Say
Mời em cạn chén mộng trần say
Để hiểu trắng đen cuộc thế bày
Xác lá tiếng đời mưa nắng vỡ
Bã hoa danh vị gió sương lay
Tình trơ cát nóng, phơi non quạnh
Nghĩa bạc lòng đau, chạnh tháng dài
Được, mất, lạc, sầu trong khổ lụy
Phải chăng sinh kiếp, trả niềm vay.
Một Đường Kiếm Rơi...
Ẩn chốn non sâu mài kiếm tuệ
Trần lao tám vạn thệ từ buông
Một mai ngộ pháp chân thường
Vạn dây ràng buộc một đường kiếm rơi
Tôi xin trọn một đời du sĩ
Gửi cho đời tri kỷ gió sương
Chỉ mong ý đạo đơm hương
Thị phi bỏ lại khe mương cuối làng
Nay về
Nay về dừng gót vân du
Nay về hứng giọt sương thu pha trà
Nay về gặp lại chính ta
Nay về một gánh ta bà nhẹ rơi.
Nếp Cửa Thiền
Đã mấy mùa trăng cõi tịch nhiên
Bên lều tranh nhỏ chẳng ưu phiền
Siêng chùi thềm đạo, vui kinh kệ
Chăm quét vườn tâm, sạch bụi triền
Bỏ lại thị phi, lòng tỉnh ngộ
Quên đi thế sự, giấc an miên
Tam y nhất bát, đời tri túc
Dị giản ngàn xưa, nếp cửa thiền.
(Gửi Tặng Cố Nhân)
Nhẹ nhàng tuyệt thế gót nhàn vân
Thiên sắc dung nhan nét nguyệt thần
Thanh khiết như sương, lòng thoát tục
Dịu dàng tợ nước, dáng ly trần
Ái tình chẳng lụy, tâm hòa ý
Ố dục nào vương, đạo giữ thân
Dị giản hồn nhiên, ươm ngữ hạnh
Nụ cười nhược mộng đẹp vô ngần.
Trà khuya viễn xứ trở trăn gì
Có lẽ nặng lòng nghĩa cố tri
Mái lá chùa xưa luôn gợi nhớ
Vần thơ núi cũ mãi hoài ghi
Hoa sầu trụi úa, quay lưng bước
Tình cỗi héo khô, ngoảnh mặt đi
Thương, ghét, giận, hờn, thôi bỏ lại
Khứ lai vô sự, gót nhàn vi.
(Ngũ Độ Thanh)
Rũ gánh ta bà ẩn thạch phương
Dừng chân gót lữ nghiệm vô thường
Tình như bọt biển phơi đầu sóng
Nghĩa tợ làn mây tản cuối đường
Đạo bất ngôn từ lay huyễn ảo
Đời vô ái ngã gột sầu thương
Nghìn xưa cổ nguyệt đài tâm sáng
Liễu mộng qua cầu chẳng chút vương.
Nhất Ẩm Trà
Tuyết lĩnh cô phong nhất ẩm trà
Tuế hàn vọng nguyệt chỉ mình ta
Bút cùn triện nhạt, lời thơ chạnh
Giấy mọt mực nhòe, nét chữ sa
Hoa nở hương len miền thảo cốc
Sương tan khói lãng bể trần ba
Hỏi ai còn nhớ người tăng sĩ
Đã nguyện quên đi mộng ái hà.
Nhất Đẳng Tình (Độc Vận)
Kính dâng Ngài Tsangyang Gyatso
Thiên sử trường ca nhất đẳng tình
Thế nhân ngưỡng bái phạm âm tình
Lai sinh hạnh ngộ phong trần khách
Tiền kiếp tao phùng cổ nguyệt tình
Mây nước mênh mông tri kỷ hội
Khói sương lãng đãng cố nhân tình
Ta bà rong ruổi mười phương lữ
Trực ngộ thi chương đạo có tình.
Dục sinh tử, si mê giữ nắm
Ái vô minh, tham đắm buộc ràng
Sự đời phù phiếm nặng mang
Quẳng đi nhẹ gánh thênh thang nẻo về.
NHỚ TÊN MỘT NGƯỜI
Có chàng du sĩ mộng mơ
Trà khuya góc núi đợi chờ trăng lên
Tưởng chừng năm tháng lãng quên
Ngờ đâu canh vắng nhớ tên một Người.
Nhớ từng nỗi nhớ trong
chiều nắng vương
Sự đời trăm mối ngổn ngang
Thế tình ràng buộc nặng mang khổ sầu
Mặc ai toan tính ngàn dâu
Ta xin lều cỏ non đầu ngắm mây.
V. GIẢI ĐẶC BIỆT
(01 tác giả, 15 bài thơ)
Sa-di Khải Tĩnh
(Mã số 19)
Miên Trần Mộng
(Thuận Nghịch Độc)
(Đọc xuôi)
Miên trần rủ giấc vỡ ngàn sương
Thế sự chôn tình ẩn thảo phương
Duyên pháp ươm mầm vun tuệ trí
Nghĩa nhân gieo hạt cấy yêu thương
Nghiêm trì giới hạnh minh an tịnh
Thúc liễm thân tâm chân sắc hương
Viên tánh nguyệt soi phô diện mục
Thiền quang tỏa chiếu rạng đài gương.
(Đọc ngược)
Gương đài rạng chiếu tỏa quang thiền
Diện mục phô soi nguyệt tánh viên
Hương sắc chân tâm thân liễm thúc
Tịnh an minh hạnh giới trì nghiêm
Thương yêu cấy hạt gieo nhân nghĩa
Trí tuệ vun mầm ươm pháp duyên
Phương thảo ẩn tình chôn sự thế
Sương ngàn vỡ giấc rủ trần miên!
Niềm Nắng Hạ
Vần thơ gợi nhớ nỗi sầu vương
Dư ảnh tàn tro ủ mộng trường
Viễn xứ gió lay hồn lữ khách
Cô thôn khói quyện bóng tà dương
Đèn khuya lay lắt bờ mây thẳm
Trăng lạnh chơ vơ giọt lệ hường
Mưa có xua tan niềm nắng hạ
Để tình hoa cỏ đọng thu sương.
Nỗi Lai Sinh
Trà không phải rượu vậy mà say
Có phải lòng ta muốn giải bày
Xỏ sợi chỉ tình, khâu nỗi nhớ
Chuốt nan mành đạo, thắt niềm vay
Mảnh trăng tiền kiếp mây che khuất
Thân thế lai sinh vết đọa đày
Khổ ải trầm khê nào đáng sợ
Chỉ sầu nhân thế quá bi ai!
Nỗi Quan San
Giông bão mù phương, tổ vỡ đàn
Chạnh buồn viễn xứ, nỗi quan san
Tìm về chốn cũ, khơi dòng lệ
Ngắm lại cảnh xưa, thắt ruột gan
Hoa cỏ chơ vơ, sầu héo úa
Khói mây hiu hắt, lạnh điêu tàn
Đệ huynh tình nghĩa, đời muôn hướng
Chí đạo thượng cầu, chẳng thở than!
Nổi Trôi
Trăm năm lạc bước về đâu
Khuya ngồi vớt mảnh trăng sầu bến sông
Nửa đời cuộc lữ phiêu bồng
Nổi trôi thân phận chạnh lòng cố hương.
No comments:
Post a Comment