Nắng vàng nhè nhẹ sau lưng
Thu qua chầm chậm ngập ngừng sang đông
Khung trời nỗi nhớ mênh mông
Em về níu lại bụi hồng hương mơ
Nay về núi vắng rong chơi
Nay về hứng giọt đất trời hiên sương
Nay về không luyến tơ vương
Nay về an trú cố hương thuở nào.
Nay về thắp sáng đạo mầu
Nay về chạm khẽ giọt sầu vỡ tan
Nay về chôn kiếm bẻ đàn
Nay về an niệm non ngàn như như
Nay về dừng gót vân du
Nay về hứng giọt sương thu pha trà
Nay về gặp lại chính ta
Nay về một gánh ta bà nhẹ rơi
Ngồi nghe nỗi nhớ bâng quơ
Cố nhân không biết bây giờ nơi đâu
Chiều buông vọng tiếng kinh sầu
Đời xa xôi quá biệt câu tương phùng.
Người đi dệt mộng phù hoa
Mưa rơi ngõ quạnh bóng nhòa trong sương
Tình xưa hoen lạnh cuối đường
Tàn canh nguyệt tận Vô thường là đây.
Người về với Huế dầm mưa
Đánh rơi nỗi nhớ tình xưa cuối đường
Tóc giờ chẳng có mà vương
Giăng mưa ướt áo thấm thương cuộc đời.
Nhất bát tam y cửa Phật nương
Tăng nhân tự cổ liễu vô thường
Chợ đời ảnh sắc nào mê luyến
Lầu các ngôn tình chẳng lụy vương
Ước muốn trăm năm, hòa cát bụi
Mong cầu một kiếp, hóa tro xương
Trần lao khổ ách tam thiên mộng
Huyễn thế phù sinh nỗi thống trường!
Nhất thanh viễn thế tiếu sơn đình
Ngạo khúc vô thường cợt tử sinh
Vẫn biết phù vân tam giới mộng
Lại mơ phong nguyệt tứ phương tình
Yên hà sương khói sầu nhân ảnh
Cổ độ nước mây lạnh bóng hình
Tri kiến chập trùng bao ảo vọng
Tro tàn tưởng thức hóa hư linh.
Nhặt từng lá cọ khô hanh
Đem về lợp lại mái tranh ấm nồng
Kệ kinh khuya sớm yên lòng
Sá gì sương gió đêm đông lạnh buồn
Nhẹ nhàng tuyệt thế gót nhàn vân
Thiên sắc dung nhan nét nguyệt thần
Thanh khiết như sương, lòng thoát tục
Dịu dàng tợ nước, dáng ly trần
Ái tình chẳng lụy, tâm hòa ý
Ố dục nào vương, đạo giữ thân
Dị giản hồn nhiên, ươm ngữ hạnh
Nụ cười nhược mộng đẹp vô ngần.
Những chiều lạnh, những đêm mưa
Lòng ta gợi nhớ chuyện xưa chạnh buồn
Nửa đời học lý vô thường
Để rồi vỡ lẽ cuối đường đơn côi.
Những người con Phật, đi vào tâm dịch
Nhem lửa yêu thương, sưởi ấm ngày giông
Khoác áo blouse, màu trắng trong quãng đại
Dấn thân phụng hiến, chẳng chút phiền lòng
Tiếp nối tinh thần quê cha đất tổ
Phật giáo đồng hành, vẹn tình cố hương
Dòng máu đại bi ngàn đời cuộn chảy
Trái tim mật hạnh nào ngại khê trường
Hơi thở niềm tin, tải truyền nhựa sống
Nụ cười hi vọng, thắp sáng trời thơ
Tuyến đầu lặng lẽ kề vai tác chiến
Khổ nhọc trăm bề mỏi mệt làm ngơ
Rồi mai Sài Gòn bình yên trở lại
Ta hẹn gặp nhau quán cốc thưởng trà
Nhìn nắng hoàng hôn chiều buông lối cũ
Chờ phố lên đèn ngắm đợi người qua.
Nợ đời gánh nặng đôi vai
Nợ em gót mộng đêm dài gió sương
Nợ tình pháp lữ mười phương
Nợ thân tứ đại vô thường tử sinh.
Non ngàn sương trắng cổ am
Cùng em đối ẩm trà đàm vô ngôn
Tự tình giữa cõi không môn
Bâng khuâng sợi nhớ nắng hôn cửa thiền.
Núi rừng nắng đỗ nghiêng xiêu
Mai tàn xuân rụng quạnh hiu kiếp người
Hiên tranh mắc võng nằm chơi
Đọc vài trang sách, sự đời ngủ say...
Nước mây mộng ảnh đốm phù trầm
Sương khói huyễn tình buốt lạnh câm
Núi thẳm khẽ khơi vầng nguyệt đức
Hang sâu lặng khắc mảnh băng tâm
Pháp như lôi vũ nào hoen nhớp
Đạo tợ tuyết liên chẳng bợn lầm
Tuế lĩnh bát phong thiên địa ngạo
Thạch đầu hư vọng hải triều âm.
Phong nguyệt hữu, tình chờ cạn chén
Thủy vân đàm, trà hẹn nâng ly
Cuộc tàn nặng nghĩa cố tri
Xa nhau cổ lụy lòng ghì nhớ thương.
Phong trần áo rách sờn vai
Ngày qua thân thế vẫn hoài nơi mô
Thâm sơn bỏ kiếm giang hồ
Am tranh lặng ngắm hư vô cuối đàng
Phương trời vô định biết về đâu
Chẳng lẽ lang thang tới bạc đầu
Một kiếp ba đào trần viễn mộng
Vạn đời kiềm tỏa khổ miên sầu
Xé màn tục lụy, vùi non thẳm
Cắt sợi ái tình, quẳng vực sâu
Sỏi đá chông gai nào ngại bước
Tăng nhân gánh đạo chí ngàn dâu.
Rong chơi khắp cõi ta bà
Đêm về nhung nhớ tách trà cố nhân
Trăng vàng rũ mộng phù vân
Chợt nghe sương vỡ tần ngần cô liêu.
Rừng khuya dưới ánh trăng rằm
Đầu đà thọ nguyện lặng thầm sơn khê
Mới hay sinh tử sự hề
Cửa không gở mối ước thề trầm luân.
Rừng sâu tĩnh lặng nét thu sơ
Đôi cánh cửa tùng chỉ khép hờ
Thiền thất lối vào lau lách trắng
Trúc am ngõ đến khói sương mờ
Trên bàn, sóc nhỏ say văn bút
Dưới nến, mèo con ngủ áng thơ
Giun dế tự tình sầu núi quạnh
Triền mây khẽ lẻn giọt trăng mơ.
Sợi nắng chơi vơi lạc cuối chiều
Rơi vào khoảng lặng nỗi cô liêu
Tình không ươm lửa lời thơ lạnh
Sương chẳng tụ cành lá cỏ xiêu
Người đã neo đò bờ Nguyệt Thủy
Ta còn khua nước bến Vân Tiêu
Trùng miên sóng gợn vô tận ý
Se sắt phong thu gợi nhớ nhiều.
Sức nhược thân gầy, tóc bạc sương
Thịnh suy tuế nguyệt, lẽ vô thường
Đời như nắng hạ lò nhen lửa
Đạo tợ hoa xuân gió thoảng hương
Cuộc thế mộng trần trăng đáy nước
Dung nhan huyễn sắc ảnh trong gương
Phàm tâm nhát cuốc vùi chân núi
Pháp lữ muôn đời chí nhất phương.
Trần thế dệt chi giấc nguyệt hường
Để sầu bến nước mộng tiêu tương
Người đi trăn trở lời ly biệt
Kẻ ở trọc trằn nghĩa vấn vương
Cạn chén trà khuya khơi nỗi nhớ
Gieo vần thơ muộn gợi niềm thương
Biến kinh phúc chúc đời suôn sẻ
Cửa đạo tình ta nguyện hóa sương!
Ta giờ bên góc núi
Trọn kiếp sống cô liêu
Lạnh lẽo khói sương buồn
Canh sầu mái tranh xiêu
Ta nhem lửa cho lòng thơ cháy
Chút tro tàn gói lại niềm xưa
Trầm tư khổ đế nào thừa
Cho tình vô lượng, đạo vừa lời thương.
Tai ương và dịch bệnh
Là số mệnh nhân sinh
Hay vòng xoay tạo hóa
Mà tận cùng điêu linh
Giữa vô vàn thống khổ
Tiếng nấc nghẹn bờ môi
Trái tim đau rỉ máu
Giọt lệ sầu đơn côi
Chia ly không tiễn biệt
Mưa rơi lạnh cuối đường
Vô thường ôi khắc nghiệt
Phủ trắng niềm tan thương
Vẫn biết đời giả mộng
Thân tứ đại hợp thành
Mà nghe lòng buốt lại
Tử sinh nghĩ sao đành
Sau mưa trời trở nắng
Dịch bệnh sớm tiêu trừ
Bình an năm tháng cũ
Nguyện ước sẽ viên như.
Tam sinh bất toại cổ miên sầu
Cạn chén vong tình ẩn núi sâu
Phong ấn ngàn năm nơi đáy mộ
Hàn tâm triệu kiếp chốn nương dâu
Tim khô hóa đá trơ canh vắng
Máu nhạt hòa xương lạnh bóng thâu
Nhân ngã thị phi xin đoạn tuyệt
Chuyện đời con nước chảy qua cầu!
Tâm trung ẩn ngọc thiên kim
Hỏi chàng cùng tử vọng tìm nơi đâu
Tháng năm nước chảy qua cầu
Cuối đường ngoảnh lại mái đầu bạc phơ.
Tăng nhân cánh hạc ven trời
Ngại chi mưa gió, kệ đời lãng quên
Sáng ra trì bát gieo duyên
Trưa về độ ngọ non thiền thong dong.
Thân gầy gót mỏi trí cùn
Mà lòng đâu ngại đất bùn ươm sen
Đời qua được mất chê khen
Hồ tâm sẽ nở hương len đạo tình.
Thanh xuân như một tách trà
Ngại gì không cạn cùng ta hỡi người
Lẫn trong chua chát đầy vơi
Là bao vị ngọt giữa đời chờ em.
Thảo am len mảnh trăng hồng
Khói sương bảng lảng bềnh bồng nhân sinh
Cõi cô liêu hiện bóng hình
Có chàng ẩn sĩ tự tình dưới trăng
Thị phi nước chảy qua cầu
Buồn vui gió thoảng non đầu mây bay
Mỉm cười giữa cuộc đổi thay
Tình đời ấm lạnh, đắng cay sá gì.
Thiên lý độc hành, biệt cố hương
Nhân gian ai hiểu nỗi sầu tương
Bao mua lá rụng còn trăn trở
Mấy độ trăng tàn vẫn vấn vương
Đất khách ngẩn ngơ, nào biết lối
Xứ người lạ lẫm, chẳng quen đường
Chén trà núi cũ bao hoài niệm
Có lẽ đời ta mãi nhớ thương!
Thu về bên góc núi
Chiếc lá vàng khẽ rơi
Có sự sống ngắn ngủi
Nằm thoi thóp bên đời.
Tiếng chim lạc lõng cuối đồi
Để vầng trăng lạnh bồi hồi gọi tên
Đành rằng cố nhớ sẽ quên
Nhỡ đâu nhớ mãi bắt đền ai đây.
Tìm chi em giữa kiếp người
Phù hoa mộng mị tình đời mong manh
Khổ sầu được mất quẩn quanh
Vọng cầu bắt bóng hư danh được gì.
Tình hóa đá bút cùn mộng ý
Lá đề thơ mực rỉ miên sầu
Bước trần xin trọ đêm thâu
Ta như khách lạ bạc đầu xứ xa!
Tình như lá úa treo đầu gió
Lòng tợ sương mai vỡ cuối trời
Số long đong, phận rối bời
Có khi lại tốt, bạc đời đạo viên.
P/s: Xin mãi làm khách lữ cô liêu giữa miền nhân thế.
Tình pháp lữ nhắn dùm vẫn nhớ
Nghĩa đệ huynh nói hộ nào quên
Niềm thương sâu nặng không tên
Trà khuya núi vắng trăng lên chạnh buồn.
Tôi yêu vóc dáng người tu sĩ
Nét đẹp nhu hòa khác thế nhân
Cát bụi nào vương tà áo đạo
Mùi hương giải thoát tuổi thanh xuân
Tôi xin trọn một đời du sĩ
Gửi cho đời tri kỷ gió sương
Chỉ mong ý đạo đơm hương
Thị phi bỏ lại khe mương cuối làng.
Trà đàm vị đạo hương thiền
Tri âm cạn chén lụy phiền vỡ tan
Hồ tâm trùng ngộ trăng ngàn
Khói sương điểm mộng trần gian soi tình
Trà không phải rượu vậy mà say
Có phải lòng ta muốn giải bày
Xỏ sợi chỉ tình, khâu nỗi nhớ
Chuốt nan mành đạo, thắt niềm vay
Mảnh trăng tiền kiếp mây che khuất
Thân thế lai sinh vết đọa đày
Khổ ải trầm khê nào đáng sợ
Chỉ sầu nhân thế quá bi ai!
Trà khuya trăn trở cội nguồn
Nghe lòng canh cánh nỗi buồn tử sinh
Nợ duyên kiết sử trói mình
Thương em từ độ câu kinh quên lời.
Trà khuya viễn xứ trở trăn gì
Có lẽ nặng lòng nghĩa cố tri
Mái lá chùa xưa luôn gợi nhớ
Vần thơ núi cũ mãi hoài ghi
Hoa sầu trụi úa, quay lưng bước
Tình cỗi héo khô, ngoảnh mặt đi
Thương, ghét, giận, hờn, thôi bỏ lại
Khứ lai vô sự, gót nhàn vi.
Trà vắng cố nhân sầu bóng nguyệt
Đời biệt tri âm khuyết vần thơ
Tình như con nước vỗ bờ
Cuốn theo nỗi nhớ lững lờ trôi xa.
Trăm mối sầu vương bởi tại vì
Niệm trần chấp thủ vọng cuồng si
Nhân tình xa cạ bao cay nghiệt
Thế thái xô bồ lắm thị phi
Luồn cúi mưu danh, tâm tủi nhục
Lọc lừa trục lợi, khổ sầu bi
Chợ đời vốn dĩ trò hư ngụy
Tục sự tuồng hề, mặc kệ đi!
Trần gian muôn sự vốn vô thường
Chấp thủ thêm chi cõi mộng trường
Danh vọng tiền tài như bọt nước
Lợi quyền chức tước tợ hơi sương
Lánh đời học đạo, quên tên tuổi
Ẩn núi tu hành, bỏ sắc hương
Cát bụi trăm năm hoàn cát bụi
Lời thơ thiên cổ, hỏi ai thương!
Trần gian quán trọ em ơi
Xin em vô ngã, xin đời hư vô
Xin cho cát bụi tình cờ
Đừng sa đừng dính hoen mờ mắt nhau.
Trần thế cô liêu đến tận cùng
Ưu tư dằng dặc nỗi mông lung
Am mây heo hút mưa buồn bã
Giun dế nỉ non tiếng não nùng
Núi thẳm tình xưa xa vạn lý
Rừng sâu nghĩa cũ biệt muôn trùng
Sương khuya đọng hạt vầng trăng lạnh
Lời thơ nhen nhúm, lửa bập bùng.
Trăng sầu cô quạnh trời đông
Người xưa biền biệt nhớ mong nụ cười
Tình phai sương vỡ lá rơi
Lời thề con nước đầy vơi vô thường.
Trăng treo đầu núi tịch liêu
Khói vờn lũng quạnh bồng phiêu cuộc hề
Đời tu chẳng ngại nhiêu khê
Độc hành cô lữ như tê một sừng.
Trò đời ngẫm đắng bờ môi
Lợi danh sóng bạc cuốn trôi nghĩa tình
Cõi trần trăm sự hư vinh
Đành thôi buông xuống nhẹ thinh cõi lòng.
Trở trăn một giấc mộng trường
Chén trà cô lữ, canh sương lặng thầm
Đời tu nhặt chữ soi tâm
Chợt đâu hiển hiện dư âm bóng hình!
Tuế nguyệt ai gieo tố mộng sầu
Để tình phút chốc hóa nông sâu
Nhụy hoa mật ngọt bao hầm bẫy
Ngữ sắc ngôn thanh lắm móc câu
Thế sự đảo điên nhòa nắng sớm
Thị phi tráo trở lạnh canh thâu
Chuyện đời hư thực không thành có
Chẳng sợ quả nhân, nghiệp lút đầu.
Văn hết chữ, ngữ rêu hóa đá
Thơ cạn lời, ngôn rạ thành tro
Họa thi khuyết diễm xé vò
Nói gì tải đạo đưa đò qua sông.
Vần thơ gợi nhớ nỗi sầu vương
Dư ảnh tàn tro ủ mộng trường
Viễn xứ gió lay hồn lữ khách
Cô thôn khói quyện bóng tà dương
Đèn khuya lay lắt bờ mây thẳm
Trăng lạnh chơ vơ giọt lệ hường
Mưa có xua tan niềm nắng hạ
Để tình hoa cỏ đọng thu sương.
Ven phố chợ lạc bước người
Tìm đâu trong gió nụ cười cố nhân
Về bến vắng gác phong trần
Chợt nghe con nước phân vân lệ trào.
Viễn thế dặm trần gót tử sinh
Châu thân rời rã buốt hàm tình
Đôi khi tủi phận đời duyên bạc
Lắm lúc thẹn lòng số mệnh khinh
Quá khứ móc meo huyền ảo ảnh
Tương lai mù mịt mộng hư linh
Thiên nhai rũ áo phong trần khách
Khép lại vần thơ vạn lý trình.
Viễn xứ cô liêu mộng lữ phùng
Mơ về cửa đạo mảnh tình chung
Văn thơ ngày cũ còn vương vấn
Thi bút năm xưa vẫn nhớ nhung
Gió thoảng hoa rơi sầu khóm trúc
Mây len sương đọng lạnh non tùng
Dặm khách mịt mù, miền xa thẳm
Trăng soi cố cựu, nghĩa biệt trùng.
Viễn xứ sương khuya đọng gót hài
Y sờn gió lạnh buốt bờ vai
Tàng kinh, thiền ngữ luôn trăn trở
Mật hạnh, đạo tâm vẫn miệt mài
Nhớ lại thềm xưa chờ nắng tắt
Mơ về núi cũ ngắm mưa bay
Đệ huynh pháp lữ tình vô lượng
Cốt nhục keo sơn nghĩa tháng ngày.
No comments:
Post a Comment