Am mây
gió núi trăng ngàn
Xuân qua hạ tới thu tàn chớm đông
Tuế hàn trà hữu non không
Tuyết sương tao ngộ giữa dòng thiên di.
Bãi bờ viễn mộng tưởng tri
Dựng muôn lầu cát hữu vi thế trần
Để chiều sóng bạc phù vân
Cuốn tình hoa đốm tan dần trùng dương.
Bao mùa nhớ, bấy nẻo vương
Trùng phùng mấy bận vô thường chia xa
Duyên dù nhiều, cũng phôi pha
Nhân gian cửu biệt, tình là phù vân.
Bát nước lạnh đỡ lòng xứ lạ
Củ khoai lùi lót dạ quê xa
Chiều nay có kẻ bến phà
Ngắm nhìn bèo dạt hiểu ra phận mình.
Bên thềm giọt nắng thu rơi
Vàng ươm chiếc bóng ven trời lãng du
Còn đây nỗi nhớ sa mù
Vương lên chiếc lá phù du chút tình.
Biển chiều vắng lặng, ngồi bên bờ cát nhìn biển cả bao la giữa nghìn trùng sóng vỗ, gã nghe lòng mình cô liêu vô hạn, chỉ muốn lao mình vào biển để những cơn sóng hòa vào người cuốn trôi đi tất cả nỗi niềm thương nhớ.
Bồ đề rụng gốc cây si
Em đời ta đạo nói gì nhớ thương
Tình trăm năm cũng vô thường
Duyên trần giả hợp chớ vương nặng lòng.
Bỏ lại xuân thanh ẩn cổ lâm
Tiệm tu, sám tạ, hối mê lầm
Ái hà vô lượng sầu thiên xích
Khổ hải hằng sa lụy vạn tâm
Nguyệt ảnh, bóng nhòa trần viễn lạc
Hoa tình, hương nhạt mộng miên trầm
Cô phong thiền sĩ ươm mầm đạo
Thi khú vô thanh vọng hẩu âm
Bỏ quên thế sự rừng sâu
Trăm năm trần mộng ngẩng đầu thoáng qua
Sông chiều chảy ngược về xa
Non cao cười mỉm ta bà lặng rơi.
Bóng chiều rêu phủ lạnh tà dương
Cành trúc khẽ lay cảnh thị thường
Đỉnh gió triền mây, mờ nhạt nắng
Am tùng giậu khói, trắng mù sương
Hoa rơi chái sách mèo say ngủ
Nước chảy khe rừng khỉ vọc chường
Sóc nhỏ thập thò, chôm quả mọng
Núi rừng man mác một niềm thương.
Bỗng một lần ta biết
Thổn thức trái tim đau
Giọt mộng đầu bỡ ngỡ
Nhưng khắc khoải ngàn sau.
Bụi năm tháng vương đầy hoa nắng
Lá thời gian rụng trắng nhân tình
Ta về đọc lại lời kinh
Phàm tâm rơi xuống giật mình bâng khuâng.
Canh chầy trà lạnh nhớ người
Sương rơi sầu đọng nghẹn lời nhân tâm
Ly tao một khúc nguyệt cầm
Tình xưa khắc khoải lặng thầm cô liêu.
Canh sầu đọng hạt thu sương
Lạnh miền sơn dã, hoen đường cổ xưa
Có chăng là đốm duyên thừa
Khơi tình miên viễn chiều mưa nhớ người.
Chẳng biết nơi nào chốn lập thân
Y sờn gót mỏi ngại phong trần
Tầm long trích huyệt còn chờ mãi
Hạ thổ trấn sơn cứ hẹn dần
Mộng mái am tranh, đời dị giản
Mơ lều hoa cỏ, đạo thanh bần
Khơi niềm tự sự cùng trăng nước
Hữu ý vô ngôn, nặng nghĩa nhân.
Trở trăn một giấc mộng trường
Chén trà cô lữ, canh sương lặng thầm
Đời tu nhặt chữ soi tâm
Chợt đâu hiển hiện dư âm bóng hình!
Chén trà góc núi chiều mưa
Khơi miền kí ức xa xưa có người
Thả trong cánh gió ven trời
Cho bình yên cũ nét cười thêm xanh.
Chợ đời bán lợi mua danh
Đong đo cấn đếm tranh giành hơn thua
Trăm năm biết được mấy mùa
Vô thường bỏ lại sân chùa lá rơi
Chờ là nhớ, vọng là thương
Đôi lần thất niệm mù sương lối về
Buông tình giác, vướng.. Tình mê
Liễu tri mộng thực-bồ đề cội tâm.
Chong đèn hiu hắt, ánh trăng nhòa
Núi lạnh canh chầy khẽ xuýt xoa
Gió thoảng hiên mây sầu ngõ trúc
Sương len giậu khói nhạt màu hoa
Hiểu đời ấm lạnh nhân tình bạc
Thấu lẽ trắng đen thế sự ngoa
Nặng nhẹ tiếng lời thôi dính mắc
Thị phi vô ngã, ngẫm...cười xòa.
Có chàng ẩn sĩ chốn non không
Ngắm hạt miên du vỡ sắc hồng
Hiểu đạo biết tình làn khói mỏng
Nhìn tâm thấy cảnh giọt sương trong
Đâu màng hư thực trò dâu bể
Chẳng bận tụ tan chuyện cõi lòng
Lều cỏ tịch nhiên trần mộng lãng
Nước mây hữu hạnh ánh trăng lồng.
Có gã sơn tăng về góc núi
khói mây trăng nước đạo đàm chơi....
Cô miên đốm mộng trường
Tỉnh thức chẳng sầu vương
Phiêu hốt miền sơn lĩnh
Tịch nhiên cõi Phật đường
Đạo thiền tâm kỉnh pháp
Phạm hạnh đức lưu hương
Mật độ mười phương giác
Chân như tuệ khế thường.
Có những đêm buồn nhớ ánh trăng
Nơi lều hoa nhỏ khói sương giăng
Tình Thầy kinh pháp, ân vô lượng
Nghĩa đệ văn thi, lửa hữu hằng
Lý đạo thượng cầu, duyên ẩn sĩ
Nhân tâm hạ hóa, chí sơn tăng
Xuất trần đâu ngại đời dâu bể
Đại nguyện sá gì cách trở ngăn.
Cuộc lữ mù phương gió bụi vờn
Hành vân vạn lý biệt trùng sơn
Nhìn đời hoa lệ tâm không đổi
Sống cảnh gian lao chí chẳng sờn
Đất khách tận cùng niềm quạnh vắng
Quê người sâu thẳm nỗi cô đơn
Trà khuya ngồi ngắm trăng hàn xứ
Sương ướt tăng bào lạnh buốt hơn.
Con tim ẩn sĩ non ngàn
Rêu phong gót lạnh cung đàn lãng quên
Nguyệt tình khúc phổ không tên
Phù luân nhược mộng rơi bên hiên thiền.
Cửa chùa liễn đối không tên
Bút văn rỗng ngữ chớ nên diễn tuồng
Hạnh tu cần một chữ buông
Cớ chi môi mép ngôn suông lắm trò.
Cửa Tùng góc núi khép hờ
Tách trà tri kỷ đợi chờ tháng năm
Cánh thơ tin nhạn mù tâm
Phương trời viễn xứ xa xăm nghìn trùng.
Cùng em cạn chén quan hà
Biệt ly vỡ hạt vương tà áo xưa
Bồ đề phiến lá đong đưa
Ta bà một đãi cho vừa nhớ thương.
Cuộc lữ, gót ta bà
Cố xứ biệt mù sa
Mưa rơi bờ mộng trắng
Núi thẳm lạnh tình ta.
Dặm trình sinh tử đơn phương
Dặm trần cô lữ ái trường sầu bi
Dặm tình nỗi nhớ thầm thì
Dặm về bỏ lại, thêm chi nặng lòng.
Đạo vàng soi bước con đi
Giữa đời có Phật ngại gì bão giông
Mặc sương gió, chẳng nản lòng
Trái tim kiên định vượt dòng tử sinh.
Đất trời đọng giọt cô liêu
Khói mây thân thế ít nhiều hư hao
Trần mê ảo vọng thuở nào
Nguyện như bọt nước tan vào bể dâu.
Đôi khi cần chút dại khờ
Đôi khi mắt nhắm làm ngơ sự đời
Đôi khi phố chợ kiệm lời
Đôi khi buông bỏ là nơi an bình.
Đôi khi ngẫm cũng lạ kỳ
Đời tu dung dị có chi bận lòng
Vậy mà giữa cõi non không
Chợt thèm một chén trà nồng cố nhân.
Đồi mây gió vọng Cô liêu
Chuyện tình mùa cũ trong chiều nắng vương
Người am vắng, kẻ viễn phương
Chắc gì trong cõi vô thường nhớ nhau.
Đổi thơ lấy một chén trà
Hong tình ấm lạnh giữa ga phi trường
Xứ người làm khách tha hương
Đời tu có chút vấn vương đôi lần.
Gió lùa ngõ trúc lạnh then sương
Dáng cũ mờ xa khuất nẻo đường
Ngọn nến tàn canh, hiu hắt bóng
Lư trầm vỡ nụ, nhạt nhòa hương
Trăng soi mái cỏ, lời kinh thoảng
Khói quyện triền mây, tiếng kệ vương
Huynh đệ chén trà tình nghĩa nặng
Bao năm biền biệt vẫn hoài thương.
Gió sương lạnh, len niềm mệt mỏi
Trăng nước buồn, thấm nỗi cô liêu
Trà khuya trăn trở đã nhiều
Vẫn còn thổn thức bao điều cố nhân
Lời thơ cũ, gieo vần mong nhớ
Tiếng đàn xưa, dệt mớ yêu thương
Tri âm cách biệt trùng dương
Ảnh trầm hàn thủy tiêu tương bạc đầu
Dẫu năm tháng, đốm sầu phai bóng
Mặc thời gian, hoa mộng nhạt hình
Duyên tàn cũng lẽ phù sinh
Trách chi tuế nguyệt vô tình đổi thay
Xin góc núi, hang mây diện bích
Khép cửa tùng, chốt xích ẩn cư
Lập tâm thắp lửa đại từ
Bồ đề khai giác, huyễn hư liễu tường.
Giông bão mù phương, tổ vỡ đàn
Chạnh buồn viễn xứ, nỗi quan san
Tìm về chốn cũ, khơi dòng lệ
Ngắm lại cảnh xưa, thắt ruột gan
Hoa cỏ chơ vơ, sầu héo úa
Khói mây hiu hắt, lạnh điêu tàn
Đệ huynh tình nghĩa, đời muôn hướng
Chí đạo thượng cầu, chẳng thở than!
Giữa mộng thế muôn vàn sầu lữ
Ta thay em cất giữ muộn phiền
Dẫu đời bạc rối đảo điên
Vẫn còn tình đạo an nhiên nụ cười.
Góc phố cũ mưa giăng màu nhớ
Cung đường xưa hoa nở niềm khơi
Dặm chiều lạc bước ven trời
Chợt nghe chuông điểm nhẹ vơi tình trần
Góc phố vắng, then cài cửa đóng
Ngõ chợ buồn, kẻ hóng người qua
Cách ly phong tỏa mọi nhà
Giữa vùng tâm dịch nhận ra điều gì
Giản đơn thở là khi hạnh phúc
Hồn nhiên cười là lúc an khang
Quý nhau ở nghĩa xóm làng
Cơm rau hơn cả bạc vàng cao lương
Đồng khắc phục tai ương nghịch mệnh
Cùng đẩy lùi dịch bệnh chướng duyên
Sài Gòn sẽ lại bình yên
Sau mưa trở nắng hóa miền thiên thanh
Góc núi am tranh lòng tĩnh tại.
Gót quạnh tiêu du cuộc lữ bồng
Dặm trần viễn xứ lãm sầu đông
Lên non ngủ bụi triền mây biếc
Về rú nằm sương liếp cỏ hồng
Gió lộng tàn y, thân lạnh buốt
Trăng mờ cổ kính, mắt hoen nồng
Hơ tay đụn lửa, khơi niềm nhớ
Ngẫm lại lời xưa, ấm cõi lòng.
Hồng trần thăm thẳm lặng lờ trôi
Thoáng chốc già nua tóc bạc rồi
Bụi cát tiêu phương cay khóe mắt
Gió sương huyễn xứ lạnh bờ môi
Danh hoa bách tuế: bèo mây khói!
Mộ địa thiên thu: cốt bột vôi!
Sinh tử vô thường, sầu ái ngã
Trầm mê túy mộng, tiệt lai hồi.
Khơi nỗi nhớ, trà khuya thức trắng
Gợi niềm thương, men đắng ủ say
Huyễn tình dệt giấc mộng dài
Mơ chi bóng nguyệt gót hài sầu miên
Quăng thân thế qua miền dư ảnh
Gói duyên trần vào mảnh hư tâm
Sát na bợn chút mê lầm
Mà nghe trời đất lạnh câm cuộc về
Phẩy bút mực, thơ đề thạch ải
Chèo bè văn, đạo tải hà phương
Tàng kinh mật nghĩa miên trường
Ngữ ngôn lách cách vỡ sương ảo huyền.
Không lấy gì ngoài những bức ảnh đẹp
Không để lại gì ngoài những dấu chân.
Kiếp người sao cứ mãi loay hoay?
Va víu thêm chi đến mệt nhoài
Danh vọng như sương lùa ngõ trước
Tiền tài tợ gió thoảng hiên ngoài
Mây bay qua núi tình thăm thẳm
Nước chảy lơi dòng nghĩa lạc loài
Bia đá tích nhơ hằn tuế nguyệt
Tiếng lời thiên cổ vẫn còn hoài.
Lau cỏ sương giăng bạc trắng sầu
Sơn liêu ngõ vắng khuất ngàn dâu
Gió lay giậu khói, hoa phai sắc
Bóng ngã thềm rêu, nắng nhạt màu
Cửa trúc sương len tình nặng trĩu
Hiên mây khói quyện nghĩa dầy sâu
Thi đình tải đạo lời nguyên thủy
Văn bút vô ngôn, nghĩa nhiệm mầu.
Liêu tranh thấm đượm tình quê
Lan rừng trúc biếc tứ bề cỏ hoa
Tĩnh cư nhàn hạ ngày qua
Hoàng hôn lặng lẽ tách trà sơ nguyên
Mải mê giữa chốn chợ triền
Để tâm hoen lấm bụi phiền đã lâu
Nay về ẩn chốn non sâu
Bợn nhơ rũ sạch đượm màu uyên nguyên.
Miền non lĩnh chung trà thuở nọ
Cõi trăng khơi thiên cổ tao phùng
Tình ta hữu thủy vô chung
Kể gì vạn kiếp tận cùng nhân gian.
Mời em cạn chén tao Phùng
Rồi mai ly biệt nghìn trùng cách xa
Gió sương ngại nẻo quan hà
Đường trần dăm ngã trăng tà nhớ nhau.
Mộng lĩnh tiêu du gót bụi trần
Thiên nhai chiết bút, ẩn sơn vân
Ướp trà cổ nguyệt chờ tri kỷ
Ủ nhụy tuyết liên đợi cố nhân
Vẫn nhớ tình xưa sâu vạn trượng
Nào quên nghĩa cũ nặng ngàn cân
Hẹn nhau vượt ách trầm sinh tử
Bè cỏ qua bờ, liễu huyễn, chân!
Mộng thuyết hý đàm dụng ý sâu
Mê ngôn huyễn ngữ, cổ thiên sầu
Chợ đời lãng tử say phong nguyệt
Nẻo tục giai nhân đắm bể dâu
Cửa đạo gìn tâm, không ước muốn
Am thiền giữ niệm, chẳng mưu cầu
Thế tình bát nháo ngàn xưa vậy
Un khói vào sương mắt đục ngầu!
Mong người luôn được bình an
Đau thương nguyện gánh, gian nan cam lòng
Mặc đời bão táp mưa giông
Tim ta dù nhỏ, tình không mé bờ.
Mưa rừng khẽ đọng hạt cô liêu
Gió rít từng cơn lạnh cuối chiều
Ngõ trúc sương giăng bờ mắt biếc
Cửa tùng khói quyện gót chân xiêu
Người đi thao thức, buồn thương lắm
Kẻ ở bâng khuâng, lặng nhớ nhiều
Đôi ngã biệt trùng, tình vẫn vậy
Lời thơ ý vụn, gửi bao điều.
Mưa rừng lay vỡ giấc đông miên
Khẽ rớt thềm mây giọt mộng triền
Lều cỏ sương giăng mờ trước ngõ
Phên tranh gió thoảng lạnh ngoài hiên
Biển đời sóng lặng tâm an định
Văn bút trăng soi đạo tịch nhiên
Đã nguyện chôn mình nơi góc núi
Nói gì thương nhớ với ưu phiền.
Muôn sự nhân gian rối nhiễu phiền
Bỏ hình bắt bóng khổ sầu miên
Mò trăng đáy nước, trần hư huyễn
Vẽ khói trên sương, mộng ảo huyền
Hữu ý hoa rơi thềm cửa Phật
Vô tình hương thoảng mái am thiền
Cổ lai thân thế trường miên lạc
Lãng tử hồi đầu đạo nhất viên.
Xuân qua hạ tới thu tàn chớm đông
Tuế hàn trà hữu non không
Tuyết sương tao ngộ giữa dòng thiên di.
Bãi bờ viễn mộng tưởng tri
Dựng muôn lầu cát hữu vi thế trần
Để chiều sóng bạc phù vân
Cuốn tình hoa đốm tan dần trùng dương.
Bao mùa nhớ, bấy nẻo vương
Trùng phùng mấy bận vô thường chia xa
Duyên dù nhiều, cũng phôi pha
Nhân gian cửu biệt, tình là phù vân.
Bát nước lạnh đỡ lòng xứ lạ
Củ khoai lùi lót dạ quê xa
Chiều nay có kẻ bến phà
Ngắm nhìn bèo dạt hiểu ra phận mình.
Bên thềm giọt nắng thu rơi
Vàng ươm chiếc bóng ven trời lãng du
Còn đây nỗi nhớ sa mù
Vương lên chiếc lá phù du chút tình.
Biển chiều vắng lặng, ngồi bên bờ cát nhìn biển cả bao la giữa nghìn trùng sóng vỗ, gã nghe lòng mình cô liêu vô hạn, chỉ muốn lao mình vào biển để những cơn sóng hòa vào người cuốn trôi đi tất cả nỗi niềm thương nhớ.
Bồ đề rụng gốc cây si
Em đời ta đạo nói gì nhớ thương
Tình trăm năm cũng vô thường
Duyên trần giả hợp chớ vương nặng lòng.
Bỏ lại xuân thanh ẩn cổ lâm
Tiệm tu, sám tạ, hối mê lầm
Ái hà vô lượng sầu thiên xích
Khổ hải hằng sa lụy vạn tâm
Nguyệt ảnh, bóng nhòa trần viễn lạc
Hoa tình, hương nhạt mộng miên trầm
Cô phong thiền sĩ ươm mầm đạo
Thi khú vô thanh vọng hẩu âm
Bỏ quên thế sự rừng sâu
Trăm năm trần mộng ngẩng đầu thoáng qua
Sông chiều chảy ngược về xa
Non cao cười mỉm ta bà lặng rơi.
Bóng chiều rêu phủ lạnh tà dương
Cành trúc khẽ lay cảnh thị thường
Đỉnh gió triền mây, mờ nhạt nắng
Am tùng giậu khói, trắng mù sương
Hoa rơi chái sách mèo say ngủ
Nước chảy khe rừng khỉ vọc chường
Sóc nhỏ thập thò, chôm quả mọng
Núi rừng man mác một niềm thương.
Bỗng một lần ta biết
Thổn thức trái tim đau
Giọt mộng đầu bỡ ngỡ
Nhưng khắc khoải ngàn sau.
Bụi năm tháng vương đầy hoa nắng
Lá thời gian rụng trắng nhân tình
Ta về đọc lại lời kinh
Phàm tâm rơi xuống giật mình bâng khuâng.
Canh chầy trà lạnh nhớ người
Sương rơi sầu đọng nghẹn lời nhân tâm
Ly tao một khúc nguyệt cầm
Tình xưa khắc khoải lặng thầm cô liêu.
Canh sầu đọng hạt thu sương
Lạnh miền sơn dã, hoen đường cổ xưa
Có chăng là đốm duyên thừa
Khơi tình miên viễn chiều mưa nhớ người.
Chẳng biết nơi nào chốn lập thân
Y sờn gót mỏi ngại phong trần
Tầm long trích huyệt còn chờ mãi
Hạ thổ trấn sơn cứ hẹn dần
Mộng mái am tranh, đời dị giản
Mơ lều hoa cỏ, đạo thanh bần
Khơi niềm tự sự cùng trăng nước
Hữu ý vô ngôn, nặng nghĩa nhân.
Trở trăn một giấc mộng trường
Chén trà cô lữ, canh sương lặng thầm
Đời tu nhặt chữ soi tâm
Chợt đâu hiển hiện dư âm bóng hình!
Chén trà góc núi chiều mưa
Khơi miền kí ức xa xưa có người
Thả trong cánh gió ven trời
Cho bình yên cũ nét cười thêm xanh.
Chợ đời bán lợi mua danh
Đong đo cấn đếm tranh giành hơn thua
Trăm năm biết được mấy mùa
Vô thường bỏ lại sân chùa lá rơi
Chờ là nhớ, vọng là thương
Đôi lần thất niệm mù sương lối về
Buông tình giác, vướng.. Tình mê
Liễu tri mộng thực-bồ đề cội tâm.
Chong đèn hiu hắt, ánh trăng nhòa
Núi lạnh canh chầy khẽ xuýt xoa
Gió thoảng hiên mây sầu ngõ trúc
Sương len giậu khói nhạt màu hoa
Hiểu đời ấm lạnh nhân tình bạc
Thấu lẽ trắng đen thế sự ngoa
Nặng nhẹ tiếng lời thôi dính mắc
Thị phi vô ngã, ngẫm...cười xòa.
Có chàng ẩn sĩ chốn non không
Ngắm hạt miên du vỡ sắc hồng
Hiểu đạo biết tình làn khói mỏng
Nhìn tâm thấy cảnh giọt sương trong
Đâu màng hư thực trò dâu bể
Chẳng bận tụ tan chuyện cõi lòng
Lều cỏ tịch nhiên trần mộng lãng
Nước mây hữu hạnh ánh trăng lồng.
Có gã sơn tăng về góc núi
khói mây trăng nước đạo đàm chơi....
Cô miên đốm mộng trường
Tỉnh thức chẳng sầu vương
Phiêu hốt miền sơn lĩnh
Tịch nhiên cõi Phật đường
Đạo thiền tâm kỉnh pháp
Phạm hạnh đức lưu hương
Mật độ mười phương giác
Chân như tuệ khế thường.
Có những đêm buồn nhớ ánh trăng
Nơi lều hoa nhỏ khói sương giăng
Tình Thầy kinh pháp, ân vô lượng
Nghĩa đệ văn thi, lửa hữu hằng
Lý đạo thượng cầu, duyên ẩn sĩ
Nhân tâm hạ hóa, chí sơn tăng
Xuất trần đâu ngại đời dâu bể
Đại nguyện sá gì cách trở ngăn.
Cuộc lữ mù phương gió bụi vờn
Hành vân vạn lý biệt trùng sơn
Nhìn đời hoa lệ tâm không đổi
Sống cảnh gian lao chí chẳng sờn
Đất khách tận cùng niềm quạnh vắng
Quê người sâu thẳm nỗi cô đơn
Trà khuya ngồi ngắm trăng hàn xứ
Sương ướt tăng bào lạnh buốt hơn.
Con tim ẩn sĩ non ngàn
Rêu phong gót lạnh cung đàn lãng quên
Nguyệt tình khúc phổ không tên
Phù luân nhược mộng rơi bên hiên thiền.
Cửa chùa liễn đối không tên
Bút văn rỗng ngữ chớ nên diễn tuồng
Hạnh tu cần một chữ buông
Cớ chi môi mép ngôn suông lắm trò.
Cửa Tùng góc núi khép hờ
Tách trà tri kỷ đợi chờ tháng năm
Cánh thơ tin nhạn mù tâm
Phương trời viễn xứ xa xăm nghìn trùng.
Cùng em cạn chén quan hà
Biệt ly vỡ hạt vương tà áo xưa
Bồ đề phiến lá đong đưa
Ta bà một đãi cho vừa nhớ thương.
Cuộc lữ, gót ta bà
Cố xứ biệt mù sa
Mưa rơi bờ mộng trắng
Núi thẳm lạnh tình ta.
Dặm trình sinh tử đơn phương
Dặm trần cô lữ ái trường sầu bi
Dặm tình nỗi nhớ thầm thì
Dặm về bỏ lại, thêm chi nặng lòng.
Đạo vàng soi bước con đi
Giữa đời có Phật ngại gì bão giông
Mặc sương gió, chẳng nản lòng
Trái tim kiên định vượt dòng tử sinh.
Đất trời đọng giọt cô liêu
Khói mây thân thế ít nhiều hư hao
Trần mê ảo vọng thuở nào
Nguyện như bọt nước tan vào bể dâu.
Đôi khi cần chút dại khờ
Đôi khi mắt nhắm làm ngơ sự đời
Đôi khi phố chợ kiệm lời
Đôi khi buông bỏ là nơi an bình.
Đôi khi ngẫm cũng lạ kỳ
Đời tu dung dị có chi bận lòng
Vậy mà giữa cõi non không
Chợt thèm một chén trà nồng cố nhân.
Đồi mây gió vọng Cô liêu
Chuyện tình mùa cũ trong chiều nắng vương
Người am vắng, kẻ viễn phương
Chắc gì trong cõi vô thường nhớ nhau.
Đổi thơ lấy một chén trà
Hong tình ấm lạnh giữa ga phi trường
Xứ người làm khách tha hương
Đời tu có chút vấn vương đôi lần.
Gió lùa ngõ trúc lạnh then sương
Dáng cũ mờ xa khuất nẻo đường
Ngọn nến tàn canh, hiu hắt bóng
Lư trầm vỡ nụ, nhạt nhòa hương
Trăng soi mái cỏ, lời kinh thoảng
Khói quyện triền mây, tiếng kệ vương
Huynh đệ chén trà tình nghĩa nặng
Bao năm biền biệt vẫn hoài thương.
Gió sương lạnh, len niềm mệt mỏi
Trăng nước buồn, thấm nỗi cô liêu
Trà khuya trăn trở đã nhiều
Vẫn còn thổn thức bao điều cố nhân
Lời thơ cũ, gieo vần mong nhớ
Tiếng đàn xưa, dệt mớ yêu thương
Tri âm cách biệt trùng dương
Ảnh trầm hàn thủy tiêu tương bạc đầu
Dẫu năm tháng, đốm sầu phai bóng
Mặc thời gian, hoa mộng nhạt hình
Duyên tàn cũng lẽ phù sinh
Trách chi tuế nguyệt vô tình đổi thay
Xin góc núi, hang mây diện bích
Khép cửa tùng, chốt xích ẩn cư
Lập tâm thắp lửa đại từ
Bồ đề khai giác, huyễn hư liễu tường.
Giông bão mù phương, tổ vỡ đàn
Chạnh buồn viễn xứ, nỗi quan san
Tìm về chốn cũ, khơi dòng lệ
Ngắm lại cảnh xưa, thắt ruột gan
Hoa cỏ chơ vơ, sầu héo úa
Khói mây hiu hắt, lạnh điêu tàn
Đệ huynh tình nghĩa, đời muôn hướng
Chí đạo thượng cầu, chẳng thở than!
Giữa mộng thế muôn vàn sầu lữ
Ta thay em cất giữ muộn phiền
Dẫu đời bạc rối đảo điên
Vẫn còn tình đạo an nhiên nụ cười.
Góc phố cũ mưa giăng màu nhớ
Cung đường xưa hoa nở niềm khơi
Dặm chiều lạc bước ven trời
Chợt nghe chuông điểm nhẹ vơi tình trần
Góc phố vắng, then cài cửa đóng
Ngõ chợ buồn, kẻ hóng người qua
Cách ly phong tỏa mọi nhà
Giữa vùng tâm dịch nhận ra điều gì
Giản đơn thở là khi hạnh phúc
Hồn nhiên cười là lúc an khang
Quý nhau ở nghĩa xóm làng
Cơm rau hơn cả bạc vàng cao lương
Đồng khắc phục tai ương nghịch mệnh
Cùng đẩy lùi dịch bệnh chướng duyên
Sài Gòn sẽ lại bình yên
Sau mưa trở nắng hóa miền thiên thanh
Góc núi am tranh lòng tĩnh tại.
Gót quạnh tiêu du cuộc lữ bồng
Dặm trần viễn xứ lãm sầu đông
Lên non ngủ bụi triền mây biếc
Về rú nằm sương liếp cỏ hồng
Gió lộng tàn y, thân lạnh buốt
Trăng mờ cổ kính, mắt hoen nồng
Hơ tay đụn lửa, khơi niềm nhớ
Ngẫm lại lời xưa, ấm cõi lòng.
Hồng trần thăm thẳm lặng lờ trôi
Thoáng chốc già nua tóc bạc rồi
Bụi cát tiêu phương cay khóe mắt
Gió sương huyễn xứ lạnh bờ môi
Danh hoa bách tuế: bèo mây khói!
Mộ địa thiên thu: cốt bột vôi!
Sinh tử vô thường, sầu ái ngã
Trầm mê túy mộng, tiệt lai hồi.
Khơi nỗi nhớ, trà khuya thức trắng
Gợi niềm thương, men đắng ủ say
Huyễn tình dệt giấc mộng dài
Mơ chi bóng nguyệt gót hài sầu miên
Quăng thân thế qua miền dư ảnh
Gói duyên trần vào mảnh hư tâm
Sát na bợn chút mê lầm
Mà nghe trời đất lạnh câm cuộc về
Phẩy bút mực, thơ đề thạch ải
Chèo bè văn, đạo tải hà phương
Tàng kinh mật nghĩa miên trường
Ngữ ngôn lách cách vỡ sương ảo huyền.
Không lấy gì ngoài những bức ảnh đẹp
Không để lại gì ngoài những dấu chân.
Kiếp người sao cứ mãi loay hoay?
Va víu thêm chi đến mệt nhoài
Danh vọng như sương lùa ngõ trước
Tiền tài tợ gió thoảng hiên ngoài
Mây bay qua núi tình thăm thẳm
Nước chảy lơi dòng nghĩa lạc loài
Bia đá tích nhơ hằn tuế nguyệt
Tiếng lời thiên cổ vẫn còn hoài.
Lau cỏ sương giăng bạc trắng sầu
Sơn liêu ngõ vắng khuất ngàn dâu
Gió lay giậu khói, hoa phai sắc
Bóng ngã thềm rêu, nắng nhạt màu
Cửa trúc sương len tình nặng trĩu
Hiên mây khói quyện nghĩa dầy sâu
Thi đình tải đạo lời nguyên thủy
Văn bút vô ngôn, nghĩa nhiệm mầu.
Liêu tranh thấm đượm tình quê
Lan rừng trúc biếc tứ bề cỏ hoa
Tĩnh cư nhàn hạ ngày qua
Hoàng hôn lặng lẽ tách trà sơ nguyên
Mải mê giữa chốn chợ triền
Để tâm hoen lấm bụi phiền đã lâu
Nay về ẩn chốn non sâu
Bợn nhơ rũ sạch đượm màu uyên nguyên.
Miền non lĩnh chung trà thuở nọ
Cõi trăng khơi thiên cổ tao phùng
Tình ta hữu thủy vô chung
Kể gì vạn kiếp tận cùng nhân gian.
Mời em cạn chén tao Phùng
Rồi mai ly biệt nghìn trùng cách xa
Gió sương ngại nẻo quan hà
Đường trần dăm ngã trăng tà nhớ nhau.
Mộng lĩnh tiêu du gót bụi trần
Thiên nhai chiết bút, ẩn sơn vân
Ướp trà cổ nguyệt chờ tri kỷ
Ủ nhụy tuyết liên đợi cố nhân
Vẫn nhớ tình xưa sâu vạn trượng
Nào quên nghĩa cũ nặng ngàn cân
Hẹn nhau vượt ách trầm sinh tử
Bè cỏ qua bờ, liễu huyễn, chân!
Mộng thuyết hý đàm dụng ý sâu
Mê ngôn huyễn ngữ, cổ thiên sầu
Chợ đời lãng tử say phong nguyệt
Nẻo tục giai nhân đắm bể dâu
Cửa đạo gìn tâm, không ước muốn
Am thiền giữ niệm, chẳng mưu cầu
Thế tình bát nháo ngàn xưa vậy
Un khói vào sương mắt đục ngầu!
Mong người luôn được bình an
Đau thương nguyện gánh, gian nan cam lòng
Mặc đời bão táp mưa giông
Tim ta dù nhỏ, tình không mé bờ.
Mưa rừng khẽ đọng hạt cô liêu
Gió rít từng cơn lạnh cuối chiều
Ngõ trúc sương giăng bờ mắt biếc
Cửa tùng khói quyện gót chân xiêu
Người đi thao thức, buồn thương lắm
Kẻ ở bâng khuâng, lặng nhớ nhiều
Đôi ngã biệt trùng, tình vẫn vậy
Lời thơ ý vụn, gửi bao điều.
Mưa rừng lay vỡ giấc đông miên
Khẽ rớt thềm mây giọt mộng triền
Lều cỏ sương giăng mờ trước ngõ
Phên tranh gió thoảng lạnh ngoài hiên
Biển đời sóng lặng tâm an định
Văn bút trăng soi đạo tịch nhiên
Đã nguyện chôn mình nơi góc núi
Nói gì thương nhớ với ưu phiền.
Muôn sự nhân gian rối nhiễu phiền
Bỏ hình bắt bóng khổ sầu miên
Mò trăng đáy nước, trần hư huyễn
Vẽ khói trên sương, mộng ảo huyền
Hữu ý hoa rơi thềm cửa Phật
Vô tình hương thoảng mái am thiền
Cổ lai thân thế trường miên lạc
Lãng tử hồi đầu đạo nhất viên.
No comments:
Post a Comment