Bỏ đời tầm đạo lên non
Hạnh xưa nết cũ vẹn tròn nghĩa tu
Con về nương bóng Đại Từ
Mãi là hạt bụi khiêm nhu gót hài.
Bỏ lại sau lưng những tháng ngày
Vào triền non lặng, ẩn hang mây
Nhân tình chẳng luận đời trong đục
Thế thái không bàn chuyện đúng sai
Thạch đỉnh mây bay chiều gió lộng
Thềm hoa nắng vỡ bóng sương lài
Dáng người xuất sĩ miền vô sự
Khẽ bước ra ngoài cuộc tỉnh say.
Bỏ non, bỏ tổ, bỏ nguồn, bỏ cội
Bỏ phận, bỏ danh, bỏ tiếng, bỏ lời
Bỏ bao ngây dại tục triền xó mộng
Bỏ lại tình em đốm vỡ sương hời!
Bỏ quên thế sự rừng sâu
Trăm năm trần mộng ngẩng đầu thoáng qua
Sông chiều chảy ngược về xa
Non cao cười mỉm ta bà lặng rơi.
Buốt Chơ Vơ
Trà khuya ngủ muộn dệt vần thơ
Văn bút bồng phiêu, khẽ dại khờ
Ngọn nến hằn sâu trên mắt biếc
Lều hoa ẩn thẳm dưới trăng mờ
Tình xưa xa lạ niềm thương nhớ
Nghĩa cũ dửng dưng nỗi đợi chờ
Trăm cuộc bể dâu còn khắc khoải
Sương ngàn gió lọng buốt chơ vơ.
Cạn bầu trăm giọt hoa tình
Say cùng tuế nguyệt tử sinh hồng trần
Bộc lưu sóng cuộn trầm luân
Đỉnh sầu vạn trượng thử lần cợt chơi
Canh tàn sầu lữ tóc sương phai
Niềm nỗi cô liêu giấc mộng dài
Gót nứt bụi hằn bao dặm núi
Y sờn gió bạt mấy tầng mây
Người xưa gác tía, bâng khuâng nhớ
Phương cũ nắng hồng, váng vất say
Trà thếch, lời thề...môi quện đắng
Mười năm tình cỗi giọt mưa bay.
Cảo thơm mối mọt tình đời
Chữ vương xó xỉnh vỡ lời nguyên xuân
Cõi thơ trăm nỗi tần ngần
Neo trong mắt biết cuộc trần ngàn dâu.
Chiều mưa bến nước sầu giăng
Khói sương vương vấn thuyền trăng não nề
Đạo thiền soi lối ta về
Xin đành lỗi hẹn ước thề ngàn xưa.
Chuyện rằng có gã tình tăng
Tương tư canh mộng ánh trăng sa hà
Luân hồi phẩy bút miền xa
Hành trang tứ đại ta bà nương thân
Tuyết bay nhuộm trắng đường trần
Trường miền ký ức cũng dần sang đông
Nét cười có gửi dặm hồng
Mà sao mấy cuộc lữ bồng hoen mi?
Nửa lời thơ cũng ai bi
Nửa tuần trà cũng mấy khi an thường
Chiều nghiêng lỡ đổ màn sương
Vỡ luôn cả gánh tơ vương ngang trời
Đưa tay bắt thử xem chơi
Cô liêu cánh nhạn trời không
Say triền luỵ bể: cánh bồng bụi giăng
Canh sầu: gối mộng non trăng
Trần gian có gã tình tăng phiêu bồng.
Có những đêm buồn nhớ ánh trăng
Nơi lều hoa nhỏ khói sương giăng
Tình Thầy kinh pháp, ân vô lượng
Nghĩa đệ văn thi, lửa hữu hằng
Lý đạo thượng cầu, duyên ẩn sĩ
Nhân tâm hạ hóa, chí sơn tăng
Xuất trần đâu ngại đời dâu bể
Đại nguyện sá gì trắc trở ngăn.
Còn đâu một mảnh trăng nồng
Còn đâu dư vị nến hồng trà khuya
Còn đâu chiếc bóng ai kia
Còn đâu chuyện phiếm bên rìa nhân sinh.
Cuộc lữ mù phương gió bụi vờn
Hành vân vạn lý biệt trùng sơn
Nhìn đời hoa lệ tâm không đổi
Sống cảnh gian lao chí chẳng sờn
Đất khách tận cùng niềm quạnh vắng
Quê người sâu thẳm nỗi cô đơn
Trà khuya ngồi ngắm trăng hàn xứ
Sương ướt tăng bào lạnh buốt hơn.
Cuộc về: say cõi bể dâu
Tuý tình men mộng cạn bầu trăng neo
Em ơi trăm nỗi bợn bèo
Sá gì tư niệm mấy hèo hoa sương.
Đại nguyện chưa tròn, tóc điểm sương
Nên lòng trăn trở chí mười phương
Lời kinh hiu hắt vang triền núi
Tiếng kệ tịch liêu vọng nẻo đường
Mấy độ xuân thu tình vẫn nhớ
Bao mùa đông hạ nghĩa còn vương
Chum trà viễn xứ sầu ly biệt
Hãy vỡ dùm ta giọt luyến thương!
Đạo vàng soi bước con đi
Giữa đời có Phật ngại gì bão dông
Mặc sương gió chẳng nản lòng
Trái tim kiên định vượt dòng tử sinh.
“Đất lạnh ngàn năm chờ nắng ấm
Cỏ sầu muôn thuở đợi mưa vơi
Chén trà liêu vắng buồn thôi ngẫm
Kinh kệ an nhiên, lặng tiếng đời”
Đâu Nhớ Nổi
Lối lên Khúc khuỷu mấy truông đèo
Cách biệt muôn trùng, cõi vắng teo
Mái lá lưng mây, tâm tịch lặng
Suối triền cội đá, đạo trong veo
Trà khuya tĩnh tại, lờ sương vỡ
Núi lạnh điềm nhiên, mặc gió reo
Trăm sự hồng trần đâu nhớ nổi
Hoa tàn nguyệt khuyết, sát na vèo.
Đường trần nếu mỏi mệt
Người hãy về bên ta
Cùng nhau ngồi quán niệm
Khổ đau rồi sẽ qua.
Em đi lưu lạc quê người
Chút tình viễn xứ nụ cười cố hương
Am mây chốn cũ mờ sương
Hoa rơi lối nhỏ mà vương bóng hình
Bao đêm phố lạ một mình
Ngộ đời bèo nước lục bình trôi sông
Phủi tay rũ bụi bên dòng
Mưa nguồn đã tạnh nắng hồng ướm môi
Đò chiều cánh nhạn xa rồi
Trăm năm cuộc lữ mấy hồi nhớ nhung
Hạnh xưa chí lớn nghìn trùng
Tha phương học đạo tương phùng ngày sau
Rồi mai cùng bắt nhịp cầu
Tử sinh gieo hạt đạo mầu mến thương
Áo đại bi, khoác muôn phương
Đóa trăng tri ngộ chân thường đợi em.
Giấc Đông Miên
Mưa rừng lay vỡ giấc đông miên
Khẽ rớt thềm mây giọt mộng triền
Lều cỏ sương giăng mờ trước ngõ
Phên tranh gió thoảng lạnh ngoài hiên
Biển đời sóng lặng tâm an định
Văn bút trăng soi đạo tịch nhiên
Đã nguyện chôn mình nơi góc núi
Nói gì thương nhớ với ưu phiền.
Gió lùa ngõ trúc lạnh then sương
Dáng cũ mờ xa khuất nẻo đường
Ngọn nến tàn canh, leo lắt bóng
Lư trầm vỡ nụ, nhạt nhòa hương
Trăng soi mái cỏ, lời kinh thoảng
Khói quyện triền mây, tiếng kệ vương
Huynh đệ chén trà tình nghĩa nặng
Bao năm biền biệt vẫn hoài thương.
“Góc núi mình ên ngồi độc ẩm
Đầu xuân bẻ bút ngắm mưa bay”
Ham vui chút xíu cõi người
Ngờ đâu lạc mất nụ cười trong ta
Gót hồng hoại sắc màu da
Mắt xanh lấm bụi, khói sa hoen tròng
Thói đời nghĩa nhạt tình vong
Gom sầu nhân thế, thả dòng sương mơ
Gió chao rều sóng rạp bờ
Lễnh bèo, rã, tấp, lật lờ phiêu linh
Bợt trăng khẽ vởn bóng hình
Bè lau vô định, dặm trình chênh lung
Cố quê thăm thẳm miên trùng
Bát phong bỉ ngạn, biệt tung lối về
Tấm thân mỏi rạc nhiêu khê
Lém nhơ danh đốm, bợn mê tục huyền
Đèn khuya chạnh trĩu ưu phiền
Nam kha dệt mộng, lạnh miền chiêm bao
Tưởng tri, ái, vọng, buộc, rào
Gỡ từng chấp niệm ném vào trời mây
Hoa rơi bến nhớ vơi đầy
Nhựa cành níu lá, lắt lay, héo, giòn
Tuổi chiều gậy trúc lên non
Gặn lòng tự vấn: mất, còn được chi?
Chợt nghe đá cỏ thầm thì...
Khổ đau diệu chất đại bi mộc trầm
Tuế hàn trưởng tuệ cao lâm
Tuyệt hương tụ bởi vết dằm trong tim.
Ký Mộng
Ký mộng thi tình: giấc điệp hường
Thuyền ai trẩy hội bến hoa tương ?
Hồn thu mắt biếc chùng chình sóng
Liễu gió tóc huyền man mác hương
Cuộc mãn duyên xa, neo sợi nhớ
Trăng tàn dòng lạnh, cắm sào thương
Đạo đời cuộn nước, chia đôi ngả
Thuỷ trấn cô thành vỡ bóng sương!!!!!!!!!
Lang bạt bao mùa nhớ cố nhân
Chén trà tuế nguyệt tựa phù vân
Khói mây ướm lạnh phai màu tóc
Gió bụi vương dài nặng gót chân
Văn bút thắm tình ươm tĩnh mặc
Sử kinh đượm nghĩa gác phong trần
Nhìn về chốn cũ cay lòng mắt
Mới đó ta-người biệt mấy xuân.
Lắng nghe tình tự cõi không
Lắng nghe tiền kiếp nỗi lòng thẳm sâu
Lắng nghe sinh diệt lạc sầu
Lắng nghe pháp thực nhiệm mầu như nhiên.
Lên non gác lại chuyện đời
Gối đầu vách đá bên trời cô liêu
Mặc cho thế sự trăm điều
Nằm nghe hơi thở nắng chiều nhẹ buông
Nhân tình men đắng si cuồng
Ta về suối vắng ươm nguồn nước trong
Cố nhân nghĩa nặng tình nồng
Canh khuya khơi ngọn nến hồng ngày qua
Thảo am mây tía la đà
Tri âm chiếc bóng nguyệt tà cuối thu
Giọt buồn hóa kiếp sương mù
Đường xưa lối cũ hoang vu nẻo về
Biển dâu chìm nổi ê chề
Hỏi chi sóng bạc lời thề xa xăm
Dặm trường viễn xứ bao năm
Cuộc người giả mộng tơ tằm mỏng manh
Đêm tàn gà gáy xao canh
Trăng len mái lá, phên tranh gió lùa
Bâng khuâng, khói biếc, chuông chùa
Lều hoa ẩn sĩ bốn mùa say trăng.
Lẻn về phố học vẽ tranh
Rồi khuya non vắng tập tành đề thơ
Bút thiền xuyến chỉ dăm tờ
Họa tình, tải đạo, qua bờ sông mê.
Lối lên Khúc khuỷu mấy truông đèo
Cách biệt muôn trùng, cõi vắng teo
Mái lá lưng mây, tâm tịch lặng
Suối triền cội đá, đạo trong veo
Trà khuya tĩnh tại, lờ sương vỡ
Núi lạnh điềm nhiên, mặc gió reo
Trăm sự hồng trần đâu nhớ nổi
Hoa tàn nguyệt khuyết, sát na vèo.
Lời thề muôn kiếp lai sinh
Nhem thơ sưởi ấm cõi tình nhân gian
Lên non tìm mảnh trăng tàn
Rơi trên thềm cổ đã ngàn năm qua!
Long lanh đầu cỏ giọt sương lam
Bỗng vỡ nhoè ra: mảy bụi chàm
Gánh đạo ngõ đời trăm sự nhẫn
Ươm hoa rẻo phố vạn điều kham
Chùa xa am vắng: lơi, kinh vọng
Núi lạnh người thưa: bặt, pháp đàm
Có gã nhàn tăng lay bóng nguyệt
Khẽ cười sinh tử: giấc mơ phàm!
Lữ quán trần gian cõi bụi hồng
Cuối chiều rơi vỡ giọt tình không
Mưa giăng lối mộng sầu trăm ngả
Thuyền lạc bến mơ lạnh mấy dòng
Mấy thuở ly hương buồn trĩu nặng
Bao lần biệt xứ nhớ mênh mông
Ngày xa thao thức lời dang dở
Giấu tận vào tim một nỗi lòng.
Am Mây Bích Hải Huyền Sơn
Lưng trời lạnh lẽo: nỗi sầu đông
Chợt nhớ cố nhân, khẽ ấm nồng
Một thuở: trót say tình cõi mộng
Bây chừ: nguyện tải đạo non không
Mong đời ly biệt, duyên còn thắm
Xin giấc tao phùng, nghĩa vẫn hồng
Bỗng cánh đào phai vương mắt biếc
Vội che khoảnh gió, ngại hương lồng!
Mấy thuở ly hương buồn trĩu nặng
Bao lần biệt xứ nhớ mênh mông
Ngày xa thao thức lời dang dở
Giấu tận vào tim một nỗi lòng.
Miền non lĩnh, chung trà thuở nọ
Cõi trăng khơi, thiên cổ tao phùng
Tình ta hữu thuỷ vô chung
Kể gì vạn kiếp tận cùng nhân gian.
Mời em cạn chén tao phùng
Rồi mai ly biệt nghìn trùng cách xa
Gió sương ngại nẻo quan hà
Đường trần dăm ngả trăng tà nhớ nhau.
Mới hay khói lửa là nơi đạo tràng
Hữu tình hết thảy quan san
Chính đây thiền viện nhân gian tu hành
Tam sinh hoa lệ tựa tranh
Vong xuyên bí sử riêng dành cố nhân
Hàn y nhẹ bóng nguyệt thần
Một phần hư huyễn chín lần quang minh
Am không lặng lặng thinh thinh
Tri âm hạnh ngộ bóng mình uyên nguyên
Mốt mai chốn cũ người về
Vẫn lời kinh ngọc cố quê kẻ chờ
Nụ trầm, trà đạo, trăng mơ
Để dành khi ấy nhen thơ sưởi tình.
Một Vầng Trăng
Xứ người gót lữ khói sương giăng
Đời lạc tiếng lòng lạnh giá băng
Nghịch cảnh rèn tâm, tâm đại sĩ
Chướng duyên mài chí, chí sơn tăng
Sắc không hữu ý tình miên viễn
Thiền pháp vô ngôn đạo vĩnh hằng
Gậy trúc lên non, cười mộng thẳm
Liêu tranh cô tịch một vầng trăng.
Mưa rừng réo rắt nỗi cô liêu
Gió rít từng cơn lạnh buốt chiều
Ngõ trúc sương giăng bờ mắt biếc
Cửa tùng khói quyện gót chân xiêu
Muôn sự vương mang vạn khổ sầu
Nghiêng vai trút gánh thả sông sâu
Neo thuyền bến giác, tâm thôi lụy
Gác mái bờ không, ý chẳng cầu
Công án về nguồn soi lối cũ
Thoại đầu vào chợ rọi đêm thâu
Triều âm sóng vỗ yên lòng núi
Cổ độ sương tan liễu đạo mầu.
Nay về độc ẩm non không
Nay về rũ bụi bên dòng phù sinh
Nay về thắp lửa tâm linh
Nay về gặp lại chính mình thuở xưa.
Nay về dừng gót vân du
Nay về hứng giọt sương thu pha trà
Nay về gặp lại chính ta
Nay về một gánh ta bà nhẹ rơi.
Nay về núi vắng rong chơi
Nay về hứng giọt đất trời hiên sương
Nay về không luyến tơ vương
Nay về an trú cố hương thuở nào.
Nay về nhặt cánh hoa rơi
Nay về khép lại sự đời qua sông
Nay về gác mái chèo không
Nay về mộng vỡ trắng dòng thời gian.
Nay về độc ẩm non không
Nay về rũ bụi bên dòng phù sinh
Nay về thắp lửa tâm linh
Nay về gặp lại chính mình thuở xưa.
Nay về hội ngộ vân am
Nay về huynh đệ đạo đàm chân phương
Nay về ươm hạt yêu thương
Nay về gặt đóa tâm hương tặng người.
Nay về rũ gánh phong trần
Nay về nhặt chữ gieo vần thơ say
Nay về níu áng mây bay
Nay về góc núi tháng ngày lặng yên.
Ngải thi phiêu tán sầu thương
Cổ trần xâm thể: độc hương hoa tình
Gã về: gom mộng tam sinh
Thả vào lũng nhớ bóng hình tiêu tương.
Ngõ trúc am tranh khí lãng vân
Chờ người thi khách gác phong trần
Cô liêu góc núi, tình trăm mối
Hoang vắng hiên mây, nghĩa bội phần
Họa mấy vần thơ thêu ý đạo
Viết dăm con chữ dệt tâm chân
Hoa tàn cội cũ nào quên lối
Nâng chén trà khuya vọng cố nhân.
Người đi thao thức buồn thương lắm
Kẻ ở bâng khuâng lặng nhớ nhiều
Đôi ngã biệt trùng tình vẫn vậy
Lời thơ ý vụn gửi bao điều.
Nhân gian trong một chén trà
Đủ hương lắm vị: cũng đa sắc màu
Có tình vẹn nghĩa trước sau
Có cay đủ đắng thương đau ít nhiều
Những hoài niệm, chỉ là cảm xúc
Bao nỗi buồn, có lúc sẽ qua
Còn đây nốt nhạc, hương trà
Để chiều nhân thế mình ta nhớ người.
Non ngàn sương trắng cổ am
Cùng em đối ẩm trà đàm vô ngôn
Tự tình giữa cõi không môn
Bâng khuâng sợi nhớ nắng hôn cửa thiền.
Phiến Sầu Thiên Cổ
Lau cỏ lưng đồi bạc trắng sương
Thẳm triền xa hút nẻo nhân thường
Am mây giậu khói hồn sơn thuỷ
Ngõ trúc nền rêu bóng tịch dương
Hữu ý thi chương, lưu cõi nhớ
Vô tình văn bút, lạc miền thương
Trót ôm một phiến sầu thiên cổ
Thấu tận cô liêu kiếp đoạn trường.
Phong Nguyệt Hữu, tình chờ cạn chén
Thuỷ Vân Đàm, trà hẹn nâng ly
Cuộc tàn nặng nghĩa cố tri
Xa nhau cổ lụy lòng ghì nhớ thương.
Phương trời vô định biết về đâu
Chẳng lẽ lang thang tới bạc đầu
Một kiếp ba đào trần viễn mộng
Vạn đời kiềm tỏa khổ miên sầu
Xé màn tục lụy, vùi non thẳm
Cắt sợi ái tình, thả vực sâu
Sỏi đá chông gai nào ngại bước
Tăng nhân gánh đạo chí ngàn dâu.
Rẻ Lắm Thay
Có những niềm riêng chẳng tỏ bày
Canh sầu thao thức ánh trăng phai
Sương mờ núi cũ, tình hiu hắt
Gió lạnh am xưa, nghĩa lắt lay
Mực chữ lem nhoè bao kẻ thích
Sử kinh mối mọt lắm người say
Đạo thiền phố chợ, bày rao bán
Một mớ mấy đồng, rẻ lắm thay.
Sơn lĩnh mù tênh chẳng bóng người
Biệt trùng sương khói giọt tình rơi
Hoa vương cửa đạo phô bày ý
Gió thoảng thềm xuân muốn ngỏ lời
Đất lạnh ngàn năm chờ nắng ấm
Cỏ sầu muôn thuở đợi mưa vơi
Chén trà liêu vắng, buồn thôi ngẫm...
Kinh kệ an nhiên, lặng tiếng đời.
Sơn môn có gã tình tăng
Yêu hoa mắt biếc, yêu trăng ngọc ngà
Yêu niềm sinh tử hà sa
Yêu em vô lượng có là trầm luân?
Sông núi vô thường, hóa bể dâu
Sương rơi gió thổi buốt lòng nhau
Am xưa nắng tắt, tình phai dấu
Núi cũ mây che, nghĩa bạc màu
Gác lại bao ngày, quên nỗi nhớ
Trút dần dăm tháng, cạn niềm đau
Tăng nhân chí cả, vươn vai mỏi
Gánh đạo lên non, vượt thẳm sầu.
Sức nhược thân gầy tóc bạc sương
Thịnh suy tuế nguyệt lẽ vô thường
Đời như nắng hạn trời vương lệ
Đạo tợ hoa xuân gió thoảng hương
Cuộc thế mộng trần trăng đáy nước
Dung nhan huyễn sắc ảnh trong gương
Phàm tâm nhát cuốc vùi chân núi
Pháp lữ muôn đời chí nhất phương.
Sương len khói phủ, lạnh chiều tà
Hai nẻo đạo đời ngược lối qua
Ta chọn am tranh triền núi vắng
Người về phố chợ chốn phương xa
Níu mây lũng gió, bàn tay mỏi
Ướm bụi đường hoa, sợi tóc ngà
Gửi lại vần thơ màu cổ tích
Lời thương đâu đó vọng trùng ba.
Sương ngàn gió núi bao la
Gạo sen bách diệp ủ trà lãng vân
Đạo tình trăng nước dệt vần
Ba ngàn tục niệm một lần thả trôi.
Sương rơi gió thổi buốt lòng nhau
Am xưa nắng tắt, tình phai dấu
Núi cũ mây che, nghĩa bạc màu
Gác lại bao ngày, quên nỗi nhớ
Trút dần dăm tháng, cạn niềm đau
Tăng nhân chí cả, vươn vai mỏi
Gánh đạo lên non, vượt thẳm sầu.
Ta còn trăm mảnh tình con
Để đời dặm lãng: gót mòn bụi vương
Ta còn trăm nỗi mộng thường
Để bè lụy bến nhớ thương trăng vàng.
Ta mượn nhân gian một giọt tình
Nhỏ vào chén mộng bể phù sinh
Tuý trần chuốc cạn sầu hương sắc
Huyễn thế nốc say luỵ bóng hình
Hữu ý thầm thương lời bỉ ngạn
Vô tâm trộm nhớ điệu phong linh
Trút thề ráo cuộc tiền duyên nợ
Trả lại tiêu nhiên, khúc đoản kình!
Ta rong ruổi vạn dặm đường
Bước đi khắp mọi sơn cùng thủy tận
Chỉ vì ước nguyện là muốn tìm lại con đường mà cố nhân từng lưu dấu.
Tăng nhân cánh hạc ven trời
Ngại chi mưa gió, kệ đời lãng quên
Sáng ra trì bát gieo duyên
Trưa về độ ngọ non thiền thong dong.
Thế tình con nước đầy vơi
Xả buông vô sự giữa đời sắc không
Câu kinh bối diệp nguồn trong
Liễu tri như thực vô mong vô sầu
Tuổi xanh hành cước bạc đầu
Trăm năm cuộc mộng qua cầu đánh rơi.
Thiên lý độc hành biệt cố hương
Nhân gian ai hiểu nỗi sầu tương
Bao mùa lá rụng còn trăn trở
Bấy độ trăng tàn vẫn vấn vương
Đất khách lạ ngơ nào biết lối
Xứ người ngợ bước chẳng quen đường
Chén trà núi cũ lưng tròng mắt
Thấm bớt dùm ta chút nhớ thương.
Thiền pháp vô ngôn đạo vĩnh hằng
Gậy trúc lên non, cười mộng thẳm
Liêu tranh cô tịch một vầng trăng.
Thơ còn muôn nỗi nhớ thương
Để trăm năm mộng: neo vương bóng hình
Trần gian: gùi chữ nặng tình
Bạc đầu gánh mãi: hỏi mình buông chưa?
Thơ từ vô lượng nỗi niềm
Hoá thân hồ điệp: giấc chiêm say tình
Đạo đời sương vỡ chùng chình
Có khung trời mộng: lung linh nguyệt thề.
Tiếng đời nặng nhẹ đắng cay
Từng cơn khó nhọc chất đầy lo toan
Mặc cho năm tháng hào mòn
Hoa tình mẹ nở trong con vĩnh hằng.
Tình mây hoa gió, khẽ ôm chằm
Dặm khách y sờn buốt lạnh căm
Trăng núi, phố ngàn…xa lạc lõng
Cánh thơ, tin nhạn…biệt mù tăm
Tim nồng cục cựa, hồn sương vỡ
Mắt biếc nhíu nheo, bụi trấu găm
Một sợi hồng trần neo tuế nguyệt
Quan hà lỗi hẹn, vọng ngàn năm.
Tình ta bất khả tư nghì
Trót yêu trần thế sá gì tử sinh
Trải muôn vàn kiếp điêu linh
Chạnh nghe một tiếng chày kình cố hương!
Tôi xin trọn một đời du sỹ
Gửi cho đời tri kỷ gió sương
Chỉ mong ý đạo đơm hương
Thị phi bỏ lại khe mương cuối làng.
Trà khuya ngủ muộn dệt vần thơ
Văn bút bồng phiêu, khẽ dại khờ
Ngọn nến hằn sâu trên mắt biếc
Lều hoa ẩn thẳm dưới trăng mờ
Tình xưa xa lạ niềm thương nhớ
Nghĩa cũ dửng dưng nỗi đợi chờ
Trăm cuộc bể dâu còn khắc khoải
Sương ngàn gió lọng buốt chơ vơ.
Trà khuya trăn trở cội nguồn
Nghe lòng canh cánh nỗi buồn tử sinh
Nợ duyên kiết sử trói mình
Thương em từ độ câu kinh quên lời.
Trà khuya viễn xứ trở trăn gì?
Có lẽ nặng lòng nghĩa cố tri
Mái lá chùa xưa luôn gợi nhớ
Vần thơ núi cũ mãi hoài ghi
Hoa sầu trụi úa, quay lưng bước
Tình cỗi héo khô, ngoảnh mặt đi
Bao chuyện buồn vui xin gửi lại
Khứ lai vô sự gót nhàn vi.
TRẦM
(Thương tặng con Khải Tĩnh-thi phẩm Giọt Trầm Vỡ Hương)
Tự tại non ngàn, mặc gió sương
Thân kỳ nam cốt, tụ khinh dương!
Chơi miền khổ hải, xua tà khí
Dạo cõi ái hà, tỏa bối hương
Lãng đãng đối, vần-câu đạo nghĩa
Thong dong niêm, luật-chữ yêu thương
Tri âm, tri kỷ-tùng cao ngạn!
Cùng mảnh trăng xưa, ngắm mộng trường!
Ngoạ Tùng Am - Minh Đức Triều Tâm Ảnh
Lạc bước neo chân cõi bụi hồng
Muôn vàn nhọc luỵ tự cùm gông
Luân hồi bao kiếp, sầu thấm đẫm
Sinh tử hằng sa, khổ chất chồng
Chán sự đổi thay, tình vẩn đục
Ngán điều biến dịch, nghĩa vơi nông
Phật đài nguyện thệ, trần duyên đoạn
Hố thẳm trầm luân, tận tuyệt lòng.
Trần gian: bất phụ tình em
Mười năm cõi nhớ trăng lem mái chùa
Dập dềnh sóng vỗ bè khua
Đạo đời ngược bến bao mùa tương tư
Vàng phai áo lụa chân như
Dáng người tiền kiếp bỗng chừ lạ xa
Từ trong vô thuỷ hằng sa
Đốm hoa bợt ảnh hoen tà phù vân
Tuệ tri: duyên nợ xoay vần
Luân hồi đâu chỉ: đôi lần có nhau?
Trần gian quán trọ em ơi
Xin em vô ngã, xin đời hư vô
Xin cho cát bụi tình cờ
Đừng sa, đừng dính hoen mờ mắt nhau.
Người xưa biền biệt nhớ mong nụ cười
Tình phai sương vỡ lá rơi
Lời thề con nước đầy vơi vô thường
Trăng về ngủ trọ rừng sâu
Trần gian có gã: mộng sầu cô miên
Giấc lay níu đọt sương triền
Tình em bỗng ngự: giữa miền không môn.
Trăng vỡ hiên mây đốm mộng đầu
Bỗng tình phút chốc vội nông sâu
Người xa trà nhạt: sầu non quạnh
Giấc muộn nến nhoè: luỵ bóng thâu
Có áng mây hồng: thay sắc cũ
Để cơn gió thắm: ngã hương nhàu
Dẫu mai cát bụi mờ phương khách
Một góc ven trời: nguyện nhớ nhau!
Am Mây Bích Hải Huyền Sơn
Trở về núi cũ…thôi thì
Một gian lều cỏ không wifi điện đèn
Vậy mà ấm áp thân quen
Mặc đời chê gã tăng quèn vô danh.
Trót yêu gió núi mây ngàn
Làm sao nhớ nổi cung đàn phố xa
Một mai người ghé thăm ta
Để còn biết được mình là cố nhân.
Từ khi dâu bể biệt nguồn
Tình ta một cõi thơ buồn không tên
Kệ kinh học nhớ để quên
Có lời sương trắng vỡ rền dặm không.
Tuyết lĩnh cô phong nhất ẩm trà
Tuế hàn vọng nguyệt chỉ mình ta
Bút cùn triện nhạt, lời thơ chạnh
Giấy mọt mực nhòe, nét chữ sa
Hoa nở hương len miền thảo cốc
Sương tan khói lãng bể trần ba
Hỏi ai còn nhớ người tăng sĩ
Đã nguyện quên đi mộng ái hà.
Ươm Chí Nguyện
Nhớ về núi cũ những đêm mưa
Mới đó giờ đây biệt mấy mùa
Kẻ ở bỗng nghe: xa lạ lắm
Người đi chợt thấy: lẻ loi thừa
Đạo tình ngược hướng, e mây tản
Pháp lữ mù phương, ngại gió lùa
Đất khách lặng thầm ươm chí nguyện
Đành quên ngày tháng góc rừng xưa.
Vai trần gánh đạo non thiền
Chí tăng vọng cả trăm miền bể dâu
Cõi này: gió lạnh hoen sầu
Tình ta vỡ hạt sương ngâu cuối trời!
Văn Bút Vô Ngôn
Lau cỏ sương giăng bạc trắng sầu
Sơn liêu ngõ vắng khuất ngàn dâu
Gió lay giậu khói, hoa phai sắc
Bóng ngã thềm rêu, nắng nhạt màu
Cửa trúc sương len tình nặng trĩu
Hiên mây khói quyện nghĩa dầy sâu
Thi đình tải đạo lời nguyên thủy
Văn bút vô ngôn, nghĩa nhiệm mầu.
Vầng trăng cổ độ, khuất mù sương
Hồn khách tơ giăng giấc mộng trường
Rũ áo phong trần về cố quận
Cởi hài tục lụy ẩn sơn phương
Giang hồ khúc nhạc thôi trăn trở
Bí sử ngôn tình chẳng vấn vương
Bến nước bây chừ in bóng nguyệt
Nghìn thâu, vạn thuở tợ đài gương.
Ven phố chợ, lạc bước người
Tìm đâu trong gió nụ cười cố nhân
Về bến vắng, gác phong trần
Chợt nghe con nước phân vân lệ trào.
Viễn phương bụi đốm phủ tăng hài
Dặm khách chất đầy: nỗi nhớ ai
Sao mãi hóa duyên: tình xứ lạ
Nên còn quán niệm: giấc hồ say
Người xa trộm ngắm hồn sương vỡ
Đêm muộn lẻn nhìn bóng nguyệt lay
Phố cũ cố quên: niềm mộng mị
Chén đời trút cạn cuộc trần vay!
Vung đường kiếm chém đôi nỗi nhớ
Hạ nhát đao chẻ mớ dư tình
Dưới trăng nhen lửa phù sinh
Đốt tan tục niệm bóng hình trong ta.
Vượt Thẳm Sầu
Sông núi vô thường, hóa bể dâu
Sương rơi gió thổi buốt lòng nhau
Am xưa nắng tắt, tình phai dấu
Núi cũ mây che, nghĩa bạc màu
Gác lại bao ngày, quên nỗi nhớ
Trút dần dăm tháng, cạn niềm đau
Tăng nhân chí cả, vươn vai mỏi
Gánh đạo lên non, vượt thẳm sầu.
Xứ người gót lữ khói sương giăng
Đời lạc tiếng lòng lạnh giá băng
Nghịch cảnh rèn tâm, tâm đại sĩ
Chướng duyên mài chí, chí sơn tăng
Sắc không hữu ý tình miên viễn
No comments:
Post a Comment