Chợt Nhớ
Xưa nào...mây trắng thong dong
Bất Giác khởi niệm.. xuống dòng tử sinh,
Lạc trong sắc, pháp, hương, thinh...
Mở to mắt, chẳng nhớ mình là ai.
Quên rồi ''Diện mục bổn lai''
Nụ cười xa dấu thiên thai nhạt nhòa.
- Hiểu rằng...cõi thế không hoa!
Cũng vừa lúc bóng chiều tà đầu non.
Chiều nghe vẳng lại hồi chuông
Giật mình, nhớ sực cội nguồn đã xa...
...Ma ha Bát Nhã ba la...
Trần tâm khép lại, sát na trở về
CHỮ TÂM
Từ Tâm, Phúc được vun bồi
Từ Tâm, Đức độ lần hồi tạo nên,
Do Tâm, thiên hạ đảo điên
Bởi Tâm, gây họa ngữa nghiêng giữa đời.
Từ Tâm, dung sắc tuyệt vời
Tại Tâm, Người ngỡ như loài…Dạ xoa.
Từ Tâm, Phật ngự liên tòa
Nhờ Tâm, đức hạnh nở hoa Ưu đàm.
Từ Tâm, Tứ Thánh, Lục Phàm (*)
Ngay Tâm, Địa ngục - Niết bàn mở khai.
Từ Tâm, giải thoát hiện bày
Bởi Tâm, người tự xe dây buộc mình.
Từ Tâm, khoáng đạt cái nhìn
Do Tâm hạn lượng, tánh tình nhỏ nhen
Từ Tâm, trời đất rộng thênh
Bởi Tâm, ngõ hẹp bon chen kiếp, đời.
Từ Tâm, môi nở nụ cười
Do Tâm, ''chín bỏ làm mười'' một khi…
Từ Tâm, mắt tỏ đường đi
Vì Tâm, hi hiến quảng chi nhọc nhằn.
Từ Tâm, xa lạ hóa gần
Vì Tâm, đối diện muôn phần phân ly
Từ Tâm, ''không hóa'' thị phi
Nhờ Tâm, liễu đạo huyền vi một ngày.
Từ Tâm, tác Tổ, nên Thầy
Nhờ Tâm, ân đức cao dày chẳng quên.
Từ Tâm, chí nguyện vững bền
Do Tâm mà cận kề bên Phật đà.
Tâm là chủ của ngôi nhà
Thân là công cụ để mà khiến sai.
Mấy dòng xin ngõ cùng ai
Ngẫm đời muôn sự không ngoài Chữ Tâm!
Bồ Đề Đạo Tràng 12. 2013
(*) Tứ Thánh = Thanh Văn , Duyên Giác, Bồ tát , Phật
Lục Phàm = Trời, Người, Atula, Ngạ quỷ, Súc sinh, Địa ngục.
Chưa...
Chưa đi thì chẳng có về
Chưa đến thì cũng chẳng hề ở đây.
Chưa vui vì cuộc sum vầy
Thì đâu buồn…sẽ một ngày chia xa?
Chưa lại, thì đâu có qua
Chưa bình minh…chẳng bóng tà huy phai
Chưa thức, đâu biết đêm dài
Chưa chờ, đâu thấy tháng ngày lê thê….
Chưa yêu, ai biết não nề
Lạy dài ''ba chữ'' ê chề nhân sinh.
Chưa cô độc kiếp một mình
Thì đâu đoái những tâm tình tái tê.
Chưa lạnh lẽo lúc Đông về
Nào thương…cơ nhỡ bên hè phố đêm.
Chưa một lần biết lặng im
Chưa một lần biết lặng im
Sao ta nghe được nhịp tim mọi người!
Chưa hề khóc, chẳng biết cười
Chưa cho…sao tận lòng ngời nỗi vui.
Chưa nhìn xuống…để ngậm ngùi..
Thì chưa biết ''Tạ ơn đời'' một phen.
Chưa tha thứ được nhỏ nhen
Làm răng…xóa bỏ thói quen giận hờn!.
Chưa hay kiếp sống chập chờn
Nhọc nhằn thương, ghét, thua, hơn…còn dài…
Chưa lần đến trước Phật đài
Rầu rầu sáu nẻo gọi hoài...chạy quanh
Chưa lặng thầm ngắm mộ xanh
Bôn ba, tất bật...để thành hư vô.
Và chưa biết tiếng ''Nam Mô''
Tình trần chưa cạn, chưa khô nặng nề...
Chưa Đi thì chẳng có Về
Chưa Sinh thì Tử chẳng hề gọi tên
Sau mưa, trời vẫn nắng lên
Cửa Vô Sinh vẫn rộng thênh đợi người...
Thiên thu có dáng Phật cười
Còn ta, thấp thoáng bên đời này thôi!!!
Chuyện Nhỏ, To
Trong ngôi chùa to to
Có tượng Phật nhỏ nhỏ
Chùa bằng bạc, bằng vàng
Tượng Phật bằng đất đỏ
Một hôm trời mưa gió…
Phật đất liền rã tan
Người đầu thôn, cuối làng
Ngó nhau buồn, than thở…
- Trong ngôi chùa nho nhỏ
Có tượng Phật to to
Chùa bằng cây, bằng cỏ
Phật chiên đàn thơm tho.
Qua bao mùa mưa nắng
Sống đạm cùng tương chao
Phật chưa từng đi vắng
Vì người thương mến nhau…
- Trong căn nhà nho nhỏ
Biết quan hoài, biết cho.
Biết nhịn nhường, buông bỏ
Nên tiếng cười thật to.
Trong căn nhà to to
Hai tâm hồn…không nhỏ
Hay cằn nhằn, chỉ chỏ
Nỗi buồn phiền cứ to…
Trong thế giới to to
Có loài người nho nhỏ
Sống chan hòa, gắn bó
Đời thanh bình, ấm no.
Nơi thân phàm nho nhỏ
Có ông Phật thât to
Thân này chừng mét rưỡi..
"Ông Phật" ngoài thước đo.
To to hay nhỏ nhỏ
Vấn đề chẳng là đây!
BIẾT SỐNG dù to, nhỏ
Hạnh phúc vẫn đong đầy...
Có hề chi!
Hề chi một chiếc lá rơi
Mùa thu vẫn cứ đẹp ngời nhân gian.
Gió lay giàn mướp hoa vàng,
Lời ru mẹ vẫn nồng nàn, mênh mông...
Hề chi một đóa xuân hồng
Bình minh nở thắm, chiều trông phai tàn.
Trong vườn còn huệ, còn lan
Người ta đâu chỉ ngó ngàng hồng thôi?
Hề chi một ánh sao rơi
Bầu trời đêm vẫn tuyệt vời ngàn sao.
Ánh sao lịm tắt phương nào
Con đóm đóm nhỏ tự hào sáng hơn!
Hề chi, vắng mợ chợ buồn
Người ta vẫn cứ bán buôn rộn ràng.
Đầu thôn, cuối xóm, giữa làng
Ai vì mợ vắng vội vàng hỏi thăm?
Hề chi thiếu một thẻ trầm
Mà bàn thờ Bụt lặng thầm khói hương.
Sư đi hóa độ hoằng dương
Điệu ra tiếp khách thập phương thế thầy.
Hề chi con sáo xa bầy
Mà đàn sáo nọ từ rày lặng im.
Có con nào nhọc bay tìm
Còn chăng giọng hót trong tim bạn bè
Hề chi trên lối khuya về
Đèn đường vụt tắt, nặng nề bước ai
Nắng khuya vằng vặc canh dài
Không đèn còn ánh trăng cài ngõ đêm.
Hề chi một phận đời riêng
Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời.
Thiếu ta, đời cũng vậy thôi!
Ta là hạt bụi giữa đời bao la...
Bodhgaya mùa lạnh 12. 2011
CÕI KHÓC CƯỜI
Loài người dành quá nhiều thời gian
Đi tìm kiếm những gì không thể,
Để đánh mất biết bao điều đang có
Rồi loay hoay tiếp tục…lại truy tìm!
Suy cho cùng, luẩn quẩn cuộc ba sinh
Thân hữu hạn nhưng mộng lòng vô hạn
Biển đời rộng mơ một ngày tát cạn
Bao phù du bỏ xác giữa đêm trường
- Thiên đường vẫn muôn tiếng cười hạnh phúc
Địa ngục hoài trong nức nở, buồn than
Ta đang sống nơi dở cười, dở khóc
Ai đó gọi bằng hai chữ: Trần Gian.
Loài người dành quá nhiều thời gian
Đi tìm kiếm những gì không thể,
Để đánh mất biết bao điều đang có
Rồi loay hoay tiếp tục…lại truy tìm!
Suy cho cùng, luẩn quẩn cuộc ba sinh
Thân hữu hạn nhưng mộng lòng vô hạn
Biển đời rộng mơ một ngày tát cạn
Bao phù du bỏ xác giữa đêm trường
- Thiên đường vẫn muôn tiếng cười hạnh phúc
Địa ngục hoài trong nức nở, buồn than
Ta đang sống nơi dở cười, dở khóc
Ai đó gọi bằng hai chữ: Trần Gian.
Sáng nay mây đi lạc
Vào thung lũng núi này
Giật mình dăm con hạc
Vỗ cánh ngà vụt bay
Mây mỏi mê lười biếng
Ngủ vùi trên rừng cây
Bỗng chuông chùa vọng đến
Chao động khóm mây đầy
Ngôi chùa bên kia núi
Có một vị sư thầy
Vừa thỉnh hồi chuông sớm
Cõi lòng không mây bay
CÕI MỘNG BIẾT CHĂNG LÀ!
Đời sắp hết, sao muộn phiền chưa hết?
Bao lo toan, chẳng một chuyện ra hồn!
Ngước mắt nhìn chiều tím nhuộm hoàng hôn
Nghe trời đất chứa lẽ gì sâu thẳm?
Chiều qua phố, lặng người khua bước chậm
Ta về đâu đời dạt cuối chân trời?
Loay hoay cùng nhịp trái đất...mù khơi
Dường hoang phí đời ta trong mờ mịt.
Đời sắp tối mà bàn chân chưa biết
Nẻo về sau rạng rỡ ánh mai hồng.
Ôi! Dã tràng một kiếp đã hoài công
Mình cô phụ chính mình bao kiếp nữa?
Đời mộng mị sao lòng hoài chan chứa,
Biển mặn đày cơn khát chẳng hề nguôi!
Ta là ai mà đắm đuối cuộc đời
Mà đánh đổi nụ cười qua nước mắt?
Một ngọn nến ngời khi tà dương sắp tắt
Còn chút này…sực tỉnh thắp bình minh.
Xoay mặt vào trong, thôi ''bắt bóng đuổi hình''
Cho vạn kiếp lênh đênh chừ khép lại
Đôi mắt nhắm, thương chuỗi ngày ngây dại
Nhân gian ơi...cõi mộng biết chăng là!
Cõi Trăm Năm
Cái cõi trăm năm thảy bước về
Triệu người chưa một lắc đầu chê
Sống say mù mịt đời cơm áo
Bết bỏ vợ con, bỏ bạn bè.
Đã biết chốn ni là quán trọ
Hơn, thua, hờn, oán...để mà chi!
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ
Hỏi họ mang theo được những gì...
Chốn ấy trăm năm ngỡ tít mờ
Đâu ngờ ập đến tựa cơn mơ
- Sống Thương và Hiểu từng giây phút
Ngay kiếp mong manh gặp bến bờ...
Khi đường đời nhiều gian nan, trắc trở...
Cả thế gian dường ngoảnh măt, quay lưng...
Thì Cha Mẹ...bóng mát hoài che chở
Đôi vòng tay độ lượng tới vô cùng...
- Nắng có lúc cũng phai ngày thu đến
Mưa bao lần chưa thắm vội vàng đi
Người yêu dấu...cũng theo thuyền sang bến...
Tình Mẹ Cha vẫn thế...dẫu chia ly.
Đời muôn sự qua thời gian biến đổi.
Bao ái tình theo gió thoảng bay xa...
Khi mệt mỏi trên con đường danh, lợi...
Quay trở về, hai bóng vẫn chờ ta...
Suy ngẫm lại chẳng gì hơn Cha Mẹ?
Nhưng ta quên, ta mãi miết đi tìm...
Có kẻ bước về nhà khi đã trễ...
Nén hương chiều thắp muộn...buốt con tim...
Tưởng chắc thật, nhưng đời không miên viễn
Rồi Mẹ Cha sẽ thuận thế vô thường!
Mùa Hiếu Hạnh ngồi niệm ơn trời biển...
Hiếu chưa đền, cũng xin nhớ mà thương!!
Vu Lan gióng một hồi chuông tỉnh thức..
Mừng cho ai Cha Mẹ vẫn bên đời
Hãy ngắm kỹ màu hoa hồng trên ngực
Tạ ơn thầm...Ôi!...Hạnh Phúc đầy vơi...
Cứ ngỡ...
Cứ ngỡ nhà tu không biết yêu?
Sống không tình cảm, sống cô liêu
Tháng ngày chỉ biết câu kinh kệ
Chôn đời trong nếp sống quạnh hiu.
Vỡ lẽ...nhà tu cũng biết yêu!
Mà không yêu một, lại yêu nhiều.
Sang, hèn, đẹp, xấu…đều yêu cả
Tim này không biết rộng bao nhiêu!
Cứ tưởng nhà tu chẳng biết buồn
Ai dè có lúc...lệ thầm tuôn,
Thương đời thống khổ hoài mê đắm
Chẳng biết phương nao hướng cội nguồn...
- Đã thế, còn không thương mến nhau!
Lại gây chồng chất những cơn đau.
''Đường đời chật chội hoài chen lấn''
Cửa đạo thênh thang…mãi lắc đầu!
Cứ tưởng nhà tu chẳng biết cười
Ngờ đâu…''hàm tiếu'' rạng trên môi
Du hành bất chợt dừng chân lại
Vui thấy người kia giúp đỡ người...
Cứ ngỡ nhà tu chẳng có Tình
Ai ngờ...tình rộng tới muôn sinh.
Cỏ, cây, sông, núi…đều ôm trọn
Mà vắng bên lòng những sắc, thinh...
…Vẫn yêu như gió qua màn lưới
Chẳng vướng vào đâu, trút cạn tình
Nắm tay bằng hữu cùng đi tới
Lồng lộng niềm thương trong tiếng Kinh.
Cứ nghĩ nhà tu sống lạ lùng
Đâu dè...tâm đẹp, ý bao dung.
Sông Hằng bao nước tình bao lượng
Có sống gần ai mới tận cùng
Xứ Ấn trước thềm ''Hoa Ưu Đàm nở''
Cửa Thiền Chúc Xuân
Ngày Xuân gặp bạn lên chùa
Chúc nhau gì nhỉ, cho vừa lòng nhau!
Tay sen kết nụ xuân đầu
Dâng hương trước Phật, nguyện cầu muôn sinh…
- Chúc cho em vững niềm tin
Để xua thất vọng nếu…nhìn chung quanh…
- Chúc cho anh đủ nhiệt thành
Tàn đông, Mai vẫn đầy cành Xuân sang.
- Chúc cho trăm họ bình an
''Đá mền chân cứng'' lúc gian nan đời.
- Chúc cho chị đẹp nụ cười
Dù người thi thoảng những lời buồn tênh.
- Chúc cho nhau biết bỏ, quên
Tính toan, hiềm hận…lòng bền với nhau.
- Chúc mình biết ''sống trước, sau''
Nhẹ nhàng vật chất, vẹn câu nghĩa tình.
- Chúc ta biết đến hy sinh
Cái tôi biến, hiện qua hình Trái tim
- Chúc cho nhau ít muộn phiền
Hiểu và trân quí Bình Yên mới là…
- Chúc cho đời, đạo thăng hoa
Giữa vô thường vẫn hoan ca ngọt ngào.
- Chúc người trong cõi chiêm bao
Lắng nhìn Tỉnh thức nhiệm mầu trổ hoa...
- Xuân này hơn hẳn Xuân qua
Mấy lời tâm chúc…thay quà Tân niên
Hoa yêu thương nở trước thềm
Mơ Xuân hạnh phúc khắp miền nhân gian…
Xuân Ất Mùi-2015
Khước từ mà vẫn yêu thương
Yêu thương mà dặn lòng luôn khước từ
Khước từ, vẫn cứ tâm Từ
Yêu thương đời, vẫn vô tư với đời.
Khước từ cám dỗ, gọi mời
Để hồn lân mẫn nghe lời thở than
Dang tay ôm cả trần gian
Mà lòng gió thoảng thênh thang mây trời.
Xa mà gần, tựa mắt môi
Gần mà xa, thể chung đôi lạ lòng,
- Thế gian đẹp những đóa Hồng
Vì gai sinh tử, ngại dòng máu tuôn.
Khước từ, lòng vẫn trùng dương
Bởi thương, mà dặn lòng luôn khước từ.
Nguyện về trong cõi Chân Như
Mây lành kết đóa Vô ưu tặng Người
Bốn mùa tâm lượng đất trời
Mãi mong đời đẹp nụ cười an nhiên.
Cùng Một Chuyến Đi
Mình chỉ đi chung một chuyến đò
Nhọc gì hơn thiệt với đôi co
Chốc lát tôi, người chia mỗi ngã
Một chỗ ngồi, nhường không đắn đo.
Chẳng hẹn mà lên một chuyến tàu
Dăm điều nghịch ý…có sao đâu!
Hành trình muôn dặm, đời muôn lối
Người xuống ga kề, biết gặp nhau?
Sương khói mà thôi một lộ trình
Vui, buồn, thương, ghét…cuộc ba sinh.
Nhẹ nhàng chân bước qua đời mộng
Lưu giữ chi, phiền muộn trái tim!
- Đâu ai thấu được chuyện ngày mai
Kẻ đến, người đi giữa chốn này?
Chắc gì về được sân ga cuối
Khoan thứ khi đời chưa đổi thay.
Ngắn ngủi cùng đi một đoạn đường
Tuổi chiều tóc bạc ngắm tà dương.
Mỉm cười, hai kẻ nhìn nhau gật:
''Ừ! chẳng chi ngoài Sống để Thương''.
CÙNG MỘT KIẾP MÂY
Sư ơi, xin Sư dừng lại
Cho…em bộc bạch đôi điều
Từ lâu…em đà trót dại
Yêu Người, kẻ chẳng nên yêu…
Sư nhoẻn miệng cười trở gót
Yêu gì ? tui chỉ là Mây
Đậu bên hiên đời một lát
Sao cô dệt mộng sum vầy?
- Nếu ai kia là mây trắng
Thì em vẫn cứ là…thương.
Từ nay nguyện làm cơn gió
Theo mây…cho hết cơn buồn.
Nhà Sư lắc đầu, cười khẻ
Đưa tay về phía chân trời
Này, cô hãy nhìn kỹ nhé
Mây kia thoáng thấy, tan rồi.
Cô gái cúi đầu trầm mặc
Về nhà sư và áng mây…
Bỗng dưng mắt ngời tia sáng
''Mình cũng chỉ là…mây bay!''
Nhà Sư xá chào nhẹ bước
Nhòa thân trong ánh nắng chiều
Cô gái vào chùa lễ Phật
Tình trần nhẹ nhõm, phiêu diêu...
Một lần kia, giọt nước mắt hỏi thầm ngọn sóng
Bạn và tôi cùng vị mặn giống nhau…
Bạn hạnh phúc vỗ về trên bãi cát
Kiếp đời tôi nhỏ xuống…cõi lòng đau?
- Vì là sóng, tôi xóa nhòa tất cả
Bao đau thương cùng trăn trở, muộn phiền
Bạn rơi rớt bên ngoài - trong giữ lại...
Nên Xuân về hồn vẫn cứ Đông miên…
Tuy chúng ta có cùng nhau vị mặn
Song cách mình đón nhận…chuyện khác nhau!
Đời bể khổ, ta có quyền không khổ
Biết bỏ, buông, tôi vượt thoát u sầu…
Vì hi vọng đã nhuốm màu tuyệt vọng
Vì sum vầy đã ẩn dấu chia xa
Vì thần tượng nên…một ngày vỡ mộng
Vì mãi tìm…nên hạnh phúc chẳng nhìn ra.
Đời lắm lúc không như mình mong đợi
Ước mơ nhiều, hiện thực được bao nhiêu!
Bạn cứ mãi xây lâu đài trên cát
Rồi rưng rưng…những mất mát trong chiều
- Giọt nước mắt thân hình tuy rất nhỏ
Nhưng nỗi niềm có thể ví trùng dương
Và đợt sóng mang thân hình vĩ đại
Mối đau đời nhỏ bé tợ như sương…
No comments:
Post a Comment