Tuesday, November 7, 2023

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ C1

 
CÀ SA MỘNG
Tôi ngược xuôi cuộc thế
Sư ở chốn Già lam 
Cùng là thân cát bụi
Giữa hồng trần mênh mang
Sư sớm chiều tụng niệm 
Quét chùa rồi...quét tâm
Tôi theo dòng cơm áo
Nhịp đời bao thăng trầm 
Sư nhẹ nhàng, an tịnh
Với núi rừng, thiên nhiên
Tôi tháng ngày bịn rịn...
Ôm lòng đêm ưu phiền.
Chuông chiều ngân thoát tục 
Sao tôi hồn đa mang!
Biết khi nao là lúc
Bước cùng Sư nhịp nhàng? 
Thơ tôi sầu chan chứa
Thơ thiền Sư tiêu dao.
Sư cười hoa nở, rụng
Tôi buồn Tình hư hao...
Tôi cùng Sư một tuổi
Sinh trước sau một ngày
Ai chia đời hai lối
Một chân thường, đổi thay. 
Tối qua tôi nằm mộng
Khoát lên thân y vàng
Cùng theo Sư khất thực
Gót du hành thênh thang.
Bước chưa đầy dăm bước
Bỗng tiếng người khóc vang.
Giật mình choàng tỉnh giấc
Nhìn con thơ, bẽ bàng...
 
Cái Tôi 
Cái Tôi là cái chi chi
Mà hoài quanh quẩn chưa khi nào rời
Thuở còn bé dại nằm nôi
Đã cao giọng khóc cho...đời biết tên.
Điều gì cũng dễ lãng quên
Cái tôi - sâu đậm nhớ bền chẳng phai.
 
- Sớm mai đã ngắm hình hài
Thế gian kia hỏi mấy ai hơn mình.
Điểm tô, trau chuốt dáng hình
Thèm thuồng thiên hạ cái nhìn, xuýt xoa!
 
Cái tôi theo tháng ngày qua
Măng non thành cụm tre già dặn hơn.
Trong nhà, cuối xóm, đầu thôn
Tôi là số một, tôi “ngon" hơn người.
Tôi khóc, không muốn ai cười
Thấy ai thành đạt tôi thời chẳng vui
Tôi nói ngược, chớ nói xuôi
Một khi tôi muốn có Trời mới can!
 
Tôi thành cái rốn không gian
Bên ngoài nảy nở, bất an trong lòng.
Truy tìm hai chữ thành công
Nên đường Danh, Lợi đèo bồng ngược xuôi.
Chiều cao chỉ một mét thôi
Nhưng muốn đời phải ngước đôi mắt nhìn,
Muốn nhân tâm hướng về mình
Dành bao thiện cảm, tâm tình cho tôi.
Tôi đi, tôi đứng, tôi ngồi
Là trung tâm điểm cho người ước mơ...
 
- Chiều nay, bỗng thật tình cờ
Vào chùa Sư cụ ngó lơ, tôi buồn!
Sư rằng: “Vạn sự vô thường,
Thân, tâm chiếc bóng trên tường, huyễn hư!
Con người khổ bởi khư khư
Ôm cái huyễn ngã, Chân như đoạn lìa.”
 
Ôi! Thanh âm chốn Bồ Đề
Nghe như vụn vỡ u mê nghìn đời.
- Còn “tôi”, còn nặng luân hồi
Buông tôi - nghe nhẹ đất trời thênh thang.
- Có “tôi”, trăm mối lo toan
Vắng “tôi”, đời sống bình an mọi bề.
Lời Sư, trăng rọi lối về
Xưa nay nằm mộng, chưa hề có tôi!
Ngước hư không, bẽn lẽn cười
Thương “cái tôi” của một thời trẻ con!

CẢM NIỆM ƠN ĐỜI 

Chắp tay xin tạ ơn đời
Mỗi ngày được nở nụ cười bình yên.
Cho dù kiếp sống bấp bênh
Cảm ơn ngàn mối nhân duyên tác thành..
Cảm ơn Phụ Mẫu đa sanh
Miếng cơm, manh áo..đã dành cho con!
Ơn Thầy giáo dục, kiện toàn
Thương yêu, hiểu biết, sẻ san, giúp đời.
Một lần xin tạ ơn người
Dù ban hạnh phúc, hay lời đắng cay..
Vẫn là giúp đỡ, đắp xây
Nhờ bao mưa, nắng mà cây trưởng thành
Cảm ơn chị, cảm ơn anh
Đường trần khúc khuỷu đồng hành có nhau..
”Áo xưa dù có phai mầu
Cũng xin tình nghĩa bạc đầu mến thương”
Cảm ơn sớm gió, chiều sương
Con đò sang bến, con đường ngược xuôi.
Cảm ơn từng giọt nắng ngời
Cho hồn xán lạn giữa đời âm u
Cảm ơn lá rụng chiều thu
Lặng nhìn, đón nhận cánh thư vô thường
Cảm ơn đời sống vui, buồn
Một dòng mây nước xả buông, nhẹ cười!
Mỗi ngày ngồi ngắm cuộc đời
Tạ ơn sông núi, đất trời mênh mông...
Nghe đời mầu nhiệm sắc, không
Nghe nghìn hạnh phúc bên lòng biết ơn

 
Cảm Ơn 
Cảm ơn những tháng mùa đông
Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai
Cảm ơn thất bại, đắng cay
Để cười mãn nguyện hôm nay công thành
Cảm ơn...từ chối, đoạn đành
Để ta dấn bước thực hành, trải qua
Cảm ơn lời lẽ xót xa
Từ nay biết sẽ thốt ra những gì
 
Cảm ơn "tiếng bấc, tiếng chì"
Hiểu lòng nhân thế, chẳng vì bận tâm
Cảm ơn ngày đó lạc lầm
Mà nay tránh khỏi hố hầm đọa sa.
Cảm ơn hạnh phúc nở hoa
Hiểu thời gian khó bao là chắt chiu...
Cảm ơn đau khổ, cô liêu
Khiến ta lắng lại học nhiều điều hay
 
Cảm ơn cuộc sống cuồng quay
Để trân quý một phút giây yên bình
Cảm ơn ai đã vô tình
Ngộ ra cảm giác khi mình vong ân
Cảm ơn kẻ oán, người thân
Cho ta thành tựu chữ Nhân, chữ Hòa.
 
Cảm ơn đạo lý Phật đà
Giữa đời thuận nghịch vẫn là thong dong
Cảm ơn trời đất mênh mông
Ôi! Sao nói trọn tiếng lòng "cảm ơn".

Cảm thức xuân
Xuân sang chẳng có mai đào
Cắm hoa Tuệ Giác ngạt ngào hương tâm
Xuân về chẳng thiết xin xâm
Ra vườn nhân thế ươm mầm từ bi
Xuân nay tri túc, viễn ly
Ngắm xuân thường tại đương thì, trạm nhiên
 
Chắp tay lạy Cội Bồ Đề
Chắp tay lạy Cội Bồ Đề
Nơi đây Người đã mang về ánh dương
Chắp tay lạy khắp mười phương
Mịt mờ u tối đêm trường đã tan
 
Chắp tay lạy giọt sương ngàn
Mong manh mà vẫn ngập tràn tình thương
Chắp tay lạy ngấn lệ buồn
Nhờ đau khổ biết cội nguồn an vui...
 
- Chắp tay lạy ánh sao trời
Đêm Người Giác Ngộ luân hồi vỡ tan
Cuộc đời nhân loại sang trang
Kể từ khi Ánh Đạo Vàng rạng soi.
Niềm tin khô héo đâm chồi
Đường lên Giác Ngộ rạng ngời thênh thang...
 
Người là điểm tựa trần gian
Người thành bảo sở bình an muôn đời
Chắp tay lạy Đấng tuyệt vời
Từ Bi, Trí Tuệ đầy vơi tận cùng...
Chắp tay lạy đến vô chung
Tạ ơn Người đã đến cùng chúng sinh
 
- Nguyện cầu Phật Pháp xương minh...
Mọi loại Giác Ngộ vô sinh trở về...
Chắp tay lạy Cội Bồ Đề
Hoa Chân Lý tỏa bốn bề ngát hương...
 
CHẮP TAY SEN
Chắp tay chưa hẳn nguyện cầu
Trọn lòng trước Phật ngõ hầu Biết ơn
Chắp tay không phải van lơn
Mà đưa tâm niệm chánh chơn trở về.
Chắp tay không thiết hẹn thề
Mời tâm rong duỗi...cận kề với thân.
Chắp tay không để phân trần
Dứt lòng phân biệt, ngã nhân chẳng còn...
Chắp tay không phải cầu toàn
Để yêu thương cõi nhân hoàn bấp bênh!
Chắp tay nào phải cầu xin..
Trong niềm cát bui...biết mình nhỏ nhoi...
Chắp tay chẳng phải khấn trời
Âm thầm chúc phúc một lời cho nhau..
- Chắp tay không ước nhiệm mầu
Nhủ lòng bắc những nhịp cầu Hiểu Thương
 
Chắp tay thôi kết mộng trường
Thắp lên đèn Tuệ tìm đường bước ra.
Chắp tay một đóa Liên hoa
Sống cùng Vô ngã vị tha trọn đời...
Chắp tay trên bến luân hồi
Quay về Tỉnh thức đây rồi cố hương!
- Chắp tay, đừng nghĩ chuyện thường
Chỉ trong một niệm mười phương đại đồng.
Chắp tay vẹn cả tấm lòng
Trần duyên dứt sạch, qua dòng tử sinh...
 
Chỉ Là Mộng Thôi 
Hôm kia nằm mộng thấy
Đời tột đỉnh giàu sang
Bước lên ngôi quyền lực
Hạnh phúc và vinh quang
Niềm vui chưa hưởng trọn
Bỗng...tiếng gà gáy vang
Giật mình, choàng tỉnh dậy
Ta nhìn ta, ngỡ ngàng!
 
Đêm qua nằm mộng thấy
Mang phận nghèo gian truân
Tai ương cùng bịnh hoạn
Đến bủa vây không ngừng
Bèn ra sông tự vẫn
- Chợt nắng soi...giật mình.
Thì ra là cơn mộng!
Mở mắt chào bình minh.
 
- Đời giàu sang, nghèo khó
Hai nét mặt buồn, vui
Trong mắt người Tỉnh, ngộ
Mộng cứ là...mộng thôi!
  
Chi Rồi Cũng Qua 
Rồi cũng qua đi những nhọc nhằn
Đường đời mấy độ bước trầm, thăng
Niềm vui, nỗi khổ tìm mây khói
Còn lại yên bình mỗi bước chân.
Rồi cũng nhòa trôi những nụ cười.
Tiệc tùng, hoa lệ hẹn…phai phôi
Ai người thấu hiểu đời như mộng
Chẳng tiếc ngày qua, chẳng ngậm ngùi.
Đôi lúc…nghe lòng như khói sương!
Cõi tình hư thực giữa vô thường
Trăm năm bóng nguyệt dòng lưu thủy
Mong vớt làm chi chuốt đoạn trường.
Rồi cũng qua dần bao giấc mơ
Trả ta về lại thuở hoang sơ. 
Hỏi người thiên cổ từng xây mộng
Đã toại nơi lòng hay vẫn chưa?
Rồi cũng xuôi dòng trôi tháng năm
Bồng bềnh danh, lợi cuốn xa xăm.
Đã quá nửa đời nay mới hiểu
Cội nguồn gia bảo vốn nơi tâm.
Ngày cũng trôi qua giống mọi ngày
Khác là Tỉnh Thức giữa cuồng say
Xưa tìm hạnh phúc nơi phiền muộn
Giờ Sống bây chừ, Sống tại đây.
 
(Bồ Đề Đạo Tràng mùa chớm lạnh -Nov -2015)

 Chỉ Vì Quên 
Hỏi tâm tâm tĩnh lặng chưa?
Hỏi lòng đã mặc nắng, mưa chuyện đời?
Hỏi trăng, hỏi gió, hỏi trời
Hỏi mây phiêu lãng, hỏi đời phù du...
Bước đi trong cõi sương mù, 
Hỏi đầu gậy trúc, thiên thu quê nhà
Hỏi trời, hỏi đất bao la
Sao cho tâm tịnh, sao qua Niết Bàn?
 
- Cần gì phải hỏi mênh mang,
Bình an Phật tính thênh thang xưa giờ!
Chỉ ta không biết, không ngờ.
Ngày đêm chung sống, hững hờ, cách xa!
 
Vô minh là lỗi tại ta!
Tuệ tri, buông bỏ, "quê nhà" tại đây!

Chiếc Ô Thiền 
Con về trời đổ mưa to
Thầy trao con một chiếc Ô che đầu
Con không cần trả lại đâu!
Giữ mà che lúc dãi dầu nắng sương…
Ô này tên gọi Tình Thương
Che con trước những nhiễu nhương cuộc đời
Trước bao thuận nghịch, đổi dời
Hàng ngày đối diện vẫn cười an nhiên.
 
- Không nghe, không nói, không nhìn
Thật ra chỉ được bình yên nhất thời!
Khéo tu, con bỏ…''cái Tôi''
Là Ô che mát…mọi nơi an nhàn…
 
Thị phi, phải trái ngoài đàng
Vẫn nghe như gió…qua màn lưới giăng
Lòng mình vẫn sáng như trăng
Vì buông thành kiến, biệt phân mọi điều…
 
Mưa và nắng cách bao nhiêu?
Buồn và vui bởi…ghét, yêu chập chùng…
Tình đời giông tố, bão bùng
Chiếc Ô Hỷ Xả…con dùng để che…
 
Đi về, vững bước con nghe!
Ô là…bóng mát Bồ Đề tặng con...
  
Chiều bên sông Ni-Liên 
Chiều tàn chiếc quạ bay về núi
Bỏ lại hư vô tiếng gọi bầy,
Ngọn lá khô vàng rơi trên lối
Ngơ ngẩn hồn ai mộng giữa ngày.
Những cánh hoa chờ đêm khép lại
Cho đời ong bướm lỡ cuộc say
Chuông chùa xa vẳng lời vô ngại
Quyện với hương rừng lên đỉnh mây...
Xác ai vừa đốt vùng tro bụi
Vội vàng theo gió cuốn xa xăm.
Dòng sông nhân chứng nghìn đưa tiễn
Hát những lời kinh nốt lặng trầm
Buổi chiều ngồi cạnh dòng lưu thủy
Lòng chợt bình yên đến lạ lùng! 
Nổi sầu sinh tử còn dư vị
Đã thành sương khói giữa mông lung…
Chiếc Bát ngược dòng lên giác ngạn 
Cho đời khô rụng nhánh si mê .
Lữ khách ngỡ lòng muôn cánh hạc
Tự tại trăm năm cõi đến , về…
Chiều tà bóng quạ bay về núi
Chở ngập hoàng hôn trên cánh nhung .
Quẳng chiếc bồ đoàn theo sông suối
Ta về…mây gót nhẹ ung dung…
 
Chiều Tịch Liêu 
Chiều về bước chân chầm chậm.
Bóng ngã dài trên con đường
Trước mặt khoảng trời xanh thẳm
Sau lưng đỏ mọng tà dương.
Một ngày đã không còn nữa
Bóng đêm đổ xuống cuộc đời
Bầy chim rủ nhau về tổ
Còn ta đứng lại bên trời.
Hít vào một hơi thở nhẹ
Đi về trong cõi tịch liêu
Hư không muôn đời lặng lẽ
Cùng ta hò hẹn trong chiều...
Vũ trụ này bao la thế 
Phận người nhỏ bé liêu xiêu
Mà sao nghe đời nhỏ lệ
Trăm năm...vui ít , khổ nhiều! 
Thương ai ra đi từ độ
Lưu vong bao kiếp gặp ghềnh
Chẳng biết đâu là quang lộ
Kiến bò miệng chén buồn tênh.
Chiều nay cũng như thường nhật.
Biết, một ngày nữa qua rồi .
Lên đồi đốt hương lễ Phật
Nguyện lòng...Thương khắp nơi nơi...
Namgyal Monastery - 5, 2009

CHO BỎ LÚC TRĂM NĂM
Đời ngắn lắm cầm tay nhau chưa đủ
Nói làm chi lời chia cách vực sâu,
Hắt hơi thở là tạ từ cuộc lữ
Dẫu muốn tìm, chẳng dễ gặp nhau đâu!
 
Ngày ngắn lắm chưa cười đêm đã xuống
Sao ta hoài ước muốn chuyện…sương tan,
Sao chỉ thấy ngày mai là hạnh phúc
Còn Bây Giờ, để phai úa thời gian?
 
Em dẫu biết đời chẳng chi thường tại
Sao vẫn buồn ngây dại giữa hư hao.
Khi sân khấu tấm màn nhung khép lại
Kiếp huy hoàng, lộng lẫy…cũng chiêm bao.
 
Đời ngắn ngủi sao lời thương chưa nói?
Ngại ngần chi, người đang rủ nhau đi.
Ai khóc ngất tiễn ai vào mộ địa
Bởi niềm thương dấu nhẹm lúc đương thì...
 
Đời quá ngắn thương nhau còn chưa đủ
Bận lòng chi bao oán hận bâng quơ…
- Ta cười bóng trong gương cười trở lại
Lòng yêu thương thành biển rộng vô bờ.
Himalaya Mùa An Cư 2014

Chờ Con 
Dường như trời đã chớm thu
Thoảng nghe gió nhắn mùa Vu Lan về
Rưng rưng lá rụng bên hè
Nghiệp trần lưu chuyển người về nơi nao...
Con xa cố quận thu nào
Mẹ hiền tấc dạ dạt dào nhớ thương...
Con như nước chảy quên nguồn
Tháng ngày trôi, Mẹ tuyết sương mái đầu.
 
Nắng chiều vàng ngọn cây cau
Đốt hương rồi Mẹ bấm đầu ngón tay...
Con chừ tựa cánh chim bay
Sau lưng mắt Mẹ tháng ngày dõi theo...
Bờ lau in bóng liêu xiêu
Đường trần con hỡi lãng phiêu chốn nào!
 
...Chiều quê hương lúa ngạt ngào
Chỗ nằm con, mẹ vẫn vào viếng thăm.
Ba mươi, mùng một, ngày rằm
Từng đêm khấn nguyện âm thầm cho con 
Đường công danh được vẹn toàn
''Đá mền chân cứng'', vuông tròn ước mơ...
 
- Mẹ xưa đi chợ con chờ
Chừ khôn lớn...Mẹ từng giờ đợi con
Mây trời xuống ngủ đầu non
Ầu ơ...tiếng Mẹ ai còn nhớ chăng...
Những lời khuyên bảo, dạy răn
Còn theo con vạn bước trần gieo neo?
 
Con ơi tuổi Mẹ đã chiều
Vẳng nghe trời đất nhủ điều trăm năm
Đôi khi dừng bước thăng trầm
Con về cho Mẹ được cầm đôi tay!
Một mai mẹ hóa thành mây
Muộn màng.. con ngắm một cây nhang buồn...
 
Vu Lan...thoảng lại hồi chuông 
Giật mình, ngỡ tiếng vô thường vọng sang
Ai xuôi ngược...buổi chiều tàn
Về mau, kẻo Mẹ hôn hoàng nắng thu...

 Cho Tròn Chữ Hiếu
Nếu mình hiếu với mẹ cha
Thì con cũng hiếu với ta khác gì
Làm con biết nghĩa biết nghì
Biết ơn Cha Mẹ không chi sánh bằng!
Nuôi con chẳng quản chi thân
Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn.
- Dầu khôn báo đáp thâm ân
Cũng nên hôm sớm đôi lần viếng thăm
Kẻo ngày Cha mẹ trăm năm
Dập đầu trước mộ ăn năn cũng hoài.
Hỡi người con của Như Lai
''Tâm Hiếu Tâm Phật'' tháng ngày chớ quên...
 
- Đời người như lá mùa thu
Sống theo Phật pháp, buông thư nhẹ nhàng.
Một ngày tỉnh thức nhân gian
Hơn nghìn năm sống mơ màng mộng say!
 
''Tăng là bậc từ hòa, nghiêm tịnh
Dứt trần lao, đạo quả viên thành
Lục căn tịnh lặng vô sanh
Ứng cúng cao thượng, phước lành thế gian
Từ quá khứ vô vàn Tăng chúng
ở đương lai vô lượng Thánh Hiền
Đời nay Tăng Bảo phước điền
Con xin kính lễ gieo duyên Niết Bàn''

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...