Xin
Sống Lại Một Lần
Nếu tôi được sống thêm lần nữa
Sẽ về ngồi lắng đọng giữa chiều quê
Bên sông nhỏ trôi qua làng tĩnh lặng
Soi bóng mình, nghe lúa hát ven đê.
Nếu tôi được sống thêm lần nữa
Với bạn hiền cùng dạo phố sau mưa,
Tìm một chỗ bên dòng đời vội vã
Ngắm chiều rơi...đồng vọng tiếng chuông chùa...
Nếu có thể xin thuyền đời trôi ngược
Chở tôi về thắm lại buổi hoa niên.
Sống hiện tại thong dong không ràng buộc
Không ''thả mồi bắt bóng'' để truân chuyên.
Giá như được sống thêm lần nữa
Sẽ mỉm cười chấp nhận nỗi đau riêng
Lưng cúi xuống bên những đời bất hạnh
Mắt tình thương mong xóa dịu ưu phiền...
Nếu có thể, xin bắt đầu Sống lại
Thôi tháng ngày rồ dại...chuốt ăn năn
- Dẫu biết kiếp nhân sinh là hữu hạn
Lòng tôi còn chan chứa tận nghìn năm!
Xin sự sống cho tôi lần cơ hội
Để tâm tình mở lối, biết khoan dung
Nhìn nhận thế không vội vàng kết tội
Hiểu và Thương mong trải đến vô cùng...
(Viết thay cho tâm trạng của một người đang cận tử bởi Cancer )
Xuân Bên Đại Tháp Nguyện Cầu
Sớm mai dậy nâng chén trà tỉnh thức
Ngắm bình minh thắp nắng đẹp trong vườn
Chim tung cánh hót vang lời hạnh phúc
Mừng Xuân về rộn rã tiếng yêu thương.
Trời se lạnh xoa bàn tay thật ấm
Niệm Từ tâm con đốt nén trầm thơm .
Bên Đại Tháp dâng lên lời khấn nguyện
Xin hương lòng theo gió quyện muôn phương...
Xuân đã đến nguyện cầu cho thế giới
Một mùa xuân an lạc với thanh bình,
Niềm hạnh phúc theo nhau về trên lối
Người thương người, tươi đẹp kiếp nhân sinh.
Xuân đã đến nguyện cầu cho Đạo Pháp
Mãi rạng ngời, bất diệt giữa trần gian,
Đạo kiên cố như Bồ Đề Đại Tháp
Mặc phong ba, biến đổi...cõi nhân hoàn
Mùa xuân đến rồi xuân qua thầm lặng
Nguyện muôn loài, nhân thế mãi lòng xuân.
Xin còn có quả tim này dâng tặng
Cho đời kia mà chẳng chút bâng khuâng.
Ngày xuân mới, gióng hồi chuông thức tỉnh
Kinh Từ Bi xin hát tặng muôn người.
Trên Pháp tọa Thế Tôn vừa xuất định
Ồ! hào quang bừng chiếu, rạng muôn nơi...
Xuân Bên Cội Bồ Đề
Sáng nay có con chim nhỏ
Dậy sớm hót vang đất trời
Báo tin xuân về đây đó
Hương xuân lan tỏa ngàn nơi.
Vạn vật dường thay áo mới
Sau giấc ngủ dài đông miên.
Bên Cội Bồ Đề tĩnh lặng
Nhà sư vẫn thế ngồi yên.
Đông phương ánh dương bừng rạng
Một vầng tỉnh thức, hạo nhiên.
Bước chân kinh hành nhè nhẹ
Đời vui ngan ngát hương thiền.
Xuân về bên ngôi Tháp Cổ
Bụt mĩm miệng cười như nhiên.
Xuôi dòng thời gian xuân vắng
Môi ai vẫn nụ cười hiền.
Bốn mùa nhịp nhàng luân vũ
Kiếp người theo đó loay hoay.
Vững thân bên Bồ Đề thụ
Ơ! Tâm Xuân tại nơi này.
Xuân gióng hồi chuông tỉnh thức
Nguyện cầu: ''hải yến hà thanh''
Hương Bồ Đề Tâm sực nức
Lan xa...đây đó yên lành.
Ngày xuân tay tròn sen búp
Dâng hương hoa ngát cõi đời.
Cúi xin Như Lai về ngự
Trong lòng nhân thế nơi nơi...
Nếu tôi được sống thêm lần nữa
Sẽ về ngồi lắng đọng giữa chiều quê
Bên sông nhỏ trôi qua làng tĩnh lặng
Soi bóng mình, nghe lúa hát ven đê.
Nếu tôi được sống thêm lần nữa
Với bạn hiền cùng dạo phố sau mưa,
Tìm một chỗ bên dòng đời vội vã
Ngắm chiều rơi...đồng vọng tiếng chuông chùa...
Nếu có thể xin thuyền đời trôi ngược
Chở tôi về thắm lại buổi hoa niên.
Sống hiện tại thong dong không ràng buộc
Không ''thả mồi bắt bóng'' để truân chuyên.
Giá như được sống thêm lần nữa
Sẽ mỉm cười chấp nhận nỗi đau riêng
Lưng cúi xuống bên những đời bất hạnh
Mắt tình thương mong xóa dịu ưu phiền...
Nếu có thể, xin bắt đầu Sống lại
Thôi tháng ngày rồ dại...chuốt ăn năn
- Dẫu biết kiếp nhân sinh là hữu hạn
Lòng tôi còn chan chứa tận nghìn năm!
Xin sự sống cho tôi lần cơ hội
Để tâm tình mở lối, biết khoan dung
Nhìn nhận thế không vội vàng kết tội
Hiểu và Thương mong trải đến vô cùng...
(Viết thay cho tâm trạng của một người đang cận tử bởi Cancer )
Xuân Bên Đại Tháp Nguyện Cầu
Sớm mai dậy nâng chén trà tỉnh thức
Ngắm bình minh thắp nắng đẹp trong vườn
Chim tung cánh hót vang lời hạnh phúc
Mừng Xuân về rộn rã tiếng yêu thương.
Trời se lạnh xoa bàn tay thật ấm
Niệm Từ tâm con đốt nén trầm thơm .
Bên Đại Tháp dâng lên lời khấn nguyện
Xin hương lòng theo gió quyện muôn phương...
Xuân đã đến nguyện cầu cho thế giới
Một mùa xuân an lạc với thanh bình,
Niềm hạnh phúc theo nhau về trên lối
Người thương người, tươi đẹp kiếp nhân sinh.
Xuân đã đến nguyện cầu cho Đạo Pháp
Mãi rạng ngời, bất diệt giữa trần gian,
Đạo kiên cố như Bồ Đề Đại Tháp
Mặc phong ba, biến đổi...cõi nhân hoàn
Mùa xuân đến rồi xuân qua thầm lặng
Nguyện muôn loài, nhân thế mãi lòng xuân.
Xin còn có quả tim này dâng tặng
Cho đời kia mà chẳng chút bâng khuâng.
Ngày xuân mới, gióng hồi chuông thức tỉnh
Kinh Từ Bi xin hát tặng muôn người.
Trên Pháp tọa Thế Tôn vừa xuất định
Ồ! hào quang bừng chiếu, rạng muôn nơi...
Xuân Bên Cội Bồ Đề
Sáng nay có con chim nhỏ
Dậy sớm hót vang đất trời
Báo tin xuân về đây đó
Hương xuân lan tỏa ngàn nơi.
Vạn vật dường thay áo mới
Sau giấc ngủ dài đông miên.
Bên Cội Bồ Đề tĩnh lặng
Nhà sư vẫn thế ngồi yên.
Đông phương ánh dương bừng rạng
Một vầng tỉnh thức, hạo nhiên.
Bước chân kinh hành nhè nhẹ
Đời vui ngan ngát hương thiền.
Xuân về bên ngôi Tháp Cổ
Bụt mĩm miệng cười như nhiên.
Xuôi dòng thời gian xuân vắng
Môi ai vẫn nụ cười hiền.
Bốn mùa nhịp nhàng luân vũ
Kiếp người theo đó loay hoay.
Vững thân bên Bồ Đề thụ
Ơ! Tâm Xuân tại nơi này.
Xuân gióng hồi chuông tỉnh thức
Nguyện cầu: ''hải yến hà thanh''
Hương Bồ Đề Tâm sực nức
Lan xa...đây đó yên lành.
Ngày xuân tay tròn sen búp
Dâng hương hoa ngát cõi đời.
Cúi xin Như Lai về ngự
Trong lòng nhân thế nơi nơi...
Xuân Thường Tại
Có người ra đầu ngõ
Níu áo ngày xuân qua
Tô lại màu Mai nở
Ước mơ xuân không già
Nhưng xuân còn lúc đến
Hẳn theo dòng...xuân đi
Đâu phải đời yêu mến
Mà xuân ở lại vì...
Có người ra ngoài phố
Hỏi xuân vừa đi đâu
Con sông nào trôi ngược
Cho đẹp mãi ngàn sau
- Ngôi chùa trên núi nọ
Cội Mai nở bốn mùa
Biết Xuân về ở trọ
Không đón thì không đưa
Có người ra đầu ngõ
Níu áo ngày xuân qua
Tô lại màu Mai nở
Ước mơ xuân không già
Nhưng xuân còn lúc đến
Hẳn theo dòng...xuân đi
Đâu phải đời yêu mến
Mà xuân ở lại vì...
Có người ra ngoài phố
Hỏi xuân vừa đi đâu
Con sông nào trôi ngược
Cho đẹp mãi ngàn sau
- Ngôi chùa trên núi nọ
Cội Mai nở bốn mùa
Biết Xuân về ở trọ
Không đón thì không đưa
Xuân trên xứ Phật
Xuân trên xứ Phật không Mai nở
Đâu biết mùa xuân nửa lại về.
Sáng nay…ngồi đếm từng hơi thở
Nghe lòng gờn gợn...chút xuân quê.
Thoáng đã năm năm trên đất Phật
Nào thấy mai, đào khoe sắc xuân!
Mùa đông buốt lạnh còn say giấc
Nên ngỡ ngày xuân vẫn mịt mùng.
Khuya 30 Tết không nghe pháo
Nửa đêm đồng vọng tiếng chuông chùa.
Ngoài kia làng mạc mờ hư ảo
Ôi đời...chìm đắm mãi trong mơ!...
Thuở còn thơ dại chờ xuân đến
Bấm đốt bàn tay tính mỗi ngày…
Nay quá nửa đời, thôi ngóng đợi.
Mà từng xuân đến vội, không hay!
Dòng đời vẫn mệt mài trôi mãi
Xua buổi xuân thì đi rất xa
Đưa tay níu áo thời gian lại
Quay mặt, người ơimột tuổi già!
Xuân về, xuân cứ khoe hoa thắm
Cửa thiền yên lặng ngắm xuân sang.
Hương xuân nhân loại hồn say đắm
Nên nẻo hoàn nguyên bước lỡ làng…
Đầu năm, pha một chung trà nhạt
Đốt nén trầm hương cúng Phật đà.
Dâng chút ''lòng thành'' tuy ''lễ bạc''
Cùng Người, con tiễn một năm qua.
Dẫu biết Xuân về trong cõi mộng
Vẫn nguyện đời an lạc, thái bình…
Vén rèm Xuân thấy đời hư vọng
Quay về Tỉnh Thức, dứt phiêu linh.
Bodhgaya- INDIA Xuân 2012
Xuân đi Xuân đến đã bao lần
Mang lại vui, buồn bao thế nhân
Hoa Xuân nở rộ chờ rơi rụng
Đây người tống cựu, đó nghinh tân
Ai người thấy được ánh hào quang
Ẩn lớp sương mù của thế gian?
Giao thừa pháo nổ hay tim vỡ
Tỉnh giấc đông miên qua' ngỡ ngàng…
Vui Xuân chưa thỏa bỗng Xuân tàn
Dòng đời như nước cuộn mênh mang
Hoa cười chưa thắm hoa tàn tạ
Chưa kịp mừng Xuân…dạ ngổn ngang
Xuân về thay áo vạn vật tươi
Riêng Xuân không mới được con người
Đưa tay níu lại mùa Xuân trước
Để ngắm xưa hồng những nét môi
Mỗi độ Xuân sang mỗi độ già
Bước lần đến mộ cõi đời xa.
Củi khô tứ đại thêm tàn hoại
rước lửa vô thường đốt chẳng tha.
Xuân trong cõi thế, Xuân hằng mộng
Thôi hãy về…cho dạ bớt sầu!
Xuân-Tâm, ấy mới xuân lồng lộng
Tươi cánh mai...hoài chốn biển dâu...
Xuân Viễn Xứ
Ta lỗi hẹn rồi với Huế xưa
Với chiều phai nắng, với cơn mưa
Với đường hoa xứ hương thoang thoảng...
Có lẽ...hồn quê vẫn đợi chờ?
Ta lỗi hẹn rồi ơi Cố Đô
Xuân đi, xuân đến đã bao mùa.
Mây về đỉnh Ngự hay xa vắng
Cho nhắn một lời thăm xứ thơ!
Ta lỗi hẹn về thăm cố hương
Mùa Đông ngoài nớ vẫn mù sương...
Tiếng hò trên bến còn vang vọng
Lay cõi lòng ai gợn sóng buồn?
- Mấy mùa viễn xứ xuân hoài niệm
Bảo Quốc, Thiên Minh.. những mái chùa.
Trầm bỗng lời kinh hương khói quyện
Cố quận...bây chừ trong giấc mơ...
Ta lỡ hẹn về thăm bến sông
Một dòng nắng đục với mưa trong
Thần Kinh nhịp sống trôi trầm lặng
Răng khiến người xa xứ nặng lòng?...
- Người ta bảo Huế '' đi mà nhớ ''
Nào phải là nơi ''ở để thương!''
Chắc quê hương đó còn duyên nợ
Mấy độ ly hương...lặng nhớ nguồn...
Xuân lỗi hẹn về thăm chốn xưa
Biết ta còn hẹn đến bao giờ?
Trăng tàn nguyệt tận còn đây Huế
Một mảnh tình quê...chẳng bến bờ...
Y VÂN
(ÁO MÂY)
Ta về trên đỉnh non cao
Xé mây làm áo Tăng bào ngao du.
Ngoảnh trông nơi cõi bụi mù
Mà thương đời kiến ngục tù quẩn quanh.
Chắp đôi tay, kết niệm lành
Gửi bên quán trọ một cành hoa sen.
Trên hoa thắp một ngọn đèn
Cho nhân gian rạng một niềm Chân Như.
Kiến ơi! thế mộng phù hư!
Quay đầu nhìn lại thấy Như Lai cười.
Xuôi dòng...thì chạy mù khơi
Dẫu thương, ta cũng ngậm ngùi, biết sao!!
No comments:
Post a Comment