Monday, November 6, 2023

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ T1

 
Ta Về
Ta về bỏ lại đằng sau
Chữ danh, chữ lợi biển dâu chữ tình
Ta về sống với chính mình
Trút đi cái vỏ hư vinh một thời.
 
Ta về vui với đất trời
Gom mây làm áo rong chơi cõi hồng.
Ta về lắng đục khơi trong
Bon chen chi cũng lòng vòng được, thua.
 
Ta về vui với bốn mùa
Trăng sao làm bạn, chuông chùa kết thân.
Ta về quên chuyện ngã nhân
Hư tình giả ý cõi trần đãi bôi.
 
Ta về tìm một chỗ ngồi
Mặc đời xuôi ngược miếng mồi đỉnh chung...
Đời kia có nói không cùng
Tới lui vui khổ.. lạ lùng chẳng qua!
 
Ta về rũ bỏ kiêu xa
Quên nhà máy lạnh, hoan ca, tiệc tùng..
Nhân gian cười, bảo ta khùng
Làm duyên một nụ, ''thôi đừng phân bua!''
 
Sáng nay nhẹ bước vào chùa
Ơ, cành Sen trắng cũng vừa mãn khai!
Chợt ta bắt gặp hình hài
Ngày chưa rời bỏ Liên đài mộng du...
 
Tắm Bụt Từng Ngày
Đâu phải mùa Đản Sinh
Ta mới về tắm Phật
Người khéo tu mỗi ngày
Thân Tâm đều tươm tất.
 
- Dội gáo nước đầu tiên
Tẩy sạch lòng THAM ái
- Dội gáo nước thứ nhì
Trôi SÂN tâm não hại.
 
- Gáo thứ ba còn lại
Cuốn sạch nghìn SI mê
Mời Chánh Niệm trở về
Với ta từng giây phút.
 
- Đâu phải mùa Phật Đản
Mới bố thí, cúng dường
Mở tâm từ vô lượng
Sống chan hòa, yêu thương..
 
Phải đâu ngày Phật đản
Mới tắm Phật bên ngoài
Bát Chánh dòng tịnh thủy
Tắm tâm này không lơi!
 
Tâm hương mùa Phật Đản 
Người đã đến, vầng hồng dương rạng rỡ
Bước nhiệm huyền bừng nở những đài sen,
Ưu Đàm hoa còn lưu hương muôn thuở
Cõi trầm luân còn nhắc nhớ bao phen...
Người đã đến xua tan màn u tối
Vòng tay dang rộng mở lối yêu thương 
Mưa pháp vũ cho muôn loài tắm gội
Trí và Bi từ đó được khơi nguồn...
Ngày Phật Đản lòng hân hoan, mở hội
Cỏ cây cười, thế giới lặng niềm đau! 
Đà bao kiếp đời vướng sâu lầm lỗi
Nhờ chuông vang, hồn tỉnh thức, quay đầu.
Người đã đến cho con niềm chân phúc
Biết quay về và gạn đục khơi trong 
Thắp Chánh Niệm giữa đời từng giây, phút
Sống an bình, tri túc chẳng chờ mong.
Người đã đến rồi lên ngôi bất diệt
Giữa tim con và giữa biết bao người. 
Nguồn Chân Lý sáng soi cùng nhật nguyệt
Suốt ba thời...siêu việt chẳng phai phôi.
- Xin đốt nén tâm hương mùa Phật Đản
Hướng về Người dâng hết vạn niềm tin
Giới, Định, Tuệ nguyện đời đời kết bạn
Pháp thực hành là tối thượng tôn vinh...
Ngày Phật Đản mắt vui mà ngấn lệ
Hạnh phúc làm con Phật, biết là bao!!
Cảnh, tâm đó dù nghìn năm dâu bể
Còn Như Lai, còn bóng mát ngọt ngào...

 
Tâm Ngôn
Trước Khi... 
Trước khi định nói điều gì
Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe,
Trước khi chỉ trích, cười chê
Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
Trước khi nổi giận, bất bình 
Ngồi nghe hơi thở lặng nhìn tự tâm.
Trước khi cầu nguyện. Âm thầm
nhủ lòng dung thứ lỗi lầm tha nhân!
Trước khi giọt nước mắt lăn
Biết dừng chân, kẻo ăn năn muộn màng.
Trước khi tính chuyện đá vàng
Thử mua dây...tự buộc ràng xem sao! 
Trước khi nói chuyện trời cao
Xem đi dưới đất bước nào chông chênh.
Trước khi ước vọng nhìn lên
Môt lần ngó xuống có thêm thương đời
 
Trước khi mua sắm, vẽ vời
Phải chăng...cám dỗ gọi mời rủ rê?
Trước khi hẹn ước, nguyện thề
Vấn lòng xem có vẹn bề trước, sau.
Trước khi muốn bỏ cuộc mau
Nhớ tâm nhiệt huyết buổi đầu dấn thân.
Trước khi từ biệt dương trần
Sống Cho đi, thể tri ân cuộc đời.
 
Trước khi muốn thấy ai cười
Đầu tiên hàm tiếu trên môi nở chào.
Trước khi muốn nếm ngọt ngào
Tình thương dâng hiến, gửi trao thật thà
 
Trước khi muốn thoát Ta bà
Nhớ chân thành niệm Di Đà nhất tâm.

TẮM PHẬT - TẮM TÂM
Con xin tắm Phật trong lòng
Để trôi hết những đèo bồng, khổ đau
- Đầu tiên con dội trên đầu
Nguyện cho Ý nghiệp sáng làu tinh khôi.
- Gáo nhì trôi xuống bờ môi
Nguyện cho khẩu nghiệp tịnh rồi hôm nay!
- Thứ ba tắm trọn thân này
Nguyện cho thân nghiệp dứt ngay ác hành.
Con xin tắm Phật tâm thành
Để con thấy Phật đản sanh giữa đời
Thân, Tâm, Ý đã rạng ngời
Chắp tay sen nở đất trời ngát hương...
 
Tắm Phật trong con
Con xin tắm Phật trong con
Lặng nhìn nghiệp chướng theo dòng nước trôi
Tâm là gốc tạo luân hồi
Tâm là nhân của thảnh thơi Niết bàn.
Nguyện người ba nghiệp tịnh an
Nguyện thân tâm được nhẹ nhàng xả buông
Xin làm giọt nước nhành dương
Xóa mờ Tam độc, tình thương gọi về...
Con xin phát nguyện Bồ đề
Sống trong Chánh Niệm cần kề bản môn...
Tâm thành đảnh lễ Thế tôn
Nhân ngày Phật đản Tri ơn đức Người
Thắp trên môi một nụ cười
''Pháp môn tắm Phật'' trọn đời nhớ ghi.
 
Tâm Thiên Nhiên
Tâm như sông và sông như tâm
Lúc sóng xôn xao lúc lặng thầm
Vui, buồn, sướng, khổ...rồi xuôi chảy
Một người nhìn sông trôi quanh năm...
Mây như tâm và tâm như mây
Chợt đến, chợt đi giữa tháng ngày
Loài mây du thủ hay thường tại..
Xanh ngắt trời xanh không đổi thay.
Hoa như tâm và tâm như hoa 
Hương sắc bao phen để nhạt nhòa,
Một đóa sen lòng tươi thắm mãi
Ướm hỏi nhân hoàn ai biết qua?
Tâm như gió và gió như tâm
Trầm bỗng, vi vu khúc nguyệt cầm
Nỗi niềm thả gió ngàn phiêu bạt
U uẩn vì...tâm bao thế âm...
Mưa như tâm và tâm như mưa
Rơi trên trần mộng đã bao mùa
Mưa chẳng ươm sầu, sao mắt lệ
Đâu lá sen còn giọt nước xưa?
Tâm như đất và đất như tâm
Gửi rác, tung hoa vẫn lặng câm,
Nằm nghe đất thở từng tâm niệm
Nghịch, thuận hề!..'' vô quái ngại tâm ''.
Thiên nhiên tâm, này tâm thiên nhiên
Lẽ Đạo hàm dung khắp mọi miền.. 
- Chiều lên núi thả thơ theo gió
Trải chút tâm tình với vạn niên.
 
 TÂM TÌNH GỬI HUẾ
(Gửi Huế mùa lụt năm ni)
Chao ơi. Nhớ Huế ri hè!
Nhớ Ôn, nhớ Mệ nhớ...chè hột sen
Nhớ bún Huế, tách trà sen 
Nhớ quán Mụ Rớt thân quen đầu đường.
Nhớ hò mái đẩy Sông Hương
Nhớ chùa Linh Mụ tiếng chuông ban chiều..
Ai về xứ Huế thương yêu
Cho tui gửi nhớ...thiệt nhiều về quê 
Để lâu trong bụng nặng nề
Bên ni mà vẫn...bên tê dạ hoài.
Ai về, gửi ánh trăng soi
Bên dòng Hương đó một lời hỏi thăm,
Ngày mô lên viếng Từ Đàm
Thì cho tui gửi nén nhang khấn nguyền.
Nếu về dạo gót Ngự Viên
Ngồi chơi dùm dưới mái hiên thư nhàn.
Huế ơi, xa biệt ngút ngàn
Mần răng nối lại cung đàn tri âm?
Nì, có ghé Hồ Tịnh Tâm
Nhớ ngồi niệm Phật âm thầm hộ tui!
Và xin...gửi giọt ngậm ngùi.
(Tui đang ''ốt dột'' đừng cười tui nghe!)
Huế ơi, tui sẽ trở về
Đời xa xôi lắm hồn quê vẫn gần.
Nghe Huế lụt, biết mần răng
Ước chi có thể ''đằng vân'' bay về.
Ui chao, vọng tưởng tràn trề
Thôi, tui lại gốc Bồ Đề...Huế ơi!
 
Tâm Xuân 
Người qua một giấc Đông miên
Trở mình tỉnh thức...ngoài hiên Xuân về
Gió xuân lay nhánh Bồ đề
Chắp tay sen, chợt bốn bề ngát hươn!
Xuân về xin gửi tình thương
Chan hòa tựa ánh triêu dương rạng ngời
Xuân thiêng liêng giữa đất trời
Ước nguyền đây đó muôn người lạc an.
Chuông chùa huyền diệu ngân vang
Lay cành Mai dậy nở vàng trước hiên.
Chúa Xuân trong cõi Trạm Nhiên
Khoan thai nhẹ bước...bình yên vào đời,
Thắp mùa xuân giữa môi cười
Thắp Tâm Xuân để lòng người mãi xuân. 
 
Tàn mộng
Khi nằm mộng ai biết mình đang mộng
Tỉnh giấc rồi mới biết đã từng mơ
Người tu Đạo, hỏi bao giờ hết mộng
Thưa, là khi Khai ngộ, thoát mê mờ.
- Này hành giả, con đường nào khai ngộ
Cuốn kinh nào mở ngỏ chốn Vô sanh?
Rừng Phật Pháp...nơi nao bày quang lộ
Chữ nghĩa đầy...con kiến mãi bò quanh.
- Khi học Phật nên vén màn ngôn ngữ!
Đạt ý rồi ngay đó hãy vong ngôn...
Giới, Định, Tuệ ba khóa vàng nên giữ
Chánh Niệm trên Thân, Ngữ với Tâm hồn.
Có đôi lúc mãi lo tìm chìa khóa
Trong túi chìa vẫn đó lại không hay!
Hãy ngồi xuống Lặng Yên và Nhận Biết
Mặt trời hằng sau lớp lớp mây bay...
Lúc thất vọng, hồn chìm trong quá khứ
Khi âu lo là sống ở tương lai.
An trú Xả, Tuệ tri cùng thực tại
Mộng mê đời...thôi dứt kể từ đây!
(*)  Y nghĩa bất y ngữ
 
THẦM NHẬN 
Bỗng nhiên ta gặp lại mình 
Giữa dòng hư thực bồng bềnh nhân gian.
Như bình minh gặp hôn hoàng
Như hoàng hôn chợt...ngỡ ngàng bình minh!
Trải qua mấy độ phiêu linh
Mỏi mòn ta đuổi cái hình bóng ta 
Bây chừ, dừng lại, hiểu ra...
Phật âm trong tiếng Sơn ca trước chùa.
Nực cười dạo ấy a dua
Nhón chân cao để hơn thua sự đời.
Đâu hay, kiếp sống tuyệt vời
Vi vu tiếng sáo bên trời, mặc nhiên.
Chiều nay về lại non thiêng
Kết mây ngàn đóa Bạch Liên tặng người...

Thao Thức Về Những Nghịch Lý Hôm Nay…
Thời buổi này...
người ta có nhà cao cửa lớn
Nhưng gia đình thì bé lại hơn xưa
Lắm bạc tiền nhưng tất tả chạy đua
Chung mái ấm, mà bơ vơ tội nghiệp...
Thời buổi này...
sống xả giao bặt thiệp
Miệng nói cười lòng ngập những mưu toan.
Thật khó biết ai là đá, là vàng
Niềm tin tưởng, món hàng xa xỉ phẩm...
Thời buổi này...
ăn nhanh tiêu hóa chậm
Biết tận chân trời nhưng chẳng biết chung quanh.
Nhà ngói nhiều hơn những nhà tranh
Sao tất bật, loài người như Robot?
Kiến thức nhiều mà hành vi dại dột
Thành công bề ngoài mà thất bại bề trong
Sống tiện nghi nhưng vật chất quay mòng
Iphone mất, kể như mù đôi mắt...
Thời buổi này...
cái được nhiều hơn mất?
Cái mất chính là Đạo đức đã...đi chơi!
Xác thân to, lòng teo tóp lại rồi
Nhìn thống khổ...bao hững hờ, vô cảm...
Thời buổi này...
lượng nhiều mà phẩm giảm
Kiếm sống nhiều...mà thực sống chẳng là bao.
Và yêu cuồng sống vội kiểu phong trào
Người hóa kiếp thiêu thân...thời hiện đại.
Nhiều nghịch lý nói thêm...càng tê tái
Văn minh này, đã đích thật văn mỉnh?
Xin nguyện cầu cho Thức Tỉnh hồi sinh..
Rời bỏ những hư vinh mà Sống Thật.
- Sống vô nghĩa, nếu cuồng quay tất bật.
Hạnh phúc đời người - đích thực có Bình An.
 
Tháp cổ trăng ngà
Trăng lên bên Tháp Cổ
Huyền hoặc ánh trăng ngà
Loài chim đêm cánh vỗ
Về phương trời xa xa
 
Cội Bồ Đề lặng lẽ
Dưới nắng khuya âm thầm
Mùi trầm hương nhè nhẹ,
Tiếng côn trùng vọng âm...
 
Đêm sâu về quá khứ
Dáng một người ngồi đây
Sương khuya mềm vai phủ...
Vầng Giác ngộ hiển bày
 
Một mình trong cuộc mộng
Tỉnh thức giữa đời say
Rồi tay Người mở rộng
Ôm trần gian vơi đầy
 
Trăng nay là nhân chứng
Soi bóng Người nghìn xưa
Cội Bồ Đề vẫn đứng
Lá rơi vàng lưa thưa...
 
Trăng về thăm Tháp Cổ
Đến, đi chẳng ngại ngần
Người xa xăm từ độ
Con về...tìm trong tâm
 
Thắp nến hoàng hôn 
Đời sắp hết, sao muộn phiền chưa hết?
Bao lo toan.. chẳng một chuyện ra hồn!
Ngước mắt nhìn chiều tím nhuộm hoàng hôn
Nghe trời đất chứa lẽ gì sâu thẳm...
 
Chiều qua phố, lặng người khua bước chậm
Ta về đâu đời dạt cuối chân trời?
Loay hoay cùng nhịp trái đất...mù khơi
Dường hoang phí đời ta trong mờ mịt
 
Ngày tắt nắng nhịp bàn chân chưa biết
Nẻo về sau rạng rỡ ánh mai hồng.
Ôi! Dã tràng một kiếp đã hoài công
Ta cô phụ chính mình bao kiếp nữa!
 
Đời mộng mị sao lòng hoài chan chứa,
Biển mặn đày cơn khát chẳng hề nguôi!
Ta là ai mà đắm đuối cuộc đời
Mà đánh đổi nụ cười qua nước mắt?
 
Một ngọn nến ngời khi tà dương sắp tắt
Còn chút này...sực tỉnh thắp bình minh.
Xoay mặt vào trong, thôi ''bắt bóng đuổi hình''
Cho vạn kiếp lênh đênh chừ khép lại
 
Đôi mắt nhắm, thương chuỗi ngày ngây dại
Nhân gian ơi...cõi mộng biết chăng là!
 

Thắp Sáng Tâm Đăng
Hãy thắp sáng tâm mình
Một ngọn đèn Tỉnh Thức
Ngàn bóng tối vô minh
Cũng cúi đầu, phủ phục.
Hãy vượt qua Tham dục
Bằng Chánh niệm, Tuệ tri
Ấy là từng bước đi
Có sen vàng đỡ gót.
Thời gian trôi thấm thoát
Hãy tinh tấn hôm nay,
Đời vô thường đổi thay
Nên sống đầy Tuệ Giác.
Biết ai còn luân lạc
Xin gửi một niềm thương
Dìu dắt đến con đường
Phật quang ngời soi sáng.
Cùng nhau về Giác ngạn
Sen nở ngát trời quê
''Ga tê...và Ga tê...'' (*)
Bồ đề tâm bất thối 
Gặp nhau nơi nguồn cội
Cười đẹp nụ chân thường
Một niệm thấu mười phương
Khắp trời Như Lai hiện.
Hãy cùng nhau thệ nguyện
Trở về từng phút giây
Chánh Niệm, rời mộng say!
Đạo là đây bất biến.
(*) Gate, Gate paragate parasamgate bodhi svaha!
(Vượt qua, vượt qua, vượt qua bên kia, hoàn toàn vượt qua, đến bờ Giác ngộ)

THẬT NGHĨA ĐI CHÙA
Bạch Thầy!
Đi chùa tìm chút bình an
Ai dè chùa cũng rộn ràng không ngơi..
Lên chùa tìm chút thảnh thơi
Dè đâu chùa cũng như đời ngoài kia..
Cũng này nọ, cũng phân chia
Cũng son, cũng phấn trau tria khác gì!..
Trước chùa “ Mô Phật “, từ bi..
Ra đằng sau bếp thị phi dẫy đầy..
- Con không đến nữa thưa thầy..
Về nhà đóng cửa từ rày yên tu..
Lên chùa con thấy lu bu..
Dạ, xin sám hối nói như lòng mình..
Này con!
Thầy thông cảm được tâm tình..
Chùa là cửa Phật, chúng sinh ra vào.
Chùa cho bá tánh, đồng bào
Chùa như bịnh viện chữa bao bịnh tình...
Chùa không huyên náo, linh đình
Chuyện đời đa sự đã rinh vào chùa.
Chùa không phải chốn hơn, thua
Bởi lòng còn nặng tranh đua bước vào.
Thế nhưng chùa vẫn đón chào..
Vì mong nhân thế ngày nào đổi thay..
- Hoa sen mọc giữa bàn tay
Hay là nở giữa bùn lầy bẩn nhơ?
Hoa thành rác chỉ vài giờ
Rác thành hoa phải đợi chờ chuyển lưu..
Nghịch duyên tu được - là tu
Đừng mong vạn sự giống như lòng mình.
Tâm bình thì cảnh sẽ bình
Tu là chấp nhận tâm tình thế gian!
- Đi chùa nên biết tự An
Đi chùa hãy học Đạo vàng Như Lai..
Ai làm chi đó mặc ai
Mỗi người mỗi tật.. quan hoài mần chi!
Đi chùa biết “ Tự Quy Y “
Trong ta có Phật tuệ tri, nhắc mình..
- Khi lòng chưa thực lặng thinh
Thì bao cái khổ chúng sinh vẫn còn..
Cho dù có chạy lên non
Não phiền chưa dứt.. đời hoàn khổ đau.
Tu lấy Hỷ Xả làm đầu
Chuyện người “ thôi kệ “ nhiệm mầu phút giây!
Xoay ra, lòng mãi loay hoay
Nhìn vào, thanh tịnh, là đây Phật về..
Trong phiền não có Bồ Đề
Sát na tỉnh thức cần kề Như Lai.

Thật Nghĩa Tu Hành
Chắp tay đâu chỉ khép hờ
Mà còn thể hiện vô bờ kính tin.
Lễ lạy, khúm núm, cầu xin
Đâu bằng bỏ thói ngông nghênh với đời.
Lâm râm niệm Phật đầu môi
Thị phi.. không dứt, ấy thời uổng công.
Bố thí chẳng với Tấm Lòng
Kể công kể trạng, Đức không còn gì!
Học nhiều nuôi lớn thức tri
Sớm chiều hơn thiệt, sân si...cũng thừa!
Tu theo ''hiện tượng'', theo mùa
Quẩn quanh trước ngõ...còn chưa lối vào.
 
- Vui mừng không phải xôn xao
Mà tâm an lạc khác nào lưu ly
Miệng dầu ''Mô Phật, Từ bi...''
Sao bằng lặng lẽ sống vì tha nhân.
Vàng y pháp phục ly trần
Nếu không buông bỏ...vô phần Giác tâm.
 
Trong khi đi, đứng, ngồi, nằm
Tâm luôn có mặt với thân, tức Thiền
Dẫu còn sống giữa trần duyên
Tham, Sân...chẳng khởi ấy miền Lạc bang
Dù không thắp một nén nhang
Vẹn toàn giới hạnh.. cúng dàng Thích Ca..
Tu từ trong ruột tu ra
Chớ tu vì...mắt người ta ngó mình,
Mong manh cái kiếp hữu tình
Vướng chi mấy chuyện linh tinh...hết giờ!
 
Mấy dòng thô thiển, đơn sơ
Tu là trở lại bến bờ tự tâm
Ngày đêm quán niệm âm thầm
Mây tan ló diện trăng rằm Tuệ quang...

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...