ÚM BA LA
Hôm qua gió rụng hiên chùa
Thẻ xăm động đậy lá bùa rung rinh
Úm ba la…ra Trung Bình
Thượng Quái Đại Cát vô tình ngó lơ!
Nhang thơm nức cả điện thờ
Khói bay nghi ngút sương mờ như rươi
Ngàn năm thân ứa phận người
Đã xanh mộng mị đã ngời liêu trai
Tay buông tay nắm thêm vài
Chỉ tay sợi ngắn sợi dài khác nhau
Qua đường chân trước bước mau
Chân sau còn bận cái đầu ngó lui
Phía sau tiếng nấc ngậm ngùi
Là hơi thở vội chôn vùi nhớ quên
Chim chuyền về đậu mái hiên
Bỏ quên hạt bụi trên miền chiêm bao
Đến đi từ viễn tượng nào
Bước ra là đó, bước vào là đây
Chiều nay gió rụng phương này
Đó đây lá mộng rơi đầy bến mơ…
Xin được là bông hoa nhỏ
Trong khu vườn tàn tạ
Nơi thường ngày giông bão vẫn đi qua
Xin được là cơn gió thoảng
Trong buổi chiều sa mạc
Nắng vô tình và mưa rất lang thang
Xin được là tiếng chim ca
Trên phím đàn hiu hắt
Nỗi chông chênh run rẩy ngón tay ngà
Xin được là cốc rượu nho
Cho bờ môi mớm lửa
Giọt rượu này sẽ cháy tận hư vô…
VẦNG TRĂNG THÁNG GIÊNG
Mưa giấu giọt sầu trong mắt đêm?
Mà hồ thu gợn vén êm đềm
Hay dòng lệ biếc pha màu sóng?
Mà lay bờ xao động hồn nhiên
Nắng có chảy buồn lên tóc bay?
Mà hồn thu lạnh buốt hao gầy?
Mà lung linh tím nghiêng màu áo
Lau lách chiều xao xác cỏ may
Ai khép đường mây biệt cõi ngàn
Mà chiều nghe tiếng gọi đò sang
Đường mưa cỏ ướt trơn màu úa
Còn dấu chân xưa thắp địa đàng
Có phải em vần trăng tháng giêng?
Long lanh đáy nước giọt ưu phiền
Ta vẫn chờ em chiều sương khói
Lênh láng hồn, lối nhỏ, đò nghiêng...
Nửa phía ngày và một nửa phía đêm
Vết rách mềm là hoàng hôn tan vữa
Phút chia ly mưa ướt cả hai miền
Miền đất lạ đưa người vào cuộc lữ
Thắp cô liêu bằng ngôn ngữ nụ cười
Bờ bến cội cành phôi pha trổ nụ
Một cánh đò dòng ngược nhứo dòng xuôi
Sông có nuối những chiều phơi ráng đỏ
Suối có buồn tiếc gió bỏ làn mây
Cành khô gãy nhưng đường bay cánh nhỏ
Có chênh chao nên nọ ngỡ bên này?
Ngày cúi xuống cho dài con nước ngược
Đêm vẫn trôi cho mộng bước xa đời
Nghe hơi thở tự vườn xưa lạnh buốt
Vết rách buồn, còn giọt lệ khô, rơi!
Ngẫu nhiên gặp gỡ tình cờ
Phải chăng định mệnh đứng chờ phù du
Lá vàng rơi ngược chiều thu
Hay là tiền kiếp lãng du quay về!?
Hay chỉ là một dấu chấm trên đầu cho tròn vành hai chữ “tình si”
Vô thì mông lung, cõi hẹn mịt mùng vĩ cầm ngân trầm khúc
Ôi! Mắt lệ nghìn trùng múc cạn khát khao tôi
Môi run run nắn sợi tơ chùng một chiều rung, lá đổ
Lá xào xạt dưới chân niềm đau nhảy múa ở trong hồn
Dòng đời vẫn lướt tuôn
Xin cảm ơn em cảm tạ nỗi buồn đã mang tôi về một chốn bình yên.
Triền sương lạnh gặm mòn tia nắng nhỏ
Gió hoang vu đè trĩu cọng lau gầy
Đời kiêu mạn đã hoàng hôn bụi đỏ
Sông của người nhưng con nước của mây…
Từ diệu tưởng. cấy niềm tin sỏi đá
Gặt vô cùng chưa tận nghĩa bơ vơ
Hồn phóng dật khua nhịp chân hối hả
Vói xa xăm nên hẫng hụt bây giờ
Sông vẫn sóng. vẫn ngàn mây rót hạt
Biển vẫn xanh trên vạt cỏ sương chiều
Đời còn đó những cõi tình khao khát
Mà linh hồn trôi dạt xuống cô liêu
Người khách trọ dừng chân bên lữ quán
Vó ngựa chồn và trang phục tả tơi
Hợp âm cuối bản tình ca lãng mạn
Khúc trần gian man mác điệu luân hồi
Ngồi đếm mộng trong chiều mưa lá đổ
Nghe chiêm bao lởn vởn phía sương mù
Khi cánh cửa cài chiếc then trùng ngộ
Thì thôi đành…Vĩnh-cửu cũng Phù-du.
Từng giọt sương hồng trong sớm mai
Giữa ngàn xanh buông thả gót hài
Dưới đất tri âm cùng cây cỏ
Trên trời hò hẹn với mây bay
Vạt nắng cuối chiều bước phiêu linh
Lẩn vào khuya khoắt chốn lặng thinh
Lặng lẽ thu mình trong bóng tối
Sẽ bình minh thắp lại nguyên hình
Ngàn đốm sao trời vụt khuất mau
Trả trần gian về cõi muôn màu
Sân khấu xin nhường cho dâu bể
Đợi chờ trùng ngộ với đêm thâu
Tôi nhấc mình vào tận chiêm bao
Giã từ đất rộng với trời cao
Chập chờn phiêu hốt trong vườn mộng
Tiếng ai rao nghe tựa câu chào…
Anh nghĩ gì khi ghì chặt lấy nhau từ chiều sâu nhịp đập
Anh mong gì khi nhắp cạn chén lòng mà phấp phỏng nông sâu
Giờ thì em đã hiểu dấu chấm than sau tan vỡ cuộc tình đầu
Dấu chấm hỏi sau niềm đau đã xanh xao màu ước
Anh, mình đã gặt được những gì khi gieo hạt tình yêu trên cánh đồng vị kỷ
Những chồi non mộng mị hay chỉ là một trái tim nhàu nhĩ giọt tình phai?
Thôi thì hãy trải nghiệm cô đơn để chiêm nghiệm nỗi buồn anh nhỉ!
Vị mặn này là kỷ niệm...nồng cay!
Phải em gió lộng phương ngàn?
Qua sông rớt lại một làn ngẫu nhiên
Chòng chành sóng nước xô nghiêng
Đò tôi trôi dạt về miền du dương
Hay em đỏng đảnh hạt sương?
Ngang qua phiến lá mượn đường rong chơi
Sương là hạt giống trùng khơi
Gieo chi đất cỗi một chồi bâng khuâng!
Kể từ tóc gió phù vân
Kể từ ánh biếc trong ngần ban sơ
Em càng vô tận thờ ơ
Tôi càng yêu cái bất ngờ vô biên
Lá vàng lay động ngoài hiên
Hồn tôi thơ dại cánh chim ngủ vùi
Thu đi qua ngả ngậm ngùi
Ai đem cát bụi lấp vùi khe mương
Chiều nay bông rợp phố phường
Có người ngồi nhớ đơn phương một người…
Nhưng trái tim vẫn đập nhịp ân cần
Vẫn thổn thức cơn mưa chiều trú vội
Nhịp cả đời cho đến tận phù vân
Đường cong trìu trĩu hiện tiền thung dung
Thấy không em. Đẹp lạ lùng
Giọt sương vỡ xuống. Muôn trùng tan ra...
No comments:
Post a Comment