TẠ ƠN NGƯỜI TA ĐÃ CÓ NHAU
Khúc hạnh ngộ chở chiều lên đỉnh gió
Chiếc lá vàng thong thả đợi mùa sang
Sông chẳng thể bước hoài con sóng nhỏ
Hát đi em cho lộng lẫy mây ngàn
Hoa vẫn thắm trong vườn chiều cạn nắng
Đã thiên thu từng ánh mắt ân cần
Trong giấc mộng của bông hoa thầm lặng
Con bướm vờn. Là cả một mùa xuân
Trong hữu hạn đã chứa đầy vô hạn
Khoảnh khắc là. Hiện hữu đã hư vô
Tia nắng mỏng vẫn sống đời thanh thản
Vẫn thong dong soi bóng mặt gương hồ
Rồi ảo ảnh sẽ choàng xanh ký ức
Như chim đi còn gởi giọng bên chiều
Một hơi thở sẽ nhói trong lồng ngực
Một linh hồn sẽ xoãi cánh phiêu diêu
Trần gian đó. Ngôi đền thiêng máu lệ
Mỗi nụ hôn là nhịp thở ban đầu
Nơi vạn vật chan hoà cùng Thượng Đế
Tạ ơn Người cho ta được có nhau…
Bụi phấn lăn trên từng phím dương cầm
Người ngồi đó tựa lưng vào sâu thẳm
Mông lung chiều từng nhịp phách xa xăm
Ba mươi năm một kiếp tằm nhả sợi
Lời trên môi tha thiết ở trong hồn
Tình cháy bỏng theo từng trang giấy mới
Ngoảnh lại đời sợi tóc đã hoàng hôn
Lời còn đấy suối nguồn xưa vẫn chảy
Âm vang xa theo cánh vỗ mây trời
Từng hạt giống đã vươn chồi đứng dậy
Thắp cây đời mà quên cả chiều rơi
Chiếc áo cũ đã phơi màu tận hiến
Vẫn thênh thang cùng khát vọng, nợ nần
Vẫn hồn nhiên đồng hành cùng “tằn tiện”
Bên hiên đời ngồi trả nợ bình minh
Ngày đã xế, trả người về vô tận
Bụi phấn vương bên thềm vắng ta nhòa
Tôi đứng lặng giữa chiều thu lất phất
Bóng Thầy...dần...dần khuất phía đường xa!
Mưa tháng sáu trải chiều vào hiu quạnh
Từng giọt buồn lau lách giữa hoang sơ
Chở nỗi nhớ theo mưa về đối mặt
Rót bâng khuâng vào tịch lặng, không mùa
Em bước xuống giữa chiều mưa hư ảo
Phất vào không xiêm áo đã nghìn trùng
Nghe tiếng lá rụng vườn xưa, lảo đảo
Mà ngùi lòng cơn gió dạo mông lung
Em vẫn đó mà muôn trùng xa cách
Phương trời nào mà lẩn khuất trong tôi
Tình sương khói trên bờ môi giá lạnh
Chạy vòng quanh trong ký ức bồi hồi
Mưa tháng sáu mịt mù rơi ngõ vắng
Ta chờ ai mà huyễn hoặc đường chiều
Khói thuốc đắng, hồn xiêu, ly rượu cạn
Đêm lạnh lùng chạm mặt với cô liêu!...
Về đi em thắp lại ngọn đèn, cởi bóng đêm bồng bềnh trên vách những ảo ảnh mơ hồ con đò nào chở lữ khách phù du?
Khi những chiếc lá thu rơi ngược về cành là khi nỗi ám ảnh bị giam cầm trong chiếc lồng tự kỷ chập chờn vỗ cánh bay đi
Hỡi em yêu! Em hoài vọng điều gì giữa lòng đêm bí ẩn”
Sợi phù vân có xanh lại một lần trong vùng trời em cô liêu!
Đêm...phiêu diêu dốc mê chiều thẳng đứng
Có nhánh thao thức nào rẽ ngược vào anh?
Em nhìn thấy gì khi chiếc lá vàng bay mùa thu? Gió heo may? Hay la đà chiếc bóng!
Em nghe thấy gì...tiếng dương cầm đầy vơi khát bỏng
Lời cỏ cây xao động hay nhạc khúc phiêu bồng man mác của thinh không!
Bóng chiều loang...thời gian vơi mỏng
Dĩ vãng bềnh bồng lửa hồng thắp nến chiều đông
Anh nhìn thấy trong đôi mắt em nỗi niềm chiếc lá...lượn là phong ba về cội và rèm mi u uẩn xa vời khi cung đàn dìu dặt khúc thu trôi
Dường như mình già rôi em nhỉ!
Em đang nghĩ gì? Một nụ quỳnh vừa nở giữa đêm khuya!
(Hồi ức nhân Ngày Nhà giáo VN)
“Thầy ơi!”
Tiếng gọi không lời từ trong sâu thẳm
Mang tôi về những tháng năm xưa
Những ngày ấy… đã lâu
Cánh cửa đầu đời thầy mở cho tôi có tên Ngọn-lửa
Lửa từ ánh mắt, đôi môi
từ bụi phấn rơi rơi… vô hình vô dạng
Người đàn ông gầy gò trên bục giảng
Vắt cả óc tim mình lên tấm bảng vô tri
…
Ba mươi năm
Thời gian của một “chớp mi”
Nhưng cũng đủ lê thê cho những vòng xe khắc khoải
lăn mãi, lăn dài
Đứa học trò ngày xưa ấy
Vẫn không quên, níu cho mình vài phút giây ngoảnh lại
Tấm lưng gầy, cọc cạch những vòng quay mỗi chiều tan lớp
…
Tôi trở lại thăm thầy
Một chiều hè lất phất mưa bay
Bụi mưa, hay bóng hình của bụi phấn năm xưa đưa tôi về xa vắng
Thầy không nhận ra tôi…
Nhưng ánh mắt già nua và nụ cười thánh thiện
Chợt bừng lên một Ngọn-lửa-khác ở tim mình
Tôi nắm chặt tay người và buột miệng: “Thầy ơi!”
Ngón tay gần ngồi gảy khúc tình xa
Con sâu bệnh cuộn mình trong tổ lá
Tiếng chim qua còn ủ giọng bên thềm
Đã lâu rồi tôi chưa gặp lại em
Con đường cũ với tay tìm quá khứ
Làn sóng lạ xô người vào cuộc lữ
Đêm cựa mình nghe nắng thở ngoài hiên
Khi vĩnh cửu là phù du thoáng hiện
Lệ tan ra...(là giọt lệ không nhà)
Thì em hỡi dưới niềm đau thánh giá
Giọt máu nào sẽ cứu độ vô biên?
Lời giã biệt cũng là câu hò hẹn
Nước mắt nào không bịn rịn bờ mi
Hồn tỉnh thức là hồn xanh mộng mị
Phía đường đi còn thiếu một ngọn đèn!
Dẫu thế nào tôi vẫn đợi chờ em
Nhưng không phải đợi chờ trong ánh mắt
Tự ban sơ có một điều rất thật
Mọi nẽo đường đều hội tụ chân nguyên
Niềm tin thắt cổ nước hung tàn khai tử rừng hoang
Là lẩy bẩy liêu xiêu vin vào rũ rượi
Vo tròn rách rưới đẩy phận người lên nấm mồ treo
Là uất nghẹn rơi rơi vành môi ngậm điếng
Bài ca khốc liệt tấu vào không tẩm liệm núi đồi
Đừng chấm hỏi chấm than đừng bàng hoàng ngơ ngác
Giữa thiên đường bão táp Chúa Phật nào ngăn được cơn khát của lòng tham
(Thân tặng chị Phương Minh Quách)
Con bước tới theo chiều rơi bóng nắng
Dấu trăm năm trầy xước cả xa mù
Mẹ ngồi đó ngàn năm se chỉ lặng
Đợi con về choàng tấm áo thiên thu
Cúi hôn vạt cỏ vẫy chào giọt sương
Lim dim cánh bướm bên đường
Thong dong tiễn một làn hương về trời
Đoá trần lộng lẫy trên môi
Nụ hôn ướp mật trên đồi cỏ may
Đàn ong cánh mỏng lưng gầy
Vờn qua lượn lại vút bay về chiều
Từ em rất mực yêu kiều
Phong phanh cánh gió ít nhiều phôi pha
Thuyền hồn đậu bến trăng xa
Họa mi vẫn hót trên tà nguyệt xưa
Sương hồng hớp ngọ ban trưa
Khoác vai nắng xế thêu thùa bóng đêm
Thiên thu nằm ngủ bên thềm
Phù du có hẹn chở em quay về?…
giông bão vẫn hằng khoảnh khắc chẳng còn bao
quê nhà tôi xa lắm sợ trôi mất thời gian
một mũi tên vụt tới sẽ xé rách bầu trời…
tôi sẽ mang ngay thông điệp này về trần thế
Lênh đênh theo nốt mộng thừa
Tiếc vòng tay nhỏ không vừa chiêm bao
Người từ thiên cổ trăng sao
Ta loay hoay một ngõ vào hoang vu
Chênh vênh trên đỉnh sương mù
Ngửa môi uống ngụm trăng thu bên trời
Muôn ngàn cây cỏ cùng trôi
Huyền vi mở cõi trao lời vô ngôn
Mây chiều thả bước hoàng hôn
Câu thơ tịch mặc bồn chồn trông theo
Ôi tình nương tử trong veo
Cho ta gởi lại tiếng chèo trăm năm.
Con hạc trắng vén đường mây lau lách
Cõng bài ca trên đôi cánh khước từ
Như đốm lửa băng mình trong sương lạnh
Phiêu dật hồn. tự tại với hoang vu
Bài ca lớn giã từ khung cửa nhỏ
Ngõ trùng khơi một vệt nắng nghiêng đầu
Chim nhịp cánh kiễng mình trên đỉnh gió
Huyết mây rền cung bậc của đêm thâu
Lời máu đỏ tưới ngàn xanh tan tác
Điệu mưa nguồn rắc câm lặng lìa tan
Âm lệ buốt đẫm một trời sa mạc
Cõi ngàn năm lồng lộng giữa tro tàn
Nó hót ngất trên đường biên hiu hắt
Từng âm ba đâm rách cả chiều tà
Môi bỏng cháy tận cùng thân giá lạnh
Mắt lịm dần…rồi ngã xuống bao la
Khúc bi tráng như đường gươm lẫm liệt
Chém vào không tẩm liệm vết thương đầy
Đôi cánh khép. rung rung lời giã biệt
Tiễn linh hồn về cõi chín tầng mây…
Em biêng biếc ngát một trời sa mạc
Ta lang thang chưa cạn giấc mơ đời
Hương nụ thắm xước hồn người kiêu bạc
Như mưa nguồn rơi chạm giọt mồ côi
Từ sơ ngộ giữa đôi bờ khổ-lạc
Tình mông lung như khói bạt sương đèo
Tim hạn hán mà khóe cười khinh mạn
Sợi mây trời nhạo báng sợi rong rêu
Bông hồng nhỏ trong gió chiều hoang dại
Cánh hoa rung trải chiếu một tâm hồn
Tình du tử giữa muôn trùng khắc khoải
Nắng trên đầu chảy rụng xuống hoàng hôn
Là ước vọng bồn chồn trong tâm thức
Phải chăng em là rất mực hoang đường
Là ảo ảnh là khói sương hư thực
Mà tim trào ngực vỡ thú đau thương
Xin cúi đầu tạ ơn một tặng phẩm vô thường!
Dĩ vãng ngủ quên cựa mình trong bóng tối
Ảo ảnh rụng rơi bồi hồi đêm đối diện
Kỷ niệm hóa mây trời hương rịn những dòng tơ
Em giấu mình vào tận giấc mơ
Hờn dỗi thời gian trong từng tiếng nấc
Nhưng chiêm bao là chiếc áo giai nhân tẩm đầy hương mật
Rất nồng nàn trang phục của hư không
Em chở mình vào cõi mông lung
Huyễn hoặc mùa thu trong từng chiếc lá
Nhưng phôi pha là ngọn gió đã phong ba từ độ
Rất mơ hồ trong sương lạnh chiều đông
Xin được đặt vào không gian em một nhánh hồng
Chút hơi ấm tình già giữa hoàng hôn quạnh bóng
Xin hãy quên đi những phút giây ảo mộng
Cho ta nắm tay người giữa thực mộng trần gian
(Viết cho ngày sinh)
Tôi chỉ là hạt bụi nhỏ nhoi
Phiêu hốt rong chơi khắp đất trời
Rồi sẽ một ngày trong gió lộng
Bước theo dòng về với biển khơi
Tôi chỉ là ngọn gió thoáng qua
Thả môi mềm trên lối cỏ hoa
Vi vu cạn chén cùng dâu bể
Cõi hư vô là chốn quê nhà
Tôi chỉ là chiếc lá mong manh
Xôn xao nhảy múa ở trên cành
Mai về yên giấc bên nguồn cội
Xin gởi lại đời giọt máu xanh…
Một cánh diều bạt gió nghiêng nghiêng
Một tiếng dế luồn trong cỏ dại
Cõng thời gian về lại bên thềm
Tôi đi tìm lại một dòng sông
Chảy suốt hư hao giữa bụi hồng
Nhặt chút nắng vàng chưa kịp tắt
Mang về sưởi ấm một mùa đông
Tôi đi tìm lại một chiều phai
Một làn hương cũ xoã bờ vai
Mượn đốm sương nhoè trên phiến cỏ
Thắp phù vân soi lại dấu hài
Tôi đi tìm lại những gì rơi
Mây phù du phủ kín lưng đồi
Quán trọ trong chiều sương khói muộn
Có một người tựa cửa chờ tôi…
Tôi muốn với tay níu trời xanh
gom hết cơn mưa cất để dành
trời xanh tôi trải lên biển vắng
mưa rải vào đồng lúa mong manh
Tôi muốn vin ánh sáng mặt trời
ôm ghì cơn gió mải rong chơi
ánh sáng tôi thả vào đêm tối
gió xua tan khốn khó cuộc đời...
Mai đi người khóc người chào lại ta
Bàn tay năm ngón di đà
Đi là đếm ngược về là đếm xuôi…
Hạt mầm ươm tự vành nôi
Cấy vào cát bụi nảy chồi phiêu linh
Cái tôi buộc với cái mình
Đóng đinh thập giá lập trình nắng mưa
Giã từ ngõ ngách ban sơ
Một bầy đom đóm nằm chờ thụ thai
Quăng mình lên sợi kẽm gai
Lưỡi dao ảo ảnh vút dài trong sương
Với tay định nghĩa con đường
Mười phương cát nhảy, dặm trường bụi bay
Rượu hồn chưa đủ men cay
Tẩm thêm mộng mị cho đầy rỗng không…
Khói sương chải tóc lên dòng
Bờ môi ngậm điếng nụ hồng tháng giêng
Cuối trời một áng mây nghiêng
Trăm năm là một cõi miền phù du.
Rung phím mộ về đâu?
giữa vuông chiều sa mạc vực sâu
bao nhiêu năm lũ sóng bạc đầu
biển oằn long gồng gánh cả non cao
Khi mà giọt nước mắt
phủ nhận tên mình là hạt lệ
từ suối nguồn dâu bể
bọt nước xa tan chảy xuống dòng gần
nơi trầm tư mọc rễ
chỉ trần truồng may trang phục khỏa thân
3.
Ngựa trắng roi trần
Đốm lửa loé lên là vén mở màn đêm hay tụng ca bóng tối?
Hỡi phập phồng thơ dại kia ơi!
chân lý của mi là hồn nhiên nhịp đập
Khi tặng phẩm vô cùng được trang hoàng như những bông hoa trên bàn thiêng đã bày biện sẵn
Giữa tịch nhiên sâu thẳm cành vô ưu sẽ trổ nhánh hoa đời
Tôi trải nốt nhạc vui lên phím đời rêu phủ
Những hợp âm bất tử được phối bằng ngôn ngữ của khát khao
Tôi gói lại chiêm bao gởi tar vào vô tận
Đường trần không son phấn sẽ đến gần những thân phận của đêm
Xin em đừng đếm ngược thời gian
Đường thênh thang của vườn hoang đang mở trên đường cây rạng rỡ
Nhịp thở của mồ hôi sẽ đưa tôi, em về xứ sở của tình người...
Quảy gánh ưu tư xuống chợ gần
Con đường ken chật những bàn chân
Bóng phố bóng người len nhau lách
Một cánh hoa mơ, rụng mấy lần
Khăn gói phiêu bồng lội suối xa
Mây ngàn ngơ ngẩn gót hoàng hoa
Bóng lạ mơ màng chen bóng núi
Sợi nắng đau gãy rụng chiều tà
Lửa ướt hong khô thắp mặt trời
Sông cùng bến ngược ngó bờ xuôi
Ba ngàn ý tưởng nuôi trong tóc
Bật xuống thinh không một tiếng cười
Trăng mọc ngàn sau đã ngàn xưa
Rằm khuyết phiêu lưu thế cũng vừa
Bâng khuâng nước cũ chiều sa mạc
Một tiếng chèo vừa chạm tiếng mưa…
Tôi sẽ trở về nơi đã đi
Với vòng tay Mẹ. với chia ly
Như làn mây xám chùng phiêu lãng
Đợi gió ngang qua để bước về…
Tôi sẽ nhớ hoài những quán xưa
Bao năm mà ngỡ chỉ như vừa
Nhớ mãi nụ cười lau nước mắt
Thương từng sợi nắng chở giọt mưa
Tôi sẽ gội mình trong bóng đêm
Thả trôi giọt máu đựng ưu phiền
Lòng Mẹ muôn đời là biển rộng
Cho thuyền con cập bến như nhiên
Tôi sẽ trăng rằm mỗi phút giây
Tại đây. nơi những cỏ cây này
Hạnh phúc tắm mình trong khoảnh khắc
Sương hồng nụ biếc giữa lòng tay
Xin hãy cùng tôi chung nhịp thở
Vô biên ngự sẵn ở đây rồi
Tạ ơn trời đất. nơi tôi ở
Tạ ơn người đã chở che tôi
Thuyền sẽ căng buồm lên đỉnh sóng
Bình thản hư vô một ngõ chờ
Nhánh cỏ nghiêng mình trong gió lộng
Nhảy múa vui đùa như trẻ thơ…
Chào thơ ấu. Những vàng, xanh, tím, đỏ
Những vòng quay. Xoay tít cả linh hồn
Là. Tôi. Đó. Một vuông trời nắng nhỏ
Bung cánh diều lên mắt gió hoàng hôn
Là đã hết. Con bướm vàng khép nép
Rúc trên vai. Quang gánh mẹ. Đi. Về
Khung trời mở lượn lờ con ngõ hẹp
Men dốc đời. Chập chững lối nhiêu khê
Là đã trót. Đã tròn vuông thao thức
Quay tít mù con vụ gỗ ngày xưa
Là. Tôi. Đó. Giữa vòng xoay hư thực
Ngửa lòng tay ngồi đếm những thiếu thừa
Và đã cạn. Hút đường mây. Xế bóng
Gót chân hoang đã lấm bụi muôn vàn
Ngồi ngó lại những viên tròn lêu lổng
Xanh, đỏ, vàng…đã xám muội trần gian
Sẽ nhớ mãi. Những ngàn cây vạn cỏ
Những lằn roi lấp lánh vết thương đời
Xin gởi lại những ân tình đây đó
Nụ hôn nồng từ sâu thẳm vành môi
Tôi sẽ đi. Về nơi chưa từng đến
Đường chân trời ẩn hiện phía bờ xa
Như chiếc lá mỏng manh chờ đến hẹn
Đợi thu sang là tấu khúc la đà
Chào bến nhỏ. Thuyền sẽ ra biển lớn
Tình nhân ơi! xin cạn chén vui sầu
Diều vẫn vút trên tầng cao gió lộng
Chúc mọi người luôn hạnh phúc bên nhau…
Tình cờ ấy thực hay mơ
Ai đem con sóng vỗ bờ đêm thâu
Lạ kỳ cơn gió qua mau
Mà nghe lá thở nghìn sau trên cành
Mưa rơi biết mấy thị thành
Ướt nhem giấc mộng để dành chiêm bao
Từ nguyên sơ ấy câu chào
Bóng sương đầu lá tan vào biển khơi
Thì thôi mây gió bên trời
Bài thơ viết muộn trên đồi cỏ may
Trả người một thoáng xưa lay
Sương giăng cuối chữ khói bay đầu dòng
Con đò nằng nặng hư không
Thả neo gác mái bên dòng sông trăng
Đứng lên dặn bước xuống rằng:
Về thôi kẻo mất thăng bằng như chơi…
No comments:
Post a Comment