HẠT BỤI TRẦN DUYÊN
Sáng nay thấy đoá vô thường
Mượn người vẽ chút chân phương bụi trần
Ngày nao tuổi còn bến trăng
Nay bốn mươi lẻ nếp nhăn mập mờ
Vài mươi năm nữa bài thơ...
Vô thường hạt bụi ai ngờ xa bay
Trăm thu với một gang tay
Gần như thoáng gió ngàn lay, lay ngàn!
Tiếng chuông ngân giữa trăng tàn
Nhịp buông xa mãi rồi tan lưng trời
Mai này trở về cuộc chơi
Sắc-Không hạt bụi vẽ vời: “Trần Duyên”
Mây thong dong, gió thong dong
Chẳng đâu vướng áng tơ lòng gió-mây
Trăng thong dong, nước thong dong
Chẳng buồn, chẳng sợ đục lòng nước-trăng
Nhạn bay ngang áng mây ngàn
Bóng chìm đáy nước, không màn...nhạn bay
Dòng sông soi bóng nhạn lay
Còn-không chẳng chút mãi may bụi trần
Hoa Xuân khoe sắc trong ngần
Xuân qua, hoa chết chẳng cần Bảo Lâm
Giọt nhành dương, giọt “Quán Âm”
Giọt từ bi, giọt... âm thầm độ sinh!
Sắc, thanh, hương...pháp ba nghìn
Chìm trong dục ái nặng tình đa đoan
“Thong Dong” hai chữ sao tròn?
Chưa sinh vội chết, vội non kiếp người
Thấu cuộc đời, cuộc dạo chơi
Cười vui trong cuộc, xa rời thong dong
Ngộ từ cái gọi “còn-không”
Mãi mai nào vướng sợi lòng mãi mai...
“Có” chăng có tự ngàn ngày
Đã “không” hẳn đã bao ngày vẫn không!
Ai bảo vội vã làm chi
Để Mùa Xuân “tắt” rồi thì than van
Ai bảo nắng của Xuân vàng
Mãi lang thang để muộn màng chiều buông
Trăm năm ngắn, cứ “níu buồn”!
Buông đi cho nhẹ, tắm nguồn nắng XUÂN
Sen là sen, bùn là bùn
Không vì bùn thối, sen chung một mùi
Tỏa hương giữa mặt hồ chơi
Sen cười xinh xắn rạng ngời đài hoa
Cũng như trăng, sen, và ta...
Tỏa chung giữa cõi ta bà nắng sương
Mặc cho gió táp đoạn trường
“Áo sen” về giữa ngàn sương thoát trần
Hạ vàng tưới nắng ngoài song
Hồi chuông lay gọi trắng trong tự lòng
Lời kinh hai chữ “sắc-không”
Hồ sen hai chữ “đục-trong” giữa hồ
Thoát ra từ những bùn nhơ
Sen trong mặt nước trăng-thơ cúi nhìn
Ta thì còn ngẫm lời kinh
Tự mình giải đáp cho mình thế thôi! ...
Một khi thuyền thoát sông trôi
Nhẹ lòng bến đục, yên rồi bờ mê!
Một khi Xuân đã chuyển màu
Nắng tươi chuyển nắng Hạ vào mưa ngâu
Giọt sầu thêm cứa niềm đau
Ngưu Lang, Chức nữ nhớ nhau bắt cầu
Giọt liên tiếp giọt mưa ngâu
Rút từ lòng đất chuyển vào lòng thương
Tình yêu Ngưu-Chức đoạn trường
Vầng trăng lờ lững đêm thường tịch liêu
Ôi Nhân sinh, chữ “Tình Yêu”!
Tình là luỵ, yêu là nhiều sầu vương
Cớ sao Ngưu-Chức chưa tường?
Cớ sao ghì lại oan trường đắng cay?
Sông mê xa tận chân mây
Tử-sinh day dứt biết ngày nào xa?
Ngưu Lang ơi, Chức Nữ à!
Phật từ bi hóa ngân hà gặp nhau
Bướm bay vườn cải chiều nao
Nắng soi hiện dáng trang đài nữ vương
Ngưu Lang đến viếng Phật đường
Mắt thương nhìn Chức Nữ tường kinh văn
Từ nay Nữ hết bâng khuâng
Từ nay Lang cũng không cần khổ đau
Cầu Ô Thước ngàn năm sau...
Chỉ còn là ký ức vào truyền nhân
Tôi nhặt chiếc lá thu
Lá rơi từ nghìn lá
Nghìn lá rơi vì thu
Mùa thu rơi trên lá!
Nắng loang màu thu qua
Gió lùa sợi mây già
Gió, nắng cùng với lá
Hát khúc ca MÙA THU...
Ôi, mùa thu thật lạ
Đuổi nắng HẠ đi xa
Còn riêng TA với lá
Oh, là lá la la...
Thoáng nghe hồn như lạ
Hỏi thử một câu là:
Nguồn THU từ mô á?
Để bao người “mơ xa”?
Tôi yêu Mùa Thu qua
Nhưng buồn vì mình...già
Giống như từng chiếc lá
Xanh, vàng rồi...bay xa!
Gió thổi ngang gió lùa qua khe đá
Gió thổi cao mây trắng kéo về non
Gió thổi thấp ngọn cỏ cười khanh khách
Gió yên bình làm mát ánh trăng thanh
Lá mạ xanh, lá mềm vươn thẳng tắp
Để ôm tròn bông lúa lúc sơ sanh
Và tháng chín bông mạ là bông lúa
Lúa “cúi đầu” trên dãi nắng vàng hanh
Bạn nghĩ gì cây mạ lúc còn xanh?
Nếu mạ thiếu bàn tay người chăm bón?
Và cũng thế thành công cần hiểu trọn:
-Nghĩa-tình còn vướng cả ánh trăng non!
Cúi đầu đi, nhường chút có hại gì
Ai muốn thắng, thôi cứ nhường họ thắng
Bạn đừng lo, cuối đường còn mây trắng
Đưa bạn tìm bến đỗ thật yên-an
Mĩm cười sống, và nhẹ lòng bình lặng
Ngẩng đầu nhìn cảm tạ những khó khăn
Người hại bạn khi bạn còn tay trắng
Cũng là người giúp bạn tiến thêm nhanh!
Vượt dốc đứng bạn đứng trên đỉnh dốc
Vượt gian nan thử sức với gian nan
Bão tố chỉ hù dọa loài cỏ dại...
Ngẩng cao đầu tùng bách vẫn hiêng ngang!
Mùa Thu buông nhịp thở
Lắng nghe tiếng thu về
Hồn thu vương niềm nhớ
Riêng một trời thu nghiêng...
Mưa rơi rớt hạt thu buồn
Mẹ ơi, con nhớ “CỘI NGUỒN” thu xưa!
Có khi trời kéo mây đen
Nắng vàng chạy trốn cài then ẩn hình
Có khi lời nói vô tình
Hôm sau đã mất người mình từng thương
Cách nói có đến trăm đường
Khéo vén cho nhẹ kẻo vương vướng lời!
Ngày sau...buồn lắm ai ơi,
Gặp nhau chạm mặt bời bời tâm cang
Trăm năm thoáng trong tấc gang
Chớ buông lời vội muộn màng về sau
Cách nói để gắng tình nhau
Chớ không để cắt cho đau, cho tàn
Cuộc đời vốn là: hợp-tan
Nhớ vui khi hợp, nhớ tan vẫn còn!
“Lời nói” đừng như trẻ con
“Cách nói” là một “điểm son” đẹp đời
Mất nhau chuyện dễ người ơi,
Còn nhau là chuyện muôn bề khó khăn ...
* “Mình về mình nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười
Trăm quan mua lấy miệng cười
Mười quan chẳng tiếc, tiếc người răng đen
Cái răng đen ai khéo nhuộm cho mình
Để duyên mình đẹp, cho tình anh yêu”
*(Ca Dao-Tục Ngữ)
Cho vui cửa KHỔNG sân ĐÌNH
Cho mình “đèn sách” cho mình …đèn khuya
Ngày Xuân ư ? thiếu hơn thừa!
Trăm năm “biển học” vẫn chưa…là gì
Lặng thầm bước, lặng thầm đi
Chút cho vui chứ chẳng gì…là xong!
Dzậy rồi pha “giọt cafe”
Nhìn trông vạt nắng đang về ngoài song
Nắng Xuân pha chút ánh hồng
Giọt cafe sáng, bên trong “giọt đời”
Cafe đắng? Ồ, không không!
Chỉ là hương vị của “lòng” cafe
Giống như Mùa Xuân đang về
Có trông hay chẳng Xuân về chuyện Xuân
“Giọt sầu” ai cầm để cân?
“Giọt vui” ai có mấy lần cho ai?
Nhục vinh là chuyện đời dài
Ta còn tự tại ngày mai ta về!
Trèo lên tận đỉnh non ngàn
Dừng chân ta hỏi lang thang mây bồng
Đường về cõi Phật xa không?
Mây cười bảo khẽ: - chuyện lòng hỏi chi?
Thôi thì thôi ngồi xuống đi
Xếp bàn chân lại Phật thì hiện ngay!
- Cười trừ ta chẳng hỏi mây
Chuyển sang hỏi gió, gió lay rừng thiền
Gió bảo: -ta còn chưa yên,
Ngày qua tháng lại khắp miền ta bay
Cõi Phật ư? chẳng cần hay...
Tâm bình, trí tỉnh Phật Ngài chứng tri!
Thế thì lên đỉnh làm chi?
Non xa, rừng thẳm ít gì mà lên
Một khi còn một “mình ênh”
Bỏ phiền muộn bỏ cồng kềnh trần duyên
Thân an yên, hồn an yên
Rỗng rang tịch chiếu mọi miền thong dong
Cõi Phật ư? Ngay nơi lòng!
Quay về tự tánh sắc-không một màu
Ngày hôm qua, rồi mai sau...
Chẳng tìm quá khứ chẳng cầu tương lai
Nhiệm mầu Tánh Giác hiển bài
Chơn tâm thật tướng, ô hay hiện tiền!
Có ai về XUÂN trước,
Nhặt những HOA tàn rơi
Mang về cho tôi với
Để tôi ngăn THU về!
THU buông sầu muôn nơi
Nắng, mây, cây và cỏ
Sầu úa sầu rả rời
Làm hồn tôi...tả tơi
Có ai người tri kỷ
Giúp, giúp dùm tôi đi
Nhanh, nhanh lên người hời
Nhặt HOA ngăn THU về!
Kẻo không, tôi chết thôi
Vì mùa THU đến vội
Cuốn hồn theo lá rơi!
Mùa THU, Mùa THU ơi!
Mùa THU... Giết tôi rồi!!!
Còn một chút Hương Xuân mình cố níu!
Bằng hương thiền trong gió với trong thơ
Rồi Hạ đến nắng ngập tràn phố-núi
Muốn tìm Xuân chờ cả một năm trời!
Và cuộc đời Xuân tuổi chẳng như mơ
Hời hợt vội vô tình trôi hờ hững...
Có đôi lúc giật mình ta chợt tĩnh
Tách trà Xuân quên uống tự bao giờ!
Ai có hỏi tương lai về đâu nữa
Bạn mĩm cười rồi đáp lại như sau:
-Phút giây này không phải đã còn nhau
Sao không hỏi, hỏi tương lai chi nữa!
- Ai hỏi bạn tình yêu là chi rứa
Bạn cười hiền đáp lại chữ “yêu” sau
-Nắng mưa nào ai biết có còn nhau
Khi nắng tắt, mây buồn mưa rớt hạt!
- Ai bảo bạn Xuân qua thì tan tác
Bạn bảo rằng: - Đêm trước một nhành mai!
-* Cuộc đời này ai biết rõ tương lai
Ai biết rõ tấm hình hài kế tiếp...
Ai cho bạn nụ cười trong khoé mắt
Xin bạn đừng khờ dạy khắc tim nhau
Bởi nụ cười sẽ tắt lúc chiêm bao
Và khi ấy, hồn lạc vào tăm tối
Ai có hẹn lời thề muôn vạn kiếp...
Bạn xin đừng vội “xếp tuổi Xuân tươi”
Bởi lời yêu có cánh giữa môi cười
Bay rất vội, nói vui rồi nhạt mất
Ai cho bạn nụ cười trong khoé mắt
Xin bạn đừng khờ dạy khắc tim nhau
Bởi nụ cười sẽ tắt lúc chiêm bao
Và khi ấy, hồn lạc vào tăm tối
Xin chớ vội dễ tin điều ai nói
Để rồi hồn lạc lối dẫn đi hoang
Xếp bàn chân ngồi cho thật vững vàng
Lắng hồn lại, xét soi bằng lý trí...
Đời đâu hẳn đã là: Chân, Thiện, Mỹ
Thì “niềm tin” cần lý trí soi đường!
Không thấp nến-bánh kem: NGÀY SINH NHẬT
Vì quê hương trong nạn dịch khốn cùng
Trái tim này se thắt nỗi đau chung
Thì quà-bánh làm chi càng thêm khổ
Cho tôi gởi: Con tim còn ướt lệ
Về Sài Thành nơi tôi mãi còn thương
Những con đường tôi quen thuộc đến trường
Và góc phố ...quê hương ơi, thương lắm!
Cho tôi nguyện: Sài Gòn sẽ thoát cảnh
Dịch Co-vid 19 sớm qua nhanh
Để Sài Thành như ngày trước “luôn xanh”
Đừng vắng lặng bất thường...”hồn” thấy lạnh.
Sài Gòn ơi, Cố lên Sài Gòn nhé!
Dịch thì “lây” nhưng tình nghĩa đong đầy
“Cách ly” người nhưng hồn vẫn nồng say
Là Quốc Thổ con tim người Dân Việt.
Ai về Mùa Hạ mà xem
Sắc hoa mùa Hạ: cánh sen, tượng đài...
Chuông ngân nhịp phách bay bay
Lưng trời mây trắng gió lay về ngàn
Thong dong dạo bước tình tang
Ngỡ mình lạc giữa thiên đàng, dường như!
Nắng in trên cánh sen chừ...
Nụ cười Phật hiện trông như cha hiền
Đêm trăng sáng rọi mái hiên
Đài sen hứng giọt sương tiên từ ngàn
Ai về nếm giọt sương tan
Nhẹ lòng, thanh thoát, bình an...nhẹ nhàng!
Cho tôi về lại với mình
Cho tôi về ngắm bình minh giữa hồ
Nắng nghiêng tìm nhụy sen-thơ
Tôi nghiêng người ngắm mây mờ mờ sương
Cho tôi quên hết “đoạn trường”
Cho tôi rớt hạt tơ vương bụi trần
Để tôi tìm tiếng chuông ngân
Giữa hồ sương, giữa hồn lâng lâng hồn…
Cho tôi gởi một nụ hôn
Lên đài sen nở lên hồn thơ tôi
Đã bao phen lang thang rồi
Giờ tôi về lại với tôi hiện tiền
Phút giây này đẹp thoát nhiên
Hồi chuông xua mọi trần duyên thuở nào
Ô hay sen nở lòng ao
Bùn nhơ nào vướng sắc màu riêng sen
Trãi qua: cái buốt tiết Đông,
Thì bạn mới quý giọt hồng nắng Xuân
Trãi qua: bao cuộc gian truân,
Thì bạn mới cảm bao lần nhận-cho
Trãi qua: những chuyện so đo,
Thế bạn mới thấu “lòng” dò nông-sâu
Trãi nhiều: những cuộc bể dâu,
Cho bạn thấm nghiệm đời đâu dễ gì ...
Trăm năm được mấy “xuân thì”,
Mộng tràng hoa diễm ai ghì nghìn thu?
Trăng treo giữa khoảng trời không.
Hồn treo lơ lững giữa dòng thơ nghiêng
Nắng lên trăng ngủ thật hiền
Thơ lên gởi chút bình yên mọi nhà.
Ta còn gặp lại chính ta.
Hẳn ta còn cả: “nắng” và “trăng” soi!
Ơ hay, mùa Xuân thật vội!
Nắng làm héo cả chùm thơ
Hạ về ngoài hiên chẳng gọi
Để còn kịp gói thơ vào!
Mặt biển nằm im không nghĩa là bình lặng.
Vì sóng ngầm dưới lòng biển ai hay.
Nụ cười đẹp chưa hẳn hồn nhiên mãi.
Vì “dòng tâm” đôi lúc cũng thác ghềnh!
Chập chờn nửa tỉnh, nửa mê
Từ trăng tôi thấy Thầy về với tôi
Mơ màng một thoáng mây trôi
Thầy ngồi bên cạnh, trên đồi cỏ xa
Sáng ra mẹ gọi bên nhà
Giật mình tôi biết: Thầy xa tôi rồi!
Lặng thầm tôi hỏi chính tôi:
-Phải chăng mơ ấy bảo tôi Thầy về?
Tây phương ước nguyện vẹn thề
Một đời Thầy đã không hề lãng xao
Thật rồi hoa nở hôm nao
Thầy về nhập Thánh thai bào liên hoa!
Riêng tôi còn ở ta bà
Nhìn trông đi ảnh, lệ sa đôi dòng
Cuộc đời: sắc sắc không không
Nhị chân thật tướng: bất không, bất hề!
Ta về thăm lại bến xưa
Vườn Tâm hoa Tuệ dường chưa nhạt màu
Xuân qua, Hạ sẽ về mau
Trúc xanh vẫn thắm ngõ vào Chơn Như!
Sau cái nắng Hạ chói chang,
Ta nắm tay giữa nắng vàng Thu chớm
Ánh nắng Mùa Thu sáng sớm
Đẹp trong lành và lá thơm vàng chín
Tôi yêu Mùa Thu!
Hơi thở của tôi cùng mây...
Giữa lưng trời cao bay vút mấy tầng
Và lá úa, nhịp chân nâng
Tôi dừng lại lắng lòng rồi cảm nhận...
Gió Mùa Thu
Ôi, nhịp thở nào cho tôi
Nhịp chân nào cho đất trời rung chuyển
Từng sợi nắng rơi nghiêng nghiêng
Để chiếc lá vàng bay luyện
Lá rơi! Lá rơi! Lá rơi!
Mây trắng đang bay kia ơi!
Xin dừng lại lắng lòng chơi và thở
Và Mùa Thu lá vàng ơi!
Hãy về đi, với nguồn cội muôn đời.
Đi thong dong, Bước thong dong.
Ngại gì chút GIÓ, chút ĐÔNG của trời.
Ta về giữa chốn sơn khê,
Lần trong hạt nắng Vẳng lời kệ-kinh
Này là đệ, đó là huynh!
Trà pha thêm chút hương tình thiền gia
Để quên những lúc mệt nhoài,
Cho tôi về lại bên đồi riêng tôi
Mai này từ giã cõi đời
Hồn yên về với một nơi thật hiền ...
Tôi yêu một góc trời riêng!
Tôi đi hớt hạt nắng vàng
Mang về tôi kết mộng tràng Xuân mai
Lên chùa dâng lễ Phật đài
Phật cười Phật bảo con nay chí thành
Đêm qua sao rớt đầu canh
Tôi đi nhặt lấy đầy vành áo tơ
Mang về tôi gắn thành thơ
Chùm thơ lục bát đầy mơ mộng tràng
Sáng nay trăng ngủ non ngàn
Mây chùng núi bạt cùng nàng trăng mơ
Mơ vàng kết nụ thành tơ
Đêm tơ dệt cửi ra thơ tặng đời
Tìm xem trong cánh Vô Thường
Vũ hoàng liên khúc Chân thường hiện sinh
Từ trong cái gọi: Duyên Sinh
Hoa từ đại thể sắc-hình như nhiên
Ngoảnh đầu nhìn ngắm khu vườn cũ
Bỗng thấy bình minh hiện sắc hình
Tinh khôi như thuở ban đầu ấy
Màu nắng soi hình vóc dáng xinh
Tiễn Ôn về ngự liên đài
Trăm thu ”khép lại” một ngày là xong
Ôn đi thoáng gió Xuân hồng
Đào khoe sắc đỏ, sắc không lưng trời
Mùa Xuân còn đó Ôn ơi,
Sao Ôn nỡ vội …chưa lời “từ ly”!
Nắng về sáng cả trần sa
Phật về hiện giữa ta bà độ sinh
Chừ ta về lại chính mình
“Vườn tâm hoa tuệ” sắc hình ban sơ
Một mai nữa, rồi một mai
Trăm Thu góp lại nghìn ngày...Ze-ro
Trút đi hơi thở cuối đời
Còn chăng mây trắng giữa trời nghêu ngao
No comments:
Post a Comment