TẬP THƠ VẠT NẮNG PHÙ HƯ
-Thích Thiện Trí-
Thích Thiện
Trí
tốt nghiệp cử nhân Phật Học tại Học Viện PG năm 1997-2001. Thầy định cư tại Hoa
Kỳ năm 2002 và tốt nghiệp Thạc Sỹ Tôn Giáo Học (Master of Religious Studies).
Năm 2015 đến 2019, Thầy mở trung tâm Thiền “Zen and Mind Family” tại bang
Louisiana, TP New Orleans. Tại đây, Thầy đã được hai trường Đại Học Xavier và
Loyola mời là giảng viên môn “Kỹ Năng Thiền Phật Giáo” cho hệ đào tạo từ xa và
hệ chính quy cho sinh viên đang học hệ cử nhân. Hiện nay, Thầy Thiện Trí vừa tiếp
tục ngành tiến sỹ tuyên úy Phật Giáo, vừa giảng dạy các lớp kỹ năng thiền tập
cho người bản xứ qua hệ thống zoom và là khách mời thường xuyên cho các trường
Đại Học cũng như hội liên Tôn Giáo tại xứ sở cờ hoa.
“Tiếng chuông ngân
giữa trăng tàn
Nhịp buông xa mãi rồi tan lưng trời”
(Hạt Bụi Trần Duyên)
“Hạ vàng tưới nắng
ngoài song
Hồi chuông lay gọi trắng trong tự lòng
Lời kinh hai chữ “sắc-không”
Hồ sen hai chữ “đục-trong” giữa hồ”
(Sen & Bùn)
“Trăm năm, giấc mộng nghê thường
Trăm năm, vạt nắng còn ươm hạt đời
Sáng lên: sáng đất, sáng trời
Chiếu lên từ vạt sáng ngời phù hư!”
(Vạt Nắng Phù Hư)
Thành tâm kính
dâng chư vị Ân Sư từ lòng chân thành của con. Chư vị đã cho con cơ hội được
khơi nguồn năng lượng của niềm tin và đời sống tâm linh vững chãi. Thành kính
dâng lên Ba Mẹ và các anh chị cùng các ân nhân đã nung đúc và dõi theo bước đường
tu tập và hoằng pháp của Thiện Trí. Đặc biệt, con thành kính dâng lên Giác Linh
Thầy Tổ, Hòa Thượng thượng Phước hạ Thiền, bậc Ân Sư đã một đời hy sinh cho Đạo
Pháp. Người là ánh đuốc soi đường và trao cho con chiếc thân huệ mạng này.
Lời Giới Thiệu
Cố Thiền Sư Thích
Nhất Hạnh là một bậc Thầy mô phạm về Văn, Thơ, chữ nghĩa trong thời gian từ tiền
bán thế kỷ thứ 20 đến đầu thế kỷ thứ 21. Sách của Thầy đã được dịch sang nhiều
ngôn ngữ khác nhau và ngày nay đã được lưu truyền khắp nơi trên thế giới. Đặc
biệt là những sách viết về Thiền. Trong đó quyển “Tri Kỷ của Bụt” là một trong
hơn 100 Tác Phẩm của Thầy. Đây có thể nói là tác phẩm cuối cùng của Thiền Sư Nhất
Hạnh do Ngài viết, trước khi Ngài viên tịch chẳng bao lâu. Trong nầy có những
đoạn văn bằng tiếng Anh mà tôi rất ưa thích như: There is no way to peace,
peace is the way(không có con đường nào dẫn đến hoà bình, hoà bình chính là con
đường). There is no way to happiness, happiness is the way(không có con đường
nào dẫn đến hạnh phúc; hạnh phúc chính là con đường)
There is no way to Nirvana; Nirvana is the way(không có con đường nào dẫn đến Niết Bàn; Niết Bàn chính là con đường). Nếu tôi được viết thêm thì tôi sẽ viết rằng: “không có con đường nào dẫn đến Tịnh Độ; Tịnh Độ chính là con đường”. Đọc hết 237 trang thơ trong tập thơ Vạt Nắng Phù Hư của Thầy Thiện Trí, tôi thấy đâu đó có những bài thơ phảng phát của Thiền Chánh Niệm, Thiền Vipassana, Thiền của Ngài Hoàng Bá, Thiền của Thiền Sư Thanh Từ và kể cả Thiền Sư Nhất Hạnh nữa; nên Thầy mới viết rằng: “Tâm yên mọi chốn đều yên Tâm buồn ngồi giữa cõi tiên cũng buồn” Sao mà nó ná ná như tinh thần trong Bông Hồng Cài Áo mà Thiền Sư Nhất Hạnh có viết một đoạn rằng: “Nếu bạn không vừa ý thì dẫu cho có làm đến Ngọc Hoàng Thượng Đế bạn cũng chẳng vừa lòng…”. Do vậy tập thơ nầy Thầy Thiện Trí mới gọi là: “Vạt Nắng Phù Hư”, nó vừa giống như tư tưởng của Thiền Sư Vạn Hạnh ở đầu thế kỷ thứ 11 qua bài thơ: “Thị Đệ Tử”Thân như điện ảnh hữu hoàn vô...hay gần nhất là tinh thần trong Văn Cảnh Sách của Thiền Sư Quy Sơn Linh Hựu rằng: “Triêu tồn tịch vong, sát na dị thế” (sáng còn tối mất,bỗng chốc đổi thay) hay “thí như xuân sương hiểu lộ, thức hốt tức vô; ngạn thọ tỉnh đằng, khởi năng trường cửu” (giống như sương mùa xuân có đó, bỗng chốc hoàn không; cây bên bờ miệng giếng, làm sao có thể lâu dài). Trong tập thơ nầy có cả hằng trăm bài, Thầy Thiện Trí viết ở nhiều thể loại khác nhau như:lục bát, thơ tự do, thơ tự cảm, thơ Thiền v.v…đủ mọi thể tài. Nhiều khi Thầy ấy viết về những căn bệnh của thời đại COVID 19 hay những sự ra đi đột ngột của cố Hoà Thượng Thích Thái Siêu v.v…tất cả đều liên hệ đến sự vô thường sanh diệt của một kiếp người, một kiếp hoa, một kiếp phù sinh ví như cây cỏ, tuyết sương v.v…thật là tuyệt diệu. Chữ Phù Vân(mây nổi)rất nhiều người dùng đến; còn chữ “Phù Hư” ít thấy ai dùng. Nếu giải rõ nghĩa thì đây chính là:hư ảo nổi trôi cũng có thể được chăng? Nếu tra tự điển thì chúng ta có thể thấy thêm nhiều chữ bắt đầu bằng chữ phù như: Phù đồ, Phù Khởi, Phù Mộc, Phù Nam Quốc, Phù Tang, Phù Thế, Phù Trần v.v…tất cả đều mang ý nghĩa là chẳng tồn tại lâu dài trên cõi thế. Tôi hân hạnh được Tác Giả gửi cho bản cảo để đọc qua và viết lời giới thiệu nầy đến với Quý độc giả khắp nơi qua tập thơ đầu tay của Thầy Thiện Trí; người đang thực hành thiền cho chính bản thân mình cũng như cho người Hoa Kỳ và người Việt với tư cách là một hướng đạo ở cung bậc cao về việc học cũng như sự thực nghiệm. Mong rằng Quý độc giả sẽ tìm ra được trong tập thơ nầy những sợi nắng để sưởi ấm tâm mình khi bên ngoài vào Đông, tuyết phủ đầy băng giá. Viết lời giới thiệu nầy tại Tu Viện Viên Đức Ravensburg, miền nam nước Đức ngày 31 tháng 8 năm 2022 Thích Như Điển, Phương Trượng Tổ Đình Viên Giác Hannover.
AM
MÂY THIỀN
Chiều nay gió đi vắng
Mây trắng rủ nhau về
Am thiền lưng chừng núi
Mây ngự thật bình yên
Thiền Sư cùng ngồi đó
Không đợi gió, đợi mây
Mắt thiền dường khép lại
Trông như pho tượng đài.
Hoàng hôn hướng tây ngã
Trăng về từ nơi xa
Mở đôi bàn chân tọa
Thiền Sư vừa pha trà
TRÀ
TUYẾT
Tuyết trắng nung sôi bốc khói
Mang trà pha hương tuyết gói hương trà
Nước từ mặt đất mà ra
Hóa thành mưa tuyết, mưa hoa gởi về
Ô hay, nước hóa đề huề!
Cũng từ một thể khi về trắng tinh
Nước pha trà, hương vị tình
Tuyết pha trà cả hương trinh trắng ngần
Còn ta duyên gặp giữa trần
Ban sơ trắng buốt dần dần hóa đen...
Phải chăng vàng đá một phen
Thử lòng quân tử sang hèn mới phân?
Trà pha cũng lượng cho cân
Còn riêng tuyết trắng chẳng cần đếm đo
Pha trà pha giọt tình cho
Cho đời, cho bạn, cũng cho...riêng mình
Tuyết pha trà nguyên khói tình
Gởi hương qua gió còn in...hương lòng
Uống trà nhé! Có ngon không?
Mùa đông pha giọt sắc hồng trà thơm!
CHIẾC
LÁ HỒI SINH
Chiếc lá cuối mùa thu ấy,
Ngày mai cũng bỏ ra đi...
Còn lại cây-cành trơ trọi
Mùa đông buốt Cả chân trời...
Nhìn lại chính mình cũng thế
Khác chi chiếc lá mùa thu
Trăm năm, một ngày xót lại
Ơ hay, rụng xuống cuối đời!
Thân ta khác chi chiếc lá
Chỉ khác lá tìm cội về
Còn ta, tìm đâu ra “cội”?
“Tử-Sinh” cứ mãi thế trôi!
Có khi làm thinh chẳng nói
Tìm gối xếp bàn chân thôi
Lặng im lần từng hơi thở
Nhẹ buông...ồ, hiểu ra rồi!
Thì ra qua trời đông lạnh
Chiếc lá cuối mùa thu xưa
Hồn nhiên hồi sinh trong nắng
Reo vui chào đón xuân về!
TÔI
ĐÃ THẤY
Tôi đã thấy nắng Xuân màu ấm
Tôi đã nhìn hoa thắm nét xinh
Và hơn nữa cánh bướm hữu tình
Vườn lam nhã khói trầm thoang thoảng
Tôi bất chợt nghe lòng thanh thoát
Giữa trần sa mà tưởng cõi tiên
Chân chạm đất mà như bay nhẹ
Hoá hồn ra dạo khắp mọi miền
Quê mẹ tôi yêu: hoa mai nở
Mái chùa xưa: huynh đệ sum vầy
Dòng sông xưa: chạy cuối chân mây
Và thoáng hiện dáng Thầy...phảng phất
Ôi, tuyệt diệu hồn Xuân chất ngất
Của nghìn xưa, của đất, của trời
Để tôi còn khờ dại trang thơ
Và chút ít xuân thì...vướng víu!
Cho tôi nhé, Giọt Xuân thấm dịu
Rót hồn lên, Nồng ấm môi chìu
Chút thôi hà, Lời ngọt tôi yêu
Và như thế…những điều tôi thấy!
CHÙA
TÔI
Cho tôi về lại tuổi thơ
Bên hiên chùa cổ bên bờ lao xanh
Chùa tôi con rạch lượn quanh
Có hàng cao đứng tạo thành dáng xinh
Tường vi bờ giậu khép mình
Sắc màu tim tím in hình chiều nghiêng
Áo nâu Thầy bước bên thềm
Lời kinh quyện mõ nhẹ êm cõi thiền
Tôi là chú tiểu hồn nhiên
Vô tư vô lự sống yên bên Thầy
Tháng ngày đạm bạc tương chay
Sáng chiều chuông mõ bến đời nhẹ trôi
CẢM ƠN
Cảm ơn nắng ấm giữa
Đông
Cảm ơn hoa nở giữa lòng tuyết rơi
Cảm ơn mây trắng giữa trời
Cho ta có bạn giữa đời lang thang
Cảm ơn Thầy Mẹ cưu mang
Dầu trong nghịch cảnh chẳng than một lời
Cảm ơn Thầy Tổ một đời
Cho ta “huệ mạng” thấm lời Thầy khuyên
Cảm ơn ngày tháng truân chuyên
Cho ta hiểu chuyện không phiền, trách than
Cảm ơn hoa nở lại tàn
Cho ta thấu hiểu hợp tan lẽ thường
Cảm ơn bằng hữu hỗ tương
Giúp ta thoát khỏi “đoạn trường tân thanh”
Cảm ơn nhé: Cả lòng thành!
Nhận đi cho Trí nhẹ tênh lòng mình
Mùa đông trà ấm một bình
Gởi hương qua gió đậm tình mời nhau!
ĐƠN
GIẢN LÀ
Đơn giản là “hơi thở”
Tôi thấy hồn an yên
Thấy nụ cười Phật hiện
Thấy tôi...thật rất hiền
Thật vậy chỉ là thở
Thở trong và thở sâu
Thở vào tôi rõ biết
Thở ra nhận rõ liền
Hơi thở là hơi thở
Nhưng tôi thở bao giờ?
Tôi từng quên hơn nhớ
Lúc giận hờn triền miên...
Bây giờ tôi tập thở
Những lúc buồn, hay điên
Những khi sầu vô tận
Tôi thở sẽ bình yên
Mẹ cho tôi hơi thở
Từ cuống rún mẹ trao
Khỏi lòng mẹ tôi lại
Quên cuống nhao thuở nào...
Cuộc đời trôi qua mau
Tôi già từ thuở nào
Giờ đây thì mới hiểu
“Thở” quý biết là bao
Tôi xin tập “niệm thở”
Để rọi vầng trăng thơ
Để bình minh toả rạng
Lên khắp cả mọi miền
Ô hay, vạt nắng ngoài hiên!
Giữa cành hoa trắng, nằm nghiêng ngọc ngà
Nắng xinh, từ thuở trăng tà
Từ cơn gió nhẹ mây là đà bay
Nắng trưa, vàng dáng trang đài
Thướt tha dang cả ngàn tay lụa là
Chiều Tây, nắng ngã về xa...
Phù hư vạt nắng, chuyển là hạt sương
Trăm năm, giấc mộng nghê thường
Trăm năm vạt nắng còn ươm hạt đời
Sáng lên: sáng đất, sáng trời
Chiếu lên từ vạt sáng ngời phù hư!
CHO
TÔI GÓP MỘT NIỆM LÀNH
Cho tôi góp một niệm lành
Cùng trong “nhất niệm” tinh anh nguyện cầu
Thế giới này bớt khổ đau
Bệnh tật, ách nạn mau mau giải trừ
Cho tôi cùng quán tâm từ
Từ trong tâm quán, quán trừ tham-sân
Bạn ơi, đời có bao lần:
Bình-an, vui-khỏe, bước dần thảnh thơi?
Bạn biết không, cuộc dạo chơi
Giữa “trần gian” giữa cuộc đời bấp bênh
Bỏ qua oán-hận gập ghềnh
Bước qua quá khứ, dệt nên mộng lành
Nguyện cho bạn và cho anh
Cho người thân với phần dành riêng ai...
Sống vui, khoẻ, đẹp hôm nay
Và mai hay mốt hoặc dài dài hơn
Bạn ơi, “khổ” bạn tạo nên
Hạnh phúc cũng chính mình ênh xây thành
Thôi thì dẫu là mong manh
Chim khôn vẫn đậu trên nhành cây cao...
Đừng để thù-hận gầy hao
Đừng gieo “nhân+ quả” kẻo sau...mình sầu
Hận càng sâu lòng càng đau
Thôi ta tập sống vì nhau hơn là...
Tha thứ được thì cứ tha
Biết đâu mai nữa người ta...tha mình
Nước sông, nước giếng, nước bình
Cho mình hỏi bạn, “nước tình” thì sao?
Nghĩa là khi bạn biết trao
Biết “cho” biết “nhận” thế nào vừa thôi
Chánh Niệm sống giữa cuộc đời
Tâm bình-trí tĩnh bạn ơi, tuyệt vời!
BỐN
MÙA
Mùa Đông ta về thôn cũ
Gom củi đốt ngồi quanh nhau
Nghe chừng hoàng hôn dần phủ
Hơi ấm ấm tự trong lòng
Xuân sang cành đào hé nở
Nắng sáng tưới nụ tầm xuân
Làng quê bao người rôm rả
Bánh chưng thơm lừng hiên nhà
Mùa Hạ hồ sen chùa nở
Mùi hương nhè nhẹ bình an
Chú tiểu đun nồi chè hạt
Sen thơm dâng Phật ngự đài
Hạ đi Thu về trên lá
Gió nhẹ cánh diều nghiêng nghiêng
Bốn Mùa như tranh hoạ tiết
Về đi, tận hưởng bình yên
XẾP
LẠI
Xếp lại bôn ba để yên bình
Xếp nhiều “cuộc gọi” để...làm thinh
Xếp bao ký ức từ lâu lắm
Xếp gọn bàn chân ngồi...với mình
MỘT
MAI
Và rồi ta cũng sẽ đi...
Và rồi ta chẳng còn gì một mai
Nét xuân kiều diễm trang đài
Anh hùng kiệt tác cũng hoài lãng quên
Ba trăm năm nữa cuối ghềnh
Mộ người vô chủ bốn bên lạnh lùng
Có còn chăng khoảng trời chung
Sương đêm lành lạnh bập bùng hoang vu
Người đi giữa khói sương mù
Người về giữa ánh trăng thu mờ mờ
Giữa đêm tàn có làn thơ
Nhẹ như sương rụng bên bờ sông tương
Giọt thơ, giọt lệ vô thường
Giọt hồng nhan, giọt: nắng, sương, kiếp người... Chuông chùa ngân khúc trùng khơi
Gọi “mê mờ” thức giữa bờ “Tử-Sinh”! ...
“Một mai” nở giữa bình minh
Cánh đào Xuân hiểu phận mình...mỏng manh.
Nhịp buông xa mãi rồi tan lưng trời”
(Hạt Bụi Trần Duyên)
Hồi chuông lay gọi trắng trong tự lòng
Lời kinh hai chữ “sắc-không”
Hồ sen hai chữ “đục-trong” giữa hồ”
(Sen & Bùn)
Trăm năm, vạt nắng còn ươm hạt đời
Sáng lên: sáng đất, sáng trời
Chiếu lên từ vạt sáng ngời phù hư!”
(Vạt Nắng Phù Hư)
There is no way to Nirvana; Nirvana is the way(không có con đường nào dẫn đến Niết Bàn; Niết Bàn chính là con đường). Nếu tôi được viết thêm thì tôi sẽ viết rằng: “không có con đường nào dẫn đến Tịnh Độ; Tịnh Độ chính là con đường”. Đọc hết 237 trang thơ trong tập thơ Vạt Nắng Phù Hư của Thầy Thiện Trí, tôi thấy đâu đó có những bài thơ phảng phát của Thiền Chánh Niệm, Thiền Vipassana, Thiền của Ngài Hoàng Bá, Thiền của Thiền Sư Thanh Từ và kể cả Thiền Sư Nhất Hạnh nữa; nên Thầy mới viết rằng: “Tâm yên mọi chốn đều yên Tâm buồn ngồi giữa cõi tiên cũng buồn” Sao mà nó ná ná như tinh thần trong Bông Hồng Cài Áo mà Thiền Sư Nhất Hạnh có viết một đoạn rằng: “Nếu bạn không vừa ý thì dẫu cho có làm đến Ngọc Hoàng Thượng Đế bạn cũng chẳng vừa lòng…”. Do vậy tập thơ nầy Thầy Thiện Trí mới gọi là: “Vạt Nắng Phù Hư”, nó vừa giống như tư tưởng của Thiền Sư Vạn Hạnh ở đầu thế kỷ thứ 11 qua bài thơ: “Thị Đệ Tử”Thân như điện ảnh hữu hoàn vô...hay gần nhất là tinh thần trong Văn Cảnh Sách của Thiền Sư Quy Sơn Linh Hựu rằng: “Triêu tồn tịch vong, sát na dị thế” (sáng còn tối mất,bỗng chốc đổi thay) hay “thí như xuân sương hiểu lộ, thức hốt tức vô; ngạn thọ tỉnh đằng, khởi năng trường cửu” (giống như sương mùa xuân có đó, bỗng chốc hoàn không; cây bên bờ miệng giếng, làm sao có thể lâu dài). Trong tập thơ nầy có cả hằng trăm bài, Thầy Thiện Trí viết ở nhiều thể loại khác nhau như:lục bát, thơ tự do, thơ tự cảm, thơ Thiền v.v…đủ mọi thể tài. Nhiều khi Thầy ấy viết về những căn bệnh của thời đại COVID 19 hay những sự ra đi đột ngột của cố Hoà Thượng Thích Thái Siêu v.v…tất cả đều liên hệ đến sự vô thường sanh diệt của một kiếp người, một kiếp hoa, một kiếp phù sinh ví như cây cỏ, tuyết sương v.v…thật là tuyệt diệu. Chữ Phù Vân(mây nổi)rất nhiều người dùng đến; còn chữ “Phù Hư” ít thấy ai dùng. Nếu giải rõ nghĩa thì đây chính là:hư ảo nổi trôi cũng có thể được chăng? Nếu tra tự điển thì chúng ta có thể thấy thêm nhiều chữ bắt đầu bằng chữ phù như: Phù đồ, Phù Khởi, Phù Mộc, Phù Nam Quốc, Phù Tang, Phù Thế, Phù Trần v.v…tất cả đều mang ý nghĩa là chẳng tồn tại lâu dài trên cõi thế. Tôi hân hạnh được Tác Giả gửi cho bản cảo để đọc qua và viết lời giới thiệu nầy đến với Quý độc giả khắp nơi qua tập thơ đầu tay của Thầy Thiện Trí; người đang thực hành thiền cho chính bản thân mình cũng như cho người Hoa Kỳ và người Việt với tư cách là một hướng đạo ở cung bậc cao về việc học cũng như sự thực nghiệm. Mong rằng Quý độc giả sẽ tìm ra được trong tập thơ nầy những sợi nắng để sưởi ấm tâm mình khi bên ngoài vào Đông, tuyết phủ đầy băng giá. Viết lời giới thiệu nầy tại Tu Viện Viên Đức Ravensburg, miền nam nước Đức ngày 31 tháng 8 năm 2022 Thích Như Điển, Phương Trượng Tổ Đình Viên Giác Hannover.
Chiều nay gió đi vắng
Mây trắng rủ nhau về
Am thiền lưng chừng núi
Mây ngự thật bình yên
Thiền Sư cùng ngồi đó
Không đợi gió, đợi mây
Mắt thiền dường khép lại
Trông như pho tượng đài.
Hoàng hôn hướng tây ngã
Trăng về từ nơi xa
Mở đôi bàn chân tọa
Thiền Sư vừa pha trà
Tuyết trắng nung sôi bốc khói
Mang trà pha hương tuyết gói hương trà
Nước từ mặt đất mà ra
Hóa thành mưa tuyết, mưa hoa gởi về
Ô hay, nước hóa đề huề!
Cũng từ một thể khi về trắng tinh
Nước pha trà, hương vị tình
Tuyết pha trà cả hương trinh trắng ngần
Còn ta duyên gặp giữa trần
Ban sơ trắng buốt dần dần hóa đen...
Phải chăng vàng đá một phen
Thử lòng quân tử sang hèn mới phân?
Trà pha cũng lượng cho cân
Còn riêng tuyết trắng chẳng cần đếm đo
Pha trà pha giọt tình cho
Cho đời, cho bạn, cũng cho...riêng mình
Tuyết pha trà nguyên khói tình
Gởi hương qua gió còn in...hương lòng
Uống trà nhé! Có ngon không?
Mùa đông pha giọt sắc hồng trà thơm!
Chiếc lá cuối mùa thu ấy,
Ngày mai cũng bỏ ra đi...
Còn lại cây-cành trơ trọi
Mùa đông buốt Cả chân trời...
Nhìn lại chính mình cũng thế
Khác chi chiếc lá mùa thu
Trăm năm, một ngày xót lại
Ơ hay, rụng xuống cuối đời!
Thân ta khác chi chiếc lá
Chỉ khác lá tìm cội về
Còn ta, tìm đâu ra “cội”?
“Tử-Sinh” cứ mãi thế trôi!
Có khi làm thinh chẳng nói
Tìm gối xếp bàn chân thôi
Lặng im lần từng hơi thở
Nhẹ buông...ồ, hiểu ra rồi!
Thì ra qua trời đông lạnh
Chiếc lá cuối mùa thu xưa
Hồn nhiên hồi sinh trong nắng
Reo vui chào đón xuân về!
Tôi đã thấy nắng Xuân màu ấm
Tôi đã nhìn hoa thắm nét xinh
Và hơn nữa cánh bướm hữu tình
Vườn lam nhã khói trầm thoang thoảng
Tôi bất chợt nghe lòng thanh thoát
Giữa trần sa mà tưởng cõi tiên
Chân chạm đất mà như bay nhẹ
Hoá hồn ra dạo khắp mọi miền
Quê mẹ tôi yêu: hoa mai nở
Mái chùa xưa: huynh đệ sum vầy
Dòng sông xưa: chạy cuối chân mây
Và thoáng hiện dáng Thầy...phảng phất
Ôi, tuyệt diệu hồn Xuân chất ngất
Của nghìn xưa, của đất, của trời
Để tôi còn khờ dại trang thơ
Và chút ít xuân thì...vướng víu!
Cho tôi nhé, Giọt Xuân thấm dịu
Rót hồn lên, Nồng ấm môi chìu
Chút thôi hà, Lời ngọt tôi yêu
Và như thế…những điều tôi thấy!
Cho tôi về lại tuổi thơ
Bên hiên chùa cổ bên bờ lao xanh
Chùa tôi con rạch lượn quanh
Có hàng cao đứng tạo thành dáng xinh
Tường vi bờ giậu khép mình
Sắc màu tim tím in hình chiều nghiêng
Áo nâu Thầy bước bên thềm
Lời kinh quyện mõ nhẹ êm cõi thiền
Tôi là chú tiểu hồn nhiên
Vô tư vô lự sống yên bên Thầy
Tháng ngày đạm bạc tương chay
Sáng chiều chuông mõ bến đời nhẹ trôi
Cảm ơn hoa nở giữa lòng tuyết rơi
Cảm ơn mây trắng giữa trời
Cho ta có bạn giữa đời lang thang
Cảm ơn Thầy Mẹ cưu mang
Dầu trong nghịch cảnh chẳng than một lời
Cảm ơn Thầy Tổ một đời
Cho ta “huệ mạng” thấm lời Thầy khuyên
Cảm ơn ngày tháng truân chuyên
Cho ta hiểu chuyện không phiền, trách than
Cảm ơn hoa nở lại tàn
Cho ta thấu hiểu hợp tan lẽ thường
Cảm ơn bằng hữu hỗ tương
Giúp ta thoát khỏi “đoạn trường tân thanh”
Cảm ơn nhé: Cả lòng thành!
Nhận đi cho Trí nhẹ tênh lòng mình
Mùa đông trà ấm một bình
Gởi hương qua gió đậm tình mời nhau!
Đơn giản là “hơi thở”
Tôi thấy hồn an yên
Thấy nụ cười Phật hiện
Thấy tôi...thật rất hiền
Thật vậy chỉ là thở
Thở trong và thở sâu
Thở vào tôi rõ biết
Thở ra nhận rõ liền
Hơi thở là hơi thở
Nhưng tôi thở bao giờ?
Tôi từng quên hơn nhớ
Lúc giận hờn triền miên...
Bây giờ tôi tập thở
Những lúc buồn, hay điên
Những khi sầu vô tận
Tôi thở sẽ bình yên
Mẹ cho tôi hơi thở
Từ cuống rún mẹ trao
Khỏi lòng mẹ tôi lại
Quên cuống nhao thuở nào...
Cuộc đời trôi qua mau
Tôi già từ thuở nào
Giờ đây thì mới hiểu
“Thở” quý biết là bao
Tôi xin tập “niệm thở”
Để rọi vầng trăng thơ
Để bình minh toả rạng
Lên khắp cả mọi miền
Ô hay, vạt nắng ngoài hiên!
Giữa cành hoa trắng, nằm nghiêng ngọc ngà
Nắng xinh, từ thuở trăng tà
Từ cơn gió nhẹ mây là đà bay
Nắng trưa, vàng dáng trang đài
Thướt tha dang cả ngàn tay lụa là
Chiều Tây, nắng ngã về xa...
Phù hư vạt nắng, chuyển là hạt sương
Trăm năm, giấc mộng nghê thường
Trăm năm vạt nắng còn ươm hạt đời
Sáng lên: sáng đất, sáng trời
Chiếu lên từ vạt sáng ngời phù hư!
Cho tôi góp một niệm lành
Cùng trong “nhất niệm” tinh anh nguyện cầu
Thế giới này bớt khổ đau
Bệnh tật, ách nạn mau mau giải trừ
Cho tôi cùng quán tâm từ
Từ trong tâm quán, quán trừ tham-sân
Bạn ơi, đời có bao lần:
Bình-an, vui-khỏe, bước dần thảnh thơi?
Bạn biết không, cuộc dạo chơi
Giữa “trần gian” giữa cuộc đời bấp bênh
Bỏ qua oán-hận gập ghềnh
Bước qua quá khứ, dệt nên mộng lành
Nguyện cho bạn và cho anh
Cho người thân với phần dành riêng ai...
Sống vui, khoẻ, đẹp hôm nay
Và mai hay mốt hoặc dài dài hơn
Bạn ơi, “khổ” bạn tạo nên
Hạnh phúc cũng chính mình ênh xây thành
Thôi thì dẫu là mong manh
Chim khôn vẫn đậu trên nhành cây cao...
Đừng để thù-hận gầy hao
Đừng gieo “nhân+ quả” kẻo sau...mình sầu
Hận càng sâu lòng càng đau
Thôi ta tập sống vì nhau hơn là...
Tha thứ được thì cứ tha
Biết đâu mai nữa người ta...tha mình
Nước sông, nước giếng, nước bình
Cho mình hỏi bạn, “nước tình” thì sao?
Nghĩa là khi bạn biết trao
Biết “cho” biết “nhận” thế nào vừa thôi
Chánh Niệm sống giữa cuộc đời
Tâm bình-trí tĩnh bạn ơi, tuyệt vời!
Mùa Đông ta về thôn cũ
Gom củi đốt ngồi quanh nhau
Nghe chừng hoàng hôn dần phủ
Hơi ấm ấm tự trong lòng
Xuân sang cành đào hé nở
Nắng sáng tưới nụ tầm xuân
Làng quê bao người rôm rả
Bánh chưng thơm lừng hiên nhà
Mùa Hạ hồ sen chùa nở
Mùi hương nhè nhẹ bình an
Chú tiểu đun nồi chè hạt
Sen thơm dâng Phật ngự đài
Hạ đi Thu về trên lá
Gió nhẹ cánh diều nghiêng nghiêng
Bốn Mùa như tranh hoạ tiết
Về đi, tận hưởng bình yên
Xếp lại bôn ba để yên bình
Xếp nhiều “cuộc gọi” để...làm thinh
Xếp bao ký ức từ lâu lắm
Xếp gọn bàn chân ngồi...với mình
Và rồi ta cũng sẽ đi...
Và rồi ta chẳng còn gì một mai
Nét xuân kiều diễm trang đài
Anh hùng kiệt tác cũng hoài lãng quên
Ba trăm năm nữa cuối ghềnh
Mộ người vô chủ bốn bên lạnh lùng
Có còn chăng khoảng trời chung
Sương đêm lành lạnh bập bùng hoang vu
Người đi giữa khói sương mù
Người về giữa ánh trăng thu mờ mờ
Giữa đêm tàn có làn thơ
Nhẹ như sương rụng bên bờ sông tương
Giọt thơ, giọt lệ vô thường
Giọt hồng nhan, giọt: nắng, sương, kiếp người... Chuông chùa ngân khúc trùng khơi
Gọi “mê mờ” thức giữa bờ “Tử-Sinh”! ...
“Một mai” nở giữa bình minh
Cánh đào Xuân hiểu phận mình...mỏng manh.
No comments:
Post a Comment