Thursday, November 9, 2023

Thụy Sơn A B

 
"ẤN ĐỘ NGÀY BÃO GIÔNG"
Trời đất giận gì hóa bão giông
Không gian Ấn xứ lửa thiêu nồng
Công hầu chưa tắt niềm danh vọng
Khanh tướng đã tàn nhánh củi vông
Nhặt xác nỗi buồn lên thổ mộ
Nghe hồn sương lạnh nhuốm rêu phong
Thương con cá quẫy bên bờ cỏ
Ước được quay về thác bến sông
 
BÀI THƠ KHÔNG ĐỀ
Ta về giẫm bóng ngày xưa
Làm chim tu hú gọi mùa hè vang
Để lòng theo gió miên man
Giờ văn đi lạc giữa trang vở hồng
Dáng thầy bụi phấn hóa sông
Chúng em trôi giữa mênh mông lời thầy
Hạc vàng giờ đã xa bay
Trở về trường cũ nắng ngày xưa đâu
Đàn chim tu hú lạc nhau
Tiếng kêu khan giữa xác màu phượng rơi
Thời gian ơi! Trả lại tôi
Dấu rêu phong của tinh khôi thuở nào
Giấc mơ hái những vì sao
Đã phong kín cổng trời cao chân ngày
Về đây Tay nắm bàn tay
Tìm hơi ấm của những ngày thơ xa
Áo xưa chỉ lệch đường tà
Riêng lòng xưa vẫn thật thà nỗi đau
Đàn chim áo trắng qua cầu
Níu vạt nhau để xưa sau…nhớ tìm
Mai rồi hoàng hạc lặng im
Trên đồi cỏ một màu sim tím…chờ
Về trường rung lại tiếng tơ
Yêu thương là một bài thơ không đề 
 
BÊN BỜ HOÀN NGUYÊN 
Hoa hồng từ đó thôi cài
Đêm thiên sứ gọi tuyền đài mẹ đi
Cha theo về núi Tu Di
Đò con lạc bến xuân thì, lòng đau
Ngỡ tương phùng cuộc biển dâu
Trọn trăm năm chép tròn câu hiếu từ
Nửa chừng giữa cuộc phù hư
Hai vì sao rụng âm dư gió ngàn
Thèm kêu tiếng MẸ…vỡ tan
Thèm câu điển tích cha bàn thuở nao
Dấu xưa tiềm thức in sâu
Mãn khai mấy độ hoa đầu tuyết sương
Máu tim hòa nhịp vô thường
Dập dồn tan chảy yêu thương vỡ bờ
Con chờ ngọn gió hư vô
Hẹn mùa tao ngộ bên bờ hoàn nguyên 
 
BẾN ĐỢI
Nắng lạc chân trời lẩn khuất đâu
Hoàng hôn về vội phía chân cầu
Lèn tơ lụa dệt chưa ra sắc
Kết sợi tằm đan đã rõ màu
Một bận đò khuya chờ khách cuối
Hai con nước cũ hẹn trăng đầu
Tay còn cố giữ bàn tay chặt
Sóng vỗ ru bờ sóng vỗ lâu
 
BỆNH NHÂN SỐ 418
(Vĩnh biệt thi hữu Giang Hà Vỹ)
 
Đêm bão dông về nghiêng giấc mơ
Đò Giang Hà Vỹ nhổ neo chờ
Trở về sơn thủy quên mưa nắng
Bỏ lại tinh cầu rát giọt thơ
Linh buổi quan hà không kẻ tiễn
Hồn người sương phụ dải sô thờ
Lụa mềm ai thắt đau hơi thở
Đập bóng tìm cha lạc bãi bờ
 
BẾN TRĂNG
Trời đất giao hoà có phải không
Ta về tắm lại bến trăng…Sông
Đời như hoàng hạc bay muôn nẻo
Chiều cũng phong yên ngút lửa lòng
Cạn một lần yêu môi mắt khép
Vắng mùa sếu gọi bãi biền trông
Hồn tôi kim cổ nghiêng màu khói
Hỏi nắng còn hôn sợi tóc nồng
 
BIỂN CHIỀU
Thả bước chân Trần lạc lối thơ
Ngàn con sóng bạc khát khao bờ
Dấu xưa trên cát còn dang dở
Dòng cũ mùa trưa chảy lững lờ
Núi đứng tàn thu se sắt đợi
Trăng về dỗ giấc lạ lùng mơ
Nghe hồn thắp lửa vu vơ nhớ
Một áng mây xa…thỏ thẻ chờ!
 
BỐC HƠI
Tôi rót tôi vào đáy cốc
Tí tách từng giọt tôi rơi
Tôi uống tôi từng ngụm nhỏ
Rùng mình một kiếp bốc hơi
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...