GẮP TRĂNG
Gắp nửa vầng trăng thả đáy hồ
Dụ thuyền Lý Bạch nổi Sông Tô
Thi tiên vớt nguyệt ôm trăng thác
Ta vớt sinh tồn lạnh cả thơ
GIẤC MƠ BAY
Trở lại vườn xưa nắng tắt ngày
Xuân vừa chạm cửa nỡ đi ngay
Nghe sâu nỗi nhớ trong chiều hẹn
Uống cạn mùa vui cuối cuộc bày
Cứ tưởng đời còn hoa gấm trải
Đâu ngờ gió cuốn giấc mơ bay
Tóc người mấy nhánh buồn sương phủ
Rụng xuống đìu hiu chén tạc này.
GIÓ...GIÓ...GIÓ!
gió về…bên song cửa
đánh thức…ngọn phong trần
lòng chiều…chưa định quán
hành vân…hề! tiêu dao
Trở lại vườn xưa nắng tắt ngày
Xuân vừa chạm cửa nỡ đi ngay
Nghe sâu nỗi nhớ trong chiều hẹn
Uống cạn mùa vui cuối cuộc bày
Cứ tưởng đời còn hoa gấm trải
Đâu ngờ gió cuốn giấc mơ bay
Tóc người mấy nhánh buồn sương phủ
Rụng xuống đìu hiu chén tạc này.
gió về…bên song cửa
đánh thức…ngọn phong trần
lòng chiều…chưa định quán
hành vân…hề! tiêu dao
Rừng phong phút bỗng trổ hoa
Lòng còn gõ cửa đền thiêng bước vào...
Niềm vui chừ chẳng đâu xa
Cỏ cây trước cửa Luống cà vườn sau
Hương trà thoảng tận đêm thâu
Chút nắng vàng hanh của cuối ngày
Vô tình để lại giọt nồng bay
Vương trên mộc thạch hai mùa nhớ
Chạm giữa phù dung một vết trầy
Quân tử trong sương chìm bóng ngựa
Phong trần giữa cuộc vá trời mây
Ta trong vô thức ngàn xưa dậy
Mở trái tim hoang ngập gió đầy...
Vén mây níu sợi râu trời
Vén hoàng hôn chọc trăng bơi đáy hồ
Vén màn đêm chạm hư vô
Vén tâm chợt thấy sóng vô minh tràn
Bàn chân chạm Hải Vân Quan
Trông về cửa phủ lật trang hồng quần
Nhớ Huyền Trân vị quốc dân
Xuống thuyền ôm sóng non sông ngập hồn
Hôn từng nắm đất tồn vong
Chạm vành môi phiến đá rong lõa lồ
Thuyền ơi! hồn dạt sóng xô
Xây lâu đài cát ngỡ đâu vĩnh hằng
Người xưa đom đóm chép trang sử vàng
Dừng chân đèo Ải Vân Quan
Hồn ta trổ nhánh trên tàn yêu thương...
Vạt nắng chiều còn vương trên đám cỏ hoa vàng
Người đàn bà khoác vội chiếc khăn đi về phía dòng sông đời mình...
Ngược nắng ngược gió
Người đàn bà ngồi nhặt từng chiếc bóng bên ô cửa thời gian Nhặt ký ức đong đưa
Nhặt từng viên đá cuội buồn vui trên vuông đất tâm hồn
Gánh bể dâu Gùi tang hải
Người đàn bà lấp đầy khoang đò tâm thức
Bên bến sông vàng nắng
Chị ngồi nhặt những vụn vỡ trên phiến đá nhân loại bỏ hoang
Nhặt nước mắt
Nhặt nụ cười nhân sinh bên bờ hư thực
Nhặt cả những tàn tro vùi sâu trong cơn bão dữ
Giấu tiếng khóc
Lượm nụ cười ngây ngô trong vắt của trẻ thơ...
Đốn hạnh phúc Bẻ đắng cay
Chị chất đầy khoang đò vô thức
Thả trôi bềnh bồng trên dòng sông hiện thực...
Quấn vội lại chiếc khăn
Chị khua nhẹ mái chèo lướt về hướng núi
Trên đỉnh phù vân vọng tiếng chuông ngân
Thấp thoáng bóng ni sư tay cầm Tâm Pháp Ưng Vô Sở Trụ
Ngôi chùa trong linh thức hiển hiện
Sự giấu mặt của luật nhân quả được mở toang
Chị bừng tỉnh...dắt tâm ra khỏi tràng đình quán trọ .
Hoàng hôn buông xuống
Bóng trăng treo lơ lửng trên muôn dặm không mây
Chị quỳ sám nguyện:
Kính lạy Đức Từ Tôn
Con vẫn còn là HẠT BỤI ĐAM MÊ...
Ta muốn…Ôm hôn cả đất trời
Cưỡi ngàn cánh gió thả mưa rơi Và…
Đem hạt giống tình thương rắc
Trái đất sinh sôi Hạnh phúc đời…
Phù vân lạc đỉnh núi mơ
Phía trăm năm cổng khép hờ ngõ duyên
Từ say hạt nắng thôi miên
Rừng nguyên sinh ngủ bỏ quên đất trời
Giấu ngày trong vạt áo phơi
Nhốt trăng khuya sợ hương rơi cỏ đùa
Mưa xưa mắc cạn hiên chùa
Liệm con sếu nhỏ chết mùa tiêu tao
Ngân hà gội tóc bờ ao
Gối câu kinh ngủ chiêm bao tật nguyền
Mưa tâm dột ướt cội thiền
Mượn con sào nhỏ qua miền Kim Cang
Phù điêu diện bích đêm tàn
Còn không máng cỏ trên ngàn ngủ quên
Đường về quên tuổi quên tên
Trả không về sắc trả thênh thang chiều...
Đêm nay trăng xuống ngủ lều
Bán trần gian đổi cánh diều thả chơi.
Giữa tháng ba bầu trời Ukraina đỏ lửa
Cháy trời đông cháy cả trời Tây
Lòng người bất chợt nghe sóng bủa vây
Những con sông đang oằn mình về biển lớn
Hãy ngừng bắn cho chim non còn tổ
Cá con bơi lành lặn giữa ao nhà
Những linh hồn nằm xuống bao kẻ bước qua
Giẫm đạp nhau tìm gì trong máu đổ
Ngỡ chỉ thú hoang khát máu người hung hổ
Loài nhân sinh cũng cháy khát hận thù
Thế giới trẻ thơ hồn ung vết mủ
Thành hành khất tình thương ngay giữa chợ đời
Sông chở những linh hồn mang di chứng nổi trôi
Đất dung dị không mồ trú ngụ
Đêm tháng ba lòng người như thác đổ
Cơn bão chiến tranh không có điểm dừng
Hãy ngừng bắn. Người Ukraine vô tội
Hãy góp một giọt nước lúc này
giọt nước sẽ thành sông
Nghìn con sông như thác về biển lớn
Dập tắt chiến tranh. Chôn mầm tội ác
Xin thảm đỏ hòa bình lót mềm chân nhân loại
Ánh mắt trẻ thơ bốn mùa khao khát gọi
“Người với người xin sống để thương nhau…”
Đã uống Giang Hoài nước đục trong
Đã từng Da thịt mặn sương đồng
Đã mang Hơi thở mùi hương đất
Làm con dế lạc giữa hồn
Nằm nghe trời đất đêm còn lưu vong
Có người dắt phố qua sông
Gối trên hiện thực giấc mông mênh chiều
Ta về. Khép cửa hoang liêu
Nghe ngoài hiên rụng “lá diêu bông” chừng
Bóng chiều nằm ngủ sau lưng
Có hay vạt nắng lâm chung bên trời
Kìa! Mưa tạm trú bờ môi
Kìa! Trăng hôn phối trong đôi mắt đầy
Gởi lòng theo ngọn heo may
Tan trong vũ trụ phút giây nhiệm mầu
Hồn thu phơi sắc cỏ nhàu
Vịn thời gian bước qua cầu thế nhân
Thương con sóng vỗ xa gần
Nhớ bờ đêm cứ dùng dằng chưa tan
Ai đem sương trắng thả nơi này
Để nhớ theo về vạt áo bay
Vó ngựa Lam Sơn dồn dập thúc
Giữa hồn dân tộc - mắt ta cay...
Lắng đọng dư hương một khoảng trời
Tan trường áo trắng tóc dài ơi
Mây chiều đậu kín bờ vai nhỏ
Sách vở còn thơm giấy mực ngời
Nắng vẽ công danh nồng tiết học
Mưa tô sự nghiệp thắm giờ chơi
Dòng đời cuộn chảy vương hoài niệm
Nét đẹp trang đài lặng lẽ rơi.
Có kẻ ngồi khâu những nỗi buồn
Cầm chiều thả trắng một hoàng hôn
Ai đem dâu bể phơi đầu sóng
Ta gánh dung nhan bước giữa hồn
Bao giọt nến vàng bên áng sách
Bấy mùa sương phụ bóng cô thôn
Trời sao nhốt được sông hoàn tục
Nên thác trăm năm đổ dập dồn
Trở lại Huế nghe lòng chiều đã cũ
Dòng Hương Giang dáng điệu đà thiếu nữ
Sông nước chẳng như ta. Lòng riêng một ngả
Cuốn theo dòng tan hợp. hợp tan
Mái Thiên Mụ rêu phong trầm tuổi hạc
Lặng lẽ chiều. bóng tuế nguyệt đi qua
Áo y xưa. vàng một giấc hoàng hoa
Trang cổ lục trắng màu vô tự
Tấm long bào ai phơi chiều đại nội
Cho ta thả lòng mơ gặp một Phù Sai.
Hoá Tây Thi giặt lụa bên bờ nhược thủy
Để lại đời trang thiên tình sử bi ai
Em Đồng Khánh tóc không còn dài trong gió
Triền cỏ xưa mất dấu một thiên đường
Con chim Dẽ nép mình trên tháp cổ
Như hồn ta về đậu nhánh hoang vu
Huế của ai? Mà lòng chiều mắc cạn
Giữa Tử Cấm Thành biết lối nào ra
Học Hàn Thuý Tần ta đề thơ trên lá
Thả theo dòng. biết có ai là Vu Hựu ngày xưa…
Mai xa rồi. Giã biệt cố đô ơi!
Chút ân sủng xuống ngày mưa móc
Cám ơn đất thần kinh quay về thời triều cống
Cho ta một ngày làm hoàng hậu không ngôi
Ta ngồi câu nửa trăm năm
Hỏi trần gian có mua không?
Buồn vui một giỏ bán xong ta về…
Có một dòng sông Không về biển cả
Đối bóng cô đơn Ôm Hòn Kẽm vào lòng
Dấu phong kín hồn rong rêu Đá Dựng.
Con về lót ổ bằng rơm rạ
Trên quê nhà mùa mẹ trắng bông lau
Thương quá đổi khói lam chiều lận đận
Có điều gì sông úp mặt buồn thiu
Giàn hoa giấy cũng già theo vội vã
Rụng xuống ngày một tiếng xác xơ kêu
Đàn sếu nhỏ trốn chiều trên mái rạ
Cũng giật mình cơn gió hắt hơi qua
Phố giấu mặt trong hồn rêu cổ kính
Gánh hàng rong ai úp phía sau hè
Đêm khánh kiệt dế nằm nghe tiếng nấc
Con sông già nghèn nghẹn bóng trăng treo
Con trở lại đường bay đêm vội vã
Hành giả ngồi bóng soi bóng thịnh suy
Đêm chảy trắng chiếc áo thêu hoa thiền khách
Vô minh lẻn về tự tử giữa tâm kinh.
Phơi sắc cỏ nhàu
Vịn thời gian bước
qua cầu thế nhân
Thương con sóng vỗ xa gần
Nhớ bờ đêm cứ dùng dằng chưa tan
Ta về tưới ngọn cỏ vườn
Đất trăm năm cũng hạn dường hốt nhiên
Thấy trăng tròn khuyết bên hiên Giật mình!!!
Tay cầm sợi nắng tay buông gió
Một gánh vô thường một gánh mây
Sương đến. sương lặng im
Đêm và tôi. và bóng
Trôi. tan…vào mênh mông
Đất trăm năm cũng hạn. dường hốt nhiên
Mòn đêm. chưa thuộc chữ thiền
Thấy trăng tròn khuyết bên hiên. Giật mình!
Nghe trong trời đất cỏ cây thở buồn
Tôi về. Xếp lá làm xuồng
Bơi trong sinh tử. tròn vuông kiếp này
Tí tách từng giọt tôi rơi
Tôi uống tôi từng ngụm nhỏ
Rùng mình. Một kiếp bốc hơi
Muộn chiều mượn bóng trăng rằm qua Sông
Hỏi trần gian có mua không?
Buồn vui một giỏ bán xong tôi về…
Đò ai không ngủ. ngược dòng tịnh bơi
Nước trôi. cầu nhẹ nhàng trôi
Bến bờ tĩnh mịch. không tôi không đò…
Chăn trâu không để đi xa chỗ ngồi
Bụt ơi! Tâm đội nón cời
Xin làm hành khất trọn đời Lăng Nghiêm.
Bỏ quên tên tuổi mấy tầng biển dâu
Mặc trời cao Mặc đất sâu
Đò ta lặng giữa tinh cầu thả câu
Chẳng chờ mai Chẳng đợi sau
Giỏ đầy trăng đựng một màu nhất như
Lòng chừ không thực chẳng hư
Ở cõi thiên thu có Niết Bàn?”
Dấu chân trên nước còn hay mất
Dưới cội nghìn thu một quán không
No comments:
Post a Comment