BA NĂM NHƯ MỘT GIẤC MƠ
TÔI VỀ ĐỌC LẠI CÂU THƠ NGÀY
NÀO
BAO NHIÊU KỶ NIỆM NGỌT NGÀO
CÒN ĐÂY DẤU CŨ ĐẬM MÀU THỜI GIAN...
BAO NHIÊU KỶ NIỆM NGỌT NGÀO
CÒN ĐÂY DẤU CŨ ĐẬM MÀU THỜI GIAN...
Đọc
thơ người sao thấy ngậm ngùi
Chừng như chạm khẽ trái tim tôi
Đã có một thời xa như thế
Áo trắng sân trường đẹp tinh khôi…
Giao mùa se lạnh heo may
Mà sao nắng nhạt chân ngày vàng thu
Người xa khuất dấu sương mù
Mênh mang lời gió như ru tình buồn
Hai năm gặp lại vẫn buồn
Tóc xanh ngày ấy nhuốm sương mất rồi...
Hình như nắng trổ hoa vàng
Trời se se lạnh dịu dàng chớm đông
Thời gian như một dòng sông
Mang đi hoa mộng trôi không quay về..
Chừng như chạm khẽ trái tim tôi
Đã có một thời xa như thế
Áo trắng sân trường đẹp tinh khôi…
Giao mùa se lạnh heo may
Mà sao nắng nhạt chân ngày vàng thu
Người xa khuất dấu sương mù
Mênh mang lời gió như ru tình buồn
Hai năm gặp lại vẫn buồn
Tóc xanh ngày ấy nhuốm sương mất rồi...
Hình như nắng trổ hoa vàng
Trời se se lạnh dịu dàng chớm đông
Thời gian như một dòng sông
Mang đi hoa mộng trôi không quay về..
Hình như mùa đã tàn thu
Heo may lành lạnh sương mù lập đông
Trăng vàng khuyết giữa thinh không
Hồn tôi lạc dấu mênh mông cõi buồn
Heo may lành lạnh sương mù lập đông
Trăng vàng khuyết giữa thinh không
Hồn tôi lạc dấu mênh mông cõi buồn
Khẽ thôi bước khẽ thôi Người
Kẽo đau hồn lá một thời rất xanh
Bây giờ lá đã xa cành
Theo mùa thu chết, cuối gành lãng quên
Kẽo đau hồn lá một thời rất xanh
Bây giờ lá đã xa cành
Theo mùa thu chết, cuối gành lãng quên
Má đi khuất nẻo xa mù
Chiêm bao ngược gió vàng thu tìm người
Má về chỉ một phút thôi
Mà nghe ấm cả đoạn đời mồ côi
Chiêm bao ngược gió vàng thu tìm người
Má về chỉ một phút thôi
Mà nghe ấm cả đoạn đời mồ côi
Ngày vui rồi cũng sẽ qua
Dư âm đọng lại chỉ là bóng xưa…
Dư âm đọng lại chỉ là bóng xưa…
Người khuất hồn thơ vẫn đâu
đây
Tâm tình trao gửi vẫn đong đầy
Lời thơ quyện lẫn vào hương khói
Lan tỏa sương chiều chợt hóa mây
Tâm tình trao gửi vẫn đong đầy
Lời thơ quyện lẫn vào hương khói
Lan tỏa sương chiều chợt hóa mây
Nhớ hồn thơ dạt dào da diết
Đâu ai ngờ hồn thơ vụt bay xa
Những âm giai trầm bỗng mặn mà
Thành hương khói quấn quanh màu hoa biếc ...
Người yêu thơ ngẩn ngơ thương tiếc
Người yêu người mắt lệ chợt rưng rưng
Thương Áo tím trong chiều buồn ly biệt
Thầm chào nhau mà tim bỗng nhói. Đau!
Đâu ai ngờ hồn thơ vụt bay xa
Những âm giai trầm bỗng mặn mà
Thành hương khói quấn quanh màu hoa biếc ...
Người yêu thơ ngẩn ngơ thương tiếc
Người yêu người mắt lệ chợt rưng rưng
Thương Áo tím trong chiều buồn ly biệt
Thầm chào nhau mà tim bỗng nhói. Đau!
Nỗi buồn đã chạm đáy ly
Còn nguyên đây nỗi hài, bi, cuộc đời
Vẫn còn một giọt rượu rơi
Hình như có lẫn máu rời con tim....
Còn nguyên đây nỗi hài, bi, cuộc đời
Vẫn còn một giọt rượu rơi
Hình như có lẫn máu rời con tim....
Quẩn quanh một cõi đi về
Tóc xanh đã nhạt,lời thề cũng xa
Hoàng hôn để dáng hiên nhà
Bóng câu qua cửa, bóng tà huy rơi...
Quên người, tôi đã cố quên
Mà sao lòng vẫn nghe mênh mông buồn
Đất người , mây trắng trời sương
Nhớ về cố xứ , vương vương nỗi niềm...
Ta là hạt bụi bên đường
Một mai cơn gió vô thường cuốn đi
Cuộc đời sinh ký tử quy
Nguyện cầu xin được từ bi phận người
TA VỀ, GẶP LẠI TA XƯA
THẤY TRONG MÀU NẮNG CHÚT MƯA NGẬM NGÙI
DÒNG ĐỜI, BIẾT MẤY BUỒN VUI
THANH XUÂN MỚI ĐÓ…SƯƠNG RƠI MÁI ĐẦU….
THẤY TRONG MÀU NẮNG CHÚT MƯA NGẬM NGÙI
THANH XUÂN MỚI ĐÓ…SƯƠNG RƠI MÁI ĐẦU….
Thôi về xếp lại góc xuân
Rộn ràng rồi cũng bâng khuâng hết mùa
Lắng yên nghe vọng tiếng xưa
Bước chân kỷ niệm đã vừa tàn phai
Tình buồn như chiếc lá thu bay
Không lần hò hẹn chẳng cầm tay
Người là chút nắng hồn tôi ấm
Là chút men nồng hồn tôi say
Tôi ru tôi giấc bình yên
Ngủ đi quên hết muộn phiền đa đoan
Ráng chiều đỏ sắc hoàng hôn
Xếp trang cổ tích nghe hồn quạnh hiu
Tôi về tìm lại ngày xưa
Bóng mây mùa cũ theo mưa cuối trời
Ngủ đi, hãy ngủ đi em
Ngoài kia trăng đã say mềm giấc khuya
Nhớ làm chi chuyện ngày xưa
Để lòng tĩnh lặng như chưa biết buồn
AN NHIÊN
Sáng nay chân nhẹ bước
Thênh thang giữa đất trời
Thoảng mùi hương hoa sứ
Yêu quá cuộc người ơi!.
Lòng ta xanh như lá
Rộn rã tiếng chim kêu
Mây pha màu rất lạ
Đời đẹp biết bao nhiêu.
Đường qua tươi sắc nắng
Dịu dàng chút an nhiên
Một không gian tĩnh lặng
Chẳng vướng bận luỵ phiền.
Về đây tìm góc tịnh
Trú giông bão, bể dâu
Xin giọt buồn tan hết
Hồn lành những vết đau...
Sáng nay chân nhẹ bước
Thênh thang giữa đất trời
Thoảng mùi hương hoa sứ
Yêu quá cuộc người ơi!.
Lòng ta xanh như lá
Rộn rã tiếng chim kêu
Mây pha màu rất lạ
Đời đẹp biết bao nhiêu.
Đường qua tươi sắc nắng
Dịu dàng chút an nhiên
Một không gian tĩnh lặng
Chẳng vướng bận luỵ phiền.
Về đây tìm góc tịnh
Trú giông bão, bể dâu
Xin giọt buồn tan hết
Hồn lành những vết đau...
ẢO MỘNG
Không còn làm thơ buồn
Cũng chẳng viết thơ vui
Một khoảng trắng trong tôi
Một tâm hồn tĩnh lặng
Trái tim không còn nặng
Bước chân đời nhẹ tênh
Hình như đã lãng quên
Một thời chừng nông nổi
Xin được lần tạ lỗi
Gởi đến cố nhân xưa
Câu thơ ướt chiều mưa
Chưa qua cầu vội gãy
Mùa đi không trở lại
Thả nhớ về mênh mông
Cuộc tình nào long đong
Xem như là ảo mộng ...
BÀI THƠ VỀ MẸ
Những bài thơ ta viết
Dòng nước mắt chảy xuôi
Bao nhiêu buồn, bao nhiêu vui
Sao ta bỏ quên trái tim người Mẹ.
Mẹ ơi!
Tuổi trung niên, vậy mà con cứ như còn bé
Đến một ngày Con khóc thật ngây ngô
Chợt thấy mình quá đỗi bơ vơ
Và thảng thốt nhận ra thiên thần gãy cánh.
Ngày đó,
Trên đầu vành khăn trắng
Dòng suối mát cạn khô
Vườn hoa tươi biến thành sỏi đá
Tất cả yêu thương đã về dưới nấm mồ.
Mấy mươi năm, Cứ lặn lội trong tình yêu
Mỗi bài thơ Mang theo nước mắt thật nhiều
Ta hoang phí một thời tươi trẻ.
Chiều nay ngồi lặng lẽ
Nghìn năm, Mây trắng vẫn cứ trôi
Nhưng bao ngày ta có Mẹ cạnh cuộc đời…
Hãy để nước mắt dành ngày Mẹ mất
Mẹ là thiên đường có thật…
Những bài thơ ta viết
Dòng nước mắt chảy xuôi
Bao nhiêu buồn, bao nhiêu vui
Sao ta bỏ quên trái tim người Mẹ.
Mẹ ơi!
Tuổi trung niên, vậy mà con cứ như còn bé
Đến một ngày Con khóc thật ngây ngô
Chợt thấy mình quá đỗi bơ vơ
Và thảng thốt nhận ra thiên thần gãy cánh.
Ngày đó,
Trên đầu vành khăn trắng
Dòng suối mát cạn khô
Vườn hoa tươi biến thành sỏi đá
Tất cả yêu thương đã về dưới nấm mồ.
Mấy mươi năm, Cứ lặn lội trong tình yêu
Mỗi bài thơ Mang theo nước mắt thật nhiều
Ta hoang phí một thời tươi trẻ.
Chiều nay ngồi lặng lẽ
Nghìn năm, Mây trắng vẫn cứ trôi
Nhưng bao ngày ta có Mẹ cạnh cuộc đời…
Hãy để nước mắt dành ngày Mẹ mất
Mẹ là thiên đường có thật…
BIỂN CHIỀU
Biển vẫn xanh và chiều vẫn lặng
Dấu chân nào trên cát đan xen
Sóng Xô bờ, ghềnh đá thân quen
Những cuộc tình, bao người qua đó.
Kí ức ơi! Một chiều lộng gió
Bàn tay nào nghe ấm bàn tay
Hoàng hôn buông tóc rối tung bay
Hai kẻ lang thang chung mộng ước.
Biển mênh mông làm sao biết được
Thủy triều lên xoá dấu chân qua
Ta ngậm ngùi, nuối tiếc thời xa
Môi mằn mặn thầm mang vị biển.
Chợt hiểu tình yêu đâu bất biến…
Ngày xưa là cổ tích hôm nay
Kỉ niệm ơi! Xin vẫy bàn tay
Giã biệt nhé! Dấu buồn trên cát….
BIẾT CÒN…
Biết còn gặp lại hay không?
Sao lòng trăn trở, bâng khuâng nhớ người
Tình đâu là cuộc rong chơi
Nên tim vẫn nhịp bồi hồi vì nhau
Trăm năm hay ngàn năm sau
Mùa thu ngày cũ vẫn màu nguyên sơ
Ta về ấp ủ câu thơ
Gởi trong màu nhớ giấc mơ tuyệt vời
Lỡ mai lạc mất bên đời
Ta xin tìm lại khung trời dấu yêu…
Biển vẫn xanh và chiều vẫn lặng
Dấu chân nào trên cát đan xen
Sóng Xô bờ, ghềnh đá thân quen
Những cuộc tình, bao người qua đó.
Kí ức ơi! Một chiều lộng gió
Bàn tay nào nghe ấm bàn tay
Hoàng hôn buông tóc rối tung bay
Hai kẻ lang thang chung mộng ước.
Biển mênh mông làm sao biết được
Thủy triều lên xoá dấu chân qua
Ta ngậm ngùi, nuối tiếc thời xa
Môi mằn mặn thầm mang vị biển.
Chợt hiểu tình yêu đâu bất biến…
Ngày xưa là cổ tích hôm nay
Kỉ niệm ơi! Xin vẫy bàn tay
Giã biệt nhé! Dấu buồn trên cát….
Biết còn gặp lại hay không?
Sao lòng trăn trở, bâng khuâng nhớ người
Tình đâu là cuộc rong chơi
Nên tim vẫn nhịp bồi hồi vì nhau
Trăm năm hay ngàn năm sau
Mùa thu ngày cũ vẫn màu nguyên sơ
Ta về ấp ủ câu thơ
Gởi trong màu nhớ giấc mơ tuyệt vời
Lỡ mai lạc mất bên đời
Ta xin tìm lại khung trời dấu yêu…
Đừng buồn nữa em ơi!
Dù người ta không đến
Là thế đó cuộc đời
Tình yêu em là bến.
Rồi chuyến tàu đi qua
Sau một lần đỗ bến
Để buồn cho sân ga
Con tàu sang xứ lạ.
Chiều nay nhiều xác lá
Dù đâu phải mùa thu
Dấu xưa giờ thăm thẳm
Phố phường cũng hoang vu.
Tình ơi! Tình…cơn gió
Kỷ niệm giờ bóng mây
Gió bay xa rồi đó
Mây bỏ ta phương này…
BUÔNG TAY
Ta về tìm lại ta xưa
Chỉ nghe tiếng gió đong dưa nỗi buồn
Nhân gian là cõi vô thường
Thì thôi cát bụi đừng vương vấn gì
Nhẹ nhàng cứ bước chân đi
Buông tay bỏ lại sân si cho đời
Trên môi nhẹ điểm nụ cười
Thả trôi kỷ niệm bên trời lãng quên
CÀ PHÊ SÁNG...
Ly cà phê buổi sáng
Giọt, từng giọt rơi rơi
Như hương vị cuộc đời
Trôi qua hồn trầm lắng.
Nghe môi mình đăng đắng
Pha lẫn chút ngọt ngào
Phố xá vẫn lao xao
Riêng ta ngồi tĩnh lặng.
Trời cũng thay màu nắng
Dìu dịu nhuốm hanh vàng
Hạt sương mù giăng trắng
Âm thầm bước mùa sang.
Giã biệt mười một nhé!
Mười hai đến rồi đây
Khẳng khiu những hàng cây
Bước đời chừng mệt lả.
.........
Ngày xưa ơi! Xa quá!
Xin thắp nến mùa đông
Nhóm lại chút lửa lòng
Ấm một thời son trẻ....
Ly cà phê buổi sáng
Giọt, từng giọt rơi rơi
Như hương vị cuộc đời
Trôi qua hồn trầm lắng.
Nghe môi mình đăng đắng
Pha lẫn chút ngọt ngào
Phố xá vẫn lao xao
Riêng ta ngồi tĩnh lặng.
Trời cũng thay màu nắng
Dìu dịu nhuốm hanh vàng
Hạt sương mù giăng trắng
Âm thầm bước mùa sang.
Giã biệt mười một nhé!
Mười hai đến rồi đây
Khẳng khiu những hàng cây
Bước đời chừng mệt lả.
.........
Ngày xưa ơi! Xa quá!
Xin thắp nến mùa đông
Nhóm lại chút lửa lòng
Ấm một thời son trẻ....
CẢM ƠN
Cảm ơn đời, cảm ơn xuân
Cho ta khoảnh khắc bâng khuâng tuyệt vời
Cảm ơn những bước chân người
Đã nhè nhẹ đến, vào đời đầy thơ
Cảm ơn cả những giấc mơ
Một thời xa lắc, bây giờ về thăm
Cảm ơn tri kỷ, tri âm
Kết tình bè bạn trăm năm ngọt ngào
Yêu sao nụ cười sơ giao
Gia đình facebook đổi trao, tâm tình...
Cảm ơn đời, cảm ơn xuân
Cho ta khoảnh khắc bâng khuâng tuyệt vời
Cảm ơn những bước chân người
Đã nhè nhẹ đến, vào đời đầy thơ
Cảm ơn cả những giấc mơ
Một thời xa lắc, bây giờ về thăm
Cảm ơn tri kỷ, tri âm
Kết tình bè bạn trăm năm ngọt ngào
Yêu sao nụ cười sơ giao
Gia đình facebook đổi trao, tâm tình...
CÁT BỤI
Đến một ngày Tôi không làm thơ nữa
Những vui buồn đem thả giữa hư không
Đến một ngày Cạn nước dòng sông
Mùa thu cũ là khu vườn hoang phế
Đến một ngày Tôi không còn trên dương thế
Tan vỡ rồi dâu bể trăm năm
Kỉ niệm nào chắc cũng xa xăm
Trong lòng đất Âm thầm Tôi Cát bụi.
Đến một ngày Tôi không làm thơ nữa
Những vui buồn đem thả giữa hư không
Đến một ngày Cạn nước dòng sông
Mùa thu cũ là khu vườn hoang phế
Đến một ngày Tôi không còn trên dương thế
Tan vỡ rồi dâu bể trăm năm
Kỉ niệm nào chắc cũng xa xăm
Trong lòng đất Âm thầm Tôi Cát bụi.
CHỚM ĐÔNG
Sáng nay nghe trở gió
Thoảng một chút heo may
Trời chớm đông rồi đó
Lá cựa mình lắt lay
Trời cũng thay màu nắng
Dìu dịu nhuốm hanh vàng
Ta đi trong khoảng lặng
Âm thầm đón mùa sang
Giã biệt tháng mười nhé!
Mười một đến rồi đây
Như giấc mơ ban ngày
Ôi! Không gian...huyền nhiệm
Sáng nay nghe trở gió
Thoảng một chút heo may
Trời chớm đông rồi đó
Lá cựa mình lắt lay
Trời cũng thay màu nắng
Dìu dịu nhuốm hanh vàng
Ta đi trong khoảng lặng
Âm thầm đón mùa sang
Giã biệt tháng mười nhé!
Mười một đến rồi đây
Như giấc mơ ban ngày
Ôi! Không gian...huyền nhiệm
Ngoài kia có chiếc lá nào rơi
Gởi buồn thăm thẳm đến phương người
Ai đứng bên kia trời thu cũ
Có thấy mùa xưa hiu hắt rơi
Tôi ở bên này bờ nhớ nhung
Dòng sông vẫn chảy đến vô cùng
Mà sao con nước không về lại
Sương khói giăng mờ nẻo xa xăm
Áo lụa vàng phai để nắng đau
Còn đâu hò hẹn những mùa sau
Tình yêu rồi cũng là huyễn mộng
Cổ tích đời thường, có nhớ nhau?
CON THUYỀN GIẤY
Nơi đó còn mưa không anh?.
Ở đây mùa đã phai xanh sắc chiều
Hoàng hôn nhuộm tím cô liêu
Xác xơ cơn mộng, đìu hiu dáng chờ.
Lệ mình hay giọt lệ thơ
Hồn tôi ngả quỵ bên bờ bão giông
Thôi về thả xuống dòng sông
Một con thuyền giấy mênh mông đất trời.
Buông tay gởi lại phương người
Mùa thương năm cũ, nụ cười hư vô
Bây giờ thuyền giấy xa bờ
Chở theo kỷ niệm mịt mờ dấu nhau...
Nơi đó còn mưa không anh?.
Ở đây mùa đã phai xanh sắc chiều
Hoàng hôn nhuộm tím cô liêu
Xác xơ cơn mộng, đìu hiu dáng chờ.
Lệ mình hay giọt lệ thơ
Hồn tôi ngả quỵ bên bờ bão giông
Thôi về thả xuống dòng sông
Một con thuyền giấy mênh mông đất trời.
Buông tay gởi lại phương người
Mùa thương năm cũ, nụ cười hư vô
Bây giờ thuyền giấy xa bờ
Chở theo kỷ niệm mịt mờ dấu nhau...
Hình như có giấc mơ về
Giữa cơn mộng ảo , bộn bề bon chen
Và nghe thoáng chút gió mềm .
Của mùa thu cũ đậu thềm trăng mơ
Nhẹ nhàng từng bước chân thơ
Dòng sông xao động bến chờ ngày xưa
Trời buồn ướt sũng cơn mưa
Chân đời đã mỏi , bóng vừa hoàng hôn ...
GIÁNG SINH BUỒN
Còn không mùa đông cũ
Đêm thánh lễ đầu đời
Tay trong tay ấm lạ
Ta nghe hồn chơi vơi.
Cùng quỳ bên chân Chúa
Lâm râm lời nguyện cầu
Anh,con chiên ngoan đạo
Em vụng dại tình đầu.
Mình xa nhau từ độ
Gió chớm heo may về
Cuối thu vàng lá đổ
Hồn lạc mất cơn mê.
Bao nhiêu năm rồi đó
Nhà thờ vẫn như xưa
Trời vào đông lạnh giá
Tìm đâu lại ngày xưa.
Giờ ngang qua chốn nhớ
Chuông giáo đường ngân vang
Mùa Giáng Sinh lại đến
Mộng ước cũng phai tàn...
Còn không mùa đông cũ
Đêm thánh lễ đầu đời
Tay trong tay ấm lạ
Ta nghe hồn chơi vơi.
Cùng quỳ bên chân Chúa
Lâm râm lời nguyện cầu
Anh,con chiên ngoan đạo
Em vụng dại tình đầu.
Mình xa nhau từ độ
Gió chớm heo may về
Cuối thu vàng lá đổ
Hồn lạc mất cơn mê.
Bao nhiêu năm rồi đó
Nhà thờ vẫn như xưa
Trời vào đông lạnh giá
Tìm đâu lại ngày xưa.
Giờ ngang qua chốn nhớ
Chuông giáo đường ngân vang
Mùa Giáng Sinh lại đến
Mộng ước cũng phai tàn...
Gió mùa về ngang phố
Rụng chiếc lá cuối thu
Hình như là trở bấc
Lành lạnh chút sương mù
Ven đường cây xao xác
Mây trời cứ lang thang
Nắng chiều nghiêng mấy độ
Dấu cũ cũng phai tàn
Tháng mười hanh hao gió
Vết cứa hằn nếp đau
Vầng trăng xưa đã lạ
Kỷ niệm lạc nơi nào
Mùa đông buồn...kí ức
Người bỏ người ra đi
Nỗi lòng chừng thổn thức
Mịt mù bóng thiên di...
GÓC TỊNH YÊN
Xin cho một góc tịnh yên.
Để quên đi hết luỵ phiền đa đoan.
Tóc xưa giờ nhuốm màu sương.
Mắt xanh ngày cũ Cũng vương khói chiều...
HAI NGÃ NHÁNH SÔNG
Mưa rơi làm ướt hồn thơ
Đêm nay nghe bão về xô bến lòng
Đời chia hai ngã nhánh sông
Làm sao con nước ngược dòng chảy xuôi
Ngậm ngùi, chỉ ngậm ngùi thôi
Buồn như chiếc lá nhẹ trôi xa bờ
Ai đem nhuộm tím câu thơ
Đành buông tay níu, hững hờ tình xưa
Se lòng nhặt sợi nắng thưa
Chôn theo kỷ niệm ta vừa cố quên...
HEO MAY VỀ NGANG PHỐ
Heo may về ngang phố
Rụng chiếc lá cuối thu
Hình như là trở bấc
Lành lạnh chút sương mù
Ven đường cây xao xác
Mây trời cứ lang thang
Nắng nghiêng chiều mấy độ
Dấu cũ cũng phai tàn
Tháng chạp hanh hao gió
Vết cứa hằn nếp đau
Vầng trăng xưa cũng lạ
Kỷ niệm lạc nơi nào
Mùa đông buồn kí ức
Người bỏ người ra đi
Nỗi lòng xưa thổn thức
Mịt mù bóng thiên di...
Heo may về ngang phố
Rụng chiếc lá cuối thu
Hình như là trở bấc
Lành lạnh chút sương mù
Ven đường cây xao xác
Mây trời cứ lang thang
Nắng nghiêng chiều mấy độ
Dấu cũ cũng phai tàn
Tháng chạp hanh hao gió
Vết cứa hằn nếp đau
Vầng trăng xưa cũng lạ
Kỷ niệm lạc nơi nào
Mùa đông buồn kí ức
Người bỏ người ra đi
Nỗi lòng xưa thổn thức
Mịt mù bóng thiên di...
sáng nay thoáng một nụ hoa vàng
Sau chòm lá biếc sương chưa tan
Chú chim sẻ nhỏ reo thánh thót
Rót giọt nắng mềm... Ô! xuân sang
Xuân đến nhẹ nhàng như giấc mơ
Ta nghe ấm lại một hồn thơ
Đất trời đang độ mùa giao hưởng
Hoa lá cựa mình, đẹp mgẩn ngơ...
KHÓI SƯƠNG NHẠT NHOÀ
Người đi...khuất bóng xa rồi
Còn đây một mảng mây trời quạnh hiu
Ngẩn ngơ Chiếc lá vàng chiều
Rơi vào kí ức bao điều ngỡ...quên.
Cuối thu sót vạt nắng mềm
Tiễn đưa nghe lắm gập ghềnh bể dâu
Buông tay bước vội qua cầu
Hoàng hôn nhuộm tím trong màu mắt nhau
Ngậm ngùi khép lại mùa ngâu
Thôi đừng níu nữa những câu thơ buồn
Sông Hương nước chảy xa nguồn
Chút hồn Kỷ niệm Khói sương nhạt nhoà...
KHÚC TÌNH BUỒN
Nửa khuya thức giấc ngỡ ngàng
Bao nhiêu hoa mộng vội vàng dấu xưa
Người ơi! mình đã quên chưa?
Mà sao trái nhớ cũng vừa rụng rơi.
Nghe sầu mọc nhánh quanh đời
Bao nhiêu kỷ niệm đắng lời từ ly
Tím buồn ta tiễn nhau đi
Lặng nghe hồn chết từ khi xa người...
KỶ NIỆM
Tình cờ đi lại con đường cũ
Chợt thấy lòng buồn như mới xa
Phố thị xôn xao chiều lá gió
Cây phượng ngày xưa...cũng đã già.
Ngập ngừng kỷ niệm về nỗi nhớ
Thoảng chút nắng hè nhẹ hương đưa
Ngôi quán ven đường nằm im đó
Bỗng nghe hồn ướt, lạnh cơn mưa
Ngậm ngùi nhìn xuống đời hiu hắt
Một thoáng phù du bạc tóc mây
Năm tháng trôi qua đời lặng lẽ
Người đã xa...ta mãi nơi này...
KỶ NIỆM XA MÙ
Tóc mình ngày đó xanh
Giấc mơ thật hiền lành
Một cung trời diễm tuyệt
Chỉ có em và anh.
Mùa từng mùa đi qua
Sân trường đầy phượng đỏ
Ta vẫn về chung ngõ
Ôi! Nồng nàn thiết tha.
.....
Hai mươi năm còn gì
Người bỏ Người ra đi
Giọt mưa buồn tháng sáu
Làm nên cuộc phân ly.
Anh giờ đây cũng đã
Tóc ngã trắng màu tiêu
Em chừng như xa lạ
Hoàng hôn nhuộm sắc chiều.
Chân về ngang chốn cũ
Trầm mặc, lá vàng thu
Bước thời gian lặng lẽ
Kỷ niệm khuất xa mù...
Nửa khuya thức giấc ngỡ ngàng
Bao nhiêu hoa mộng vội vàng dấu xưa
Người ơi! mình đã quên chưa?
Mà sao trái nhớ cũng vừa rụng rơi.
Nghe sầu mọc nhánh quanh đời
Bao nhiêu kỷ niệm đắng lời từ ly
Tím buồn ta tiễn nhau đi
Lặng nghe hồn chết từ khi xa người...
Tình cờ đi lại con đường cũ
Chợt thấy lòng buồn như mới xa
Phố thị xôn xao chiều lá gió
Cây phượng ngày xưa...cũng đã già.
Ngập ngừng kỷ niệm về nỗi nhớ
Thoảng chút nắng hè nhẹ hương đưa
Ngôi quán ven đường nằm im đó
Bỗng nghe hồn ướt, lạnh cơn mưa
Ngậm ngùi nhìn xuống đời hiu hắt
Một thoáng phù du bạc tóc mây
Năm tháng trôi qua đời lặng lẽ
Người đã xa...ta mãi nơi này...
Tóc mình ngày đó xanh
Giấc mơ thật hiền lành
Một cung trời diễm tuyệt
Chỉ có em và anh.
Mùa từng mùa đi qua
Sân trường đầy phượng đỏ
Ta vẫn về chung ngõ
Ôi! Nồng nàn thiết tha.
.....
Hai mươi năm còn gì
Người bỏ Người ra đi
Giọt mưa buồn tháng sáu
Làm nên cuộc phân ly.
Anh giờ đây cũng đã
Tóc ngã trắng màu tiêu
Em chừng như xa lạ
Hoàng hôn nhuộm sắc chiều.
Chân về ngang chốn cũ
Trầm mặc, lá vàng thu
Bước thời gian lặng lẽ
Kỷ niệm khuất xa mù...
Cảm ơn vạt nắng Thật vàng.
Lá hoa Khoe dáng Rộn ràng sắc hương.
Mùa xuân mùa của Yêu thương.
Gởi lời chúc đẹp bốn phương bạn bè...
LỜI NGUYỆN CẦU
Rón rén thu vàng tiễn mùa ngâu
Đường im, phố vắng với nỗi đau
Câu thơ héo rũ thầm rơi lệ
Nơi nơi giãn cách biết về đâu!…
Đôi mắt em thơ nhìn ngơ ngác
Mọi người xa lạ sau khẩu trang
Sáng nay chim lặng buồn không hót
Chiếc lá đầu thu…Cũng ngỡ ngàng.
Nỗi lòng trần thế Trời có thấu…
Xin hãy cùng chung lời nguyện cầu
Vượt qua mùa dịch đang dậy sóng
để toàn nhân loại hết thương đau…
Rón rén thu vàng tiễn mùa ngâu
Đường im, phố vắng với nỗi đau
Câu thơ héo rũ thầm rơi lệ
Nơi nơi giãn cách biết về đâu!…
Đôi mắt em thơ nhìn ngơ ngác
Mọi người xa lạ sau khẩu trang
Sáng nay chim lặng buồn không hót
Chiếc lá đầu thu…Cũng ngỡ ngàng.
Nỗi lòng trần thế Trời có thấu…
Xin hãy cùng chung lời nguyện cầu
Vượt qua mùa dịch đang dậy sóng
để toàn nhân loại hết thương đau…
GẶP NHAU CHỈ KHOẢNH KHẮC THÔI
CHIA TAY CHẲNG NÓI MỘT LỜI TỪ LY
XIN ĐỪNG TRÁCH CÁNH THIÊN DI
CUỐI TRỜI HUN HÚT, RA ĐI KHÔNG VỀ...
MÀU PHƯỢNG ĐỎ
Cà Mau sáng nay rực màu hoa phượng
Hoa học trò hay hoa của riêng tôi
Hai mươi năm gần phân nửa phần đời
Sao thương mãi màu hoa phượng đỏ.
Hai mươi năm, nhớ hoài khung trời đó
Áo trắng sân trường, vạt nắng chao nghiêng
Ánh mắt ngập ngừng buổi gặp đầu tiên
Anh nhìn mãi cho bước chân bối rối
Thời gian trôi đi, biết bao dời đổi
Có bao giờ anh nhớ lại trường xưa
Cây bàng non đứng lặng dưới cơn mưa
Mắt len lén tìm nhau qua cửa lớp.
Chuyện bể dâu cuộc người tan hợp
Thành phố cuối trời còn lại riêng tôi
Bạn bè thân thương mỗi đứa một nơi
Tôi lặng lẽ đi về trên lối cũ.
Mái ngói thắm tươi bây giờ rêu phủ
Cây bàng non đã thành cổ thụ rồi
Lớp học năm nào đón bước con tôi
Chắc cô bé sẽ ngồi thay chỗ mẹ.
Nắng ban mai lay chùm hoa nhè nhẹ
Thoát cơn mơ đã héo úa nụ cười
Ngang trường xưa, tôi chợt gặp lại tôi
Nghe nỗi nhớ đong đầy trong kí ức...
Cà Mau sáng nay rực màu hoa phượng
Hoa học trò hay hoa của riêng tôi
Hai mươi năm gần phân nửa phần đời
Sao thương mãi màu hoa phượng đỏ.
Hai mươi năm, nhớ hoài khung trời đó
Áo trắng sân trường, vạt nắng chao nghiêng
Ánh mắt ngập ngừng buổi gặp đầu tiên
Anh nhìn mãi cho bước chân bối rối
Thời gian trôi đi, biết bao dời đổi
Có bao giờ anh nhớ lại trường xưa
Cây bàng non đứng lặng dưới cơn mưa
Mắt len lén tìm nhau qua cửa lớp.
Chuyện bể dâu cuộc người tan hợp
Thành phố cuối trời còn lại riêng tôi
Bạn bè thân thương mỗi đứa một nơi
Tôi lặng lẽ đi về trên lối cũ.
Mái ngói thắm tươi bây giờ rêu phủ
Cây bàng non đã thành cổ thụ rồi
Lớp học năm nào đón bước con tôi
Chắc cô bé sẽ ngồi thay chỗ mẹ.
Nắng ban mai lay chùm hoa nhè nhẹ
Thoát cơn mơ đã héo úa nụ cười
Ngang trường xưa, tôi chợt gặp lại tôi
Nghe nỗi nhớ đong đầy trong kí ức...
Nắng mai nhè nhẹ sắc vàng
Tiếng chim ríu rít rộn ràng cành cao.
Bình minh hoa lá xôn xao
Chân trời ửng đỏ đón chào ngày vui.
Ừ thôi! Cứ mỉm môi cười
Quên đi phiền muộn cuộc người đa đoan.
Chiều nghiêng lệch bóng thời gian
Lỡ mai về đất ta mang được gì???
MÌNH TA
Ta dấu ưu tư đáy mắt sâu
Hình như thăm thẳm một niềm đau
Làm sao ai hiểu lòng Tư Mã
Gửi trọn tâm tư khúc phượng cầu
Ngậm ngùi đành viết lời tống biệt
Đưa tiễn tình nhân chốn quan san
Như hồn Hán Đế , trời ải Nhạn
Khóc tiễn Chiêu quân ngút dặm ngàn
Tàn đêm bầu rượu vừa đủ cạn
Cháy lòng nghe nhớ một thời xa
Giờ đây ta chỉ mình ta khóc
MỘNG DU
Câu thơ, như giọt lệ ngời
Ta nghe hồn rụng tơi bời lá thu
Kỷ niệm ơi! Đã xa mù
Chỉ là một giấc mộng du đời thường.
Ngủ đi, ảo...ảnh hoang đường
Để khi thức giấc Khói sương quanh đời.
Ta đưa tay Vịn...chơi vơi
Vô tình chạm khẽ một thời dấu yêu!...
Ta dấu ưu tư đáy mắt sâu
Hình như thăm thẳm một niềm đau
Làm sao ai hiểu lòng Tư Mã
Gửi trọn tâm tư khúc phượng cầu
Ngậm ngùi đành viết lời tống biệt
Đưa tiễn tình nhân chốn quan san
Như hồn Hán Đế , trời ải Nhạn
Khóc tiễn Chiêu quân ngút dặm ngàn
Tàn đêm bầu rượu vừa đủ cạn
Cháy lòng nghe nhớ một thời xa
Giờ đây ta chỉ mình ta khóc
Tri kỷ mình ta chén quan hà
MỘNG DU
Câu thơ, như giọt lệ ngời
Ta nghe hồn rụng tơi bời lá thu
Kỷ niệm ơi! Đã xa mù
Chỉ là một giấc mộng du đời thường.
Ngủ đi, ảo...ảnh hoang đường
Để khi thức giấc Khói sương quanh đời.
Ta đưa tay Vịn...chơi vơi
Vô tình chạm khẽ một thời dấu yêu!...
Đêm nay tôi thức, riêng thao thức
Nghe tiếng Thạch Sùng chắc lưỡi đêm
Từ trong xa vắng miền ký ức
Chút kỉ niệm nào ngỡ lãng quên.
Tôi đã đi qua mấy đỉnh buồn
Dừng chân bên dốc buổi hoàng hôn
Chợt nghe tiếng lá mùa thu muộn
Thả xuống hồn tôi những khói sương.
Và rồi mùa cũ cũng đi xa
Hư ảnh ngày xưa sớm nhạt nhoà
Thôi về, gom góp tàn hương cũ
MÙA THU
Có chiếc lá nào rơi
Vào tận cùng nỗi nhớ
Có một dòng sông trôi
Mang theo nhiều trăn trở
Sao lòng ta bỡ ngỡ
Man mác hơi thu về
Hình như là xa lắm
Mùa thu thời đam mê
Người đi qua ký ức
Để lại dấu chân buồn
Ta một thời nông nổi
Tuổi trẻ rồi cũng buông
Khi mùa thu dừng lại
Ta vàng úa nụ cười
Người xưa xa...xa...mãi
Mùa thu...mùa thu ơi!
Có chiếc lá nào rơi
Vào tận cùng nỗi nhớ
Có một dòng sông trôi
Mang theo nhiều trăn trở
Sao lòng ta bỡ ngỡ
Man mác hơi thu về
Hình như là xa lắm
Mùa thu thời đam mê
Người đi qua ký ức
Để lại dấu chân buồn
Ta một thời nông nổi
Tuổi trẻ rồi cũng buông
Khi mùa thu dừng lại
Ta vàng úa nụ cười
Người xưa xa...xa...mãi
Mùa thu...mùa thu ơi!
MƯA THƯA CUỐI MÙA
Mưa về phố nhỏ chiều nay.
Nghe như có tiếng thở dài đâu đây.
Giọt buồn giăng trắng hàng cây.
Người đi bỏ lại bàn tay nhớ người.
Ly cà phê sáng ngậm ngùi.
Đắng môi lạc mất nụ cười ngày xưa.
Người đi thầm lặng tiễn đưa
Ta về gom hạt mưa thưa cuối mùa...
NẮNG NGÃ VÀNG CHIỀU
Ngoài kia nắng ngã Vàng chiều
Ta về xếp lại những điều muốn quên
Lá thu vẫn rụng bên thềm
Hồn ta giờ cũng nghe mềm vết đau…
Ngày xưa ơi! đâu ngọt ngào
Đành thôi, dỗ giấc chiêm bao hoang đường
Câu thơ Còn đọng mùi hương
Mà vầng trăng cũ lạc phương trời nào…
Ngoài kia nắng ngã Vàng chiều
Ta về xếp lại những điều muốn quên
Lá thu vẫn rụng bên thềm
Hồn ta giờ cũng nghe mềm vết đau…
Ngày xưa ơi! đâu ngọt ngào
Đành thôi, dỗ giấc chiêm bao hoang đường
Câu thơ Còn đọng mùi hương
Mà vầng trăng cũ lạc phương trời nào…
BA MƯƠI THÁNG CHẠP TRỜI XANH LẠ
MỘT CHÚT KHẼ KHÀNG NHẸ DÁNG XUÂN
Ô HAY! CÂY ĐÃ THAY MÀU LÁ
HÌNH NHƯ GIỌT NẮNG CŨNG TRONG NGẦN.
NGÃ BA SÔNG
Tôi về giữa ngã ba sông
Câu thơ chết đuối, nghẹn dòng nước trôi
Tôi ngồi soi lại bóng tôi
Nghe trong gió hát những lời vu vơ
Tôi tìm soi lại dáng thơ
Hình như là chỉ giấc mơ hoang đường
Bâng khuâng lạc vào khói sương
Hong hồn thơ cũ nghe thương riêng mình
Thôi thì về cõi lặng thinh
Âm thầm ru khúc niệm tình xa xôi...
Tôi về giữa ngã ba sông
Câu thơ chết đuối, nghẹn dòng nước trôi
Tôi ngồi soi lại bóng tôi
Nghe trong gió hát những lời vu vơ
Tôi tìm soi lại dáng thơ
Hình như là chỉ giấc mơ hoang đường
Bâng khuâng lạc vào khói sương
Hong hồn thơ cũ nghe thương riêng mình
Thôi thì về cõi lặng thinh
Âm thầm ru khúc niệm tình xa xôi...
NGÃ RẼ
Ta buồn Từ độ Chia tay
Dòng sông ngã rẽ Phân hai nhánh đời
Nhánh người Lạc nẻo Chơi vơi
Nhánh ta nhuộm tím Một trời hoang vu...
Ta buồn Từ độ Chia tay
Dòng sông ngã rẽ Phân hai nhánh đời
Nhánh người Lạc nẻo Chơi vơi
Nhánh ta nhuộm tím Một trời hoang vu...
NGẬM NGÙI....
Ngậm ngùi gió lướt ngoài song
Hình như tiếng lá thinh không rụng nhiều
Trời nghiêng bóng xế ngã chiều
Hoàng hôn sắc đỏ, đìu hiu dốc sầu.
Thanh xuân bước vội qua cầu
Dấu yêu rạn vỡ nhạt màu thời gian
Thềm rêu héo nụ xuân tàn
Một thời hoa mộng, ngỡ ngàng trôi mau.
Ta về ngang giấc chiêm bao
Ngổn ngang tím rũ cánh đào đầy sân
Đường quen sao bước ngại ngần
Câu thơ giờ cũng lạc vần điệu xưa.
Chợt nghe hồn ướt cơn mưa
Cuốn đi kỷ niệm theo mùa trăng xa
Ngoái nhìn, ta lạc mất ta
Chân đời mệt mỏi lần qua đỉnh buồn...
(Bài thơ cũ viết năm 2010)
NGỠ NGÀNG
Ta về chải tóc, soi gương
Tìm trong kỷ niệm chút hương ngọt ngào
Ô hay! nét cũ đã nhàu
Tóc xưa giờ cũng nhuốm màu thời gian.
Ta nhìn ta Chợt ngỡ ngàng
Một thời xuân sắc đã vàng dấu thu...
Ta về chải tóc, soi gương
Tìm trong kỷ niệm chút hương ngọt ngào
Ô hay! nét cũ đã nhàu
Tóc xưa giờ cũng nhuốm màu thời gian.
Ta nhìn ta Chợt ngỡ ngàng
Một thời xuân sắc đã vàng dấu thu...
NGƯỜI CÓ VỀ
Người có về...qua lối cũ không?
Hãy nhặt dùm tôi một đoá hồng
Hình như sót lại từ lâu lắm
Thuở tóc mình còn xanh rất xanh.
Người có về...qua phố tình nhân
Ghé ngôi quán cũ chỉ một lần
Ngồi nghe nhạc Trịnh chiều mưa đổ
Tia mắt nhìn nhau thoáng bâng khuâng.
Người có về sau chuyến hành quân
Áo trận giày sault lắm bụi trần
Cổng trường len lén tìm cô giáo
Hai đứa tươi cười nước song song.
Và rồi...Người đã đi thật xa
Đôi mắt mù sương ướt lệ nhoà.
Tôi nghe hiu hắt từ dạo ấy
Chinh chiến buồn...Ôi! Xót xa.
Tôi vẫn chờ người Chờ thật lâu
Sắt se, đau buốt mối tình đầu
Cứ ngỡ bóng xưa còn đâu đó
Người đã tan vào cuộc bể dâu...
Người có về...qua lối cũ không?
Hãy nhặt dùm tôi một đoá hồng
Hình như sót lại từ lâu lắm
Thuở tóc mình còn xanh rất xanh.
Người có về...qua phố tình nhân
Ghé ngôi quán cũ chỉ một lần
Ngồi nghe nhạc Trịnh chiều mưa đổ
Tia mắt nhìn nhau thoáng bâng khuâng.
Người có về sau chuyến hành quân
Áo trận giày sault lắm bụi trần
Cổng trường len lén tìm cô giáo
Hai đứa tươi cười nước song song.
Và rồi...Người đã đi thật xa
Đôi mắt mù sương ướt lệ nhoà.
Tôi nghe hiu hắt từ dạo ấy
Chinh chiến buồn...Ôi! Xót xa.
Tôi vẫn chờ người Chờ thật lâu
Sắt se, đau buốt mối tình đầu
Cứ ngỡ bóng xưa còn đâu đó
Người đã tan vào cuộc bể dâu...
NHỚ MẸ…
Bao nhiêu nỗi nhọc nhằn
Đổ oằn xuống đôi vai
Con lớn từ đôi tay
Hằn sợi gân tần tảo.
Mẹ đứng ngăn gió bão
Cho con được bình yên
Những ngày tháng ưu phiền
Nhuộm dần màu tóc trắng.
Có dòng sông phẳng lặng
Con bơi lội suốt đời
Và thanh thản rong chơi
Đâu hay nguồn cạn kiệt.
Mẹ, cánh cò mải miết
Lặn lội ở mom sông
Qua bao mùa mưa dông
Cò già giờ mỏi cánh…
Một bông hồng màu trắng
Cài lên ngực áo con
Nghe hồn mình chết lịm
Mẹ ơi! Mẹ không còn…
Mẹ giờ như gió ngàn bay
Con ngồi nhớ mẹ những ngày xa xưa
Tháng bảy trời đổ nhiều mưa
Rưng rưng hoa trắng trong mùa Vu lan
NHỚ QUÊ
Cơn mưa cuối hạ chiều lạnh giá
Vướng víu sợi buồn ướt phố trơn
Tôi, người lữ khách bên quán trọ
Tiếng mưa lay động tím cả hồn
Bao nhiêu năm, cuộc đời Ly xứ
Làm mây trôi dạt cuối trời xa
Những tưởng lòng mình thành sỏi đá
Sao thoảng hương cau cũng nhớ nhà
Mưa rơi tháng tám chừng ray rứt
Trắng lòng thao thức một vùng quê
Ngoái nhìn chốn cũ giờ xa lắc
Cố nhân ơi! Biết có ngày về
NHƯ DÒNG SÔNG NHỎ
Em hiền lành như dòng sông nhỏ
Ngày gặp nhau anh như biển cả mênh mông
Ánh mắt anh nhìn cuốn hút nhánh sông
Em khao khát Muốn hòa vào lòng biển.
Em cứ trôi, trôi về trời lạ
Khát vọng tình yêu hạnh phúc thật nhiều
Mặc nắng lên cao, mặc gió gào sấm chớp
Cứ thế! Dòng sông nhỏ ra khơi.
Nhưng...Ai biết được cuộc đời
Có những khúc quanh không định trước
Dòng hải lưu xuôi, ngược
Mình nào có hòa nhập vào nhau.
Anh xa rồi...dòng sông xưa cạn nước
Em lẫn vào kênh rạch buồn tênh
Ôi! Ánh mắt biển xanh
Anh đã đi qua nhánh sông cạn kiệt...
Bao nhiêu nỗi nhọc nhằn
Đổ oằn xuống đôi vai
Con lớn từ đôi tay
Hằn sợi gân tần tảo.
Mẹ đứng ngăn gió bão
Cho con được bình yên
Những ngày tháng ưu phiền
Nhuộm dần màu tóc trắng.
Có dòng sông phẳng lặng
Con bơi lội suốt đời
Và thanh thản rong chơi
Đâu hay nguồn cạn kiệt.
Mẹ, cánh cò mải miết
Lặn lội ở mom sông
Qua bao mùa mưa dông
Cò già giờ mỏi cánh…
Một bông hồng màu trắng
Cài lên ngực áo con
Nghe hồn mình chết lịm
Mẹ ơi! Mẹ không còn…
Con ngồi nhớ mẹ những ngày xa xưa
Tháng bảy trời đổ nhiều mưa
Rưng rưng hoa trắng trong mùa Vu lan
Cơn mưa cuối hạ chiều lạnh giá
Vướng víu sợi buồn ướt phố trơn
Tôi, người lữ khách bên quán trọ
Tiếng mưa lay động tím cả hồn
Bao nhiêu năm, cuộc đời Ly xứ
Làm mây trôi dạt cuối trời xa
Những tưởng lòng mình thành sỏi đá
Sao thoảng hương cau cũng nhớ nhà
Mưa rơi tháng tám chừng ray rứt
Trắng lòng thao thức một vùng quê
Ngoái nhìn chốn cũ giờ xa lắc
Cố nhân ơi! Biết có ngày về
Em hiền lành như dòng sông nhỏ
Ngày gặp nhau anh như biển cả mênh mông
Ánh mắt anh nhìn cuốn hút nhánh sông
Em khao khát Muốn hòa vào lòng biển.
Em cứ trôi, trôi về trời lạ
Khát vọng tình yêu hạnh phúc thật nhiều
Mặc nắng lên cao, mặc gió gào sấm chớp
Cứ thế! Dòng sông nhỏ ra khơi.
Nhưng...Ai biết được cuộc đời
Có những khúc quanh không định trước
Dòng hải lưu xuôi, ngược
Mình nào có hòa nhập vào nhau.
Anh xa rồi...dòng sông xưa cạn nước
Em lẫn vào kênh rạch buồn tênh
Ôi! Ánh mắt biển xanh
Anh đã đi qua nhánh sông cạn kiệt...
Giờ còn gì lại cho nhau
Buông tay là đã Úa nhàu dấu xưa.
Tháng chín trời đổ nhiều mưa
Thu vàng Cũng chết Cuối mùa lá rơi.
Nép buồn lặng lẽ bên đời
Nửa vầng trăng rụng Tiễn người tình xa
Tháng năm Rồi cũng Phôi pha
Ta về Thắp nến niệm tà áo thu...
No comments:
Post a Comment