Monday, December 4, 2023

Bé Tư Áo Tím 2

 ƠI! CỐ NHÂN
Muôn đời mây vẫn bay lang thang
Mùa đã hết chưa, sao lá vàng?
Hình như lưu luyến mùa thu cũ
Hình như lo sợ thu ly tan
Buồn theo cơn gió buổi đầu đông
Thổi ngang đời ta buốt giá lòng
Chập chùng sương trắng giăng màu nhớ
Mình khẽ gọi thầm: ơi! Cố nhân
Xin người đừng trách bến sông xưa
Con nước buồn thiu buổi tiễn đưa
Dòng đời nghiệt ngã xua tan mộng
Mộng đã phai tàn bởi gió mưa
Mùa vàng qua, chầm chậm heo may
Đâu đây nhè nhẹ tiếng thở dài
Hồn nghiêng con sóng âm thầm vỗ
Lạc mất nhau rồi, ai nhớ ai?

PHAI TÀN
Về thôi Trời đã Chiều rồi
Hoàng hôn Sắp rụng Cuối đồi thời gian
Đâu đây Xao xác Lá vàng
Heo may để dáng Phai tàn hồn thu...

PHƯƠNG NGƯỜI
Cõi người sao quá mênh mông
Ta đưa tay níu bão giông lệch bờ
Xếp buồn đem gởi vào thơ
Nghe lòng khắc khoải cơn mơ tan rồi.
Ta về lạc dấu chơi vơi
Hoàng hôn nhuộm tím chân trời hoang vu
Vương vương kỉ niệm sương mù
Phương người chắc cũng vàng thu mấy mùa ...
 
QUẠNH HIU
Dòng sông giờ chảy về đâu
Để con sóng vỗ bạc đầu nhớ nhau
Gió xô nghiêng ngả hàng lau
Bến xưa phủ trắng một màu quạnh hiu.
Người đi lá úa vàng chiều
Nắng chia bờ nhớ bao điều ngỡ quên
Xa rồi biền biệt cánh chim
Bao nhiêu kỷ niệm biết tìm nơi nao.
Thăng trầm mấy cuộc bể dâu
Ta về nhuộm tím những câu thơ buồn
Quanh đây còn đọng mùi hương
Mà người năm cũ lạc phương trời nào...
 
RU CON
Tiếng à ơi, mẹ ru cho con ngủ
Giấc ngủ ngoan hiền của tuổi nằm nôi
Ngủ đi con, dù ngoài kia đạn réo
Và hoả châu sáng rực cả khung trời.
Ngủ đi con, hỡi con ngoan của mẹ
Cha sẽ về đêm nay...hay ngày mai
Con có thấy quê hương mình rách nát
Con có nghe mặt đất súng bom cày.
Mới đôi mươi mẹ đã là chinh phụ
Rời giảng đường cha làm kiếp chinh phu
Hội bướm hoa cũng đành thôi giã biệt
Chiến tranh về, tươi trẻ hoá hoang vu.
Trót sinh ra giữa thời ly loạn
Tóc còn xanh mà hồn sớm bạc màu
Người vợ trẻ trên đầu khăn sô trắng
Bà mẹ già héo hắt vạn niềm đau.
Ngủ đi con. Ơi! Thiên thần bé nhỏ
Giọng ru buồn theo tầm đạn bay xa
Mẹ cúi mặt lâm râm lời cầu nguyện
Cho bạn bè vừa nằm xuống chiều qua...*
 
RU THƠ
Ngủ đi, hãy ngủ đi thơ
Ngọt ngào an giấc, cơn mơ nhẹ về
Dòng đời cách trở sơn khê
Cố nhân đã khuất, lời thề cũng xa.
Lặng thầm soi lại bóng ta
Cheo leo dốc nhớ, buồn da diết buồn
Đêm nay trăng lạc vườn sương
Thoảng màu nhân ảnh vấn vương một thời.
Ừ thôi! Đêm đã muộn rồi
Xin đừng thao thức, cõi người phù du
Vườn xưa vàng úa sắc thu
Bóng mây kỷ niệm mịt mù đời nhau...
 
SÀI GÒN ƠI!THỨC DẬY ĐI EM…
Sài Gòn hôm nay không được khỏe
Em đâu rồi, sức trẻ của hôm qua
Mọi người ôm em Tiếng gọi thiết tha
Hãy thức dậy Sài Gòn ơi! Thức dậy.
Giặc covid sắp tan rồi đấy
Đường phố mình nhộn nhịp đông vui
Sắc áo, màu hoa rộn rã tiếng cười
Chim én lượn Bầu trời xanh biếc.
Thức dậy đi Sài Gòn rất tuyệt
Sài Gòn ơi! Thức dậy đi em…

SÔNG XƯA…
Sông xưa Chở nắng Về đâu
Để hồn tôi ướt những câu thơ buồn
Tiễn nhau thêm một đoạn đường
Ta buông tay vẫy…tình sương khói rồi…
 
SƯƠNG KHÓI
Sương khói, chỉ là sương khói thôi
Mà sao se sắt đến ngậm ngùi
Chiếc lá từ mùa thu năm cũ
Vàng héo trong chiều rơi hắt hiu
Mất dấu nhau rồi, khuất nẻo xa
Không đưa, không tiễn, chén quan hà
Lắt lay nắng nhạt hồn cỏ úa
Ta về ngồi lại với bóng ta
 
Có một nỗi buồn chẳng gọi tên
Cuộn chặt niềm đau dải lụa mềm
Chợt nghe cơn mộng tan thành sóng
Vỗ nhẹ bờ xưa giấc lãng quên
Bảng lảng mùa thu man mác trôi
Không gian tim tím một góc trời
Và ta bỗng thấy...hình như...đã
Lá của cuối mùa...chẳng còn rơi

SƯƠNG KHÓI CHIỀU
Người đi khuất bóng xa rồi
Còn đây một mảng mây trời quạnh hiu
Ngẩn ngơ chiếc lá vàng chiều
Rơi vào ký ức bao điều nhớ...quên
Cuối thu sót vạt nắng mềm
Tiễn đưa nghe lắm gập ghềnh bể dâu
Buông tay bước vội qua cầu
Hoàng hôn nhuộm tím trong màu mắt nhau
Ngậm ngùi khép lại mùa ngâu
Níu làm chi nữa những câu thơ buồn
Sông xưa nước chảy xa nguồn
Chút hồn kỷ niệm giờ sương khói chiều...
 
TA VẪN CŨ
Chợt xao lòng khi trời trở gió
Người đi rồi phố nhỏ buồn thiu
Hàng cây già trút lá hắt hiu
Ta vẫn cũ khi đời luôn mới.
Ai có về theo mùa thu tới
Bâng khuâng nắng ấm đậu bên thềm
Bầu trời cao lấp lánh sao đêm
Khuya trở giấc bùi ngùi, thao thức.
Tháng tám qua nhuộm vàng kí ức
Cơn mưa chiều ngồi quán ven sông
Ly cà phê nhỏ giọt tiếng lòng
Rơi nhè nhẹ một thời xa vắng.
Trời nơi đây trời nhiều mây trắng
Lạc nhau rồi, nghe đắng hồn thơ
Sóng biển khơi, sóng vỗ xô bờ
Ta vẫn cũ, khi đời luôn mới...
 
TA VỀ
Ta về một thoáng hồn đã nhạt
Chiếc lá vàng thu cũng thôi rơi
Bóng người ngày ấy giờ hư ảo
Mình ta lặng lẽ góc hiên đời.
Thắp màu trăng cũ soi kỷ niệm
Tìm nét thời gian trên lối xưa
Chia tay từ độ trời giông bão
Bến lạnh giăng buồn những gió mưa.
Người qua chốn nhớ không trở lại
Ta rót vào quên chuyện hẹn hò
Tóc xanh dần úa theo ngày tháng
Chỉ còn đọng lại chút hương thơ.
Ngập ngừng theo bước chân rời rã
Cuộc người rồi cũng chỉ sắc không
Dấu xa rêu phủ, tim hoá thạch
Ta nghe lịm tắt ngọn lửa lòng...

TA VỀ
Nỗi buồn rồi cũng sẽ qua
Dư âm đọng lại chỉ là hư vô
Ta về thương quá câu thơ
Bập bềnh trôi giữa đôi bờ nhớ quên
Ta về nghe gió gọi tên
Một mùa thu cũ mông mênh đất trời
Bâng khuâng chiếc lá vàng rơi
Như màu áo lụa một thời có nhau
Ta về theo giấc chiêm bao
Nhớ nhung rồi cũng bạc màu thời gian
Gặp nhau chi để bẽ bàng
Gặp nhau chi để ngỡ ngàng buồn thêm
Ta về nén chặt nhịp tim
Vào trong kí ức nỗi niềm xa xưa
Đông ru tình nhớ theo mùa
Ta về nhặt nốt giọt mưa muộn màng 
 
TẢN MẠN CHÙM LỤC BÁT
MƯA
Một mình đếm tiếng mưa rơi
Chợt nghe buồn rớt xuống đời quạnh hiu
Một tia chớp loé giữa chiều
Giật mình thảng thốt. Bao nhiêu , kiếp người
BUỒN
Ta đi vào cuộc bể dâu
Một đời xuôi ngược tìm đâu lối về
Xa rồi một thuở trầm mê
Sao lòng vẫn thấy bộn bề nỗi đau
BUÔNG TAY
Bên thềm thoảng chút hương cau
Hồn nghe thơm giấc chiêm bao cuối đời
Ngậm ngùi ta nhặt nụ cười
Buông tay ảo vọng, quên thời đã qua
 
THƠ VIẾT TRONG ĐÊM KHÔNG NGỦ
Thơ tôi viết đêm nay
Không lá me bay
Không chiều hò hẹn
Nấc nghẹn Buồn tênh.
Bao nhiêu thân phận
lênh đênh trong mùa đại dịch
Cô tịch Giới nghiêm, giãn cách…
Tiếng xe cứu thương xé rách màn đêm…
Tôi biết làm gì trong đêm nay…
Chắp đôi bàn tay Lâm râm cầu nguyện
Dịch bệnh chóng qua
Hạnh phúc muôn nhà
Mùa xuân trở lại…

THOÁNG XUÂN
Dường như mùa chớm vào xuân
Có con én lượn ngang lưng trời hồng.
Vàng nghiêng vạt nắng tàn đông
Ngoài kia khe khẽ cụm hồng nở hoa.
Ta về ngồi dưới hiên nhà
Gió lay mấy cội tùng già hắt hiu.
Cuộc người có được bao nhiêu
Thoáng xuân Khoảnh khắc đã chiều...hoàng hôn.

THU HÁT
GIÓ LAY MẤY CỘI THU VÀNG
BÂNG KHUÂNG ĐI GIỮA HAI HÀNG LÁ RƠI
SÁNG NAY THU ĐẸP TUYỆT VỜI
HÌNH NHƯ ĐANG HÁT NHỮNG LỜI TÌNH CA ...
 
TIỄN ĐƯA
Ta về qua chốn cũ
Vàng rụng lá mùa xưa
Ngập ngừng chân bước khẽ
Buồn nào hơn tiễn đưa.
Hồn chìm trong khoảng lặng
Xa khuất kỷ niệm buồn
Vầng trăng thu cô quạnh
Vườn lạnh cũng mờ sương.
Mây bay Hoài viễn xứ
Biền biệt một nhánh sông
Heo may không trở lại
Con nước mãi xuôi dòng.
Buông tay cơn huyễn mộng
Ta nép bên dốc đời
Cuộc người là hư ảo
Ngày xưa…Ngày xưa ơi!

TÌNH CỜ
Em giờ nắng ngã qua cầu
Mây trời bàng bạc mái đầu điểm sương
Đâu rồi mười ngón tay thon
Sắc hương một thuở, phấn son phai màu
Tình cờ ta gặp lại nhau
Dáng anh ngày đó, áo nhàu thời gian
Bao nhiêu năm chút ngỡ ngàng
Ôi! Người trai của một thời xa xưa
Bỗng nghe lòng ướt cơn mưa
Đường trơn phố nhỏ anh đưa em về
Tay mềm đan chặt đam mê
Môi hồng âm vọng lời thề sắt son
Bóng câu, ngựa nhịp chân bon
Giờ đây mắt cũ không còn xanh xưa
Ngậm ngùi nói mấy cho vừa
Mình quay lưng bước, cuối mùa vàng thu...

 TÔI RU...
Tôi ru tôi giấc bình yên
Ngủ đi quên hết Lụy phiền, đa đoan
Ráng chiều đỏ sắc Hoàng hôn
Xếp trang cổ tích nghe hồn quạnh hiu...
 
Hãy để cho gió cuốn đi
Buông tay quên hết sầu bi quanh đời
Trên môi luôn nở nụ cười
Thong dong nhẹ bước phía trời an nhiên
Hình như mùa đã tàn thu
Heo may nhè nhẹ,sương mù lập đông
Trăng vàng khuyết giữa thinh không
Hồn ta lạc xuống mênh mông cõi buồn

TÔI TRỞ VỀ ĐÂY
Bao nhiêu năm tôi trở về đây
Đứng lặng yên nhìn phượng rơi đầy
Góc tường rêu phủ màu năm tháng
Ngậm ngùi nhìn mây trắng nhẹ bay.
Tôi trở về đây các em ơi!
Hồn cô giáo trẻ tuổi đôi mươi
Lần đầu lên lớp run tay phấn
Gương mặt giả nghiêm chẳng dám cười.
Ai hiểu lòng tôi ngày xa đó
Thương lắm đàn em tuổi thơ ngây
Trắng đêm thao thức bên giáo án
Ươm dệt tương lai mộng thật đầy.
Nhớ quá! Trường xưa dấu yêu ơi!
Bao nhiêu kỷ niệm cũng đầy vơi
Tìm đâu hình bóng muôn năm cũ
Không khóc mà sao lệ cứ rơi....

TÔI VỀ
Tôi về nhặt cánh phượng hồng
Tiếng ve nức nở, tiếng lòng rưng rưng
Biết còn gặp lại nhau không?
Hay như con nước giữa dòng cuốn trôi.
Chốn xưa hoa nắng ngậm ngùi
Đâu rồi dấu cũ một thời mộng mơ
Về đây tìm lại tuổi thơ
Thương tà áo trắng,ngẩn ngơ trong chiều.
Sân trường vắng lặng tường rêu
Bảng đen, phấn trắng buồn hiu hắt buồn
Tóc xanh nhuốm bạc màu sương
Kẻ còn, người mất lạc phương trời nào.
Bóng câu lướt vội qua cầu
Năm mươi năm cũng úa nhàu thanh xuân
Hoàng hôn nắng nhạt bâng khuâng
Người muôn năm cũ, cố nhân lâu rồi.
TRƯỜNG TRUNG HỌC- AN XUYÊN ơi!
Tìm đâu hình bóng khung trời dấu yêu
Tôi nghe nghèn nghẹn trong chiều
Làm sao níu lại cánh diều tuổi thơ...

TRĂNG VÀ BIỂN
Trăng ẻo lả trăng buông mình trên sóng
Biển thiết tha ôm nhẹ bóng nàng trăng
Không gian im trăng đẹp đến vô ngần
biển say đắm dìu trăng đi nhè nhẹ...
Trăng hôn biển nụ hôn thật khẽ
Sáng lung linh mặt biển rực ánh vàng
Bờ cát im chân sóng nhẹ nhẹ đan
Đêm diễm tuyệt đêm tình yêu trăng nước...

TRỞ GIÓ
Hình như trời trở gió
Thoảng một chút heo may
Đã cuối thu rồi đó
Nhè nhẹ chiếc lá bay.
Thời gian trôi, trôi mãi
Nhuộm vàng tuổi thanh xuân
Ta ngoái đầu nhìn lại
Nghe lòng mình bâng khuâng.
Ngậm ngùi qua chốn cũ
Cây già góc phố xưa
Chừng như xa lạ quá
Tìm đâu những chiều mưa.
Về ngang miền kí ức
Lành lạnh chớm vào đông
Thương sao thời son trẻ
Cháy đỏ ngọn lửa lòng.
Hồn giờ đây đã cỗi
Cạn nước rồi dòng sông
Nhịp đời luôn hối hả
Ôi! Buồn nào mênh mông...

TRỞ MÙA
Trời trở mùa sao lòng buồn đến vậy
Giọt mưa nào làm ướt hồn tôi
Kỷ niệm ơi! Thời tuổi trẻ đâu rồi
Chợt ngơ ngác nhìn đời đi qua vội
Một chút hạ theo màu phượng tới
Cánh mỏng buồn già cỗi ước mơ
Tôi ngày xưa...tôi của bây giờ
Nghe lạ lẫm như chưa hề quen biết
Chân đi qua tháng ngày nuối tiếc
Biển cuộc đời rách nát cánh buồm xưa
Khoảng trời xanh tơi tả gió mưa
Nghiêng hồn xuống , thương mình tóc trắng
Tôi dừng lại giữa mênh mông tĩnh lặng
Chiếc lá vàng làm xao động rừng thu
Tôi tìm tôi trong lãng đãng sương mù
Lạc mất dấu bên đời thường cơm áo ...

TRO THAN KỶ NIỆM
Chia tay từ lúc sương giăng trắng
Tóc hãy còn xanh mộng vẫn đầy
Cứ ngỡ ra đi rồi trở lại
Nào hay chìm khuất dấu ngàn mây.
Người xa, mang cả hồn tươi trẻ
Một thuở thanh xuân mộng ngút trời
Kẻ còn ngồi nhặt thời gian úa
Lặng lẽ hiên đời, sắc hương rơi.
Heo may để dáng trên cành lá
Sao chợt se lòng một sớm mai
Nghe cay, cay mắt buồn không nói
Lặng giấu trong ta tiếng thở dài
Thôi về gom góp hương ngày cũ
Đốt cháy tro than kỷ niệm buồn
Để khi trở bấc hơi mùa chướng
Không thấy tim bầm những vết thuơng!...

TỰ TÌNH
Đã hẹn với lòng không buồn nữa
Tiễn tình xưa theo nhánh sông xa
Đã hẹn với lòng không nhớ nữa
Như con tàu lìa bỏ sân ga
Trời trở bấc gió giao mùa chớm lạnh
Hồn vô tình chạm khẽ lá cuối thu
Mùa đông đến, từng ngày đi vội vã
Kỷ niệm ơi! Chưa khuất góc sương mù.
Bâng khuâng nắng nhẹ trời tháng chạp
Ta bỗng thấy lòng chớm heo may
Người xa sao vẫn như còn đó
Ta dấu trong ta tiếng thở dài.
Thời gian đi không về bến đợi
Ta bây giờ tóc ngã màu sương
Chuyện ngày xưa chỉ là cổ tích
Tự nhủ lòng, thôi hãy cố quên 

VÀO ĐÔNG
Chiều nay sao thấy lòng buồn lạ
Cơn gió đầu đông thoáng heo may
Giọt mưa nhè nhẹ phai màu lá
Đã cuối thu rồi, ai nhớ ai.
Nắng mới rưng rưng chiều tắt sớm
Đâu đây sót lại bóng hoàng hôn
Sao nghe lạc lõng miền xa vắng
Kỷ niệm nào rơi xuống đáy hồn.
Mây trắng trôi trên bờ tóc rối
Loanh quanh cơm áo, lạc thanh xuân
Chợt nghe tiếng gọi từ hư ảo
Giật mình đã khuyết nửa vầng trăng.
Trời đang trở bấc hơi mùa chướng
Mang theo buốt giá buổi vào đông
Ta về nhóm lửa hong thơ cũ
Ai biết thơ đang chết giữa dòng...

 VÔ THƯỜNG
Ta là hạt bụi bên đường
Một mai cơn gió vô thường cuốn đi.
Cuộc người sinh ký, tử quy
Thì thôi vướng bận sân si làm gì...

VU VƠ
Lặng lờ con nước về đâu đó
Mang chút phù sa ngập ấm lòng
Hồn tôi cằn cỗi màu năm tháng
Chợt nghe mát rượi một triền sông
Bước chân người ghé đời khe khẽ
Bỗng làm xao động cả rừng mơ
Ngước nhìn mây trắng về xa lắm
Làm sao giữ được giấc mộng hờ
Hồn thu đốt cháy con tim lạnh
Xơ xác vườn tình chiếc lá bay
Thôi anh , xuân trẻ đâu còn nữa
Mình lạc nhau rồi , khuất tầm tay.
 
XIN ĐỪNG KHÓC
Tôi muốn khóc, nhưng nhủ lòng không được khóc
Nước mắt làm cô độc thêm thôi.
Hãy buông tay trả gió lại cho trời
Đừng níu giữ, Một mùa thu đã cũ.
Bước thời gian lướt nhanh như cơn lũ
Làm cuốn trôi ảo ảnh một thời xa.
Giấc mơ buồn rồi cũng đi qua
Tôi ngồi lại cuộc người mong manh quá…
Chiều…hoàng hôn thả rơi từng cánh lá
Cúi mặt nhìn, nhặt lại mảnh tình đau
Vẫn biết rằng mình sẽ xa nhau
Nhưng đừng khóc…dặn lòng không được khóc…

 XUÂN VỀ
Khẽ thôi, bước khẽ thôi người
Nghe mùa để dáng bên đời sáng nay
Dịu dàng tươi thắm sắc mai
Muôn hoa rộ nét mãn khai, xuân về...



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...