THÁNG MƯỜI
Tháng mười nụ cười chợt tối
Lượm về bán rẻ sang tôi
Tháng mười bẻ cong bối rối
Hồn nhiên mưa bay xa xôi
Tháng mười nhặt cơn gió vội
Vơi đầy hứng vội niềm thương
Vàng đường đèn đêm thức mỏi
Ngoài kia sương dọi triên thềm
Rót thêm chút buồn trên gối
Bóng ai mờ mỏi riêng mình
Câu kinh thương tình cứu rỗi
May còn ướt nỗi điêu linh
Em thì thôi Ta thì thôi
Mỗi ngày một chút buồn rồi
lại chưa
Ngày không nắng đêm thôi mưa
Mong em một thủa còn chưa…tháng mười
THỨC
chong đêm tôi thức với đèn
chong ngày thức cũng chửa
quen…kiếp này
bao giờ thức đủ cơn say
tôi thằng mớ ngủ tưởng ngày là đêm…!
TÌM NHAU
tìm nhau cho đủ một đôi
một chiếc đứng một chiếc ngồi chênh nhau
chiếc đi trước chiếc về sau
so đi tính lại vẫn thiếu đầu hụt đuôi
tìm nhau trái đắng đã bùi
chén cay đã nhạt cuộc vui...chóng tàn
TRẦM KHÚC THÁNG MƯỜI
chung tan rượu cạn cuộc tàn đêm
ngang nhiên lụn bóng vàng
võ đêm
sương rơi rớt hột miên thềm
ngày thơm thảo mộc lịm mềm môi khô
đứng lên phủi lấp đỉnh mồ
chôn hồn du tử tội đồ trần gian
kìa em nắng rẽ qua ngang
đáo mùa bỉ ngạn còn đang xuân thì
đêm ngồi giặt áo mùa si
vắt khô mộng mị từ khi...phụ người
tôi đi mót lượm nụ cười
rớt nghiêng ngửa giữa cuộc
chơi luân trầm
tôi về thề nín...trăm năm
mặc tôi mắng mỏ băm vằm tôi
ra
TRĂNG VỠ
Có nỗi nhớ cứ vờ như không
nhớ
Có niềm đau chẳng biết tỏ cùng ai
Cũng có thể là ta hoài mãi nợ
Câu thơ buồn hẹn lại kiếp trùng lai
Có những lúc tưởng chừng như không thể
Có những lần miểng trăng vỡ cầm tay
Thằng tôi đó đôi dòng khô khốc lệ
Cắn răng mình trả nợ lỡ lầm vay
Bỗng hôm nay thấy mình như kẻ chợ
xơ xác ngày xơ xác tháng xơ rơ
Không câu mâu ôm sầu xin
khất nợ
Tay vẫn cầm trăng vỡ vá niềm đau
TREO TRÊN CÂY CHẾT NGÀN NĂM HẾT SẦU
Treo trên cây chết ngàn năm
hết sầu
Treo hoài vui chẳng thấy đâu
đêm qua vết cắt buồn sâu
thẳm buồn…
Rằng xưa trăng chết vô thường
hốt nhiên đột quỵ trăng đương xuân thì
Thiền ca đậu cánh thiên di
thinh âm niệm khúc trầm trì
hơn xưa
Mưa vừa hột nhặt hột thưa
đêm nay mưa trút giọt nưa nửa sầu
Treo trên cây chết giang đầu
trăm năm một kẻ ngồi câu…bóng mình
Treo gì nỗi lẳng lặng thinh
trang kinh nhã tụng úa quỳnh hoa đêm
TỪ NGÔN
rót đi em mất và còn
ngày son thỏn mỏn những mòn
mỏi nhau
rót đi em trước và sau
buồn xưa ai đếm cơn đau mấy lần
rót đi em xa và gần
mốt mai nhặt bụi phù vân trả đời
còn chăng dăm giọt sầu rơi
mặt in đáy cốc buồn vời vợi xa
rót đi em chỉ còn ta
kẻ đi vớt lá chiều tà bên sông
lệ mòn em có còn không
rót ta nửa giọt ngược dòng tim đau
rót đầy dù trước hay sau
đứng lên phủi bụi ngẩng đầu mà đi
cổ thi lụy khúc từ ly
soi gương dị bản mặt lì lợm xưa
TỪNG MÙA ĐÔNG QUA
sớm mai nắng trở hanh hao
đất trời động đậy khúc giao
duyên mùa
ngoài kia hoa cỏ gió đùa
trong ta chạnh nỗi mỗi mùa đông qua
tay buông rớt hột trầm ca
tay cầm chiếc lá nhắc ta...quên Người
VẠC KÊU SƯƠNG LẠNH
hoàng hôn tiếng vạc gọi chiều
giọng kêu khản đặc hằn
triêu ảnh mờ
đồng chiều cánh hạc chơ vơ
một đi không lại bóng mờ mịt tăm
trăng nằm cạnh bến xa xăm
vạc kêu sương lạnh buồn thăm thẳm chiều
mịch liêu đồng vọng câu kiều
bóng ai lịu địu quảy chiều trả đêm...?
tôi ngồi bóng ngả nghiêng thềm
nhớ đêm huyền mặc nhớ mềm môi ngoan
là em thế sự đa đoan
là tôi thỏn mỏn rất mòn mỏi xa
bây giờ là của người ta
về chưng cất lại mùa hoa trăng quỳnh
vạc kêu sương lạnh đầu đình
một triêu ảnh vỡ chuyện tình giêng hai
VỀ KHÔNG
Đêm nguyệt tận trăng cười
chơi vơi ngả
gã ăn mày mang trả bị năm gang
thương con mắt quáng gà cơn đói lả
mỗi mình ta gàn sĩ lạ đi hoang
Ngày khất thực rủi may đời mưa nắng
đôi vai gầy gánh cuộc nặng qua sông
bàn chân mỏi giữa cánh đồng thưa vắng
kẻ lưu đày cõng đêm trắng…về không
VIẾT CHO CON
phù trầm đỉnh đáy từ nhiên
nghe phiên khúc lạc quanh triền dốc xa
chơn thiền tịnh giữa ta bà
còn đồng vọng một cánh hoa không màu
kẻ đi trước lại về sau
ta trăm năm học chửa làu câu kinh
ngủ đi con giấc yên bình
cha đi nhặt vỡ tiếng thinh lặng chiều
Lượm về bán rẻ sang tôi
Tháng mười bẻ cong bối rối
Hồn nhiên mưa bay xa xôi
Tháng mười nhặt cơn gió vội
Vơi đầy hứng vội niềm thương
Vàng đường đèn đêm thức mỏi
Ngoài kia sương dọi triên thềm
Rót thêm chút buồn trên gối
Bóng ai mờ mỏi riêng mình
Câu kinh thương tình cứu rỗi
May còn ướt nỗi điêu linh
Em thì thôi Ta thì thôi
Ngày không nắng đêm thôi mưa
Mong em một thủa còn chưa…tháng mười
chong đêm tôi thức với đèn
bao giờ thức đủ cơn say
tôi thằng mớ ngủ tưởng ngày là đêm…!
một chiếc đứng một chiếc ngồi chênh nhau
chung tan rượu cạn cuộc tàn đêm
sương rơi rớt hột miên thềm
ngày thơm thảo mộc lịm mềm môi khô
chôn hồn du tử tội đồ trần gian
kìa em nắng rẽ qua ngang
đáo mùa bỉ ngạn còn đang xuân thì
vắt khô mộng mị từ khi...phụ người
tôi đi mót lượm nụ cười
tôi về thề nín...trăm năm
Có niềm đau chẳng biết tỏ cùng ai
Cũng có thể là ta hoài mãi nợ
Câu thơ buồn hẹn lại kiếp trùng lai
Có những lúc tưởng chừng như không thể
Có những lần miểng trăng vỡ cầm tay
Thằng tôi đó đôi dòng khô khốc lệ
Cắn răng mình trả nợ lỡ lầm vay
Bỗng hôm nay thấy mình như kẻ chợ
Tay vẫn cầm trăng vỡ vá niềm đau
Treo hoài vui chẳng thấy đâu
Rằng xưa trăng chết vô thường
hốt nhiên đột quỵ trăng đương xuân thì
Thiền ca đậu cánh thiên di
Mưa vừa hột nhặt hột thưa
đêm nay mưa trút giọt nưa nửa sầu
Treo trên cây chết giang đầu
trăm năm một kẻ ngồi câu…bóng mình
Treo gì nỗi lẳng lặng thinh
trang kinh nhã tụng úa quỳnh hoa đêm
rót đi em mất và còn
rót đi em trước và sau
buồn xưa ai đếm cơn đau mấy lần
rót đi em xa và gần
mốt mai nhặt bụi phù vân trả đời
còn chăng dăm giọt sầu rơi
mặt in đáy cốc buồn vời vợi xa
rót đi em chỉ còn ta
kẻ đi vớt lá chiều tà bên sông
lệ mòn em có còn không
rót ta nửa giọt ngược dòng tim đau
rót đầy dù trước hay sau
đứng lên phủi bụi ngẩng đầu mà đi
cổ thi lụy khúc từ ly
soi gương dị bản mặt lì lợm xưa
sớm mai nắng trở hanh hao
ngoài kia hoa cỏ gió đùa
đồng chiều cánh hạc chơ vơ
một đi không lại bóng mờ mịt tăm
vạc kêu sương lạnh buồn thăm thẳm chiều
mịch liêu đồng vọng câu kiều
bóng ai lịu địu quảy chiều trả đêm...?
tôi ngồi bóng ngả nghiêng thềm
nhớ đêm huyền mặc nhớ mềm môi ngoan
là em thế sự đa đoan
về chưng cất lại mùa hoa trăng quỳnh
vạc kêu sương lạnh đầu đình
một triêu ảnh vỡ chuyện tình giêng hai
gã ăn mày mang trả bị năm gang
thương con mắt quáng gà cơn đói lả
mỗi mình ta gàn sĩ lạ đi hoang
Ngày khất thực rủi may đời mưa nắng
đôi vai gầy gánh cuộc nặng qua sông
bàn chân mỏi giữa cánh đồng thưa vắng
kẻ lưu đày cõng đêm trắng…về không
nghe phiên khúc lạc quanh triền dốc xa
còn đồng vọng một cánh hoa không màu
kẻ đi trước lại về sau
ta trăm năm học chửa làu câu kinh
No comments:
Post a Comment