BỀNH BỒNG TRÔI
Tôi tìm em tìm tôi trong mơ hoang
Nhặt bóng nắng trúc thưa nghiêng chiều lạnh
Hai đồi dốc ta nhìn nhau trên đỉnh
Gió thổi mắt cười hương tóc bay qua
Tôi ôm ấp trời yêu vàng hoa cúc
Trôi bềnh bồng mãi tận cuối trời đông
Xa rồi mắt em hờn quay bước tiếp
Nát tim mình rời hơi thở thinh không
Tôi nơi nao sao không thấy áng sao
Lạc loài cánh môi tình rơi đêm bão
Em nơi đó tôi lặng tìm mất dấu
Dốc thuở nào hai đứa nắm tay nhau
Tôi nơi nao sao không thấy nắng mai
Trôi bềnh bồng cùng một kiếp tình say.
Nhỡ ngày cánh hồng phơi gió nghịch
Hương huyền phai vóc đứng lặng thinh
Sương trắng xuyên trăng trời khói nhạt
Quá vãng chiền mây bỗng giật mình
Đa đoan sóng cuốn gác lộng mành
Đò ngang chờ lạc bến sông xanh
Dõi cuối bồng non mù cỏ dại
Thèm giấc mơ ngoan chỉ một ngày
Xếp lại vạt khăn dầm mưa cũ
Rũ áo hồi trông kiếp chật chèo
Xuân trôi qua mắt vừa chợp mắt
Mộng đời dâu bể có còn treo!
Tôi chờ người xin từ tạ
Bài thơ buồn lạc dấu môi hôn
Những ưu tư vùi đêm trắng
Chắt chiu sao chẳng đủ tạ từ
Tôi tìm người mong giữ lại
Suối nước lành trơ cạn bao trăng
Gương thần soi lòng đáy mắt
Mộng liêu trai dệt gấm cung hằng
Không gian xưa vùi tĩnh lặng
Cung ngâm trầm xiêu khúc điêu tàn
Nắng xuân xưa chừ phai lãng
Tháp ngà chiều khói nhả hương xa
Tôi cùng người thôi ngần ngại
Giữa canh đời bôi xoá tàn tro
Bước chân sương lòng phố nắng
Trả lại đêm sám hối kinh cầu
Anh đi tìm vạt nắng tình
Trèo lên dốc cạn chúng mình từng qua
Anh thơm làn gió hương ngà
Lặt cành hoa dại ép tà áo xưa
Địa đàng ong bướm chơi đùa
Đừng vô tình giẫm lên bùa anh yêu
Gót hài ướp giọt nắng chiều
Khắc vàng cỏ úa liêu xiêu bóng dài
Thời gian sắc tím nồng phai
Anh thời điểm trắng tóc mai lạc màu
Bỏ vào túi cánh thơ sầu
Thả diều lên ngọn núi cao lưu đày
À ơi! gió nhớ rừng say
Mưa nguồn độ lượng giữ ngày em...tôi!
Mưa không gió rù rì bóng vỡ
Đất im lìm giấu vụn vào đêm
Gió ẩn đâu mà lòng trăng rạn
Chẳng cựa mình hạt lắt lay thêm
Mưa vuốt mặt mùa khô bỏng rát
Ấp vào hoa cỏ hết lỗi lầm
Người và ta có làm nên tội
Tuôn trôi theo vạt nước âm thầm
Váng đèn khuya nhạt nhòe thân bóng
Niệm câu kinh trên cột ăn năn
Lòng đường vắng tiếng cành lá nấc
Đêm quanh co lần hạt mưa trầm.
Sài gòn giao mùa say mùi hương lá bay
Lác đác bên hiên vài hàng ghế nhỏ
Rêu mướt nương thân cội già nghiêng nắng gió
Vẫn dịu dàng hây hẩy đợi mùa sang
Sài gòn điệu đàng vui buồn cũng xênh xang
Vết bụi thời gian thu mưa hắt khẽ khàng
Em đến nơi đây ngỡ lạc loài giữa chợ
Ngước mắt nhìn bỗng hé miệng cười chơi.
Em choàng thơ ngây rung lên phím đàn
Phím đùa bung bẩy lướt mềm qua tay
Cỏ nằm êm nghe rung rinh gió vờn
Một ngày nắng mới lên đồi mơ ngoan
Em choàng xôn xao nghênh ngang bên đời
Tóc mềm hương cỏ môi hồng chênh chao
Áo tà trắng hương vùi trên gác trọ
Bước từng nấc nhỏ hoang mang thiên đường
Em choàng bơ vơ liêu xiêu phố dài
Nắng đổ bóng chiều nhập nhằng nghiêng vai
Lăn trên đồi hoang chùm mắc cỡ
Cánh diều thơ dại đã đứt dây chài
Em choàng ngu ngơ quên con đường về
Địa đàng miên ải mộng vùi rêu phong
Nhánh hoa lan rừng nằm trơ gốc cội
Gió ngàn chợt lặng lãng quên sắc hồng
Em gùi an yên trong sen ướp vàng
Say nồng hương sớm khói trà vấn vương
Chân mèo hoang đêm mềm trên cát nóng
Dò từng vết bỏng em trườn lên ngai.
Cuốn theo phiến gió về nơi ấy rồi
Lêu rêu chốn cũ mân côi
Lắt lay điên điển sóng trôi lạc loài
Hoàng hôn thả khói hoa say
Nghiêng mình rũ nhẹ cánh bay xa dòng
Mẹ tìm bóng ngã chiều đông
Mái gianh hương toả thơm nồng triền sông
Tiếng ghe tịch tịch hư không
Ngược miền viễn xứ cô thôn lặng tờ
Thuở hồng vừa mộng trăng phơi
Theo chàng một kiếp trùng khơi mịt mờ
Ráng chiều đỏ vạt triền bờ
Vành khô suối mắt hắt hơ bóng đùa
Sóng lùa nắng đổ nhạt thưa
Mảnh tình để lại vàng xưa thiệt vàng.
Phố sáng nay sương ấm trời hanh
Em đạp xe giữa lòng đường vắng
Chưa thôi anh rồi đến ngày rộn nắng
Lại trở về đông nghịt bóng người qua
Phố chiều nay vắng tiếng còi xa
Tiếng hụ vang vào lòng sợ hãi
Mấy mùa trăng đêm nằm khắc khoải
Tiếng kinh cầu theo gió cuốn bay ngang
Phố đêm nay em ngẩng nhìn mây
Gió rạo rực thốc vào khung cửa
Thổi chơi vơi ru mảnh đời vụn vỡ
Giấc mộng tràn êm ái những tàn phai
Phố ngày mai sáng những canh dài
Không thủ thỉ lời yêu đêm trắng
Anh và em ta hát lời của thánh
Đêm vô cùng yên ả giữa ngàn sao.
Vườn đêm trăng ghé nửa vành môi
Để gió đong đưa ngã trăng rồi
Lá chàm ai để rơi ngập lối
Xác bướm thay hồn cánh chớm phơi
Em nhặt chồi yêu trên đất sương
Thắp lửa hương nồng sắc đêm thưa
Tiếng rơi khô lạnh trên mái vắng
Gió lùa hay mưa nhạt từng canh
Anh chở nắng hanh vàng đi vắng
Mài mòn bóng ngã sương mù giăng
Chiếc lá thu xưa vùi trên cát vụn
Ngại ngần vuột mất nụ hôn cuối cùng
Anh chở xuân phai gùi em ở lại
Thuyền tình xa tắp cánh buồm lướt bay
Thoát dấu xưa trôi mờ phai bến cũ
Đòng đành sóng lặng muộn chiều ta rơi.
Trời Măng Đen đan từng vạt nắng hồng
Dòng thác êm trong xanh màu lá mạ
Gió an yên..sương cuộn mình ru ngủ
Cánh rừng chiều đá thổi tiếng đàn tơ.
No comments:
Post a Comment