Tuesday, December 19, 2023

Hoài Nguyễn

 
Đi giữa mù sương
Chiều lê gót nhỏ bên đường
Dáng gầy bên dốc mù sương một mình
Nắng vàng mấy sợi lung linh
Chợt nghe côi cút mối tình cách xa.
Lặng buồn theo tháng ngày qua
Rồi từng khuya mắt lệ nhòa riêng em
Chợt mong giấc mộng dịu êm
Để tàn canh thoáng tim mềm nhớ thương
Từng ngày đi giữa mù sương
Dài hun hút mỏi bên đường thông reo
Ném sầu xuống vực cheo leo
Giấu tình ai đó để theo em về…
Người còn ngàn dặm sơn khê
Cho em ngập mãi cõi mê suốt đời
Tình nhân xa tít cuối trời
Chiều buông sương lạnh bên đồi quạnh hiu…
 
Duyên thầm một chút Huế xưa…
Một ngày lạc bước chiều mưa
Ngẩn ngơ chút tím Huế xưa – ngập ngừng…
Giọng trầm ai, khiến bâng khuâng
Thiên thu, chợt nhớ người dưng – ơi là!
Duyên em Tôn Nữ – ấy mà!
Nón nghiêng che dáng điệu đà guốc lê
Lặng nhìn, sao chẳng muốn về!
Dòng Hương nghe nặng hồn quê – như là!
Duyên thầm một chút kiêu sa
Tan trường ríu rít những tà trắng bay
Tôi khách lạ, chợt hồn say…
Vấn vương sợi tóc bay bay trong chiều
Hoàng Thành, mưa đến tịch liêu
Trường Tiền mấy nhịp liêu xiêu …một người
Hàng long não như rã rời
Bước về chợt thấy chơi vơi – Huế rồi!
Duyên thầm một chút Huế thôi…
Bao năm vẫn nhớ trong tôi – Huế hoài !
 
Mộng dưới mưa…
Ai ngồi ôm mộng dưới hoa
Em ru mộng chốn mưa xa, một ngày…
Ru theo từng giọt vắn dài
Cung thương mấy nhịp u hoài, ai hay?
Nhớ người giọt lệ trầm cay
Chợt thèm có một bờ vai dựa kề
Để khuya mộng đến vỗ về
Quên bao những nỗi bộn bề nhân gian
Cố tìm vui giữa chiều tàn
Hồn chùng nỗi nhớ miên man một đời
Cơn mưa thêm cách xa vời
Ai kia vẫn mãi ngàn khơi mịt mùng
Hạ khuya nghe tiếng muôn trùng
Chợt buồn chạm đến não nùng cõi xưa
Em ngồi ru mộng dưới mưa
Từng giọt vỡ vụn đủ vừa niềm mơ…
 
Một thời con gái…
Thương ai đã một thời con gái
Rảo bước đường chiều phượng tím bay
Từng khuya trinh trắng hồn lụa bạch
Từng ngày bao gã dại khờ say…
Thương ai đã có ngày đứng đợi
Dáng tiểu thư về, gót lả lơi
Tập tành điếu thuốc, hồn thi sĩ
Trông bóng hồng kia mãi xa vời
Thương ai những ngày đông buốt giá
Phố núi sương đêm trắng la đà
Quán nhỏ, ai nhìn theo thầm ước …
Có ngày người để mắt đến ta …
Rồi tháng ngày xa cũng tịch liêu
Dáng xưa buồn thương giữa trời chiều
Ngày tháng phôi phai thời con gái
Nhớ mãi một trời xưa dấu yêu…
 
Rượu chiều
Chiều chưa tắt hẳn, trăng đã lên
Cơn gió tàn đông hắt bên thềm
Hai thằng thi sĩ ngồi nhắp rượu
Hoàng hôn lặng lẽ rớt êm đềm
Rượu Chuồn nhắp vài chén liêu xiêu
Vàng vọt ngoài kia chút nắng chiều
Câu thơ chợt như say rệu rã
Để hồn nghe một thóang cô liêu…
Thơ phú chán chê rồi thế sự
Phận số con người, chuyện nên hư!
Hai thằng tán láo thời trai trẻ
Qua dốc thời gian ngỡ mới …như …
Mòn mỏi quanh ta đời cơm áo
Bao tình yêu đến hóa niềm đau
Để mãi vong thân vào gió cát
Đeo đẳng kiếp người đến ngàn sau
Cuối năm hai thằng say lúy túy
Bình tàn, chén cạn, lạc chân đi
Tàn đông, cơn gió đìu hiu quá!
Lạnh buốt hồn ai tiếc xuân thì!
Chợt nhớ người thơ cõi sương mờ…
Chiều tàn nghe thoáng một hồn mơ
Kiếp này đã lỡ, thôi đành hẹn
Rồi mai, ta sẽ nối…đường tơ…
 
Vàng phai
Vẫn thấy em đâu đó giữa đời
Trong chiều nhè nhẹ nắng buông lơi
Vàng phai một cõi miền nhung nhớ
Rồi khuya sầu đến giọt buồn rơi!
Vẫn biết trăm năm một cõi về!
Xa cuộc đời này lắm cơn mê
Vàng phai mấy nẻo màu thiên cổ
Còn giấc mơ dài mãi tái tê!
Vẫn biết duyên ta đã muộn màng
Những chiều mưa đến lạc hồn hoang
Vàng phai nhung nhớ thu tàn úa
Khói buồn bay quyện trắng không gian
Vẫn nhớ cơn mưa vội một chiều
Phố buồn nghe rộn rã hồn yêu…
Vàng phai thôi cũng đành một kiếp
Trăm năm thoáng chốc, cũng đành liều …

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...