Wednesday, December 20, 2023

Hoàng Anh 79 - 1

 BAO GIỜ EM TRỞ LẠI XƯA
Bao giờ em trở lại xưa
Che chung chiếc nón nắng mưa trên đồng
Bao giờ về lại Cửu Long
Uống cùng con nước đỏ dòng phù sa
Ngày sau tiếp nối ngày qua
Nhìn mây thiên cổ cách xa nghìn trùng
Niềm đau tiếp nối nổi buồn
Nên duyên hai đứa đoạn trường với nhau
Đừng như biển hóa nương dâu
Có anh ngóng đợi chuyến tàu hoàng hôn
Dẫu cho chớp bể mưa nguồn
Sầu chia trăm ngả còn đường chim bay
Bao giờ em trở lại đây
Cho anh nắm lấy bàn tay tình người
Dìu nhau đến hết cuộc đời
Kìa con bướm đậu trên đồi dạ lan
Em ơi cơn ngủ chưa tàn
Phù vân mấy nẻo hỗn mang đất trời
Đường về còn quá xa xôi
Chợt nghe tiếng quốc bời bời ruột gan!
 
BỤI LẦM RỚT VAI
Ngủ ngoan em giấc chiêm bao
Để quên đi những hư hao cuộc tình
Đêm tàn rồi đến bình minh
Và ta vẫn kẻ đăng trình lẻ loi
Ngoài kia sương phủ quanh đồi
Nghe như tiếng hạc buông lời thở than
Mình ta với cuộc phũ phàng
Đời mênh mông lắm chưa tàn cơn mê
Đi xa cho lắm cũng về
Chôn nhau cắt rốn cũng quê hương mình
Chực chờ cánh cửa tử sinh
Bánh xe thổ mộ rập rình quẩn quanh
Quạnh hiu chiếc lá xa cành
Có yêu cho lắm cũng đành đoạn xa
Một mùa trăng cũ chưa già
Sao đêm vọng nguyệt trăng tà lạnh rơi
Còn đây nửa mảnh hồn côi
Khóc cho ai với kiếp đời trầm luân
Mai kia mất dấu chân trần
Em ơi thương chút bụi lầm rớt vai!
 
CHÚT TÌNH XUÂN BÊN TRỜI
Tình cay như rượu đắng
Chảy vào đời vô biên
Một mình chiều quạnh vắng
Ta cạn chén ưu phiền
Đàn én nào chao lượn
Xuân sắc thắm đường mây
Trách em vô tâm quá
Bỏ rơi ta thiên tài
Em hương xuân mật ngọt
Ướp hồn ta nằng vàng
Nghe chim đêm thảng thốt
Chiêm bao tình ly tan
Ta thành trăng tàn úa
Treo ngọn cỏ cầu sương
Loài hoa nào ủ nhụy
Rơi rơi những giọt buồn
Buồn như đêm nguyệt tận
Soi đời ta điêu linh
Đi qua tình lận đận
Em ơi rượu một mình
Cánh thiên di biền biệt
Về ốc đảo xa xôi
Còn không em nối tiếc
Chút tình xuân bên trời?
 
CÒN NỤ CƯỜI XƯA
Em cười mắt biếc ngây thơ
Thời gian xa lắm bây giờ em đâu
Trời mây khói sóng nhuộm sầu
Trên cây lá úa bạt màu tháng năm
Em cười con mắt liếc ngang
Tình tôi dạo ấy mơ màng bóng chim
Đêm sâu cỏ ngậm sương mềm
Tình xa ngút mắt con tim đợi chờ
Em cười ánh mắt tiểu thơ
Theo tôi mòn gót sông hồ lãng du
Đâu hay ảo ảnh phù hư
Còn treo nỗi nhớ em từ trăm năm
Em cười đôi mắt xa xăm
Sông dài cá lội mù tăm mây ngàn
Mấy lần trăng khuyết sương tan
Đường quen chưa xóa bụi vàng dấu xưa
Đời còn nắng gió và mưa
Tôi còn có cả mấy mùa yêu em
Miền xưa bóng ngựa qua thềm
Nụ cười em vẫn chao nghiêng một đời!
 
CƠN SAY CUỐI ĐƯỜNG
Nằm nghe trăng vỡ bên cầu
Nên đêm thăm thẳm một màu nguyên sơ
Chưa đi qua hết cơn mơ
Mà chân đã bước đến bờ tử sinh
Về đây như thuở chưa quên
Rót dùm chén rượu hương tình còn say
Lỡ mai áo lụa vàng bay
Em còn kịp nhớ tóc mây quên thề
Về đây em để còn nghe
Mùa trôi theo cánh thiên di thật buồn
Chờ nhau tóc trắng mù sương
Mà tình xa lắc mấy đường chiêm bao
Biết rồi có thấy được nhau
Sông dài biến rộng núi cao chập chùng
Nằm nghe nỗi nhớ vô cùng
Hóa thành hạt bụi nghìn trùng xa xăm
Uống dùm ta chén trăm năm
Để còn thấy được ngực trầm đêm nay
Tay cầm mảnh vỡ trên tay
Dường như ta đến cơn say cuối đường?
 
CÒN THƯƠNG MÁI TÓC BIÊN HÒA CHIỀU BAY
Về đi biển hóa nương dâu
Tình trong cõi mộng bên cầu chiêm bao
Nghìn thu xa tận phương nào
Cành chim lạc gió bay vào hư không
Về xem con sóng bạc lòng
Sầu ai mà nước mấy dòng ra khơi
Trăng tàn gác núi lẻ loi
Về đâu cánh hạc bên trời quạnh hiu
Có yêu tình cũng bấy nhiêu
Ta bàn tay trắng chịu nhiều xót xa
Em về áo gấm dệt hoa
Còn thương mái tóc Biên Hoà chiều bay
Ướp hồn trong chén rượu cay
Uống đi cho cạn những ngày của nhau
Trăm năm sương trắng mái đầu
Uống đi để nhớ tình đầu rất xa
Nhìn lên trời rộng bao la
Đêm trên Sông Phố mưa nhoà nhạt rơi
Ta còn nửa mảnh hồn côi
Cố nhân biền biệt tiếng còi tàu đi!
 
ĐÁNH RƠI BẢN NGÃ
Từng gặp nhau từ trong vô lượng kiếp
Nhưng kiếp nào để mình được yêu nhau
Mây bay bay theo chiều trôi biền biệt
Ta nơi đây với rượu đã khô bầu
Dường xưa lắm mình không cùng chiến tuyến
Dưới tay em ta bại một đường gươm
Thắng làm vua, ta thua nên làm giặc
Và hình như chưa có chuyện lên giường
Hay kiếp trước em hiện thân thánh nữ
Dụ dỗ ta bỏ kiếm đề quy hàng
Trong ngục tối ta đâu còn thú dữ
Đến bây giờ sầu khổ vẫn chưa tan
Ta yêu em là đánh rơi bản ngã
Nên đâu hay đời chớp bể mưa nguồn
Mất bản ngã không nghĩa là vô ngã
Yêu em rồi - dẫu chết - vẫn chưa buông
Lỡ trót vay thì em ơi phải trả
Trả đi em ta chẳng tính lỗ lời
Thêm một kiếp là mình thêm xa lạ
Khi tim còn nguyên vẹn một lằn roi!
 
DÙ MỘT LẦN ĐAU
Nắm tay mình dắt ra tòa
Hết duyên hết nợ thế là chia tay
Xa rừng chim lạ đuờng bay
Ừ thì tập sống những ngày không nhau
Thà đau dù một lần đau
Vết thuơng lòng sẽ lành mau thôi mà
Tình đầu một thuở phôi pha
Tiếc thuơng cũng chỉ bóng tà huy phai
Em đi vàng xác lá bay
Áo xa chìm khuất mưa ngoài chân mây
Anh qua biển rộng sông dài
Mưa bên đó, uớt bên nầy không em
Trăng khuya lành lạnh qua thềm
Hồn suơng trắng lối cỏ mềm biệt ly
Đời rong ruổi cánh thiên di
Tình xưa đã chết nói gì trăm năm!
 
GIỌT ĐÀN
Tầm xuân trổ nụ tháng giêng
Thềm xưa vọng tiếng đàn đêm giọt buồn
Bạc Liêu muối trắng màu sương
Cung sầu cung oán tang thương kiếp người
 
HAI GÓC TRỜI XUÂN
Ta với em hai góc trời xuân
Em bên kia biển xa muôn trùng
Ta bên nầy nắng chiều hiu quạnh
Lê gót chân buồn thương nhớ thương
Xuân đã về đây trên nhánh mai
Đợi em hay đợi nét tàn phai
Của bàn chân lạnh đi lưng gió
Của tóc mây bay sợi vắn dài
Xuân đã về trên phố đợi chờ
Như câu kinh niệm chốn hư vô
Ôm em ôm cả thời yêu dấu
Trên lóng tay gầy khô héo khô
Sông núi mịt mùng em ở đâu
Còn đây trinh tiết nụ hôn đầu
Thơm như thánh nữ đêm trăng tận
Và lóng lánh sầu như chiêm bao
Xuân sẽ xa dần xa thật xa
Nhớ người hay nhớ một mùi hoa
Cánh chim bạt gió trời vô định
Trăm nhánh sông chia mắt lệ nhòa!
 
HOÀI VỌNG CỐ NHÂN
Nếu một mai ta không về chốn cũ
Em có sầu như lá rũ mùa thu
Ta lang bạt như mây ngàn viễn xứ
Quẩn quanh đây những mắt đỏ căm thù
Trời vào đông chút heo may se lạnh
Cho loài dơi thêm say giâc ngủ vùi
Ta độc hành trên đường xa vạn dặm
Sương gió đời gặp lại có gì vui
Nên em đừng hoài vọng tình huyễn hoặc
Một lần yêu đủ gọi cố nhân rồi
Chiều từng chiều chim bay về phương bắc
Ta ngậm ngùi cạn chén rượu mồ côi
Mưa phố thị mưa buồn nhiều hơn trước
Nơi phương xa thương nhớ nắng Sài Gòn
Chuyến xe lam không còn qua Thủ Đức
Kỷ vật nào em lặng lẽ đem chôn
Đời rộng lớn núi sông chia muôn lối
Một chút mưa tình ướt đến thiên thu
Ta trắng tay trong vòng quay danh lợi
Trăng ơi trăng, sao rụng giữa sương mù?
 
KHAI BÚT XUÂN 2024
Mừng em hạnh phúc bên người
Và ta thêm tuổi sống đời cô đơn
Có loài hoa rụng bên đường
Có con chim khách buồn buồn bỏ đi
Tình ơi theo cánh thiên di
Tĩnh xa vạn dặm còn gì cho ta
Còn chăng chén rượu quan hà
Uống cay con mắt gọi là cố nhân
Chén đầu mùng một ngày xuân
Nhớ nghe em nhớ một lần rồi quên
Đi đi cuối bãi đầu ghềnh
Hẹn nhau hẹn chốn vô biên đất trời
Mùng hai với rượu mồ côi
Ngậm ngùi sợi tóc chẻ đôi phương sầu
Nhìn hoa sứ rụng chân cầu
Mới hay thức giấc chiêm bao muộn màng
Mùng ba cạn chén ly tan
Uống say cho hết lỡ lầm đời nhau
Âm thầm đếm bước bể dâu
Tấm thân cô lữ nhuộm màu tà huy!
Mùng 3 tết 2024
 
KHÓC MỘT LẦN THÔI
Rồi mai mốt người bắt em phải chọn
Hoặc là ta, hay chung thủy với chồng
Sẽ rất khó vì xa nhau chẳng nỡ
Đời sẽ buồn chia trăm nhánh như sông
Em đã bảo ngàn lần yêu tha thiết
Gã lãng du mòn mỏi gót giang hồ
Em có chồng phải đâu là vĩnh biệt
Đêm ảo huyền tình rót mật vào thơ
Em cũng biết yêu nhau không có tội
Nên mình yêu như những cánh thiêu thân
Ngọn đèn khuya quạnh hiu trong bóng tối
Bình minh rồi ta sẽ chết trầm ngâm
Ta yêu em như trăng đêm yêu gió
Nhưng trên đời mấy ai hiểu nghĩa yêu
Chồng của em cưng em như trứng mỏng
Nhưng thua ta một gã vốn chơi liều
Nên hắn bắt trong hai em phải chọn
Đừng nghe em lá chết ở bên đồi
Ta sẽ đi về phía trời xa lắm
Cuộc tình mình em khóc một lần thôi!

 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...