BỨC THƯ TÌNH THỨ 2
Anh,
“Ngày lại đến, trái tim em dại khờ. Ngày đi, cuộc đời vắng tênh...” Câu hát đó văng vẳng đâu đây mà sao nghe gần quá. Nó ở ngay trong em, trong lồng ngực còn thoi thóp chưa ngừng.
Nhớ cơn mưa làm cay nhoè đôi mắt nên em đã nhìn anh như người từ ảo ảnh bước ra. Hy vọng bức thư tình thứ hai sẽ được gắn trên đôi cánh bồ câu có một người từ xa điều khiển, để gió không cuốn đi cái nồng nàn say đắm của yêu thương
Có phải ông Lê Tuấn đã sai khi cho người đàn ông cái quyền chinh phục. Vì đó là chuyện của thời còn gởi thư bằng đường bưu điện và "đánh điện tín" khi khẩn cấp. Thời @ chỉ cần nhấp con chuột là bên kia có cả một trời yêu.
Ừ, mà sao anh không Chat với em vào mỗi tối hoặc FaceTime với nhau khi nỗi nhớ dâng đầy? Anh vẫn ngồi cặm cụi bên cái bàn phím cũ kỹ để gõ từng nốt nhạc yêu thương rồi sáng mai thức dậy thấy một bầu trời đầy âm thanh và giai điệu... giai điệu của tình yêu. Lãng mạn đấy!
Tuy nhiên, cái âm thanh và giai điệu đó có vẻ đã lỗi thời vì nó khác với tiếng “sột soạt” của những đồng tiền giấy khi ta ngồi đếm (!!!). Cái âm thanh sột soạt ấy mua được những hộp thuốc cho mẹ già, mua được những tiện ích tối thiểu của cuộc sống anh cần, mua lòng kính trọng, mua tình người, mua danh, mua chức, mua tất cả ...đặc biệt là mua tình yêu - cái thứ đã làm anh chết dở sống dở; tình yêu của thời @!!!
Em, tình yêu của anh
Tiger
Thutuyet, 9/2019
Mặc dầu Melbourne đang còn hạ, nhưng xuân vẫn rực rỡ trong lòng người Việt xa xứ. Bầu trời hôm nay không nắng gắt, một chút âm u tăng thêm cái lãng mạn thanh khiết cho những tâm hồn đẹp và sự ấm áp của những trái tim nhân ái.
Tôi thấy mình thật may mắn với những gì Thượng đế ban cho, bởi tôi có quá nhiều so với mong đợi: một gia đình đầy ắp yêu thương, những người thân, những người bạn luôn âm thầm bên cạnh tôi qua những biến cố cuộc đời... Chúng tôi cùng dắt tay nhau đi trên con đường mang tên Thánh thiện; để tiếp tục toả ngát hương thơm hoà vào khu vườn rực rỡ sắc hoa, khoe mình dưới bầu trời trong vắt nắng vàng của ngày và nhẹ nhàng thanh thoát ánh trăng của đêm.
Tôi yêu lắm cuộc đời này, từ những ngày bão tố đến những đêm giá rét đến tê người. Tôi yêu luôn vị đắng của những giọt cafe nguyên chất pha chút ngòn ngọt của đường, yêu cả vị cay của trái ớt vừa hái xuống từ mảnh vườn nhỏ sau nhà... Phong ba bão táp, cay đắng ngọt bùi đã làm nên một TÔI trong hiện tại! Là một cái "GÓI" đủ sắc màu mà không cần tô vẽ và tôi hạnh phúc với chính cái "GÓI" của mình.
Hôm nay, trong không gian đẹp của ngày đầu năm, tôi thấy lòng mình rộn rã niềm vui. Xin cám ơn cuộc đời, cám ơn bạn bè xa gần và người thân...mà tôi yêu quí đã giúp tôi hoàn thiện một cái gọi là TÔI của hôm nay, một cái GÓI đủ sắc màu thú vị.
Chúc chúng ta một ngày đầu năm an vui, một cái tết thanh bình và một cuộc đời hạnh phúc.
Melbourne, ngày đầu năm con trâu, 2021
Le Anh Tuyet
Chim trời cá nước người dưng
Ta về tìm lại lưng chừng tuổi thơ
Hoa cau rụng xuống bờ đê
Có con chim nhỏ ngô nghê mắt nhìn
Chim ơi, nhặt giúp khúc tình
Ngày xưa rớt lại bên Đình nắng tan
Ta đi hết kiếp đời hoang
Nay về tìm lại, đã tàn tháng năm
Mắt nhoè, sợi nắng xa xăm
Thả rơi ảo ảnh biệt tăm bóng hình
Thôi thì đi hết dặm tình
Trái tim giữ lại chiều Đình nắng phai
À ơi giong hát liêu trai
Đêm trăng chiếc bóng ai ngồi trước hiên
Năm canh tiếng mõ động, thiền
Vang trong cõi lặng bóng miền thiên thai
Cho tôi gom lại vùng tuổi ấu
Hái giọt nắng chiều ướp hương xưa
Ngắm dòng sông nhỏ con nước lặng
Ngắm chị lái đò tắm nắng trưa
Cho tôi về lại ngôi nhà cũ
Thăm mảnh vườn khuya hiu hắt trăng
Thăm đám bồ câu bay trắng ngõ
Rợp bóng lá dừa gió mênh mang
Cho tôi thăm lại vùng ký ức
Có lũ nắng vàng phủ mái hiên
Có bầy chim nhỏ về làm tổ
Trên ngọn tre già ngóng trăng lên
Cho tôi ôm lại bầu trời ấy
Của tuổi ngọc ngà đuổi bướm thu
Của đêm ngồi ngắm vầng trăng ngủ
Và của ngày hè ngắm biển ru
Hôm nay ngồi đếm bao mùa Nắng
Bao gió Thu lay cánh liễu mềm
Bao sầu Đông lá vàng lối cũ
Và nụ Xuân thì mượt sương đêm
Melbourne, Tháng 4/2021
TÔI NHỚ
Tôi nhớ, ngày hạ dài mẹ qua cầu gánh nắng
Trời nghiêng nghiêng cong vành nón mong manh
Giọt mồ hôi mằn mặn chát quai lành
Bóng mẹ hắt giòng sông con nước lặng
Tôi nhớ, buổi chiều vàng cánh diều treo lơ lửng
Sáo vi vu, ru hát khúc thanh bình
Lũ trẻ con theo gió chiều đạp nắng
Bầu trời thơ, thả sợi nắng lung linh
Tôi nhớ, một sáng thu con đường làng sương ướt
Mẹ ra đồng mờ bóng dưới sương thu
Bờ vai nghiêng trĩu nặng chất nỗi niềm
Gánh tất tả mùa thu, hàng liễu rũ
Tôi nhớ, hiên nhà xưa, quanh năm gió gọi
Đàn bồ câu túc túc chạy quanh sân
Ba tôi vốc đầy tay một nắm thóc
Vung nhẹ nhàng cho hạt rớt long lanh
Và tôi nhớ, tôi không còn cô bé
Để gió chiều mơn trớn lọn tóc thưa
Cô bé ơi, bây giờ xa lắm
Cả bầu trời, tôi muốn đổi một ngày xưa...
ThuTuyet- Sydney, 25/04/2016
Trở lại với thiên nhiên vào
một ngày nắng đẹp. Sóng biển, mây trời và gió núi đã đưa tâm hồn tôi trở về
những ngày thật bình an. Ước gì được một giờ thôi làm “Hải Âu để Phi về” những
ngày còn mê tiểu thuyết Quỳnh Dao, trốn vào một góc khuất nào đó “ngấu nghiến”
cho hết câu chuyện tình thơ mộng.
Chiều đến chúng tôi lên đỉnh Sublime ngắm mây mù che khuất cả vùng thung lũng bên dưới.
Thật tuyệt vời khi những đám mây bay qua người tôi, có lúc nó bàng bạc quanh mình làm tôi nhớ da diết những đám khỏi tỏa ra từ căn bếp nhà ai vào một chiều muộn của quê tôi ngày ấy.
Một chút quay về quá khứ để ngửi cái mùi thơm của gió như cơn gió chiều nay, để nếm cái ngọt ngào hạnh phúc như hạnh phúc chiều nay và để đắm hồn mình vào những niềm vui trong vắt của tuổi thơ như khoảnh khắc hồn nhiên chiều nay.
Một cơn lốc mạnh làm tan đám mây mù bên dưới kéo tôi về thực tại. Một vùng biển mênh mông như sương như khói hiện ra trong chiều.
Lúc này, giữa thiên nhiên bao la, tôi thấy mình như một dấu chấm trong một Luận án tốt nghiệp dài hay chỉ là một dấu phảy trong tác phẩm mà tôi vừa biên tập xong.
Vì là một dấu chấm, phảy; nên chúng có thể bị sửa lại hoặc bị cắt đi bởi một vị giáo sư hay một Ban biên tập của một nhà xuất bản nào đó.
Chúng ta cũng chỉ là một dấu chấm hay phảy thôi trong cuộc đời này.
Cám ơn buổi chiều thật đẹp!
ThuTuyet
Wollongong, 2/2023
Tôi nhớ, ngày hạ dài mẹ qua cầu gánh nắng
Trời nghiêng nghiêng cong vành nón mong manh
Giọt mồ hôi mằn mặn chát quai lành
Bóng mẹ hắt giòng sông con nước lặng
Tôi nhớ, buổi chiều vàng cánh diều treo lơ lửng
Sáo vi vu, ru hát khúc thanh bình
Lũ trẻ con theo gió chiều đạp nắng
Bầu trời thơ, thả sợi nắng lung linh
Tôi nhớ, một sáng thu con đường làng sương ướt
Mẹ ra đồng mờ bóng dưới sương thu
Bờ vai nghiêng trĩu nặng chất nỗi niềm
Gánh tất tả mùa thu, hàng liễu rũ
Tôi nhớ, hiên nhà xưa, quanh năm gió gọi
Đàn bồ câu túc túc chạy quanh sân
Ba tôi vốc đầy tay một nắm thóc
Vung nhẹ nhàng cho hạt rớt long lanh
Và tôi nhớ, tôi không còn cô bé
Để gió chiều mơn trớn lọn tóc thưa
Cô bé ơi, bây giờ xa lắm
Cả bầu trời, tôi muốn đổi một ngày xưa...
ThuTuyet- Sydney, 25/04/2016
Chiều đến chúng tôi lên đỉnh Sublime ngắm mây mù che khuất cả vùng thung lũng bên dưới.
Thật tuyệt vời khi những đám mây bay qua người tôi, có lúc nó bàng bạc quanh mình làm tôi nhớ da diết những đám khỏi tỏa ra từ căn bếp nhà ai vào một chiều muộn của quê tôi ngày ấy.
Một chút quay về quá khứ để ngửi cái mùi thơm của gió như cơn gió chiều nay, để nếm cái ngọt ngào hạnh phúc như hạnh phúc chiều nay và để đắm hồn mình vào những niềm vui trong vắt của tuổi thơ như khoảnh khắc hồn nhiên chiều nay.
Một cơn lốc mạnh làm tan đám mây mù bên dưới kéo tôi về thực tại. Một vùng biển mênh mông như sương như khói hiện ra trong chiều.
Lúc này, giữa thiên nhiên bao la, tôi thấy mình như một dấu chấm trong một Luận án tốt nghiệp dài hay chỉ là một dấu phảy trong tác phẩm mà tôi vừa biên tập xong.
Vì là một dấu chấm, phảy; nên chúng có thể bị sửa lại hoặc bị cắt đi bởi một vị giáo sư hay một Ban biên tập của một nhà xuất bản nào đó.
Chúng ta cũng chỉ là một dấu chấm hay phảy thôi trong cuộc đời này.
Cám ơn buổi chiều thật đẹp!
ThuTuyet
Wollongong, 2/2023
No comments:
Post a Comment