QUÊ NHÀ LẬP ĐÔNG
Quê nhà nhớ buổi lập đông
Se cơn bấc lạnh cánh đồng sương giăng
Bạc đầu lau sậy bâng khuâng
Vài ba cánh gió tần ngần ghé qua
Chiều nay nhớ nỗi chiều xa
Bập bùng bếp lửa bên bà ngày thơ
Bầy chim thiêm thiếp giấc mơ
Tổ rơm ấm áp treo hờ mái hiên
Nhớ người thả sợi tóc nghiêng
Bà ba nón lá qua miền trăng xưa
Bến chờ thầm lặng sớm trưa
Dòng sông tắm nắng gội mưa bao mùa
Lời gì xao xác lau khua
Lỡ làng năm tháng gió lùa miền không
Ngày về se ngọn bấc đông
Hoa ô môi nở tím hồng trời quê...
QUÊ NHÀ TIẾNG VỌNG LỜI RU
Đợi người...người đã về chưa?
Cánh đồng năm nắng mười mưa niềm gì
Hoàng hôn hoe mắt chim di
Sông quê thao thiết ở đi dùng dằng
Vàng ươm thóc trải đầy sân
Ngày mùa sợi nắng trong ngần reo vui
Bay lên đời khói ngậm ngùi
Rạ rơm ấm áp ngủ vùi giấc đông
Đợi người...chín nhớ mười mong
Giọt mưa gieo xuống cánh đồng hoang vu
Quê nhà tiếng vọng lời ru
Đường xa cỏ ướt sương thu lối về
Bao năm gác lại bộn bề
Đò đưa bến hẹn chân quê lạc lầm
Trăng vàng cuối nẻo trầm ngâm
Người đi, kẻ ở tím bầm gió sương...
SÂN NGOÀI...
Gió lay hoa sứ giật mình
Sân ngoài rơi xuống lời kinh nhiệm mầu
Trăng treo cổ tự mái đầu
Sân ngoài thoáng bóng áo nâu nhẹ nhàng
Ao thu sen nở sen tàn
Sân ngoài sót chút mơ màng nhụy hương
Cõi hồn buồn giận ghét thương
Sân ngoài mắt lá đẫm sương khi nào
Chợ đời mặc cả trần lao
Sân ngoài chú tiểu làu làu chân kinh
Loay hoay trong cõi tử sinh
Sân ngoài viên sỏi im thinh nụ cười
Gió lay hoa sứ cứ rơi
Sân ngoài bóng nguyệt tỏa ngời tự thân...
SEN
Hồn nhiên không giữa chốn nâu bùn
Sen tự tại mãn khai chồi búp
Ta chạnh thương đời sen lem lấm
Rước sen về ngự cõi thanh cao
Đâu rồi vẻ thong dong thoát tục
Sen có buồn không...có buồn không?
Trong sâu thẳm chực trào lệ nhỏ
Từng cánh hoa rơi nõn búp hồng
Dắt sen về lại bên hồ cũ
Vui nhé sen ơi vẫn mảnh trời
Này trăng này gió này mây biếc
Đồng làng thân thuộc khúc ca dao
Trắng trong dáng ngọc vùi bùn đất
Trăng khuya chưa tạnh nỗi niềm thương
Trầm ngâm gió sớm lay sương giá
Sen thầm ngấn lệ sót dư hương...
TẢN MẠN THÁNG MƯỜI HAI
Đìu hiu lịch mỏng bàn tay gió
Cạn ngày tàn bỏ ngỏ niềm chi
Miền thương phai dấu chân đi
Hoa vàng trước ngõ sầu gì rưng rưng
Ngược năm tháng lưng chừng tưởng tiếc
Mùa thiên di mải miết bên trời
Đông hờn xác lá khô rơi
Khói sương buốt nẻo đầy vơi lệ lòng
Nhặt câu chữ đôi dòng tản mạn
Khúc biệt hành bình thản sớm mai
Trăng khuya đối mộng canh dài
Người bên song vắng u hoài tịch liêu
Người thôi nhớ quên yêu mấy bận
Gợi chút gì sâu lắng hồn ta
Gió đông se sắt thịt da
Mịt mờ tâm tưởng nhạt nhòa bóng ai...
THU DỊU DÀNG
Ngậm chiều khuyết mảnh trăng cong
Mưa gieo giọt nhớ cánh đồng hoang vu
Sáo diều lặng tiếng vi vu
Chợt hay mùa đã vào thu dịu dàng
Dặn lòng thôi chớ đa mang
Mặc heo may tím, mặc vàng áo hoa
Mặc ngày xưa với ngày xa
Mặc ai còn nhớ hay là vội quên
Nhặt buồn...buồn chẳng tuổi tên
Sương khua lối vắng chông chênh bước mình
Soi vầng trăng cũ im thinh
Nhặt đôi câu chữ tự tình lời thơ
Vạch bờ mộng mị tìm mơ
Còn chăng tiếng dế trong bờ cỏ non
Thôi đừng gảy khúc nỉ non
Nghe trong hương nắng vẫn còn mùa thu...
THU RIÊNG DÀNH...
Chưa kịp ủ lá sen
Nồng nàn hương cốm mới
Chưa vàng ươm hoa cúc
Mặc bướm về lả lơi
Xanh vòm trời ngăn ngắt
Tiếng chim rơi khẽ khàng
Chút heo may se sẽ
Ao thu chao lá vàng
Giấu gì trong giậu vắng
Chùm hoa biếc bâng khuâng
Thêm ngại ngần sắc nắng
Như nửa xa nửa gần
Chợt mùa về gọi cửa
Rơi rớt cơn mê dài
Đóa vàng hình hoa cúc
Thu riêng dành tặng ai...
THU VỀ PHỐ
Hàng cây cởi vạt áo xanh mùa hạ
Phố ban mai khe khẽ lời ca sương
Em nghe không chút tình thu e ấp
Thánh thót cung đàn huyễn hoặc phím âm trôi
Chiều khép hờ vạt nắng muộn trên mi
Loanh quanh phố những vòng xe trầm mặc
Chòm mây trắng bay cuối trời phiêu lãng
Tình hư vô nên đâu mặc cả nỗi niềm
Quán chơ vơ dăm câu thơ ngồi đợi
Cây bàng già cũng vờ trút lá thu
Phố liêu xiêu tìm cơn mưa đi lạc
Cuối con đường hành khất một mùa thu
Vay phiến nắng trải mơ hồ lối cũ
Phố chợt trầm một nốt âm thu
Luồn ngực gió tìm heo may sót lại
Bầy cỏ hoang mọc thương nhớ xanh bờ...
THƯƠNG...
Thương trong màu nội cỏ
Chân phương dáng quê nhà
Thương trong màu nắng lóa
Dáng mẹ về xa xa...
Thơ ngây con diều biếc
Bơi trong gió chiều vàng
Ước về làm trẻ nhỏ
Rộn rã tiếng cười vang
Ta về bên sông cũ
Thương vầng trăng dậy thì
Nửa mảnh vàng neo đợi
Lau lách tiễn mùa đi
Hoàng hôn trôi bãng lãng
Bông ô môi rụng thầm
Khói đồng cay mắt gió
Thương một chiều xa xăm
Ta về qua ngõ vắng
Rong rêu mùa ấu thơ
Nghe thương miền hoa nắng
Tháng năm chẳng phai mờ...
TIẾNG VỌNG KINH CHIỀU
Chiều ơi cá nhỏ lội đâu?
Sông quê nước ròng nước lớn
Thương nhánh lục bình mắc cạn
Hoàng hôn tím cả dỗi hờn
Phác họa cánh diều thơ ấu
Ngỡ như ngày cũ vọng về
Gió chiều phất phơ áo lá
Đâu rồi đám trẻ triền đê
Thèm nghe câu chuyện mùa màng
Quê mình hai mùa mưa nắng
Tảo tần nương khoai rẫy sắn
Nhọc nhằn lúa trải đầy sân
Cánh cò bay vào ráng đỏ
Nao nao tiếng vọng kinh chiều
Lòng ơi nỗi niềm quê xứ
Thuyền trăng gối bãi cô liêu...
TRÀ NGUỘI
Ta về vui với trăng xưa
Nhấp ly trà nguội nghe mưa tự tình
Vào ra hơi thở im thinh
Hư không đâu chỉ có mình với ta...
TRÀ THIỀN
Chuông tan một giấc não phiền
Ung dung mây trắng trà thiền gió thơm
Khi nắng sớm buổi chiều hôm
Trông vầng nhật lặn ngỡ hồn trời Tây...
TRĂNG ĐÊM
Mảnh trời hiu hắt trăng đêm
Gió tàn thu khẽ êm đềm lối quen
Cạn mùa vắng cúc mơ sen
Còn đâu dáng thắm vờ ghen má hồng
Mảnh tình dường có dường không
Chút mây chút gió đèo bòng mà chi
Cõi lòng ấm lạnh đôi khi
Vỗ về sương khói khúc bi ca buồn
Hoa tàn hoa nở...Ai thương?
Người cô độc với trăng suông đêm này...
TRĂNG VÔ PHIỀN
Ta về bạn với cùng ta
Chợt nghe cây cỏ lá hoa mỉm cười
Cùng nhau ngồi xuống thảnh thơi
Thong dong rót tách trà mời gió trăng
Ta về giặt áo rửa chân
Bao năm nhuốm bụi phong trần thế gian
Cúi nhìn mây trắng thênh thang
Sông xưa in bóng lỡ làng đục trong
Ta về gió lặng thuyền không
Hành trang nửa mảnh trăng cong nhu mì
Lửa lòng nhàn nhạt sân si
Niệm tâm từng niệm A Di nhiệm mầu
Ta về quên hết bể dâu
Sớm nghe chim hót đôi câu thật hiền
Chiều nghe nắng xuống bình yên
Trăng xa tỏa ánh vô phiền chiếu soi...
TRÊN HÀNH TRÌNH THỜI GIAN
Sẽ gợi lại miên man hồi ức
Khi vô tình gặp bầu trời màu xanh trứng sáo
Giấc mơ tách vỏ ra ràng
Cánh diều tuổi thơ những chiều thơm nắng
Ngày và đêm
Cô độc đã trở thành người bạn
Ta không còn ấu thơ để vô tư cười khóc
Khu vườn đầy nắng mai và tiếng chim chợt thành một điều hiển nhiên quen thuộc nhàm chán
Bình lặng hay không còn bình lặng nữa rồi?
Biết sẽ không trở lại
Người ra đi và đi mãi
Và một ngày nào đó ta cũng thế
Chẳng có gì xáo trộn
Hỡi dòng chảy miên man bất tận
Cảm ơn mây trời đã cho loài chim mượn đường bay
Ôm nắng ca dao, bầy mưa cổ tích
Những câu thơ rơi rụng đường trời
Hỡi cánh cò cánh vạc
Thênh thang trên hành trình thời gian
Ta là một dấu chấm nhỏ
Đậm nhạt vệt sắc màu...
TRONG NẮNG VÀNG...
Hư không ai thả cánh diều
Một chiều mây trắng đánh liều sang ngang
Nhẹ rơi trong ánh nắng vàng
Tàn thu đời lá đa mang niềm gì
Giọt sầu vương khẽ bờ mi
Dẫu là giả tạm sinh ly vẫn buồn
Người về chầm chậm chiều buông
Hành trang một đóa trăng suông cuối trời
Trần gian tàn cuộc rong chơi
Nhấp nhô bọt bóng rã rời sân mưa
Chào người buổi ấy về chưa
Sen cười hàm tiếu dạ thưa nắng vàng...
Quê nhà nhớ buổi lập đông
Se cơn bấc lạnh cánh đồng sương giăng
Bạc đầu lau sậy bâng khuâng
Vài ba cánh gió tần ngần ghé qua
Chiều nay nhớ nỗi chiều xa
Bập bùng bếp lửa bên bà ngày thơ
Bầy chim thiêm thiếp giấc mơ
Tổ rơm ấm áp treo hờ mái hiên
Nhớ người thả sợi tóc nghiêng
Bà ba nón lá qua miền trăng xưa
Bến chờ thầm lặng sớm trưa
Dòng sông tắm nắng gội mưa bao mùa
Lời gì xao xác lau khua
Lỡ làng năm tháng gió lùa miền không
Ngày về se ngọn bấc đông
Hoa ô môi nở tím hồng trời quê...
QUÊ NHÀ TIẾNG VỌNG LỜI RU
Đợi người...người đã về chưa?
Cánh đồng năm nắng mười mưa niềm gì
Hoàng hôn hoe mắt chim di
Sông quê thao thiết ở đi dùng dằng
Vàng ươm thóc trải đầy sân
Ngày mùa sợi nắng trong ngần reo vui
Bay lên đời khói ngậm ngùi
Rạ rơm ấm áp ngủ vùi giấc đông
Đợi người...chín nhớ mười mong
Giọt mưa gieo xuống cánh đồng hoang vu
Quê nhà tiếng vọng lời ru
Đường xa cỏ ướt sương thu lối về
Bao năm gác lại bộn bề
Đò đưa bến hẹn chân quê lạc lầm
Trăng vàng cuối nẻo trầm ngâm
Người đi, kẻ ở tím bầm gió sương...
SÂN NGOÀI...
Gió lay hoa sứ giật mình
Sân ngoài rơi xuống lời kinh nhiệm mầu
Trăng treo cổ tự mái đầu
Sân ngoài thoáng bóng áo nâu nhẹ nhàng
Ao thu sen nở sen tàn
Sân ngoài sót chút mơ màng nhụy hương
Cõi hồn buồn giận ghét thương
Sân ngoài mắt lá đẫm sương khi nào
Chợ đời mặc cả trần lao
Sân ngoài chú tiểu làu làu chân kinh
Loay hoay trong cõi tử sinh
Sân ngoài viên sỏi im thinh nụ cười
Gió lay hoa sứ cứ rơi
Sân ngoài bóng nguyệt tỏa ngời tự thân...
SEN
Hồn nhiên không giữa chốn nâu bùn
Sen tự tại mãn khai chồi búp
Ta chạnh thương đời sen lem lấm
Rước sen về ngự cõi thanh cao
Đâu rồi vẻ thong dong thoát tục
Sen có buồn không...có buồn không?
Trong sâu thẳm chực trào lệ nhỏ
Từng cánh hoa rơi nõn búp hồng
Dắt sen về lại bên hồ cũ
Vui nhé sen ơi vẫn mảnh trời
Này trăng này gió này mây biếc
Đồng làng thân thuộc khúc ca dao
Trắng trong dáng ngọc vùi bùn đất
Trăng khuya chưa tạnh nỗi niềm thương
Trầm ngâm gió sớm lay sương giá
Sen thầm ngấn lệ sót dư hương...
TẢN MẠN THÁNG MƯỜI HAI
Đìu hiu lịch mỏng bàn tay gió
Cạn ngày tàn bỏ ngỏ niềm chi
Miền thương phai dấu chân đi
Hoa vàng trước ngõ sầu gì rưng rưng
Ngược năm tháng lưng chừng tưởng tiếc
Mùa thiên di mải miết bên trời
Đông hờn xác lá khô rơi
Khói sương buốt nẻo đầy vơi lệ lòng
Nhặt câu chữ đôi dòng tản mạn
Khúc biệt hành bình thản sớm mai
Trăng khuya đối mộng canh dài
Người bên song vắng u hoài tịch liêu
Người thôi nhớ quên yêu mấy bận
Gợi chút gì sâu lắng hồn ta
Gió đông se sắt thịt da
Mịt mờ tâm tưởng nhạt nhòa bóng ai...
THU DỊU DÀNG
Ngậm chiều khuyết mảnh trăng cong
Mưa gieo giọt nhớ cánh đồng hoang vu
Sáo diều lặng tiếng vi vu
Chợt hay mùa đã vào thu dịu dàng
Dặn lòng thôi chớ đa mang
Mặc heo may tím, mặc vàng áo hoa
Mặc ngày xưa với ngày xa
Mặc ai còn nhớ hay là vội quên
Nhặt buồn...buồn chẳng tuổi tên
Sương khua lối vắng chông chênh bước mình
Soi vầng trăng cũ im thinh
Nhặt đôi câu chữ tự tình lời thơ
Vạch bờ mộng mị tìm mơ
Còn chăng tiếng dế trong bờ cỏ non
Thôi đừng gảy khúc nỉ non
Nghe trong hương nắng vẫn còn mùa thu...
THU RIÊNG DÀNH...
Chưa kịp ủ lá sen
Nồng nàn hương cốm mới
Chưa vàng ươm hoa cúc
Mặc bướm về lả lơi
Xanh vòm trời ngăn ngắt
Tiếng chim rơi khẽ khàng
Chút heo may se sẽ
Ao thu chao lá vàng
Giấu gì trong giậu vắng
Chùm hoa biếc bâng khuâng
Thêm ngại ngần sắc nắng
Như nửa xa nửa gần
Chợt mùa về gọi cửa
Rơi rớt cơn mê dài
Đóa vàng hình hoa cúc
Thu riêng dành tặng ai...
THU VỀ PHỐ
Hàng cây cởi vạt áo xanh mùa hạ
Phố ban mai khe khẽ lời ca sương
Em nghe không chút tình thu e ấp
Thánh thót cung đàn huyễn hoặc phím âm trôi
Chiều khép hờ vạt nắng muộn trên mi
Loanh quanh phố những vòng xe trầm mặc
Chòm mây trắng bay cuối trời phiêu lãng
Tình hư vô nên đâu mặc cả nỗi niềm
Quán chơ vơ dăm câu thơ ngồi đợi
Cây bàng già cũng vờ trút lá thu
Phố liêu xiêu tìm cơn mưa đi lạc
Cuối con đường hành khất một mùa thu
Vay phiến nắng trải mơ hồ lối cũ
Phố chợt trầm một nốt âm thu
Luồn ngực gió tìm heo may sót lại
Bầy cỏ hoang mọc thương nhớ xanh bờ...
THƯƠNG...
Thương trong màu nội cỏ
Chân phương dáng quê nhà
Thương trong màu nắng lóa
Dáng mẹ về xa xa...
Thơ ngây con diều biếc
Bơi trong gió chiều vàng
Ước về làm trẻ nhỏ
Rộn rã tiếng cười vang
Ta về bên sông cũ
Thương vầng trăng dậy thì
Nửa mảnh vàng neo đợi
Lau lách tiễn mùa đi
Hoàng hôn trôi bãng lãng
Bông ô môi rụng thầm
Khói đồng cay mắt gió
Thương một chiều xa xăm
Ta về qua ngõ vắng
Rong rêu mùa ấu thơ
Nghe thương miền hoa nắng
Tháng năm chẳng phai mờ...
TIẾNG VỌNG KINH CHIỀU
Chiều ơi cá nhỏ lội đâu?
Sông quê nước ròng nước lớn
Thương nhánh lục bình mắc cạn
Hoàng hôn tím cả dỗi hờn
Phác họa cánh diều thơ ấu
Ngỡ như ngày cũ vọng về
Gió chiều phất phơ áo lá
Đâu rồi đám trẻ triền đê
Thèm nghe câu chuyện mùa màng
Quê mình hai mùa mưa nắng
Tảo tần nương khoai rẫy sắn
Nhọc nhằn lúa trải đầy sân
Cánh cò bay vào ráng đỏ
Nao nao tiếng vọng kinh chiều
Lòng ơi nỗi niềm quê xứ
Thuyền trăng gối bãi cô liêu...
TRÀ NGUỘI
Ta về vui với trăng xưa
Nhấp ly trà nguội nghe mưa tự tình
Vào ra hơi thở im thinh
Hư không đâu chỉ có mình với ta...
TRÀ THIỀN
Chuông tan một giấc não phiền
Ung dung mây trắng trà thiền gió thơm
Khi nắng sớm buổi chiều hôm
Trông vầng nhật lặn ngỡ hồn trời Tây...
TRĂNG ĐÊM
Mảnh trời hiu hắt trăng đêm
Gió tàn thu khẽ êm đềm lối quen
Cạn mùa vắng cúc mơ sen
Còn đâu dáng thắm vờ ghen má hồng
Mảnh tình dường có dường không
Chút mây chút gió đèo bòng mà chi
Cõi lòng ấm lạnh đôi khi
Vỗ về sương khói khúc bi ca buồn
Hoa tàn hoa nở...Ai thương?
Người cô độc với trăng suông đêm này...
TRĂNG VÔ PHIỀN
Ta về bạn với cùng ta
Chợt nghe cây cỏ lá hoa mỉm cười
Cùng nhau ngồi xuống thảnh thơi
Thong dong rót tách trà mời gió trăng
Ta về giặt áo rửa chân
Bao năm nhuốm bụi phong trần thế gian
Cúi nhìn mây trắng thênh thang
Sông xưa in bóng lỡ làng đục trong
Ta về gió lặng thuyền không
Hành trang nửa mảnh trăng cong nhu mì
Lửa lòng nhàn nhạt sân si
Niệm tâm từng niệm A Di nhiệm mầu
Ta về quên hết bể dâu
Sớm nghe chim hót đôi câu thật hiền
Chiều nghe nắng xuống bình yên
Trăng xa tỏa ánh vô phiền chiếu soi...
TRÊN HÀNH TRÌNH THỜI GIAN
Sẽ gợi lại miên man hồi ức
Khi vô tình gặp bầu trời màu xanh trứng sáo
Giấc mơ tách vỏ ra ràng
Cánh diều tuổi thơ những chiều thơm nắng
Ngày và đêm
Cô độc đã trở thành người bạn
Ta không còn ấu thơ để vô tư cười khóc
Khu vườn đầy nắng mai và tiếng chim chợt thành một điều hiển nhiên quen thuộc nhàm chán
Bình lặng hay không còn bình lặng nữa rồi?
Biết sẽ không trở lại
Người ra đi và đi mãi
Và một ngày nào đó ta cũng thế
Chẳng có gì xáo trộn
Hỡi dòng chảy miên man bất tận
Cảm ơn mây trời đã cho loài chim mượn đường bay
Ôm nắng ca dao, bầy mưa cổ tích
Những câu thơ rơi rụng đường trời
Hỡi cánh cò cánh vạc
Thênh thang trên hành trình thời gian
Ta là một dấu chấm nhỏ
Đậm nhạt vệt sắc màu...
TRONG NẮNG VÀNG...
Hư không ai thả cánh diều
Một chiều mây trắng đánh liều sang ngang
Nhẹ rơi trong ánh nắng vàng
Tàn thu đời lá đa mang niềm gì
Giọt sầu vương khẽ bờ mi
Dẫu là giả tạm sinh ly vẫn buồn
Người về chầm chậm chiều buông
Hành trang một đóa trăng suông cuối trời
Trần gian tàn cuộc rong chơi
Nhấp nhô bọt bóng rã rời sân mưa
Chào người buổi ấy về chưa
Sen cười hàm tiếu dạ thưa nắng vàng...
VỀ LẠI HÒA THÀNH
Về ngang khung trời cũ
Man mác lòng bâng khuâng
Hai mươi năm cất bước
Nay trở lại Hòa Thành
Giang Tân lồng lộng gió
Bến Kéo nhớ ghe thuyền
Ngân nga chuông cổ tự
Chùa Gò Kén uy nghiêm
Chốn xưa giờ thị xã
Phố xá có còn quen
Những ngã đường thẳng tắp
Long Hoa lung linh đèn
Bao năm rồi vẫn đấy
Tòa Thánh nét trầm tư
Cửa Chánh Môn, Hòa Viện
Bốn mùa ngỡ thực hư
Tây Ninh thương nắng gió
Mái nhà xưa rêu mờ
Hòa Thành ơi quê nội!
Xanh khoảng trời tuổi thơ...
Về ngang khung trời cũ
Man mác lòng bâng khuâng
Hai mươi năm cất bước
Nay trở lại Hòa Thành
Giang Tân lồng lộng gió
Bến Kéo nhớ ghe thuyền
Ngân nga chuông cổ tự
Chùa Gò Kén uy nghiêm
Chốn xưa giờ thị xã
Phố xá có còn quen
Những ngã đường thẳng tắp
Long Hoa lung linh đèn
Bao năm rồi vẫn đấy
Tòa Thánh nét trầm tư
Cửa Chánh Môn, Hòa Viện
Bốn mùa ngỡ thực hư
Tây Ninh thương nắng gió
Mái nhà xưa rêu mờ
Hòa Thành ơi quê nội!
Xanh khoảng trời tuổi thơ...
VỀ XUÔI MƯA NGUỒN...
Loanh quanh mấy bận trầm luân
Gương xưa đã vướng bụi trần mấy khi
Dùng dằng lúc ở khi đi
Bèo mây sum họp chia ly lại buồn
Ái hà càng buộc càng vương
Người thương kẻ ghét chung đường sánh vai
Mờ mờ nhân ảnh tỉnh say
Cùng chung một giấc mộng dài vô minh
Nghiệp đeo như bóng theo hình
Xuôi tay nhắm mắt giật mình tỉnh ra
Đâu là bản thể hỡi ta
Trời xanh hoa lá giao hòa nước mây
Bồ Đề nào thấy bóng cây
Gương trong đâu nhọc bởi tay người chùi
Bận lòng chi để ngậm ngùi
Không sinh chẳng diệt về xuôi mưa nguồn...
Loanh quanh mấy bận trầm luân
Gương xưa đã vướng bụi trần mấy khi
Dùng dằng lúc ở khi đi
Bèo mây sum họp chia ly lại buồn
Ái hà càng buộc càng vương
Người thương kẻ ghét chung đường sánh vai
Mờ mờ nhân ảnh tỉnh say
Cùng chung một giấc mộng dài vô minh
Nghiệp đeo như bóng theo hình
Xuôi tay nhắm mắt giật mình tỉnh ra
Đâu là bản thể hỡi ta
Trời xanh hoa lá giao hòa nước mây
Bồ Đề nào thấy bóng cây
Gương trong đâu nhọc bởi tay người chùi
Bận lòng chi để ngậm ngùi
Không sinh chẳng diệt về xuôi mưa nguồn...
VÔ TẬN
Bông hoa biêng biếc nở
Trên hàng rào thép gai
Lặng yên nghe chim hót
Ấm lòng buổi sớm mai
Chẳng chờ chim én cũ
Mang mùa xuân quay về
Những buồn vui trú ngụ
Gửi mây trời trôi đi...
Này chim thôi hót nữa
Cửa lồng mở rộng thênh
Ngỡ ngàng đôi cánh nhỏ
Bầu trời ngàn năm quên
Ngửa tay tìm chút nắng
Li ti mưa bụi nhòa
Có gì trong vô tận
Lối ta về trăng sao...
Bông hoa biêng biếc nở
Trên hàng rào thép gai
Lặng yên nghe chim hót
Ấm lòng buổi sớm mai
Mang mùa xuân quay về
Những buồn vui trú ngụ
Gửi mây trời trôi đi...
Cửa lồng mở rộng thênh
Ngỡ ngàng đôi cánh nhỏ
Bầu trời ngàn năm quên
Li ti mưa bụi nhòa
Có gì trong vô tận
Lối ta về trăng sao...
VỚI BÔNG HOA THẤT SỦNG
Đôi khi thèm làm cánh gió vô hình
Dan díu với muôn phương
Khu vườn buổi sớm giả đò đánh rơi làn hương của một bông hoa vờ giấu mặt
Gió chưa kịp mang đi
Tiếng chim đầu ngày chiu chít trên hàng rào thép gai
Sương vùi vào chăn lá
Khép giấc nồng say
Đôi khi khát khao màu diệp lục
Lục lọi trong tầng tầng lá thu
Chạm ẩm ướt và rong rêu
Tiếng côn trùng cợt nhả
Đành bày biện mùa xuân trong căn phòng hoang tưởng
Đôi khi thèm cảm giác trở lại ngôi nhà nhỏ ngày xưa
Tận hưởng những buổi sáng cũ kỹ
Sóng sánh ly cà phê đong đưa theo bản nhạc hoài niệm
Miên man màu hoa cúc vàng
Đôi khi muốn kéo dài mãi cơn mưa trầm cảm
Ta có cớ để trầm ngâm
Và ai đó không thèm lau khô dòng nước mắt
Những nỗi buồn không cần giãn cách
Trong lặng im tột cùng
Sự cô đơn thần thánh
Đôi khi những buổi mai không thèm ngủ nướng
Tôi mang giấc mơ ra khu vườn
Bầy gió sớm vụng về làm rơi làn hương tung tóe
Mặc lũ ong bướm vô tình
Tôi khẽ hôn lên một đóa hoa nguyên trinh
Dẫu bị thất sủng trong khu vườn muôn sắc
Lặng lẽ điềm nhiên nở và tàn...
VỚI BỨC TRANH SEN
Bất động im lìm...
Chẳng lụy bùn tanh tưởi
Hoa sen giấy trên tường
Vẫn mầu nhiệm từ bi
Cúi mặt là hoàng hôn
Màu tịch dương huyền tích
Biển sóng sánh hải triều
Thầm thì lời hoa đá nở
Dư âm hồi chuông sớm
Bản tụng ca ban mai thanh tân
Người kịp lối về tỉnh thức?
Thương sen gương hồ
Thương súng mặt ao
Thương hoa chỉ một lần nở
Thương ta gần cạn kiếp tàn
Hoa sen giấy ngàn năm vẫn nở
Bức tranh trên tường
Thiếu nữ mãi đôi mươi...
No comments:
Post a Comment