"Con đã về trong năng
lượng yêu thương
Huynh đệ muôn phương một nhà sum họp
Thầy còn đó – từng bước chân chánh niệm
Và nụ cười mây trắng ấm nhân gian
Thầy có mặt cho đại nguyện chúng con
Dòng chảy tăng thân không ngừng tiếp nối
Vượt sương đêm – bình minh thầy đón đợi
Ngọn thông già neo ký ức thiên thu
Từng bước nhỏ trên mặt đất con đi
Có bình an, tình thương và tuổi trẻ
Có phép màu chảy trong từng hơi thở
Và tay thầy dắt lối đến tương lai
Vượt trăm sông trời rộng núi dài
Con trở về những bàn chân thật khẽ
Gửi trao nhau bao la tình huynh đệ
Giấc mơ xanh đoàn tụ dưới bóng thầy
25/1/2024 Lương Đình Khoa
Huynh đệ muôn phương một nhà sum họp
Thầy còn đó – từng bước chân chánh niệm
Và nụ cười mây trắng ấm nhân gian
Thầy có mặt cho đại nguyện chúng con
Dòng chảy tăng thân không ngừng tiếp nối
Vượt sương đêm – bình minh thầy đón đợi
Ngọn thông già neo ký ức thiên thu
Từng bước nhỏ trên mặt đất con đi
Có bình an, tình thương và tuổi trẻ
Có phép màu chảy trong từng hơi thở
Và tay thầy dắt lối đến tương lai
Vượt trăm sông trời rộng núi dài
Con trở về những bàn chân thật khẽ
Gửi trao nhau bao la tình huynh đệ
Giấc mơ xanh đoàn tụ dưới bóng thầy
25/1/2024 Lương Đình Khoa
Đi vào
tĩnh lặng
Thấy tôi
vô thường
Một dòng tương tục
Thơ ấu đến già
Thấy tôi sinh diệt
Trong từng sát na
Chủ nhà lặng lẽ
Nhìn khách lại qua
Gió qua đồi vắng
Chiếc lá reo vui
Có khi gió lặng
Gió về nơi đâu
Cây còn đứng ngóng
Thầm thì trong đất
Hạt mầm nẩy chồi
Hoa rụng trổ quả
Ngày mới bắt đầu. (Hoàng Gia Đức)
Lối hoa rồi tháng năm phai
nhạt
Còn thơm khúc hát thuở hoàng lan
Thềm hoang đọng nắng mùa phiêu bạt
Bến sông buồn đợi cố nhân ơi… (Nguyễn Đại Hoàng)
Thềm hoang đọng nắng mùa phiêu bạt
Bến sông buồn đợi cố nhân ơi… (Nguyễn Đại Hoàng)
ngày thơ bé mộng bá vương
ngày khôn lớn mộng thiên đường trắng cơm
sóng sâu chia mấy đoạn trường
dập dìu cánh mỏng nghìn phương dập dềnh
ba phần tư nỗi buồn tênh
chắt chiu thành một lần kênh nắp trà
ta là ai giữa phù hoa
xuôi về chén ngọc hay là bát thô
danh xưng là giấc mơ hồ (Nhược Lạc)
ngày khôn lớn mộng thiên đường trắng cơm
sóng sâu chia mấy đoạn trường
dập dìu cánh mỏng nghìn phương dập dềnh
ba phần tư nỗi buồn tênh
chắt chiu thành một lần kênh nắp trà
ta là ai giữa phù hoa
xuôi về chén ngọc hay là bát thô
danh xưng là giấc mơ hồ (Nhược Lạc)
Quay về sống với chân tâm
Hãy như sen trắng giữa đầm ngát hương
Con người sống để yêu thương
Mỉm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai.
Hãy như sen trắng giữa đầm ngát hương
Con người sống để yêu thương
Mỉm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai.
Rồi một ngày nằm xuống giữa tha nhân
Gió địa đàng ru ta vào im lặng
Cuối bãi bồi ta níu vài sợi nắng
Một chén cơm, tiễn biệt một lần đi!
"Giữa huyễn hư hôi ngộ với chia ly ...
Địa ngục hay thiên đường đâu có gì sai khác ...
Dẫu tuệ mẫn hay bước chân lầm lạc ...
Vạn lần say, vạn lụy, vạn luân hồi ..."
Dẫu biết rằng cũng chỉ một lần thôi
Những xác lá sẽ quay về nguồn cội
Hoa bỉ ngạn nở theo mùa không đợi…
Mà chia ly là những chuyến vô cùng!
Người đến rồi đừng ngại những riêng chung
Không hạ bút gieo vần lên vách lá
Ngọn Liên Đăng bỏ về cùng mặc cả
Chỉ còn đây sót lại Thế nhân thôi!
"Ta giữa Thế nhân, giữa những nỗi đầy, vơi
Đôi lúc ước mình là giọt sương buổi sáng...
Hay là ánh tà dương lúc ngày đêm chạng vạng...
Thấu giọt trần ai để tỏ nỗi mình thôi..."
Ta cõng em qua những miền đổ vỡ
Thế nhân ơi! vời vợi chốn hoang đường
Người lật đật buộc ta vào nông nỗi
Ta có lỗi gì trong góc khuất yêu đương!?
Đã mấy thu rồi thu lại thu
Người đi biền biệt lối sương mù
Người xưa còn nhặt hoa trên lá?
Lá rụng khô rồi, hoa đâu thu
Trở lại đây em hỡi nắng chiều
Trong lòng thầm mộng những thương yêu
Đường xưa lối cũ giờ hoang vắng
Chỉ thấy trời, nay gió may nhiều
Tôi tìm kỷ niệm ở trong mây
Cuối nẻo hoàng hôn cây lắt lay
Vùng xa xôi nhớ, vùng xa gió
Tôi với mình tôi tay nắm tay
Ven miền cỏ dại quyện hơi men
Một tôi và chiếc bóng lấm lem
Mong manh xác lá chìm sâu mộng
Gió thổi bay lên đêm tối đêm
Vẫn biết bây giờ lạnh qua sông
Vẫn biết chiều nay em lấy chồng
Ôi! Đời lữ thứ chân phiêu bạt
Tôi mất em rồi...sao cứ mong...
Gió địa đàng ru ta vào im lặng
Cuối bãi bồi ta níu vài sợi nắng
Một chén cơm, tiễn biệt một lần đi!
"Giữa huyễn hư hôi ngộ với chia ly ...
Địa ngục hay thiên đường đâu có gì sai khác ...
Dẫu tuệ mẫn hay bước chân lầm lạc ...
Vạn lần say, vạn lụy, vạn luân hồi ..."
Dẫu biết rằng cũng chỉ một lần thôi
Những xác lá sẽ quay về nguồn cội
Hoa bỉ ngạn nở theo mùa không đợi…
Mà chia ly là những chuyến vô cùng!
Người đến rồi đừng ngại những riêng chung
Không hạ bút gieo vần lên vách lá
Ngọn Liên Đăng bỏ về cùng mặc cả
Chỉ còn đây sót lại Thế nhân thôi!
"Ta giữa Thế nhân, giữa những nỗi đầy, vơi
Đôi lúc ước mình là giọt sương buổi sáng...
Hay là ánh tà dương lúc ngày đêm chạng vạng...
Thấu giọt trần ai để tỏ nỗi mình thôi..."
Thế nhân ơi! vời vợi chốn hoang đường
Người lật đật buộc ta vào nông nỗi
Ta có lỗi gì trong góc khuất yêu đương!?
Đã mấy thu rồi thu lại thu
Người đi biền biệt lối sương mù
Người xưa còn nhặt hoa trên lá?
Lá rụng khô rồi, hoa đâu thu
Trở lại đây em hỡi nắng chiều
Trong lòng thầm mộng những thương yêu
Đường xưa lối cũ giờ hoang vắng
Chỉ thấy trời, nay gió may nhiều
Tôi tìm kỷ niệm ở trong mây
Cuối nẻo hoàng hôn cây lắt lay
Vùng xa xôi nhớ, vùng xa gió
Tôi với mình tôi tay nắm tay
Ven miền cỏ dại quyện hơi men
Một tôi và chiếc bóng lấm lem
Mong manh xác lá chìm sâu mộng
Gió thổi bay lên đêm tối đêm
Vẫn biết bây giờ lạnh qua sông
Vẫn biết chiều nay em lấy chồng
Ôi! Đời lữ thứ chân phiêu bạt
Tôi mất em rồi...sao cứ mong...
Tí tởn chút giữa một chiều biển động
Vỗ bờ thôi em tôi dẫn sóng lên nguồn
Có ai ngờ núi non thác đổ
Ngu ngơ lưng đèo bóng nhuộm hoàng hôn.(Nhã Tiên Nguyễn)
Vỗ bờ thôi em tôi dẫn sóng lên nguồn
Có ai ngờ núi non thác đổ
Ngu ngơ lưng đèo bóng nhuộm hoàng hôn.(Nhã Tiên Nguyễn)
Triền sông vắng một bóng
người
Mẹ đi điên điển chơi vơi...giọt buồn
Bờ đê lặng tiếng Hạc buông
Cỏ hoa hiu quạnh dặm đường...trăng soi (Tuệ Linh)
Mẹ đi điên điển chơi vơi...giọt buồn
Bờ đê lặng tiếng Hạc buông
Cỏ hoa hiu quạnh dặm đường...trăng soi (Tuệ Linh)
Nở chi để rồi tàn
Bởi cuộc sống vô thường
Nhưng đoá hoa vẫn nở
Nên khắp vườn là hương ....
Về nghe em, giữa miền xanh
Mình thành hoa cỏ an lành bên nhau
Cuộc đời đâu có trước sau
Vội chi để lỡ trăng sao dịu dàng ....
Dừng lại thở đi em
Vội vã để về đâu
Chẳng phải trong em đã
Có đủ muôn trăng sao?!
Là duyên nên mới gặp nhau
Là thương nên mới vui đau cùng người
Chỉ mong sau cuộc chơi vơi
Còn bên hiên trúc những lời từ bi...
Nghe mình giọt nắng vừa tan
Thoắt không thoắt có phù vân mãi là
Về thôi, ngồi giữa bao la
Nghe thiên thu mộng đi qua một lần...
Người khi lên khi xuống
Đời lúc thăng lúc trầm
Có gì là mãi mãi
Mà ước hẹn trăm năm?!?
Bôn ba chi nữa hỡi em
Son vàng cũng chẳng khiến mình được yên
Về thôi làm ngọn cỏ hiền
Sau cơn mưa nắng vẫn điềm nhiên xanh...
Một hôm đứng giữa mây ngàn
Ta mơ đôi cánh đại bàng tung bay
Không còn trói bởi đúng sai
Cứ điềm nhiên giữa đổi thay lòng người...
Áng mây nào mất đi
Khi tan giữa trời không
Chính giây phút trút lòng
Thành muôn hạt mưa trong
Dòng sông nào mất đi
Khi tan vào biển đông
Chính khoảnh khắc buông mình
Nhỏ bé thành mênh mông
Đã từng nắm đã từng buông
Đã từng vinh hiển đã từng về không
Chỉ mong sau cuộc cờ tàn
Trái tim còn lại dịu dàng niềm thương...
Xin làm ngọn lửa nhỏ
Cháy lên với lòng thành
Xin làm bông hoa nhỏ
Nở bên nhau an lành
Có ai ngồi lại cùng tôi
Lặng yên lối phố chia đôi nỗi niềm
Cuộc đời gặp gỡ là duyên
Trăm năm chớp mắt biết tìm nhau đâu...
Tánh linh người vật cũng đồng
Tuy không biết tiếng nhưng lòng biết nghe...
Một chiều ngồi nghe tiếng chuông gió nơi triền sông...
Người về gióng một hồi chuông
Để nghe trong gió tiếng buông ngân dài...
Bao nhiêu duyên để có
Bao nhiêu duyên để không
Em đừng quá bận lòng
Mà quên giọt nắng trong
Mà quên bên bậu cửa
Cây mai vừa trổ bông
Cảm ơn người đã đến
Cho tôi một mối tình
Cảm ơn người đã đi
Cho tôi được một mình
Mỗi có không, sai đúng
Đều là những thời kinh
Mỗi thăng trầm vinh nhục
Đều là cuộc tu hành
Dòng sông nào có mất
Khi tan vào biển đông
Chính khoảng khắc quên mình
Dòng sông thành mênh mông...
Nở chi để rồi tàn
Bởi cuộc sống vô thường
Nhưng hoa mai vẫn nở
Nên khắp vườn là hương
Có bao giờ nhìn lại
Những gì thuộc trái tim
Giữa vô vàn được mất
Thương có còn vẹn nguyên?
Hỏi chi lưới trời ai dệt
Tự mình trói chính mình thôi
Sớm nay mùa xuân về ngõ
Thênh thang một đoá hoa cười
Xuân đến xuân đi lẽ tuần hoàn
Làm sao ngăn được bước thời gian
Hôm qua vừa thấy nhành hoa thắm
Hôm nay đã thấy cánh hoa tàn ....
Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Đời người được mất tựa phù vân
Thì thôi em nhé, mình ngồi lại
Cạn chén trà thơm nắng mong manh...
Nếu mà không có xước đau
Chắc gì ta hiểu thế nào là yên...
Có ai học được chữ ngờ
Để mà qua hết dại khờ nhân gian
Chỉ mong sau cuộc cờ tàn
Trái tim còn lại dịu dàng niềm ơn...
Giữa trời mây nước mênh mông
Ta về với chiếc thuyền không bềnh bồng
Hẹn em ngày đó thong dong
Vàng ươm sợi nắng mình thương lại mình...
Người qua rồi dâu bể
Như dòng sông đi về
Những dòng sông càng sâu
Càng chảy êm lặng lẽ...
Đừng chỉ chọn hoa hồng
Mà ghét những mầm gai
Một khi ta đã hiểu
Thương là thương cả hai
Cũng đừng chọn hạnh phúc
Mà chối bỏ khổ đau
Bởi không thể biểu hiện
Có vì nương vào nhau
Người bình thường tìm kiếm
Những châu ngọc thế gian
Người qua rồi giông bão
Nơi tim mình trú an...
Từng hàng cây trút lá
Khi trời bắt đầu đông
Những vết thương đã cũ
Em có còn đau không?
Cứ yên lòng rồi mọi chuyện sẽ qua
Nắng sẽ lên, xương rồng sẽ trổ hoa
Và chúng ta sẽ gặp nhau lần nữa
Với nụ cười như chưa từng có xót xa...
Mặc mưa và mặc nắng
Mặc khen chê tiếng đời
Hoa vẫn điềm nhiên nở
Cháy cạn lòng tinh khôi
Là hoa hay là lệ
Là bại hay là thành
Nhiều khi chẳng biết được
Với kiếp người mong manh...
Là đúng hay là sai
Là phúc hay là khổ
Nhiều khi vừa chớp mắt
Tất cả đều hư vô
Ừ thôi ta cứ thở
Cứ khóc cười ngô nghê
Đôi khi cất bước đi
Lại là đang trở về...
Rồi một hôm ta về
Đứng lặng giữa trời mây
Để nghe sông núi hát
Bằng những lời cỏ cây...
Nhắc em ngày hôm nay
Là trang giấy trắng tinh
Cớ gì ta nhuộm phẩm
Của ngày qua ngày mai?
Ở đây, ngay bây giờ
Đó thật sự lời kinh
Anh cùng em viết nhé
Biết ơn vô hạn mình!
Mở lòng, biển rộng trời trong.
Nghe làn mây trắng thong dong đi về
Vén mây để thấy trời trong
Giũ lòng để thấy mênh mông bụi đời
Ơn em cho một nụ cười
Những giọt mưa hạ bay
Đâu mặc cả sau trước
Trong cuộc đời con ạ
Cứ điềm nhiên chân bước...
Nắng điềm nhiên toả rạng
Hoa điềm nhiên thoảng hương
Giữa vô vàn được mất
Em có điềm nhiên thương? (Nguyễn Bảo Trung)
Bởi cuộc sống vô thường
Nhưng đoá hoa vẫn nở
Nên khắp vườn là hương ....
Về nghe em, giữa miền xanh
Mình thành hoa cỏ an lành bên nhau
Cuộc đời đâu có trước sau
Vội chi để lỡ trăng sao dịu dàng ....
Dừng lại thở đi em
Vội vã để về đâu
Chẳng phải trong em đã
Có đủ muôn trăng sao?!
Là duyên nên mới gặp nhau
Là thương nên mới vui đau cùng người
Chỉ mong sau cuộc chơi vơi
Còn bên hiên trúc những lời từ bi...
Nghe mình giọt nắng vừa tan
Thoắt không thoắt có phù vân mãi là
Về thôi, ngồi giữa bao la
Nghe thiên thu mộng đi qua một lần...
Người khi lên khi xuống
Đời lúc thăng lúc trầm
Có gì là mãi mãi
Mà ước hẹn trăm năm?!?
Bôn ba chi nữa hỡi em
Son vàng cũng chẳng khiến mình được yên
Về thôi làm ngọn cỏ hiền
Sau cơn mưa nắng vẫn điềm nhiên xanh...
Một hôm đứng giữa mây ngàn
Ta mơ đôi cánh đại bàng tung bay
Không còn trói bởi đúng sai
Cứ điềm nhiên giữa đổi thay lòng người...
Áng mây nào mất đi
Khi tan giữa trời không
Chính giây phút trút lòng
Thành muôn hạt mưa trong
Dòng sông nào mất đi
Khi tan vào biển đông
Chính khoảnh khắc buông mình
Nhỏ bé thành mênh mông
Đã từng nắm đã từng buông
Đã từng vinh hiển đã từng về không
Chỉ mong sau cuộc cờ tàn
Trái tim còn lại dịu dàng niềm thương...
Xin làm ngọn lửa nhỏ
Cháy lên với lòng thành
Xin làm bông hoa nhỏ
Nở bên nhau an lành
Có ai ngồi lại cùng tôi
Lặng yên lối phố chia đôi nỗi niềm
Cuộc đời gặp gỡ là duyên
Trăm năm chớp mắt biết tìm nhau đâu...
Tánh linh người vật cũng đồng
Tuy không biết tiếng nhưng lòng biết nghe...
Một chiều ngồi nghe tiếng chuông gió nơi triền sông...
Người về gióng một hồi chuông
Để nghe trong gió tiếng buông ngân dài...
Bao nhiêu duyên để có
Bao nhiêu duyên để không
Em đừng quá bận lòng
Mà quên giọt nắng trong
Mà quên bên bậu cửa
Cây mai vừa trổ bông
Cảm ơn người đã đến
Cho tôi một mối tình
Cảm ơn người đã đi
Cho tôi được một mình
Mỗi có không, sai đúng
Đều là những thời kinh
Mỗi thăng trầm vinh nhục
Đều là cuộc tu hành
Dòng sông nào có mất
Khi tan vào biển đông
Chính khoảng khắc quên mình
Dòng sông thành mênh mông...
Nở chi để rồi tàn
Bởi cuộc sống vô thường
Nhưng hoa mai vẫn nở
Nên khắp vườn là hương
Có bao giờ nhìn lại
Những gì thuộc trái tim
Giữa vô vàn được mất
Thương có còn vẹn nguyên?
Hỏi chi lưới trời ai dệt
Tự mình trói chính mình thôi
Sớm nay mùa xuân về ngõ
Thênh thang một đoá hoa cười
Xuân đến xuân đi lẽ tuần hoàn
Làm sao ngăn được bước thời gian
Hôm qua vừa thấy nhành hoa thắm
Hôm nay đã thấy cánh hoa tàn ....
Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Đời người được mất tựa phù vân
Thì thôi em nhé, mình ngồi lại
Cạn chén trà thơm nắng mong manh...
Nếu mà không có xước đau
Chắc gì ta hiểu thế nào là yên...
Có ai học được chữ ngờ
Để mà qua hết dại khờ nhân gian
Chỉ mong sau cuộc cờ tàn
Trái tim còn lại dịu dàng niềm ơn...
Giữa trời mây nước mênh mông
Ta về với chiếc thuyền không bềnh bồng
Hẹn em ngày đó thong dong
Vàng ươm sợi nắng mình thương lại mình...
Người qua rồi dâu bể
Như dòng sông đi về
Những dòng sông càng sâu
Càng chảy êm lặng lẽ...
Đừng chỉ chọn hoa hồng
Mà ghét những mầm gai
Một khi ta đã hiểu
Thương là thương cả hai
Cũng đừng chọn hạnh phúc
Mà chối bỏ khổ đau
Bởi không thể biểu hiện
Có vì nương vào nhau
Người bình thường tìm kiếm
Những châu ngọc thế gian
Người qua rồi giông bão
Nơi tim mình trú an...
Từng hàng cây trút lá
Khi trời bắt đầu đông
Những vết thương đã cũ
Em có còn đau không?
Cứ yên lòng rồi mọi chuyện sẽ qua
Nắng sẽ lên, xương rồng sẽ trổ hoa
Và chúng ta sẽ gặp nhau lần nữa
Với nụ cười như chưa từng có xót xa...
Mặc mưa và mặc nắng
Mặc khen chê tiếng đời
Hoa vẫn điềm nhiên nở
Cháy cạn lòng tinh khôi
Là hoa hay là lệ
Là bại hay là thành
Nhiều khi chẳng biết được
Với kiếp người mong manh...
Là đúng hay là sai
Là phúc hay là khổ
Nhiều khi vừa chớp mắt
Tất cả đều hư vô
Ừ thôi ta cứ thở
Cứ khóc cười ngô nghê
Đôi khi cất bước đi
Lại là đang trở về...
Rồi một hôm ta về
Đứng lặng giữa trời mây
Để nghe sông núi hát
Bằng những lời cỏ cây...
Nhắc em ngày hôm nay
Là trang giấy trắng tinh
Cớ gì ta nhuộm phẩm
Của ngày qua ngày mai?
Ở đây, ngay bây giờ
Đó thật sự lời kinh
Anh cùng em viết nhé
Biết ơn vô hạn mình!
Mở lòng, biển rộng trời trong.
Nghe làn mây trắng thong dong đi về
Vén mây để thấy trời trong
Giũ lòng để thấy mênh mông bụi đời
Ơn em cho một nụ cười
Những giọt mưa hạ bay
Đâu mặc cả sau trước
Trong cuộc đời con ạ
Cứ điềm nhiên chân bước...
Nắng điềm nhiên toả rạng
Hoa điềm nhiên thoảng hương
Giữa vô vàn được mất
Em có điềm nhiên thương? (Nguyễn Bảo Trung)
No comments:
Post a Comment