Friday, December 15, 2023

Hựu Huyền 1

 
Anh Hai hoan hỉ cúng dường
Y, khăn, vật thực nguyện thương lòng thành
Mai sau phước thiện để dành
Một ngày rực nắng đầu xanh mỉm cười
Mẹ thương mẹ dẫn đi chùa
Anh Hai hoan hỉ mặc mưa ngập đường
Dâng y, đặt bát cúng dường
Phước lành mong đoạn nghiệp vương thuở nào
 
Bà leo hòn Vượn sáng nay
May cầm cây gậy trở xoay dọc đường
Bà bà tóc đẫm hơi sương
Giọt rơi thánh thót giọt vương lối về
 
Ba vòng nhiễu Phật mưa rơi!
Chư thiên hoan hỉ giọt trời nặng lơi
Thái Bình quê nội ngàn lời
Hỷ hoan diệu pháp muôn đời chẳng quên
 
Bắt thang lên hỏi ông trời
Ai xây chùa đẹp nơi nơi chúc mừng
Sài Gòn Áo Trắng cúng dường
KATHINA thành tựu ngát hương THÁI BÌNH
Người người đến viếng chùa xinh
PHÁP HẠNH sư cả đậm tình gửi trao
Lắng nghe lòng thấy nao nao
Lắng nghe lòng thấy nao nao một ngày
 
Bé thương thỉnh thoảng gửi quà
Nhỏ to tâm sự chuyện ta chuyện người
Mùa thu chừng cũng reo vui
Bé về mưa ngủ nắng cười ngẩn ngơ
Đâu đây vẳng tiếng i tờ
Ta ngu ngơ nhặt tiếng thơ một chiều
Ngày Xưa Hoàng Thị dấu yêu
Âm vang ngày tháng muôn chiều Văn Khoa
Đinh Tiên từng bước chân qua
Người đi là hết nhớ tà áo bay
Nhớ mắt người nhớ phím say
Chùng trong hiu hắt tháng ngày Diễm Xưa!
 
Biết viết gì đây biết viết gì
Chiều qua xóm nhỏ nắng rưng mi
Sư về con ngõ thơm chiều xuống
Đưa tiễn phi trường ngát Xuyến Chi
 
Chiều hoang tím mộng xuân thời
Lá rơi, xuân đến Mẹ ngồi nhớ con
Nghìn xa con đếm lục bình
Tình con nhớ mẹ mấy nghìn lá trôi!
Ngày xưa nhớ buổi thiếu thời,
Mẹ ru con ngũ đợi thời gian trôi.
Bây giờ con lớn khôn rồi
Con đi trăm nẻo Mẹ ngồi nhớ con!
(Tâm Lan)
 
Chiều thơm nhẹ áo sư vàng
Về đây nắng dịu mênh mang Đà Thành
 
“Chúc mừng giây phút hôm nay”
Thương thương tình nghĩa ngàn ngày gửi trao
Năm mươi năm lời ngọt ngào
Nghìn năm sau nữa riêng trao tặng mình
 
Dấu chân mòn khắp nẻo đường
Quê hương Từ Phụ vấn vương lòng nầy
Con xin quỳ tạ ơn dầy
Hương hoa cải thắm vàng lay nắng vàng
 
Hài nhi chưa tắm sông nào
Xin cho vài giọt lệ chào tử sinh
Ai từ gãy cánh linh đinh
Lời thiêng trao gửi nhân tình hữu duyên
Xuống lên thế sự trăm miền
Nằm nghe mưa nắng triền miên đi về
 
Hôm nay Huế có mưa nhiều?
Răng nghe nằng nặng bao nhiêu chuyện lòng
Huế chừ thu lạnh chỉ mong
Người về chốn cũ cánh hồng gửi trao
Biết Huyền Liễu có ngóng chà
Vả kia với món trộn sao ấm lòng!
 
Lau nhà mà nhớ Kiều Thanh
Mùa thu lá đỏ vàng xanh mấy trời
Xin đừng qua vội thu ơi
Sông Hàn nhạt nắng đầy vơi nỗi niềm
 
Mở lòng ra với những trang Kinh
Mắt long lanh bé gửi chân tình
Cả ngàn hoa rực cười trong nắng
Giọt lệ nào lay chuyển bình minh
 
Ngày xưa ngày xưa đó
Bây giờ ở nơi đâu
Em gọi nắng thu sầu
Đem chiều mơ phong kín
 
Như mây lãng đãng sông dài
Và như hoa nắng trên vai ửng màu
Và như tóc trắng trên đầu
Hạo nhiên gót lữ qua cầu nhân sinh
MDTTA
 
Nửa đêm cả đoàn leo núi
Lạnh lùng sương khói phương xa
Tích Lan chẳng là viễn mộng
Ai đi nhớ mãi không nhòa
 
Sư cô quét lá Bồ Đề
Nghe tâm quét sạch đường mê luân hồi
Lá rơi thì mặc lá rơi
Lá rơi muôn lá ta rơi não phiền!
 
Ta ngồi lắng nghe mưa rơi
Mưa ơi! Xin cứ giọt rơi muộn phiền
Ta ngồi lắng nghe mưa tuôn
Vàng thu nắng đổ mùa đông ngập ngừng
Ta ngồi lặng nhớ mùa xuân
Hương sen dịu ngọt muôn muôn cúc vàng
Ta ngồi lắng nghe âm vang
Thơ thơ nghiệp dĩ Bên đàng chân qua
Là thôi mấy cõi quan hà
Chỉ như giấc mộng vỡ oà một đêm
 
Tàng Kinh Các chiều thu lá đỏ
Thơm vầng trăng bước khẽ một mình
Hỏi người năm tháng lặng thinh
Sương khuya có đẫm câu kinh ban chiều?
 
Thầy trò mình ngã lưng thôi
Thương người nắng ngủ bên đồi thật say
Chiều đi sương thấm đôi ngày
Mưa qua dấu cũ lắt lay nghìn trùng!
 
Thiên thu lóng lánh giọt nào
Khẽ rơi đủ để ngậm vào khói sương
Ngó thôi ngày tháng đoạn trường
Hoá ra cố quận tha phương chỉ là
Chỉ là là chỉ riêng ta
Quê hương viễn mộng vỡ oà rưng rưng
 
Tuệ Nguyên của ngày xưa
Mắt long lanh Môi cười rực nắng
Lòng thảo thơm Lóng lánh Chiều hanh trưa
 
Về đây nắng sớm nhuộm vàng
Giác Viên mừng đón mây lang thang cười
KATHINA! Lòng reo vui
Búp ngâu chừng nở đón người phương xa
 
Vô thường kẻ ở người đi
Ngắm xem thời khắc rưng mi chạnh lòng
Thương thương những xác pháo hồng
Ủ cho ngày tháng theo dòng tiễn đưa
 
Vui thiện nghiệp tâm không thối chuyển
Mong quả lành lòng nguyện tinh cần
Phước điền vô lượng chúng Tăng
Cúng dường y bát quả sanh muôn đời
 
 BẠCH HẠC
(Riêng tặng Du Tử)
Ta là chim hạc trắng
Tách đàn đã từ lâu
Bay đi về muôn nẻo
Đậu trên cọng trái sầu
Ơi anh! Chàng Du tử
Mắt sầu mắt dòng sông
Cho ta làm mây trắng
Trôi trôi lướt theo dòng
Cho ta làm hạt mưa
Xoá tan nhoà quá khứ
Đợi người trong chiều xưa
Mắt rưng mờ tư lự
Ta là chim hạc trắng
Xin đậu trên vai người
Hài nhi ơi hãy nói
Một lời cho người vui
Ta là chim hạc trắng
Tách đàn theo hải âu
Ta là chim hạc trắng
Du tử ơi, chớ sầu!
 
BÉ ĐẾN THĂM NHÀ
(Tặng bé Hiền và Nghĩa)
Trời mưa bé đến thăm nhà
Trong ta bừng nở nghìn hoa thắm vàng
Mênh mông nước chảy ngập tràn
Bé cười tóc ướt mưa ngàn về thăm
Mốt mai mắt có xa xăm
Nhớ con đường cũ lạnh căm trong chiều
Sáng nay nắng trãi lời yêu
Tiễn đưa mắt ướt ít nhiều thẩn thơ
Bé về nơi ấy xa mờ
Còn ta ở lại ơ hờ khói sương
Khói sương vốn dĩ vô thường
Khói sương vốn dĩ vô thường bé ơi!

40 năm chừ gặp lại!
Rộn ràng xúc động ngẩn ngơ
Dapharco hoài lưu dấu
Tình thân mãi mãi không mờ
Bao nhiêu năm rồi đó
Gặp nhau mừng ngẩn ngơ
Người mang niềm vui đến
Nụ cười tưởng trong mơ!
Trăng xế non Huyền xin đảnh lễ
Đức Toàn Tri con về lại phố phường
Đôi mắt tuệ long lanh nghìn muôn cõi
Bước luân hồi chừng mòn mỏi đường qua
Tuệ sáng soi Tâm phiền lắng dịu
Trí trong dõi Niệm khổ xa rời
Lắng lòng nghe tiếng chuông ngân
Huyền Không Sơn Thượng thanh tâm ngày rằm
 
CHIỀU THƠM VẮNG BÓNG MẸ HIỀN!
Hoàng hôn lòng những xót xa!
Chiều thơm vắng bóng mẹ già từ đây
Nhớ xưa dáng cũ hao gầy
Thương chồng xa cách một bầy con thơ
Tháng ngày bươn chải đợi chờ
Người về đoàn tụ giấc mơ xa vời
Để giờ nước mắt con rơi
Thênh thang mẹ hưởng cảnh trời từ đây
Phước duyên chừ đã đủ đầy
Cúi đầu tiễn mẹ thang mây nghìn trùng
Mẹ chừ thôi hết lao lung
Con chừ năm tháng hiếu cung phụ từ
 
CHƯA THĂM SÔNG HÀN!
Sư về mà quên ghé thăm
Sông Hàn thơ mộng xa xăm nắng buồn
Sư về mưa chợt lặng tuôn
Mây nghiêng phố vắng mùa Xuân chưa về
Sư về lòng có ủ ê
Bến xe Liên tỉnh mưa tê tái sầu
Mẹ huynh! Mẹ chừ nơi đâu
Cho người ở lại lệ sâu đêm dài
Là thôi! Mưa đẫm sông Hàn!
Hải Vân lạnh ngắt mang mang tình đời
Là thôi! Giọt lệ nào rơi!
Thay lời tiễn biệt! Chao ơi! Luân hồi!!
 
CHUỐI BA HƯƠNG
“Mẹ già như chuối Ba Hương
Như xôi nếp một như đường mía lau“
Chiều buồn trời nhỏ mưa lay
Mùa thu vàng lá đong tay ngập ngừng
Nhớ người lòng cứ rưng rưng
Từ đây là hết muôn trùng cách xa
Hai mươi nắng đổ vở oà
Tháng mười sóng sánh mưa nhoà phố sông
Mẹ ơi! Hết ngóng hết trông
Mẹ ơi! Hết ngóng hết trông mẹ về!
(Kính tặng sư Tâm Đăng và những người con không còn mẹ 20/10/2023)
 
CHUYỆN NGÀY XƯA
Bốn lăm năm kể chuyện mình
Sơn -Hoa huyền thoại cuộc tình thủy chung
Minh - Nương duyên nợ nghìn trùng
Chuyện xưa biết có thẹn thùng? cười duyên
 
CÓ MỘT NGÀY NHƯ THẾ!
Một ngày về thăm Quế Minh
Trúc vàng nghiêng dáng lặng thinh đất trời
Mưa cười từng hạt rơi rơi
Lòng như nở đóa hoa ngời ngát hương!
Hoa đăng cung kính cúng dường
Trầm hương lan tỏa mười phương ngạt ngào
KATHINA có xôn xao
Đêm khuya thức giấc nao nao tấc lòng
 
CÒN CHĂNG DÁNG CŨ HAO GẦY!
Tóc chưa bạc màu sương khói
Ánh mắt người nhìn còn duyên
Tay gầy rung vang từng ngón
DIễm Xưa Hạ Trắng nào quên
Người về mà chưa ghé lại
Áo xanh thăm thẳm phương trời
Vàng hoa chiều thu chợt nhớ
Văn Khoa tháng ngày đầy vơi
Người về mà ta chẳng biết
Người về mà ta chẳng hay
Mắt xưa lặng buồn nhung nhớ
Còn chăng dáng cũ hao gầy
 
CUỘC LUÂN HỒI NGÓ LẠI CŨNG LÀ MƠ!
(Kính dâng ngài Pa-Auk)
Từng lọn tóc xanh rơi trong niềm tĩnh lặng
Ta về đây tìm lại gió ngàn xưa
Và sương sớm quanh lối mòn bao phủ
Và trăng thơ cứ dìu dịu lưng đồi ..
Ta mỏi mệt luân hồi quanh bao cõi
Chút muộn phiền còn đọng giọt lắt lay
Ngu ngơ nhặt đóa hoa chi bừng nở
Biết càn khôn có đợi phút giây nầy
Thôi nhé ngàn xưa, ngàn sau chừ buông bỏ
Ta ngồi đây nghe hoa nở trong lòng
Ngày tịch lặng buông chân đời mỏi mệt
Ánh mắt ngời chân bước nhẹ thong dong
Người có thấy bên kia triền non vắng
Dáng ai ngồi nhàn nhã giữa trời xanh
Chắc còn đợi chân nghìn trùng ly biệt
Trao kiếm hồng đốt cháy lửa ăn năn
Buông kiếm xuống cúi đầu thương rêu cỏ
Ngày chợt mưa chợt nắng lệ hanh vàng
Ta chợt khóc chợt cười thương ai đó
Quẩn quanh đời xuôi ngược tím chiều hoang
Thì thôi nhé! Thì thôi, thôi đành vậy
Xin gửi người chút hương lạ rừng thơ
Mai mốt có về chơi ngang triền vắng
Cuộc luân hồi ngó lại cũng là mơ

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...