Friday, December 15, 2023

Hựu Huyền 2

 
ĐÊM RẰM THÁNG 9 TẠI TỊNH THẤT TRÚC VÀNG
Lung linh ánh nến đêm rằm
Trăng cười khe khẽ mưa thăm ngập ngừng
Đêm nay là đêm vô cùng
Hoa đăng rực sáng thiên cung chói ngời
Cúi đầu đảnh lễ ba ngôi
Mong con chấm dứt nỗi trôi luân hồi!
Phước chia cùng khắp nơi nơi
Chúng sanh đón nhận đời đời an vui
 
DÙ THỜI GIAN CÓ PHÔI PHA
Dù thời gian có phôi pha
Không hề thay đổi riêng ta yêu mình
Dù tháng năm có lặng thinh
Sông mòn núi lỡ mãi tình gửi trao
 
GIỜ TA CHỢT THẤY NHỚ NGƯỜI!
(kính tặng cô Tịnh An)
Giờ ta chợt thấy nhớ người
Nơi xa xôi ấy ngậm ngùi có không?
Nhớ xưa áo gấm voan hồng
Theo người bến đục bến trong một đời
Nhớ người nhớ đôi mắt thôi
Nhìn ta đắm đuối đất trời đảo điên
Người đi nắng sớm vàng hiên
Thương ta ở lại cô miên tháng ngày
Là thôi! Mưa bụi lay bay
Là thôi! Chừ mãi tháng ngày ngóng trông
Vườn kia cổng kín lệ hồng
Có ta ngồi đợi ngồi mong người về
Chừ thôi! Lặng ngó mưa hề
Chừ thôi! lặng ngó mưa hề! mình ta!
Chừ thôi! Lặng ngó mưa sa
Gửi mây gửi gió lòng ta tới người!
 
HÔM QUA BÉ ĐẾN THĂM NHÀ
Hôm qua bé đến thăm nhà
Trời mưa trút nước nhập nhoà đường đi
Lòng thương chẳng biết nói gì
Chocolat, Hồng táo nhâm nhi đỡ sầu
Cớ sao mắt bé sâu sâu
Tóc vừa ướt sũng âu sầu lòng ta
Mốt mai cách biệt quan hà
Sông Hàn lộng gió mưa sa nhớ người
Bé về nơi ấy cười vui
Cho người ở lại ngậm ngùi tiễn đưa
Bé về nắng nhạt lưa thưa
Một phương ở lại đong vừa nhớ thương
Tháng năm lặng lẽ vô thường
SẮC DANH thì cũng vô thường bé ơi!
 
HƯƠNG THIỀN
(riêng Tặng Phước An)
Mênh mang hương thiền
Thơm nắng ngủ
Cõi mình riêng
Mênh mang hương thiền
Ơ! Nắng ngủ Ở ngoài hiên
Mênh mang hương thiền
Trưa quên ngủ
Thấy mình siêng!
 
KHỔ ĐẾ!
Ta nằm lắng nghe thân tâm
Thấy ra Khổ đế Lặng thầm là đây
Ta nằm Nghe mưa thu gầy
Mấy mùa thạch thảo tím xây bụi trần
Ta nằm Thương đóa phù vân
Sương mai nắng sớm Bước chân luân hồi
Ta nằm Lắng nghe ta thôi
Năm tàn tháng lụn Nổi trôi Mĩm cười
 
KHÚC HÁT MINH NHIÊN
(Tặng Minh Nhiên)
Khúc hát Minh Nhiên
Bên triền non vắng
Có mây bay qua
Nghiêng đầu gió lặng!
Khúc hát bên đời
Năm tháng mù khơi
Lời thương chưa ngỏ
Nắng qua mất rồi!
Gió ơi! Gió ơi!
Thổi lời xa mãi
Phương trời tím nhớ
Còn mỗi em tôi
 
LẶNG IM
(Tiễn người đi :24/11/2023)
Người về đâu Người về đâu?
Trăm năm Cõi mộng Để sầu Lại ai
Giờ ra đi Bước Miệt mài
Hay Chào sinh tử Dấu hài lặng im
 
LẮNG NGHE
Lòng ta lúc bổng lúc trầm
Lúc vui lúc có tiếng ngân vang dài
Lúc cười tươi Một sớm mai
Đóa hoa vàng nở Chưa phai sương ngàn
Lúc một mình Bước lang thang
Tâm như Nở đóa dịu dàng Lắng nghe
 
LẶNG NHÌN
(Thân tặng cô H.Tâm)
Thơ ơi! Đến viếng thăm người.
Trăng khuya lặng lẽ cười vui một mình
Tháng năm năm tháng vô tình
Quán sâu hơi thở riêng mình với ta
Từng bước chân chẳng phai nhoà
Thong dong ngắm đóa hoàng hoa trong chiều
Huyền Không Sơn Thượng dấu yêu
Cho ta gửi nắng và nhiều nhớ thương
Mai về một sớm mù sương
Ân cần ứa lệ một phương gió cười
 
LUÂN HỒI
Lắng nghe phiền não đi về
Mây nghiêng phố quạnh hương quê ngập ngừng
Đakao lòng cứ rưng rưng
Mắt người thấp thoáng muôn trùng xa xôi
Quay lưng nhớ tiếng thở dài
Nghìn muôn kiếp trước miệt mài dặm xa!
 
PHÙ DU
(Tặng mình)
Ngồi nghe năm tháng đi về
Phù du quá đỗi cõi mê luân hồi
Giờ ta nhìn ngó mình thôi
Như ngang phố vắng mấy đời sắc danh
Vẫy tay biết nói chi đành
Sông Hàn vẫn chảy đầu xanh vẫn cười
Vẫn cười là vẫn cười vui
Vẫn lên vẫn xuống ngậm ngùi tiễn đưa
Chiều nay nắng ấm về chưa
Nghe lòng nở đóa hoa vừa vàng thu
Chiều nay giã biệt sương mù
Mưa khuya rộn rã chợt ngu ngơ cười 
(Cuối thu Quý Mão)
 
SẮC DANH
Sắc đi sắc đứng sắc ngồi
Sắc cười sắc nói chao ôi! sắc gì?
Lặng nhìn, quan sát li ti
Lắng nghe ừ nhỉ! thầm thì thấy ra
Ơ hay danh sắc đây mà
Cái ta biến mất vỡ oà một hôm
Một hôm Một hôm một hôm
Nắng về Hoa nở Vàng thơm Mấy trời!
 
SÁNG NAY NÀNA ĐI CHÙA
Thái Bình xứ Quảng nắng mưa lạ thường
Ngàn thu dìu dịu thơm hương
Chợt đâu mây kéo mười Phương đón chào
KATHINA mừng xôn xao
Tiên cười từng hạt mưa rào rào rơi
Hân hoan nhiễu Phật ba thời
Trên kia NGÀI có rạng ngời rưng rưng?
Bao năm ước nguyện không cùng
Nay sư Pháp Hạnh khiêm cung hạnh toàn
Cúi đầu dâng một nén nhang
Cúi đầu dâng một nén nhang nguyện cầu
 
SẼ VỀ
Mấy năm rồi chưa thăm Huyền Không
Mây vẫn xanh và núi chập chồng?
Vẫn sương khuya gió lùa Huyền ảo?
Hòn Vượn kia biết có chờ trông?
Mấy năm rồi! Ừ cũng ba năm
Nhìn trăng khuya lại nhớ trăng rằm
Nến lung linh cúng dường Tam Bảo
Nghe lòng dâng nguyện ước xa xăm
Ta chưa về! Huyền Không vẫn vui?
Nắng vẫn thơm và gió vẫn cười
Nhớ nhành lan bên đình Ý Thảo
Giờ thật xa bạn có ngậm ngùi?
Ta sẽ về, ta sẽ về thôi
Sẽ ghé thăm dù có xa vời
Sẽ ghé thăm Hốt Phùng Thiên Để
Nguyệt chờ ta Nguyệt nhé Nguyệt ơi!
 
SƯ TÔI!
Rạng rỡ môi cười ấm mùa đông biết mấy
Sư tôi mang về cả nắng đẹp mùa xuân
Cho cố đô thăm thẳm giọt mưa tuôn
Bỗng rựng nắng ngày sư về thăm lại
Chiều hôm nọ mùa thu tràn ngập lối
Trăng và thơ dìu dặt bước chân đi
Lòng run khẽ sư về qua lối cũ
Thiền Lâm đây lòng nặng lệ rưng mi
Mai mốt có Cà Mau về thăm viếng
Cho con theo thầm thỉ chuyện ngày thơ
Dòng sông Trẹm chút chuyện lòng đã cũ
Thắm tình cha nghĩa mẹ chẳng phai mờ
(Kính tặng sư Minh Giác)
 
SƯ VỀ!
Sư về mà quên ghé thăm
Sông Hàn thiếu nắng mưa lâm râm buồn
Sư về lòng những sầu muôn
Bến xe liên tỉnh mùa Xuân vắng rồi
Từ đây mãi mãi chia phôi
Người đi kẻ ở thu ơi! đoạn đành!
Vô thường giọt lệ long lanh
Cúi đầu cung tiễn đầu xanh thở dài
Ừ thôi! Năm tháng miệt mài
Ừ thôi! Năm tháng miệt mài SẮC DANH!
 
SƯƠNG KHÓI
Tóc em bạc màu sương khói
Tháng ngày thì cứ mãi trôi
Mai kia luân hồi dừng lại
Vàng thu ươm xanh nõn chồi
 
TẶNG NGƯỜI - TẶNG TA!
Tặng ta năm tháng một mình
Ngó lui chỉ thấy mẹ mình xa xăm
Tặng em ngày tháng mười lăm
Trăng tròn sáng rỡ một trăm nụ cười
Tặng ta ánh mắt nào vui
Đêm khuya trăng ghé vào xui mộng về
Mẹ cười áo thắm đường quê
Mứt thơm ngày Tết đề huề bên nhau
Mà nay nắng dãi mưa dầu
Một mình con bước qua cầu tử sinh
Cầu tử sinh cầu tử sinh
Qua cầu sinh tử riêng mình mình hay
Chiều thu khói quyện mấy ngày
Hoa mơ nở muộn vàng lay nắng vàng
Đường thênh thang Bước thênh thang
Mẹ về nơi ấy thiên đàng ngát hương!
Con chừ nán lại phố phường
Chờ duyên tròn đủ một phương giã từ
 
TẶNG NGƯỜI TIỀN KIẾP
Tặng Chung trăm đóa hoa hồng
Thương yêu sóng mắt long lanh nụ cười
Tiền kiếp ơi! Xin vì người
Nghìn năm sau vẫn lứa đôi vẹn thề ..
  
THÊNH THANG
Thênh thang năm tháng riêng mình
Câu thơ Ý nhạc Chút tình Khói sương
Tử sinh mấy cõi Như dường
Mây nghiêng đỉnh núi Nghe thương Bụi trần
 
THỜI GIAN
Ta về nhặt lá thu phai
Kết thành vương miện trao ai dặm ngàn
Ta về nhẹ bước lang thang
Nghe âm vang đổ mang mang tình đời
Tình qua trăm ngọn nến rơi
Tình hiu hắt nhớ một lời thủy chung
Năm năm tháng tháng chập chùng
Người quên Hay nhớ Mông lung Chuyện lòng
Ta về nhặt lá thu phong
Nghe mùa thu rụng Giữa lòng Thời gian
 
THU PHAI
Mai mốt ta về ngang phố cũ
Nhặt lá vàng rơi tặng lối mòn
Thu phai năm tháng hao gầy nhớ
Đăm đắm phương trời có héo hon?
Mai mốt ta về mây trắng quá
Trời xanh trong và nắng mênh mang
Vườn ai chiều tím thêm màu mắt
Tóc xỏa ngang vai áo lụa vàng
Sẽ ghé thăm giảng đường xưa cũ
Trời văn khoa bước nhỏ ngập ngừng
Tìm đâu ánh mắt sầu hun hút
Chiều Đinh Tiên vời vợi rưng rưng
Và nữa Dakao tình thơ dại
Huỳnh Khương Ninh mỗi lúc tan trường
Áo trắng vờn bay chiều hạ trắng
Dáng ai chờ lặng lẽ sầu vương
Trăm năm con sóng vô thường
Người đi là chết cuối vườn thu phai!
Chiều nay áo tím dấu hài
Lắng nghe vời vợi đàn ai nghìn trùng
 
TRĂNG CƯỜI
Ngồi im nghe hơi thở
Trăng cười mỉm nghiêng đầu
Có cành hoa vàng biếc
Tặng người chẳng vì đâu
Ngồi im nghe hơi thở
Lặng nhìn danh sắc rơi
Âm vang ngày nắng mới
Tặng người tặng người ơi!
 
TRĂNG RẰM RƯNG RƯNG!
“Xa quê hương nhớ mẹ hiền
Ngày về mẹ đã muôn trùng xa xăm
Chừ thương nhớ chỗ mẹ nằm
Mẹ ơi! Năm tháng trăng rằm rưng rưng
Bước đi lòng những chập chùng
Đêm khuya xứ lạ mịt mùng nhớ ba
Ba chừ cũng ở thật xa
Trên kia người có hái hoa tặng người?
Con về lặng lẽ mình thôi
Sao cười mà thấy bồi hồi vấn vương
Ba ơi! Giọt lệ vô thường
Khuya nay trở giấc lệ vương gối mềm!
(Thân Thương cho Thuy Nguyen)
 
TRÚC VÀNG
Trúc vàng lay động trúc vàng ơi
Nắng nhạt mưa thơm đọng hạt rồi
Mùa dâng y rộn lòng thí chủ
Quế Minh ơi! Rung động đất trời!
 
VÔ ĐỀ
Bỗng dưng nghe nhớ mắt người
Bỗng dưng nghe nhớ nụ cười ngày xưa
Tiếng đàn như vẳng trong mưa
Người quên hay nhớ áo trưa hạ vàng!?



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...