VẦN CHIA XA
Đông thôi, đâu đã chi là
Sao hồn tơi tả ơi tà áo thu
Hôm rồi trong lớp sương mù
Vẫn còn mấy cặp chim gù đang yêu.
Chớm đông đâu đã rét nhiều
Sao hồn liễu lại đìu hiu cõi này?
Đã đâu vài hạt nắng gầy
Khóc bầy cúc dại như ngày vu qui?
Đông chi...chẳng để làm chi
Chỉ thêm se sắt làn mi tựa rèm
Đâu rồi đôi chút là em
Dung hoa một thuở về xem tôi buồn
À ơi luênh loang hồi chuông
Vỡ vào năm tháng dặm cuồng tha nhân
Vào thu nghìn nhịp trong ngần
vào tôi sao lại, mỗi vần chia xa...!
VẪN TA...!
Ta vẫy
cọ vẽ màu thăm thẳm nhớ
Khắc đợi chờ cho nhặt dấu chia xa
Trên phiến cũ nắng pha chiều tàn tạ
Chốn này mình chuốc mình say
Mặc cho gió cuốn va mây vào đời
Mặc hoa cỏ gọi...Tình ơi.!
Đành khi trở giấc nghe bời bời đau
Chốn này mưa gột nỗi sầu
Chỉ còn nhàn nhạt chút màu nhân gian
Chiều lên nắng cũng không vàng
Đôi khi gió thốc chợt bàng hoàng thôi!
Ta trôi về đâu, trôi về đâu
Giữa đời không cạn cũng không sâu
Giữa chiều ra rả câu từ biệt
Giữa cơn hoan lạc gọi là tình
Ta trút niềm đau xuống niềm đau
Hóa dòng dư lệ xuống ngàn sau
Lấp đầy sân hận vào bóng tối
Thả ngày trần thế mênh mông trôi!!
VÌ ĐÂU
Đêm rồi một vì sao sa
Về qua trần thế bắt ta làm người
Vườn xuân phơi hoa trăng tươi
Bắt ta biết khóc biết cười...và yêu.
Lỡ có lần gặp lại
Đừng qua quanh chuyện xưa
Đừng thương ngày vụng dại
Cứ chào thôi nghe chưa.
Lỡ có lần gặp lại
Đừng hẹn nếu một mai
Đành nẻo lòng ngọ ngoạy
Đòi bơi trong mùa phai
Lướt nhìn nhau thôi em
Đừng ép lòng nấn ná
Cứ đổ tại đường xa
Đành thấy buồn chi lạ.
Ấy mà nghe em đau
Chân sau đòi đi trước
Chân trước rượt chân sau
Đầu óc chừng mụ mị
Đành chẳng cơm cháo gì!
Đêm này gom kỷ niệm chung
Thả vào miền nhớ vô cùng là riêng
Gom em đôi chút muộn phiền
Gom tôi một thuở trăng huyền diệu trôi
Hình như không phải tim tôi
Đã rung thành tiếng dưới đồi nguyên trinh
Hình như chẳng là tay mình
Lau dòng lệ muộn trên hình hài xưa!
Đêm này lũ mộng đến chưa
Hay còn nán lại chờ mưa về cùng?
Bỏ ta với bọn côn trùng
Dành vuông đất hẹp dưới vùng trời xa!
Trời thấp xuống đắp chăn ngày mộ quạnh
Kín bãi lòng nhòa nhạt bến phù hoa
Đời giũ áo đắp cuộc người chóng vánh
Ngợp buồng tim thăn thắt bấy chia xa
Chuông khâm liệm áo vai trời tứ cố
Khói phù trầm hun nám kẻ vô thân
Hồi kinh mỏi vắt ngang cành phổ độ
Sóng lõa lồ xô món nợ lần khân
Chưa rụi giấc đã cuối bờ tam thế
Khúc huyền mê rời rã nhịp ly tao
Một chợp mắt đã lê thê kiếp nạn
Mấy sải đời sâu cạn có là bao.
VỚI BẠN
Uống đi
cạn chén lòng này
Mẹ kiếp chỉ thấy đời bầy hầy thêm
Ở đây không mắt môi mềm
Nếu em về lại tuổi xưa nhau
Tôi sẽ trộn thơ với phép màu
Hóa kiếp phong rêu thành bạch cúc
Trát điệu mê thường lên khổ đau.
Nếu em qua ngõ Thanh Bình cũ
Chắc thấy hoàng hôn nghẹn phía đồi
Thấy cỏ ngoan mềm thu rắc lối
Nơi Suối hẹn từng in bóng tôi!
Rã rời một tiếng chuông ngang
Hai hàng nến dọc cỏ vàng màu chanh
Khói trầm trộn với trời xanh
Nồng hơi đất lạnh em thành hư vô.
Dẫu chìm dưới sóng đời xô
Sương ngưng làm lệ khóc mồ viễn phương
Hay ngoi ngóp giữa vô thường
Cũng xin còn mãi được mường tượng em!
Này em áo guộc khăn gầy
Có nhàu nếp lạ những ngày không tôi.
Lâu rày son nhạt màu môi
Có ngời lên giữa đêm trôi một mình.
Đã dang tay hứng cuộc tình
Ủ men lòng muộn thành hình hài chưa
Hay còn mù mịt ngõ mưa
Đếm thời gian rụng mà xưa cả lòng
Tôi ngàn đêm mắt chong chong
Nửa vùi trong nhớ nửa không biết gì
Nửa hoang mang đến lạ kỳ
Bến chiều em vẫn nét thùy vân xưa!
Này đây lúc sớm lúc trưa
Chút hồi xuân muộn chút mưa Thanh Bình
Này đây tôi có một mình
Lui cui nhang khói cuộc tình mỗi đêm.
Dỗi hờn này đâu đã đủ chia phôi
Sao cứ mãi góp buồn lên sân vắng
Gió chiều thôi cũng giã bấy lòng rồi
Ta nghẹn thắt nhìn trăng khuya rũ bóng
Mỗi hình dung gió lạ vướng rèm quen
Ai hăm hở bên trái đào căng mọng
Những tha hồ mỗi tối chiếm đoạt em
Về bên ấy cố một đời làm vợ
Đừng gom thề nhặt hẹn đếm ngày rơi
Thương nhớ hỡi mặn nồng bên chồng nhé
Đừng chợt lòng thương nhớ nhớ thương ơi!
Chiều em biết cổng có cài?
Cho tôi gửi chút rạc rài cõi say
Mới đây dạo buổi thu gầy
Vàng rưng rưng khóc thương bầy cỏ hoang
Bên chồng xin chúc em ngoan
Dẫu hương kỷ niệm chợt thoang thoảng về
Bờ tôi nhịp sóng não nề
Bến em liệu cũng ê chề vậy không?
Tự lòng xin vẫn cầu mong
Cho em hạnh phúc giữa phong kín buồn
Mặc tôi với dạ cuống cuồng
Lấy cô đơn lấp những nguồn cơn xưa!
VU LAN NHỚ MẸ
Mẹ xưa mặc áo màu lam
Đắp hai miếng vá một cam một vàng
Mẹ xưa nước mắt hai hàng
Chiều trông tin nhạn đêm khàn tiếng ru
Sớm mai mẹ vén sương thu
Chạy cho kịp chợ thóc dù chưa khô
Bữa mô cũng giống bữa mô
Cơm vài ba đũa lại hô no rồi
Đêm nghe tiếng cạo đáy nồi
Mẹ ơi con vét sạch rồi còn đâu!
VỰC TÌNH
Lâu rồi năm tháng vùi ta xuống
Giữa đống tro tàn hơi bụi bay
Lâu rồi gió réo cơn sầu muộn
Lay hồn thảo dã khơi men cay
Em đẫm lòng chưa ngày lệ mưa
buồn nào sũng ướt mấy trời xưa
Nuốt dòng thi hận ta trào ngược
Dại cả hồn chiều một tiễn đưa.
Mẹ xưa mặc áo màu lam
Đắp hai miếng vá một cam một vàng
Mẹ xưa nước mắt hai hàng
Chiều trông tin nhạn đêm khàn tiếng ru
Sớm mai mẹ vén sương thu
Chạy cho kịp chợ thóc dù chưa khô
Bữa mô cũng giống bữa mô
Cơm vài ba đũa lại hô no rồi
Đêm nghe tiếng cạo đáy nồi
Mẹ ơi con vét sạch rồi còn đâu!
VỰC TÌNH
Lâu rồi năm tháng vùi ta xuống
Giữa đống tro tàn hơi bụi bay
Lâu rồi gió réo cơn sầu muộn
Lay hồn thảo dã khơi men cay
Em đẫm lòng chưa ngày lệ mưa
buồn nào sũng ướt mấy trời xưa
Nuốt dòng thi hận ta trào ngược
Dại cả hồn chiều một tiễn đưa.
No comments:
Post a Comment