GẦN BÙN
Gần bùn sen toả ngát hương
Đời buồn khéo sống vẫn thường an nhiên
Dẫu phong ba…chớ luỵ phiền
Nhìn sâu quán chiếu…cõi Thiền ngay Ta!
Ngoài kia…sóng gió mưa sa
Trong lòng tỉnh thức vẫn là thong dong
Hồng trần sắc sắc không không
Bình tâm đối cảnh…nhìn dòng diệt sanh!
Sương tan trong nắng thật nhanh
Hoa tàn trước gió mong manh sớm chiều
Tìm ảo ảnh…khổ luỵ nhiều!
Phù vân một cõi…sao liều đắm say?
Nhục vinh…bọt bóng qua ngay
Tỉnh cơn huyễn mộng…thỏng tay…nhẹ lòng!
Gần bùn sen toả ngát hương
Đời buồn khéo sống vẫn thường an nhiên
Dẫu phong ba…chớ luỵ phiền
Nhìn sâu quán chiếu…cõi Thiền ngay Ta!
Ngoài kia…sóng gió mưa sa
Trong lòng tỉnh thức vẫn là thong dong
Hồng trần sắc sắc không không
Bình tâm đối cảnh…nhìn dòng diệt sanh!
Sương tan trong nắng thật nhanh
Hoa tàn trước gió mong manh sớm chiều
Tìm ảo ảnh…khổ luỵ nhiều!
Phù vân một cõi…sao liều đắm say?
Nhục vinh…bọt bóng qua ngay
Tỉnh cơn huyễn mộng…thỏng tay…nhẹ lòng!
GẦN THÔI
Gần thôi chẳng mấy xa xôi
Nơi tôi vẫn đạp bóng tôi tìm về
Nơi tôi gói gọn lời thề
Ném vào hoang phế phía lề hư vô
Gần thôi dưới ngọn sóng xô
Nơi em dạo gót mơ hồ bên sông
Nhắn dùm mỗi tối mùa đông
Rằng tôi còn thấy tiếng lòng so dây
Rằng đây dưới một tầng mây
Nơi tôi còn giữ cơn say chờ người.
GIÃ TỪ
Tôi ngồi nêm nếm đời mình
Không mặn không nhạt mà hình như ôi.
Ừ thì cũng nguội lạnh rồi
Mùa phiêu lãng đã đến hồi chùn chân
Tình cho những cái không cần
Lấy đi những thứ tôi ngần ngại xin
Thà kêu rồi mình dạ mình
Gọi chi để phải mãi hình dung em
Chong đèn cho chiều lâu thêm
Cho bầy nhạn ngỡ rằng đêm chưa về
Cho tôi kịp gói lời thề
Ném vào hoang phế bên lề mộng rơi
Dẫu phai đi một góc trời
Miễn đừng phải đợi đôi lời từ em
Thà thuộc hồi kinh kiêng khem
Còn hơn nhớ mãi một lem luốc này.
Xin hoàng hôn cố níu ngày
Cho đêm thăm thẳm Đừng đày đọa tôi.
GIẤC PHÙ DU
Ta mơ nhạc lòng thêu ái ân
Lối mòn hoa cỏ ánh hoàng vân
Dòng ngân lờ lững con thuyền mộng
Khua chèo bới nước nhịp bâng khuâng
Em giữa vườn trăng mượt như nhung
Áo mỏng hương bay đến vô cùng
Đáy mắt thu ngoan màu như ngọc
Đóa cười phong kín nét thùy dung
GIẤC THANH BÌNH
Ngàn năm đợi phút nhiệm mầu
Từ trong kiếp trước em đầu thai chưa?
Tôi từng phơi mộng dưới mưa
Ủ men cả lúc em chưa tượng hình.
Những mong làn lụa nguyên trinh
Thay chăn vỗ giấc yên bình như mây
Những mong cùng khắp trời này
Cả câu thơ vụn cuối ngày cũng em.
GIAO MÙA
Thu đón Đông qua khẽ nhẹ nhàng
Bên hè gió thổi, lạnh vừa sang
Mây vờn dốc núi sương vương nhẹ
Lá rụng đồi hoang nắng ngập choàng
Ríu rít chim bay về hợp tổ
Rì rào suối chảy xuống cô giang
Giao mùa cảnh đẹp dường tranh vẽ
Ngắm đỉnh non cao tuyết phủ đàng!
Thu đón Đông qua khẽ nhẹ nhàng
Bên hè gió thổi, lạnh vừa sang
Mây vờn dốc núi sương vương nhẹ
Lá rụng đồi hoang nắng ngập choàng
Ríu rít chim bay về hợp tổ
Rì rào suối chảy xuống cô giang
Giao mùa cảnh đẹp dường tranh vẽ
Ngắm đỉnh non cao tuyết phủ đàng!
GIỌT TÌNH SƯƠNG MAI
Buổi mai lấp lánh giọt trên cành
Nắng chiếu vỡ oà thật mỏng manh
Sà xuống cùng mây giờ thỏ hiện
Hoá thân quyện gió buổi trời thanh
Nuôi đời cây cỏ nhuần tươi tốt
Dưỡng đất trái mầu đượm mãi xanh
Trong cõi vô thường luôn tận hiến
Như sương móc sớm…cũng ban tình!
GỌI YÊU
Trời à. Xem đất ngạo chưa
Mưa cho mấy cũng chẳng vừa thềm hoang
Chờ em quấn sợi mi ngoan
Thì đêm cũng đã tan hoang mất rồi
Thì đành tôi chẻ đôi tôi
Thành hai thế giới một trôi một dừng
Phần trôi thì cứ lừng khừng
Phần dừng lại chẳng chịu ngừng gọi yêu.
GÓT HỒNG
Xin nấn ná cuối trời ngan ngát cũ
Vạt cỏ ngoan từng đếm bước người thương
Dưới vòm mộng em không dày nhan sắc
Sao mái lòng ta rợp bóng mây hương
Phút bịn rịn thuở hàm ơn mưa móc
Đêm nguyên xuân và rất đỗi thanh cao
Đành chào nhé gót hồng ngày xa biệt
Chỉ đóa cười mà sương nguyệt lao chao
Ngày hồn rỗi xin về ru lối ngọc
Không biết rồi em sẽ khóc ra sao!
Buổi mai lấp lánh giọt trên cành
Nắng chiếu vỡ oà thật mỏng manh
Sà xuống cùng mây giờ thỏ hiện
Hoá thân quyện gió buổi trời thanh
Nuôi đời cây cỏ nhuần tươi tốt
Dưỡng đất trái mầu đượm mãi xanh
Trong cõi vô thường luôn tận hiến
Như sương móc sớm…cũng ban tình!
GỌI YÊU
Trời à. Xem đất ngạo chưa
Mưa cho mấy cũng chẳng vừa thềm hoang
Chờ em quấn sợi mi ngoan
Thì đêm cũng đã tan hoang mất rồi
Thì đành tôi chẻ đôi tôi
Thành hai thế giới một trôi một dừng
Phần trôi thì cứ lừng khừng
Phần dừng lại chẳng chịu ngừng gọi yêu.
GÓT HỒNG
Xin nấn ná cuối trời ngan ngát cũ
Vạt cỏ ngoan từng đếm bước người thương
Dưới vòm mộng em không dày nhan sắc
Sao mái lòng ta rợp bóng mây hương
Phút bịn rịn thuở hàm ơn mưa móc
Đêm nguyên xuân và rất đỗi thanh cao
Đành chào nhé gót hồng ngày xa biệt
Chỉ đóa cười mà sương nguyệt lao chao
Ngày hồn rỗi xin về ru lối ngọc
Không biết rồi em sẽ khóc ra sao!
No comments:
Post a Comment