TẠ ƠN EM MỐI TÌNH ĐẦU
Trăng thanh xuân chưa rụng xuống chiều thương
Sao thềm mắt đã vương màu tím biếc
Mình lạ nhau mấy bận cuối trời sương?
Mà thề ước chưa mòn trong tâm tưởng!
Đỗi giằng co với thác ghềnh duyên nợ
Mấy thường khi ta nhớ gọi tên người?
Ngày bước xuống vũng hoa mùa lệ vỡ
Xin nhớ hoài đóa nguyệt buổi ban sơ!
TẠ TỪ
Lật chăn nhặt phút nồng nàn
Giũ tung năm tháng tìm làn hơi xưa
May ra trong kiếp đời mưa
Sót ngày hoa mộng sầu chưa kín sầu
Nào hay chùng giữa đêm sâu
Dấu giầy ly khách vẽ màu tang thương
Bóng câu một vệt ngang đường
Mùa Oanh Yến cũng chỉ nhường ấy thôi
Tạ từ tôi trở về tôi
Với trăng thề đã dừng trôi cõi này
Nghe mưa buồn lấp xuống ngày
Nhịp chân mùa cũ dẫm vầy lên đêm.
TẠ TỪ
Ta nén đời ta thật gọn gàng
Vẫn còn thừa lại chút niềm hoang
Hồn này gói bởi khăn người tặng
Xác kia xin gởi bụi hồng trần
Này thơ này rượu này duyên phận
Mai có cùng ta xuống mộ phần
Hay xin nán lại đời nghiêng ngửa
Chiết cạn nhụy thừa hoa bâng khuâng.
TẠ TỪ
Còn chút hương dung nào sóng sánh?
Trong chén tạ từ chưa kịp vơi
Thảng thốt hiên mai đời đã tạnh
Ngỡ ngàng thềm quạnh bóng tà ơi!
TA VÀ EM
Len trong cõi tha nhân
Cánh lá gầy guộc khóc
Trườn lên đời nợ nần
Sương giá vẫn buồn tênh
Lẫn trong nhớ trong quên
Em hay mưa mùa cũ
Lẫn trong đám mây mù
Ta hay ngày thiên thu.
TÂM KHÚC
Tôi ngày đương sắc hoa lòng
Buồng tim em cũng nhụy hồng thắm lên
Ngỡ rằng trong nhớ đã quên
Bới tàn hương cũ gọi tên lỗi lầm.
Mơ trong hoài niệm xa xăm
Em về lướt phiếm nguyệt cầm bao dung
Sương đêm vây tình mịt mùng
Bóng phiêu bạt giữa muôn trùng giấc hoang
Trăng nhẹ hắt khói mơ tan
Buồn va vào gió đùa sang chân ngày
Xin ơn em nhậm lòng này
Cầm bằng như đã lấp đầy cõi tôi.
Trăng thanh xuân chưa rụng xuống chiều thương
Sao thềm mắt đã vương màu tím biếc
Mình lạ nhau mấy bận cuối trời sương?
Mà thề ước chưa mòn trong tâm tưởng!
Đỗi giằng co với thác ghềnh duyên nợ
Mấy thường khi ta nhớ gọi tên người?
Ngày bước xuống vũng hoa mùa lệ vỡ
Xin nhớ hoài đóa nguyệt buổi ban sơ!
TẠ TỪ
Lật chăn nhặt phút nồng nàn
Giũ tung năm tháng tìm làn hơi xưa
May ra trong kiếp đời mưa
Sót ngày hoa mộng sầu chưa kín sầu
Nào hay chùng giữa đêm sâu
Dấu giầy ly khách vẽ màu tang thương
Bóng câu một vệt ngang đường
Mùa Oanh Yến cũng chỉ nhường ấy thôi
Tạ từ tôi trở về tôi
Với trăng thề đã dừng trôi cõi này
Nghe mưa buồn lấp xuống ngày
Nhịp chân mùa cũ dẫm vầy lên đêm.
TẠ TỪ
Ta nén đời ta thật gọn gàng
Vẫn còn thừa lại chút niềm hoang
Hồn này gói bởi khăn người tặng
Xác kia xin gởi bụi hồng trần
Này thơ này rượu này duyên phận
Mai có cùng ta xuống mộ phần
Hay xin nán lại đời nghiêng ngửa
Chiết cạn nhụy thừa hoa bâng khuâng.
Còn chút hương dung nào sóng sánh?
Trong chén tạ từ chưa kịp vơi
Thảng thốt hiên mai đời đã tạnh
Ngỡ ngàng thềm quạnh bóng tà ơi!
TA VÀ EM
Len trong cõi tha nhân
Cánh lá gầy guộc khóc
Trườn lên đời nợ nần
Sương giá vẫn buồn tênh
Lẫn trong nhớ trong quên
Em hay mưa mùa cũ
Lẫn trong đám mây mù
Ta hay ngày thiên thu.
TÂM KHÚC
Tôi ngày đương sắc hoa lòng
Buồng tim em cũng nhụy hồng thắm lên
Ngỡ rằng trong nhớ đã quên
Bới tàn hương cũ gọi tên lỗi lầm.
Mơ trong hoài niệm xa xăm
Em về lướt phiếm nguyệt cầm bao dung
Sương đêm vây tình mịt mùng
Bóng phiêu bạt giữa muôn trùng giấc hoang
Trăng nhẹ hắt khói mơ tan
Buồn va vào gió đùa sang chân ngày
Xin ơn em nhậm lòng này
Cầm bằng như đã lấp đầy cõi tôi.
TAN TÁC
Ai bới tàn hương mùa ủy mị
Khêu mảnh sầu tan trong bơ vơ
Ai tháp dòng thơ vừa mỏi ý
Cho lệ đợi chờ loang lên mơ
Đâu phút gieo mưa trời hẹn ước
Đâu buổi hôn mềm môi mắt xưa
Nuốt dòng thi hận ta trào ngược
Dại cả hồn chiều một tiễn đưa!
THÁNH THIỆN
Nếu gặp em khóc nhiều không
Để tôi kịp chống mớ lòng liêu xiêu
Nhé đừng cố nhuộm Tím chiều
Đường về thôi cũng đìu hiu lắm rồi
Nếu gặp em nhắc hay thôi
Cái lần tôi thấy tay tôi rất thừa
Cái lần lỗi nhịp mây mưa
Tình dừng chảy lúc lòng chưa kịp đầy
Bọn mình giờ của hôm nay
Của xa vời vợi những ngày mơ chung
Của bàng hoàng nét thùy dung
Hằn lên giấc cạn mông lung chuyện lòng!
THẬT CHẲNG CÒN GÌ
Thì đây một mớ rách lành
Bóng thời gian phủ một mành một ta
Thì đây dư chấn phong ba
Vùi ta dưới bụi chia xa mịt mù
Mơ màng nhìn trong hoang vu
Em khóc hay bởi sương mù ướt mi
Thì đây thật chẳng còn gì
Giữa trời đông quạnh ta ghì lấy ta
Xin ơn trên ngày hiền hòa
Đêm thôi lưu dấu chân ngà xa xăm
Dài mơ một phút trăm năm
Chợp mắt chỉ thấy mình thăm thẳm mình
Kiếp nào băm nát cuộc tình
Xin vài mảnh vỡ để hình dung nhau.
THẾ THÔI
Thế thôi cũng đã là tình
Tự tay mình rót mời mình chén đau
Không cần phải diễn thật sâu
Cũng không đợi phải nuốt sầu vào trong
Mai ta về với cõi không
Yêu câu kinh nguyện phải lòng hồi chuông
Mai ta khóc rất ngọn nguồn
Như dòng thơ muộn rũ buồn lên trăng.
THÌ THÔI
Ừ thì không nữa thì thôi
Năm lưu bảy luyến lắm rồi cũng xong
Nhỏ chi vài giọt lệ hồng
Cho nhòe trang giấy buổi nồng nàn xưa
Mai về đếm nhịp võng đưa
Nhìn trăng mười sáu như chưa nợ nần
Nhớ thì giũ bụi phong trần
Rớt câu thơ cũ chắc lần ra nhau.
Khi không lòng trở lại tươi
Như ai vừa tặng đóa cười xa xa
Hóa ra say giữa chiều tà
Mây pha dáng cũ rượu là hương em
Mời em nửa chén làm lành
Nửa kia nhín lại để dành chuốt thơ
Biết đâu mộng rất tình cờ
Rắc lên phiến nhớ chút đờ đẫn say
Phiêu diêu nào giữa cõi này
Lay tôi dùm nhé kẻo ngày chóng qua
Kẻo trôi tuột phút la đà
Trên sương khói mỏng câu à ơi thương.
THOẢNG LÒNG
Em thấy gì không biết gì không?
Mùa tôi lộng gió ái mênh mông
Tốc cả hiên lòng thiu thiu mộng
Đùn lên ngõ quạnh mớ xa trông
Cúi xuống chân thô đời kệch quá
Ngẩng lên tình gợn mấy trời sâu
Hú họa hương lay hồn vật vạ
Lại chút tà hồng như bóng câu!
THOÁT LY
Này em ta gửi niềm đau
Xuống dòng suối nhỏ nhạt màu hương bay
Gửi ngày mai xuống chốn này
Tìm ta em nhé hỏi bầy thú hoang
Đêm đêm thức với nhịp đàn
Mượn trăng mùa hẹn vẽ làn mi ngoan
Vẽ ta đậm sắc hoang tàn
Vẽ đời sương khói nét bàng hoàng trôi.
THOÁT LY
Mai ta lên núi một mình
Ái ân với những cuộc tình bỏ hoang
Mai ta áo xống tuềnh toàng
Túi thơ bầu rượu lối hoàng hoa bay
Ở đây không phải đếm ngày
Sáng say chiều xỉn buồn thây kệ buồn
Ngửa tay hứng ánh trăng suông
Mượn lời chim cú sắm tuồng cho đêm
Chả cần phải thịt da mềm
Mình ôm bóng nứa bên thềm nghiêng soi
Đành khi trở giấc mệt nhoài
Với bầy kỷ niệm đuổi hoài không đi.
Xin tháp dòng thơ vừa mỏi ý
Lên áo choàng trăng độ xuân phai
Xin đính hạt lòng đêm mộng mị
Lên tóc thơm hoa thuở trâm cài
Ta đợi mùa say hương đào nguyên
Dựng nhà bên suối ngắm bình yên
Tựa hồn tre nứa phơi lòng vắng
Hẹn lũ côn trùng cuộc hàn huyên.
Thôi về lay khúc đường thi cũ
Trọ cõi chân mây phía đồi xa
Chắc sương mờ lắm hồn lạnh lắm
Trời nước lặng lờ trăng mơ qua
Xin rót mời đêm chén nguyên khai
Mặc Suối Trần ai cuộn lên ai
Dọn riêng một góc lòng vô nhiễm
Níu mảnh khăn mây đậy hồn phai.
THU HOANG LIÊU
Lại là cánh thu phong
Về bên thềm xào xạc
Chi cho lòng hỏi lòng
Liệu phải bước em không.
Lại là mùa nghiêng buồn
Về đọng trên sân mây
Lại áo xưa cõi này
Chi cho lòng đòi say!
Mình cách ngày xưa chừng bao nhỉ
Mà nắng vườn xuân sao chưa phai?
Mình cách ngày mai chừng bao nhỉ
Mà Hương mây mưa như nguyên khai?
Yêu dấu hỡi ghì nhau thành một nhé
Kẻo tử thần vung lưỡi hái trật tôi
Chờ phán xét xin dọn mình chớ vội
Nước địa đàng đau chắc cũng vậy thôi
Yêu dấu hỡi chừng cạn phiên Trần thế
Chẳng biết rồi hồn xác sẽ về đâu
Đâu cũng mặc hay không đâu cũng mặc
Miễn ngàn sau còn nợ mỗi ngày nhau.
THUYỀN TRĂNG
Chèo ai khua vỡ trăng nghìn mảnh
Nát cả lòng đêm loang mênh mông
Thuyền ai sương khói mờ trong gió
Còn thấy hồn ta ở đó không?
Leo lét đèn khuya soi Quỳnh hương
Vườn hoang bóng cũ gợn miên trường
Lặng lờ sông buốt dòng mặc tưởng
Nhạn tín không về đau viễn phương
TIỄN ĐƯA
Tiễn người buồn rất thênh thang
Chút hương xưa cũng võ vàng đâu đây
Còn không vài hạt lệ gầy
Xin em khóc nốt cho đầy hoàng hôn
TIẾNG ĐÊM
Đâu rồi ngan ngát hoa lòng
Dìu đêm phong nguyệt về trong lặng thầm
Chợt ai rót khúc nhị cầm
À không, có lẽ tôi nhầm với mưa
Đâu rồi vờn áo trăng xưa
Hẹn chan hương lúc sầu chưa lấp đầy
Vàng son em níu chân ngày
Phận tôi thắp ngọn nến gầy níu đêm.
No comments:
Post a Comment