NẶNG MANG
Xin em
khép lại ngày son
Lạ chưa ai rạch đường mây
Lộ ra khuôn ngọc rất đầy đặn em
Tà hoa làn lụa khăn mềm
Về uy nghi ngự phía thềm trăng xuân
Hương dung đành đã lục tuần
NGÀY BUỒN
Chút nắng nhạt cũng làm hồn úa lại
Tí vàng lòng cứ ngỡ sắc thu phai.
Khe gió lọt cũng ngại tình trôi tuột
Cánh đời chiều chưa xoải kịp đã mai!
Vẫn cố níu khúc tình xanh ngày tạm
Nhạc thời gian về réo phiếm lòng buông
Nghìn nốt trầm Giăng xuống trời ảm đạm
Khép phận này kham khó một hồi chuông!
NGÀY ĐI
Ngày ta về cuối nẻo mây
Nắng thay lời hẹn rớt đầy ngõ quen?
Ngày ta phục dưới đài sen
Niềm đau chắc cũng về chen chốn này
Đã quàn ta dưới mưa bay
Thì thôi cứ để mộ gầy thiếu hoa
Đã không mắt lệ nhạt nhòa
Thôi thì cứ để đất xoa dịu hồn
Mủi lòng xin gói nụ hôn
Liệm chung với mớ dại khôn đường tình
Kiếp sau còn có là mình
Chỉ xin một phút được bình yên yêu.
NGÀY ĐI
Mai này cõi tạm biết ra sao?
Biết mùa trăng ấy có còn đau
Ngày ta dừng lại em lần cuối
Duỗi thẳng người ra đợi kiếp sau.
Xin hãy vùi ta không mộ chí
Thay lời ai điếu khúc đường thi
Xin thắp ngón ngà thay bạch lạp
Rải ngập hương em lên lối đi
Cho tôi còn với được hồn tôi
Bay giữa bình yên buổi ráng chiều
Trong lớp hoa mây gờn gợn sóng
Có bóng đôi tà xưa dấu yêu!
NGÀY PHÔI PHA
Đây rồi cõi tạm biết ra sao
Biết màu trăng ấy có còn đau
Ngày ta dừng lại em lần cuối
Duỗi thẳng người ra đợi kiếp sau!
Này bụi hồng trần này duyên phận
Có hẹn cùng ta xuống mộ phần
Hay còn nán lại đời nghiêng ngửa
NGHI THỨC TRẦN GIAN
Tôi một lần tạ từ
Với đêm hồng chân phương
Và một lần tạ từ
Trên môi cười đau thương
Rưng rưng hoa nến dội
Vàng đêm màu vô hồn
Thôi em còn mấy đổi
Mà thắp nhòa nụ hôn
Hồi chuông rụng bên đường
Khói trầm lan trong sương
Câu kinh ngày tiếp dẫn
Địu hồn bay muôn phương
Bao la trời xa lạ
Hoàng tuyền reo biệt ly
Nhịp búa nào rời rã
Trên gỗ sơn từ bi.
Chợt muốn níu cho bung khuy ngày cũ
Xem ngực trần có còn đủ dấu môi
Chờ phán xét ta dọn mình không vội
Nước địa đàng đau chắc cũng vậy thôi
Xin nấn ná thuở hàm ơn mưa móc
Em nguyên xuân và rất đỗi thanh cao
Ngày hồn rỗi xin dìu nhau lối ngọc
Ngại gót hồng buổi ấy hãy còn đau!
NGÔI TÔN THỜ
Phía em đêm trắng nỗi niềm
Bên tôi mấy bận phải kiềm cơn đau
Đời riêng có nghĩ đến nhau
Ngõ chung chắc cũng chỉ màu ấy thôi
Một màu rất đỗi xa xôi
Không đậm không nhạt và trôi lững lờ
Thì xin làm ngôi tôn thờ
Đẹp hoài đến lúc mắt mờ tóc phai
Tin chi tình ấy vẫn còn
Cho câu hứa vụn quất mòn mỏi nhau
Hay xin mượn trước kiếp sau
Một trời thanh tịnh chẳng màu bướm hoa?
Hoặc thơ với rượu cùng ta
Đêm đêm mình trốn trong tà áo trăng
Cùng say khúc thức cung hằng
Nhìn tiên nữ tắm cho văng cả hồn?
NGƯỢC BÓNG
Mây nhè nhẹ gió bình yên
Đêm về lẳng lặng trăng hiền hòa trôi
Tôi cúi ngược với bóng tôi
Nhìn vài họa tiết trong ngôi nhà tình
Vẫn vôi vữa tự tạo hình
Loang cùng năm tháng nửa mình nửa em!
NGƯỜI XƯA
Mình giờ gặp lại nhau
Trên quãng đường không hẹn
Tôi chao nghiêng niềm đau
Em mắt dòng lệ nghẹn
Mình nhìn nhau xa xăm
Ngại va vào dĩ vãng
Bao năm tháng lặng thầm
Chợt về phơi ngổn ngang
Thương dáng chiều góa bụa
Giăng buồn như bụi mưa
Em ánh chào từ biệt
Không khác mấy ngày xưa...!
Ta giờ ta hom hem
Ngấn lòng ta cũ mèm
Chẳng thèm thòm thấp thỏm
Ta giờ xong rồi em!
Ta vẽ mãi cuộc tình màu thi hận
Dấu ngựa hồng in ngược lối hoàng hoa
Ta vẫn nấp phía sau ngày khánh tận
Hơn một lần nhìn mấy bận chia xa.
NGUỒN CƠN
Mưa trăm năm vẫn sầu này
Tình tôi còn vướng chút ngày em không?
Ở đây vẫn một long đong
Nhớ từng cơn giật giữa lòng tan hoang
Bên chồng em nhé cố ngoan
Dẫu hương kỷ niệm chợt thoang thoảng về
Bờ tôi nhịp sóng não nề
Bến em liệu cũng ê chề vậy không?
Hôm nọ giữa phố người đông
Mình em tay bế tay bồng chào tôi
Đóa cười ngày cũ đâu rồi
Cho lòng thơm chút bồi hồi
ấy ơi...!
NGUỒN CƠN
Chợt muốn khóc để thấy mình cũ kỹ
Đời ơi đời, ta vấp khúc cuồng si
Tiễn biệt ta vài ba kẻ loạn thần
Vài ba kẻ quất roi bầm mộ chí!
NGUỒN CƠN
Nay thả ngày mai xuống dòng sâu
Xem thử đời mình trôi đến đâu
Nhọc ươm nắng mới vườn xuân cũ
Tình vẫn nhạt màu như bấy lâu.
Ngày biết lại tôi em sẽ chán
Giọng điệu gàn gàn chén rượu khan
Bẩn đời đòi chết nhưng sợ chết
Ngộ nhỡ không người lo khói nhang
Ừ thì cũng nói quẩn vậy thôi
Mãi sẽ chờ em đến vô cùng
Vài ba kiếp nữa chi là vội
Ngại nẻo hoàng hoa không còn tôi
NGUỒN
CƠN
Ta vẽ mãi cuộc tình màu thi hận
Dấu ngựa hồng in ngược lối hoàng hoa
Ta vẫn nấp phía sau ngày khánh tận
Hơn một lần nhìn mấy bận chia xa.
NHẠC LÒNG
Nếu em đường đột theo chồng
Mà chưa chôn chặt những nồng nàn xưa
Chưa lau kịp giọt lệ thừa
Liệu rồi em sẽ đổ bừa cho ai?
À ơi có đóa hoa nhài
Tựa lên gối lạ khóc ngày vu quy
À ơi có một người đi
Mang theo lửng chén biệt ly làm đời!
NHẠC XUÂN
Đàn xuân nhặt khúc u hoài
Tiếng thời gian điểm đã ngoài tuổi yêu
Tựa lòng ôm buổi lưng chiều
Sương vừa kịp đọng đã Tiều tụy rơi
Gió mưa một giuộc với trời
Xô tôi lầy giữa nhịp đời đong đưa
Đẩy niềm riêng vấp ngày thừa
Chừng nghe bậu cửa cũng vừa kêu đau
Mãi là cỏ lá ngàn sau
Hắt hiu cành mộng vẫy vào hư không
Mãi là một đóa hoa lòng
Từ lâu đã chiết cạn dòng nhụy xanh.
NHỊP CỦA MƯA
Đêm này gom kỷ niệm chung
Thả vào miền nhớ vô cùng là riêng
Gom đời đôi chút muộn phiền
Gom em một thoáng trăng hiền dịu trôi.
Đêm này tôi gõ tim tôi
Hỏi thăm lời hẹn trên môi cuộc tình
Cũng đành không phải tay mình
Lau dòng lệ muộn trên hình hài xưa.
Đêm này lũ mộng đến chưa?
Bỏ tôi đau với nhịp mưa khôn cùng
Hơn thua với bọn côn trùng
Dành vuông đất hẹp dưới vùng trời xa.
NHỚ
Nhớ gần rồi lại nhớ xa
Cả hai gộp lại thành ra nhớ này
Nhớ tình vơi nhớ tình đầy
Cả hai gộp lại ra ngày lông bông.
Cả tình thụ phấn vừa xong
Cũng tan với rượu vào trong mất rồi
Gieo lòng chút nhớ vậy thôi
Kẻo đêm tĩnh lặng biết ngồi với ai!
Tình cờ gặp lại vài lần
Băn khoăn biết có còn cần nhau không
Đành rằng tôi vẫn lông bông
Đành rằng em đã thôi chồng từ lâu
Trang tình vẫn nét rất sâu
Hương môi làn mắt vẫn màu xanh xưa
À ơi thắt nhịp võng đưa
Chờ con khôn lớn mẹ vừa hết xuân
Trăng thu cũng đã thượng tuần
Ngày hè thôi đã một quầng xa xăm
Em soi đèn đếm vết bầm
Tôi nghe mưa dội lặng thầm vào đêm.
NHỮNG DẤU HỎI BUỒN
Hỡi ngày nghẹn nắng bên thềm
Có nghe cỏ lá khóc mềm cả xuân?
Gặp nhau nào dám đã mừng
Biết đâu lần cuối không chừng ấy ơi!
Bởi em mộng rất xanh ngời
Gió tôi cánh nhạn cuối trời phân vân
Ngày lạnh dần lên từ chân
Biết tim ai có đôi lần cuộn đau?
Tay nào vuốt mắt nghẹn ngào
Ngón nào chấm lệ vẽ vào hư không!?
NIỀM HOANG
Ta uống mình ta trăng viễn phố
Say giữa bờ khuya ngạt hương lay
Bèo nước trơ đời nghe sóng vỗ
Ngậm ngùi lau lách khóc heo may
Người đi thăm thẳm lòng sương phụ
Ta về hồn gợn bóng xa mù
Này phút tạ từ nồng hơi lạnh
Đây trời hiu quạnh buổi loang thu
Phía đời vẫn đó niềm hoan cũ
Khăn áo nguyệt hồng bay bay bay
Cõi nhớ dật dờ bên đấu rượu
Sặc chén hoàng trinh say say say!
NIỀM HOANG
Xin em níu bước thời gian
Cho màu kỷ niệm kịp vàng lối xưa
Cho sầu giăng sợi nhặt thưa
Kết đôi cánh võng đòng đưa phận này.
Xin trời vén gió lùa mây
Cho đời lau sậy những ngày sáng trong
Và xin dậy chút men lòng
Đón mùi chăn cũ về nồng lên đêm!
NIỀM HOANG
Ta khụy xuống dấu hài em lần nữa
Cho điên mê giăng chật cả hoàng hôn
Ta thao thức ôm nhánh lòng rã vữa
Chờ đêm đen điểm phút phó linh hồn!
NIỀM MƠ
Thế là em quyết không ừ
Có hay mỗi sáng tôi thừ mặt ra
Quanh tôi màu áo la đà
Cớ gì đường mộng chỉ Là phù vân
Còn không niệm khúc ái ân
Cho tôi thức trắng với rần rật mơ
Có gì đâu một lời thơ
Mà lòng cứ phải hong hơ đến già
Đừng nói gần chớ nói xa
Chỉ cần dứt khoát dẫu là khen chê
Để tôi còn liệu đường về
Xem cơn mê ấy có bề gì không
"em xin ông em van ông
Vẫn còn đây chút má hồng hồng tươi
Trách chi em tủm tỉm cười
Lâu nay nó vậy ông người thương ơi!"
NIỀM RIÊNG
Gió làm sổng mất cuộc tình
Nhìn đâu mặt đất cũng hình như nghiêng
Thắp lòng soi lại mùa duyên
Chỉ nghe na ná chút huyền diệu xưa
Quanh trời nhạc của ngày mưa
Dội thêm vào nhớ lúc vừa vỡ đau
Hệt như nhận cái lắc đầu từ em!
NIỀM RIÊNG
Ừ tôi biết cách ngăn mình
Thôi em cứ để cuộc tình trôi mau
Cũng đừng kỳ vọng kiếp sau
Khóc nhau chừng ấy là đau lắm rồi.
Ừ thì em cứ mặc tôi
Chìm trong giá buốt dần hồi cũng quen
Ngại khi tối lửa tắt đèn
Thoảng mùi chăn cũ lại nghèn nghẹn đau.
Đêm ròng sóng nhớ lay bờ
Gửi hương bẽn lẽn khiến ngờ ngợ xưa
Chong đèn đếm nhịp của mưa
Vẫn thanh âm cũ dây dưa một đời
Những mong lòng chút thảnh thơi
Cài khuy lồng ngực nhốt lời nông sâu
Cậy sương pha loãng cơ cầu
Thả rèm tắt nến cho sầu tự trôi
Gượng lòng tôi vỗ về tôi
Suy tư mấy cũng đến hồi an nhiên
Đành khi dậy chút muộn phiền
Ngời lên sắc nhớ nỗi biền biệt nhau!
NIỀM RIÊNG
Ngày em qua dốc thanh bình cũ
Có thấy hoàng hôn nghẽn phía đồi
Thấy cỏ ngoan mềm thu rắt lối
Nơi suối hẹn từng in bóng tôi
Mai rồi cuối nẻo mùa hoa vỡ
Không biết sương mù tan hẳn chưa
Tôi giữa trời trong lòng vẫn nhớ
Màu mắt dại khờ loang Tím xưa!
NIỀM TIN
Còn reo trong cõi biệt mù
Tiếng chuông trần thế cho dù cạn đau
Còn reo mãi đến ngàn sau
Nhịp chày ân ái giã xao xác lòng
Giữa thinh không trải đêm hồng
Mưa còn khua hạt mặn nồng bủa vây
Mới đây bên suối trăng mây
Còn nghe mộng tỏa hương ngày đôi mươi
Thì đâu đến mãn cuộc người
NIỀM YÊU
Em đi đi về về
In dấu hài nghi ngại
Tôi qua qua lại lại
Cuối hẻm đời phôi phai
Ai đốt lọn trầm hương
Mà vương màu quyến luyến
Ta gấp lại đoạn đường
Tưởng lòng đã bình yên
Giăng dưới trời sâu thẳm
Hương loang mùa tạ từ
Áo chiều mơ xa lắm
Ngày tan trong dường như.
Cuối đoạn đời sao ngày qua quá vội
Hồn úa nhàu thân xác cũng hom hem
Mai rồi sẽ đi vào mênh mông tối
Còn chiều nào để hẹn nữa đâu em.
Ta trượt ngã trên thềm rêu ngày cũ
Dưới mái lòng chằng chịt lối mòn nhau
Chưa kịp níu chân ngoan mùa anh vũ
Dấu tạ từ đã đủ một đời đau!
NỐT TRẦM THU
Thu ơi mà gì cho mênh mang
Ghé lại làm chi hẻm trần gian
Cho gió tỉ tê bờ cúc dại
Cho nhọc màu xưa với thở than
Phơn phớt hương bay niềm riêng vỡ
Ơi người bình lặng nét trầm duyên
Có vừa giũ oán lên giấc cạn?
Sao lệch hồn mây trong chiều nghiêng
Đáy trời trong vắt đôi bờ lệ
Gợi thuở rưng rưng một xa xăm
Có phải thu lay đời dâu bể?
Đổ cả vàng hoa xuống trăm năm.
NỬA CƯỜI NỬA ĐAU
Mưa trăm năm vẫn sầu này
Tình tôi có vướng chút ngày em không!?
Ở đây vẫn một long đong
Vẫn gom nhớ đốt cho xong một lần
Đôi khi bóng gió xa gần
Thoảng qua rất nhẹ như vầng mây đưa
Sắc lòng vẫn nhạt màu xưa
Cớ gì nỗi nhớ lại vừa tràn nhau!
Nhạc mưa cung phím rầu rầu
Phách reo ngày cũ nhịp sầu đôi mươi
Chén thương sóng sánh phận người
Cạn nhau chén hận nửa cười nửa đau!
NUỐI TIẾC
nhặt ta từ những cuống cuồng
Thả vào chiều muộn nỗi buồn không đâu.
Nhặt em hoa mưa đêm sâu
Mắc vào ký ức ngồi câu phận mình.
Đáy đời dăm bảy đường tình
Còn không dẫu vợi ánh nhìn bao dung
Còn không trên da thịt chung
Xác niềm hoan lạc chưa vun thành mồ.
NƯƠNG BÓNG TỪ
Ta về góc nhỏ cô liêu
Nương câu kinh Phật sớm chiều ê a
Thân gởi tạm giữa phong sa
Đường trần heo hút mộng hoa bẽ bàng.
Khóa chiều kỷ niệm kẻo mòn giấc tôi
Tầm xuân chừ rã cánh rồi
Hoàng hôn cũng trượt xuống đồi oanh ca.
Hoài công hứng hạt sao sa
Làm xâu chuỗi mộng làm hoa tình đầu
Đành em nghiêng nón qua cầu
Mặc đôi cánh gió lay sầu tôi rơi.
Bỗng dưng hương mận đầu mùa
Lan theo gió mới rồi đùa sang đây
Lạ chưa ai rạch đường mây
Lộ ra khuôn ngọc rất đầy đặn em
Tà hoa làn lụa khăn mềm
Về uy nghi ngự phía thềm trăng xuân
Hương dung đành đã lục tuần
Mà vừng bầu nhụy áng chừng đôi mươi!
Lan theo gió mới rồi đùa sang đây
Lạ chưa ai rạch đường mây
Lộ ra khuôn ngọc rất đầy đặn em
Tà hoa làn lụa khăn mềm
Về uy nghi ngự phía thềm trăng xuân
Hương dung đành đã lục tuần
Mà vừng bầu nhụy áng chừng đôi mươi!
Tầm xuân chừ rã cánh rồi
Hoàng hôn cũng trượt xuống đồi oanh ca.
Hoài công hứng hạt sao sa
Làm xâu chuỗi mộng làm hoa tình đầu
Đành em nghiêng nón qua cầu
Mặc đôi cánh gió lay sầu tôi rơi.
Bỗng dưng hương mận đầu mùa
Lan theo gió mới rồi đùa sang đây
Về uy nghi ngự phía thềm trăng xuân
Hương dung đành đã lục tuần
Mà vừng bầu nhụy áng chừng đôi mươi!
Lan theo gió mới rồi đùa sang đây
Về uy nghi ngự phía thềm trăng xuân
Hương dung đành đã lục tuần
Mà vừng bầu nhụy áng chừng đôi mươi!
NÀNG XUÂN
Bỗng dưng hương mận đầu mùa
Lan theo gió mới rồi đùa sang đây Về uy nghi ngự phía thềm trăng xuân
Hương dung đành đã lục tuần
Mà vừng bầu nhụy áng chừng đôi mươi!
NGÀY ĐI
Duỗi thẳng người ra đợi kiếp sau.
Thay lời ai điếu khúc đường thi
Cho tôi còn với được hồn tôi
Trong lớp hoa mây gờn gợn sóng
Có bóng đôi tà xưa dấu yêu!
Đây rồi cõi tạm biết ra sao
Biết màu trăng ấy có còn đau
Ngày ta dừng lại em lần cuối
Duỗi thẳng người ra đợi kiếp sau!
Này bụi hồng trần này duyên phận
Có hẹn cùng ta xuống mộ phần
Hay còn nán lại đời nghiêng ngửa
NGHI THỨC TRẦN GIAN
Tôi một lần tạ từ
Và một lần tạ từ
Trên môi cười đau thương
Rưng rưng hoa nến dội
Vàng đêm màu vô hồn
Thôi em còn mấy đổi
Mà thắp nhòa nụ hôn
Hồi chuông rụng bên đường
Khói trầm lan trong sương
Câu kinh ngày tiếp dẫn
Địu hồn bay muôn phương
Bao la trời xa lạ
Hoàng tuyền reo biệt ly
Nhịp búa nào rời rã
Chợt muốn níu cho bung khuy ngày cũ
Xem ngực trần có còn đủ dấu môi
Chờ phán xét ta dọn mình không vội
Nước địa đàng đau chắc cũng vậy thôi
Xin nấn ná thuở hàm ơn mưa móc
Em nguyên xuân và rất đỗi thanh cao
Ngày hồn rỗi xin dìu nhau lối ngọc
Ngại gót hồng buổi ấy hãy còn đau!
NGÔI EM
Chợt muốn níu cho bung khuy ngày cũ
Xem ngực trần có còn đủ dấu môi
Chờ phán xét ta dọn mình không vội
Nước địa đàng đau chắc cũng vậy thôi
Xin nấn ná thuở hàm ơn mưa móc
Em nguyên xuân và rất đỗi thanh cao
Ngày hồn rỗi xin dìu nhau lối ngọc
Ngại gót hồng buổi ấy hãy còn đau!
Chợt muốn níu cho bung khuy ngày cũ
Xem ngực trần có còn đủ dấu môi
Chờ phán xét ta dọn mình không vội
Nước địa đàng đau chắc cũng vậy thôi
Xin nấn ná thuở hàm ơn mưa móc
Em nguyên xuân và rất đỗi thanh cao
Ngày hồn rỗi xin dìu nhau lối ngọc
Ngại gót hồng buổi ấy hãy còn đau!
NGÔI TÔN THỜ
Phía em đêm trắng nỗi niềm
Bên tôi mấy bận phải kiềm cơn đau
Đời riêng có nghĩ đến nhau
Ngõ chung chắc cũng chỉ màu ấy thôi
Một màu rất đỗi xa xôi
Không đậm không nhạt và trôi lững lờ
Thì xin làm ngôi tôn thờ
Đẹp hoài đến lúc mắt mờ tóc phai
Tin chi tình ấy vẫn còn
Cho câu hứa vụn quất mòn mỏi nhau
Một trời thanh tịnh chẳng màu bướm hoa?
Nhìn tiên nữ tắm cho văng cả hồn?
NGÔNG
Tin chi tình ấy vẫn còn
Cho câu hứa vụn quất mòn mỏi nhau
Hay xin mượn trước kiếp sau
Một trời thanh tịnh chẳng màu bướm hoa?
Hoặc thơ với rượu cùng ta
Đêm đêm mình trốn trong tà áo trăng
Cùng say khúc thức cung hằng
Nhìn tiên nữ tắm cho văng cả hồn?
Cho câu hứa vụn quất mòn mỏi nhau
Hay xin mượn trước kiếp sau
Một trời thanh tịnh chẳng màu bướm hoa?
Hoặc thơ với rượu cùng ta
Đêm đêm mình trốn trong tà áo trăng
Cùng say khúc thức cung hằng
Nhìn tiên nữ tắm cho văng cả hồn?
NGƯỜI XƯA
Mình giờ gặp lại nhau
Trên quãng đường không hẹn
Tôi chao nghiêng niềm đau
Mình nhìn nhau xa xăm
Ngại va vào dĩ vãng
Bao năm tháng lặng thầm
Chợt về phơi ngổn ngang
Thương dáng chiều góa bụa
Giăng buồn như bụi mưa
Em ánh chào từ biệt
Không khác mấy ngày xưa...!
Ta giờ ta hom hem
Ngấn lòng ta cũ mèm
Chẳng thèm thòm thấp thỏm
Ta giờ xong rồi em!
Ta vẽ mãi cuộc tình màu thi hận
Dấu ngựa hồng in ngược lối hoàng hoa
Ta vẫn nấp phía sau ngày khánh tận
Hơn một lần nhìn mấy bận chia xa.
NGUỒN CƠN
Mưa trăm năm vẫn sầu này
Tình tôi còn vướng chút ngày em không?
Ở đây vẫn một long đong
Nhớ từng cơn giật giữa lòng tan hoang
Bên chồng em nhé cố ngoan
Dẫu hương kỷ niệm chợt thoang thoảng về
Bờ tôi nhịp sóng não nề
Bến em liệu cũng ê chề vậy không?
Hôm nọ giữa phố người đông
Mình em tay bế tay bồng chào tôi
Đóa cười ngày cũ đâu rồi
NGUỒN CƠN
Chợt muốn khóc để thấy mình cũ kỹ
Đời ơi đời, ta vấp khúc cuồng si
Tiễn biệt ta vài ba kẻ loạn thần
Vài ba kẻ quất roi bầm mộ chí!
NGUỒN CƠN
Nhọc ươm nắng mới vườn xuân cũ
Tình vẫn nhạt màu như bấy lâu.
Ngày biết lại tôi em sẽ chán
Giọng điệu gàn gàn chén rượu khan
Ngộ nhỡ không người lo khói nhang
Ừ thì cũng nói quẩn vậy thôi
Mãi sẽ chờ em đến vô cùng
Vài ba kiếp nữa chi là vội
Ngại nẻo hoàng hoa không còn tôi
NHẠC LÒNG
Mà chưa chôn chặt những nồng nàn xưa
Chưa lau kịp giọt lệ thừa
Liệu rồi em sẽ đổ bừa cho ai?
Tựa lên gối lạ khóc ngày vu quy
À ơi có một người đi
NHẠC XUÂN
Tiếng thời gian điểm đã ngoài tuổi yêu
Tựa lòng ôm buổi lưng chiều
Sương vừa kịp đọng đã Tiều tụy rơi
Gió mưa một giuộc với trời
Xô tôi lầy giữa nhịp đời đong đưa
Đẩy niềm riêng vấp ngày thừa
Chừng nghe bậu cửa cũng vừa kêu đau
Mãi là một đóa hoa lòng
Từ lâu đã chiết cạn dòng nhụy xanh.
NHỊP CỦA MƯA
Đêm này gom kỷ niệm chung
Gom đời đôi chút muộn phiền
Gom em một thoáng trăng hiền dịu trôi.
Cũng đành không phải tay mình
Lau dòng lệ muộn trên hình hài xưa.
Đêm này lũ mộng đến chưa?
Hơn thua với bọn côn trùng
Dành vuông đất hẹp dưới vùng trời xa.
NHỚ
Nhớ tình vơi nhớ tình đầy
Cả hai gộp lại ra ngày lông bông.
Cả tình thụ phấn vừa xong
Cũng tan với rượu vào trong mất rồi
Gieo lòng chút nhớ vậy thôi
Kẻo đêm tĩnh lặng biết ngồi với ai!
NHỠ NHÀNG
Tình cờ gặp lại vài lần
Băn khoăn biết có còn cần nhau không
Đành rằng tôi vẫn lông bông
Đành rằng em đã thôi chồng từ lâu
Trang tình vẫn nét rất sâu
Hương môi làn mắt vẫn màu xanh xưa
À ơi thắt nhịp võng đưa
Chờ con khôn lớn mẹ vừa hết xuân
Trăng thu cũng đã thượng tuần
Ngày hè thôi đã một quầng xa xăm
Em soi đèn đếm vết bầm
Tôi nghe mưa dội lặng thầm vào đêm.
Tình cờ gặp lại vài lần
Băn khoăn biết có còn cần nhau không
Đành rằng tôi vẫn lông bông
Đành rằng em đã thôi chồng từ lâu
Trang tình vẫn nét rất sâu
Hương môi làn mắt vẫn màu xanh xưa
À ơi thắt nhịp võng đưa
Chờ con khôn lớn mẹ vừa hết xuân
Trăng thu cũng đã thượng tuần
Ngày hè thôi đã một quầng xa xăm
Em soi đèn đếm vết bầm
Tôi nghe mưa dội lặng thầm vào đêm.
NHỮNG DẤU HỎI BUỒN
Hỡi ngày nghẹn nắng bên thềm
Có nghe cỏ lá khóc mềm cả xuân?
Biết đâu lần cuối không chừng ấy ơi!
Bởi em mộng rất xanh ngời
Ngày lạnh dần lên từ chân
Ngón nào chấm lệ vẽ vào hư không!?
NIỀM HOANG
Ta uống mình ta trăng viễn phố
Ta về hồn gợn bóng xa mù
Đây trời hiu quạnh buổi loang thu
Khăn áo nguyệt hồng bay bay bay
Sặc chén hoàng trinh say say say!
NIỀM HOANG
Xin em níu bước thời gian
Cho màu kỷ niệm kịp vàng lối xưa
Cho sầu giăng sợi nhặt thưa
Kết đôi cánh võng đòng đưa phận này.
Xin trời vén gió lùa mây
Cho đời lau sậy những ngày sáng trong
Và xin dậy chút men lòng
Đón mùi chăn cũ về nồng lên đêm!
Cho điên mê giăng chật cả hoàng hôn
Ta thao thức ôm nhánh lòng rã vữa
NIỀM MƠ
Cớ gì đường mộng chỉ Là phù vân
Còn không niệm khúc ái ân
Cho tôi thức trắng với rần rật mơ
Đừng nói gần chớ nói xa
Xem cơn mê ấy có bề gì không
"em xin ông em van ông
Trách chi em tủm tỉm cười
Lâu nay nó vậy ông người thương ơi!"
NIỀM RIÊNG
Gió làm sổng mất cuộc tình
Nhìn đâu mặt đất cũng hình như nghiêng
Quanh trời nhạc của ngày mưa
Hệt như nhận cái lắc đầu từ em!
NIỀM RIÊNG
Thôi em cứ để cuộc tình trôi mau
Ừ thì em cứ mặc tôi
Ngại khi tối lửa tắt đèn
Thoảng mùi chăn cũ lại nghèn nghẹn đau.
Đêm ròng sóng nhớ lay bờ
Gửi hương bẽn lẽn khiến ngờ ngợ xưa
Chong đèn đếm nhịp của mưa
Vẫn thanh âm cũ dây dưa một đời
Những mong lòng chút thảnh thơi
Cài khuy lồng ngực nhốt lời nông sâu
Cậy sương pha loãng cơ cầu
Thả rèm tắt nến cho sầu tự trôi
Gượng lòng tôi vỗ về tôi
Suy tư mấy cũng đến hồi an nhiên
Đành khi dậy chút muộn phiền
Ngời lên sắc nhớ nỗi biền biệt nhau!
NIỀM RIÊNG
Ngày em qua dốc thanh bình cũ
Có thấy hoàng hôn nghẽn phía đồi
Thấy cỏ ngoan mềm thu rắt lối
Nơi suối hẹn từng in bóng tôi
Mai rồi cuối nẻo mùa hoa vỡ
Không biết sương mù tan hẳn chưa
Tôi giữa trời trong lòng vẫn nhớ
Màu mắt dại khờ loang Tím xưa!
NIỀM TIN
Còn reo trong cõi biệt mù
Tiếng chuông trần thế cho dù cạn đau
Còn reo mãi đến ngàn sau
Nhịp chày ân ái giã xao xác lòng
Giữa thinh không trải đêm hồng
Mưa còn khua hạt mặn nồng bủa vây
Mới đây bên suối trăng mây
Còn nghe mộng tỏa hương ngày đôi mươi
Thì đâu đến mãn cuộc người
NIỀM YÊU
Em đi đi về về
In dấu hài nghi ngại
Tôi qua qua lại lại
Cuối hẻm đời phôi phai
Mà vương màu quyến luyến
Ta gấp lại đoạn đường
Tưởng lòng đã bình yên
Giăng dưới trời sâu thẳm
Hương loang mùa tạ từ
Áo chiều mơ xa lắm
Ngày tan trong dường như.
Cuối đoạn đời sao ngày qua quá vội
Hồn úa nhàu thân xác cũng hom hem
Mai rồi sẽ đi vào mênh mông tối
Còn chiều nào để hẹn nữa đâu em.
Ta trượt ngã trên thềm rêu ngày cũ
Dưới mái lòng chằng chịt lối mòn nhau
Chưa kịp níu chân ngoan mùa anh vũ
Dấu tạ từ đã đủ một đời đau!
NỐT TRẦM THU
Ghé lại làm chi hẻm trần gian
Cho gió tỉ tê bờ cúc dại
Cho nhọc màu xưa với thở than
Phơn phớt hương bay niềm riêng vỡ
Ơi người bình lặng nét trầm duyên
Có vừa giũ oán lên giấc cạn?
Đáy trời trong vắt đôi bờ lệ
Gợi thuở rưng rưng một xa xăm
Có phải thu lay đời dâu bể?
NỬA CƯỜI NỬA ĐAU
Tình tôi có vướng chút ngày em không!?
Ở đây vẫn một long đong
Vẫn gom nhớ đốt cho xong một lần
Đôi khi bóng gió xa gần
Thoảng qua rất nhẹ như vầng mây đưa
Sắc lòng vẫn nhạt màu xưa
Cớ gì nỗi nhớ lại vừa tràn nhau!
Phách reo ngày cũ nhịp sầu đôi mươi
Chén thương sóng sánh phận người
Cạn nhau chén hận nửa cười nửa đau!
NUỐI TIẾC
nhặt ta từ những cuống cuồng
Thả vào chiều muộn nỗi buồn không đâu.
Nhặt em hoa mưa đêm sâu
Mắc vào ký ức ngồi câu phận mình.
Đáy đời dăm bảy đường tình
Còn không dẫu vợi ánh nhìn bao dung
Còn không trên da thịt chung
Xác niềm hoan lạc chưa vun thành mồ.
NƯƠNG BÓNG TỪ
Ta về góc nhỏ cô liêu
Nương câu kinh Phật sớm chiều ê a
Thân gởi tạm giữa phong sa
Đường trần heo hút mộng hoa bẽ bàng.
No comments:
Post a Comment