KHÓC NÀNG THƠ!
Áo Tím xa rồi, Áo Tím ơi
Ngàn thu vĩnh biệt Chẳng mong chờ
Hồn thơ phiêu lãng theo sương khói
Lá cuối đông vừa vội vã rơi ...
Lặng nghe tim thổn thức tim ơi
Những dòng tin nhắn chẳng trả lời
Nào hay Áo tím đang yên ngủ
Có giấc mơ nào vẹn ý thơ?
Thôi nhé đành xa Áo tím thôi
Khóc thơ Giọt mặn ướt vành môi
Tiễn người Như tiễn cánh buồm trôi ...
Còn ai chia sẻ những buồn vui
Giọt mật còn đây luống ngậm ngùi
Người đi chưa nói câu từ giã
Để người ở lại Khóc người xa
Màu hoa tím vẫn dạt dào cảm xúc
Thơ vẫn nồng, vẫn nhẹ tựa lời ru
Người nhẹ rơi như chiếc lá cuối thu
Không tan biến, mà vun bồi cho đất.
Đất tận hưởng giọt mưa phùn lất phất
Chưa vào xuân nên thấm lạnh qua hồn
Mây cuối mùa nhuộm tím bóng hoàng hôn
Người dần khuất tiếng thơ còn vương vấn ...
Đêm thắp nến Những chùm hoa bung trắng
Lòng cầu mong ý thơ mãi dạt dào
Cà Mau ơi Vẫn sáng mãi vì sao
Đêm yên lặng Từng chùm hoa trăng trắng
Thơ róc rách như suối nguồn tuôn chảy.
Đêm không gió Thời gian như lắng đọng
Thơ hòa thơ Xuân đến tự bao giờ.
No comments:
Post a Comment