Wednesday, December 6, 2023

Lê Viết Hòa N P R S T

 
 NHỮNG CHÂN TÌNH
Ta thấy gì trong ánh mắt mênh mang
Để bình minh xoa môi mình ấm
Hay đông lạnh vòng tay trống vắng
Phố cũng buồn gãy nhịp tiễn thu đi
Mưa trắng xóa lòng người biến động
Đời lá bay có về lại cội nguồn
Ta tìm gì vòng tay ấm - lạnh
Những mảnh đời cơ cực giữa bão giông
Tin ở hoa hồng cho đời thắm đỏ
Sắc tím bằng lăng thương nhớ chẳng phai mờ
Người qua người có điều gì đọng lại
Hà cớ gì quên nhớ một trời thơ
Trời vào đông cỗi cây già trĩu nặng
Những hạt mưa xối xả lá rụng đầy
Ta mơ gì... thời gian trôi lẳng lặng
Gió qua chiều nỗi nhớ lạnh đồi hoang
Tình của Huế lặng thầm như hơi thở
Không ồn ào mà sâu thẳm trong tim
Em có nghe tiếng chuông chiều thỉnh nguyện
Gởi đến lòng nhau thấm đậm chân tình
Những chân tình vẫn giữ mãi tin yêu
Những chân tình còn mãi với thời gian...

PHẬN NGƯỜI
Ta mơ lại khung trời chốn cũ
Thời vàng son dịu nhẹ nắng hồng
Những yêu thương nâng bước phiêu bồng
Từng hạt cát xây lâu đài mộng
Rồi thời gian đá buồn nhẵn thín
Sóng trầm tư nhịp vỗ ru đời
Từng vị mặn tóc xanh hóa bạc
Gió làm mưa rớt xuống phận người
Ta là cát giữa mênh mông sa mạc
Nhỏ nhoi thôi cũng một kiếp người
Không mất đi, cũng không tồn tại
Có thật không một chốn rong chơi
Ta tự tìm niềm vui nho nhỏ
Phật - Chúa lên trời bỏ trần gian
Ta loay hoay bờ ngăn thiện - ác
Tiếng chuông cầu như tiếng tĩnh tâm
Ta mơ lại khung trời xưa cũ
Thuở hồng hoang Phật - Chúa cũng Người
Ta là cát một mai rời cõi tạm
Xác thân rồi hoa bụi chốn nhân gian...!
 
RU MÌNH
Hỏi em ngày có hanh hao
Rũ hồn khao khát ngã vào bóng đêm
Hỏi em xuân có đợi duyên
Ánh trăng hờ hững rơi nghiêng ngỡ ngàng
Và rồi lơ lửng mây ngàn
Phiêu diêu chín ngọn phù vân quên về
Hỏi mình trằn trọc giấc mê
Ủ hương mùa cũ chợt nghe chạnh lòng
Hỏi mùa cây có sầu đông
Chiều rơi rụng cuống hoàng hôn ngược đường
Và rồi tha thiết nhớ thương
Liêu xiêu bóng ngã tà dương lạnh mùa
Hỏi đời mấy giấc chiêm bao
Hồn xanh bóng núi mòn hao tuổi trời
Ngày như sóng biệt trùng khơi
Gót chân mòn vẹt dấu thời gian qua
Hỏi biển sâu nhịp âm ba
Rung tần số khúc hoang ca nắng nhàu
Hư không chẳng trước chẳng sau
Chợt nghe vọng tiếng ơi ầu mẹ ru...
 
SẦU ĐÔNG
Vui đã tàn chưa mộng qua đêm
Thổi quên hư ảo lộng bên thềm
Ngoài kia chuyển giấc trời giông gió
Mơ chút nắng hồng lại lạnh thêm
Nhớ đã đủ chưa đắng môi mềm
Hương nồng xao động điệu ru êm
Sầu đông nở trắng vườn quê nội
Thương gởi về đâu vợi nỗi niềm...
 
SÓNG LÒNG
Có gì đó trong lòng người vỡ vụn
Con lũ trên nguồn đổ xiết về xuôi
Nước là khách vô tình qua bến đợi
Để lại nỗi đau dằn nát bãi bồi
Có gì đó trong lòng người dậy sóng
Không xói mòn mà rát thịt xót da
Người đi qua những cung đường cháy bỏng
Còn lại gì hụt hẫng phía sau lưng
Có gì đó trong lòng người khắc khoải
Những cuộc ra đi nặng bước thăng trầm
Những đá tảng đeo nặng trong suy tưởng
Trầm tích cuộc đời dột nắng dọi sương
Có điều gì dậy sóng hởi người ơi
Sao cứ mơ về những điều xưa cũ
Thời gian trôi trong áo choàng chật hẹp
Giữ chút nắng tàn đâu sưởi được lòng nhau...
 
TÌNH KHÚC CHƯA ĐẶT TÊN II
Đời trôi như dòng sông già
Tình như gió thổi qua ngày
Mây lang thang chiều nghiêng ngả
Ngậm ngùi tiếng yêu đong đầy
Chiều rơi qua ngày ơ thờ
Trời ru tiếng giọt mưa buồn
Nghe mênh mang tình thương nhớ
Một đời tiếng yêu không lời
Dòng sông ra biển
Chiếc lá rời cành
Tình lưu luyến
Một đời Không quên
Đồi buông nắng nhạt môi hồng
Chiều loang tím rải chân trời
Đêm miên man vầng trăng khuyết
Lặng thầm tiếng yêu không lời
Ngày theo gió đuổi mây trời
Về đâu tiếng nhạc êm đềm
Mây lang thang chiều đâu đó
Nửa đời nhớ thương đi tìm
Dòng sông xuôi chảy
Chiếc lá về nguồn
Tình thương nhớ
Một đời Không phai...


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...