HƯƠNG THỜI GIAN Bé Tư Áo Tím
Nguyên Bình
“Thơ là âm nhạc của tâm
hồn, nhất là những tâm hồn thanh cao, đa cảm” (Voltaire). Tôi vô cùng tâm đắc
với nhận định về thơ của đại văn hào Pháp khi đặt bút viết đôi dòng cảm nhận
tác phẩm Hương Thời Gian (HTG) của nhà thơ BT Áo Tím. Xin nói ngay rằng, nhà
thơ BT Áo Tím được trời ban tặng một “tâm hồn thanh cao, đa cảm” ấy đã dệt nên
biết bao bài thơ trữ tình lay động lòng người, thơ chị nhè nhẹ phả tiếng nhạc
du dương vào giữa ban mai nắng ấm an bình, vào trong đêm sâu thánh thót, và dù
ở thời gian, không gian nào thì điệu vần ấy vẫn luôn ru lòng người đọc với
những áng thơ mượt mà, dẫn dắt họ trở về với cái thuở “nước thanh bình ba trăm năm
cũ”. Nói thực lòng, bao nhiêu lần đọc thơ BT Áo Tím là bấy nhiêu lần tôi mường
tượng hình ảnh những thi sĩ tài hoa trong phong trào thơ mới (1930- 1945), với
những bài thơ tình lãng mạn chinh phục hàng triệu con tim yêu văn chương thế kỉ
trước cho đến tận bây giờ. Phải chăng “Thơ ca làm cho tất cả những gì tốt đẹp
nhất trên đời trở thành bất tử” (Mary Shelly).
Câu chuyện lòng của nhà thơ
BT Áo Tím trong Hương Thời Gian như nhịp cầu nối đôi bờ dòng sông hoài niệm,
gắn liền với hành trình thơ từ tuổi mộng trinh nguyên đến khi hoàng hôn xế
bóng. Nhà thơ BT Áo Tím miệt mài sáng tạo hơn năm mươi năm xuyên hai thế kỉ để
bây giờ chúng ta được thưởng lãm cung bậc Hương Thời Gian chơi vơi mà diễm lệ
để cùng nhà thơ rung lên cảm xúc nuối tiếc xa xăm…
Thơ BT Áo Tím bắt đầu ươm
nụ cùng với tuổi học trò cuối thập niên 60 của thế kỉ XX, một quãng đời tuyệt
đẹp mà chúng ta ai cũng đã từng trải qua và luôn là nỗi cảm hoài nhung nhớ ghi
dấu trong tâm hồn. Đó là sân trường, tiếng ve, hoa phượng và áo trắng. Vâng,
nhà thơ ơi, “Màu Phượng Đỏ” là sắc hoa chung của lứa tuổi cắp sách đến trường,
mà sắc hoa ấy trở thành rất riêng ở nơi cùng trời cuối đất quê hương chị: “Cà
Mau sáng nay rực màu hoa phượng/ Hoa học trò hay hoa của riêng tôi”. Ai mà
không khắc ghi trong tâm hồn mình cái “phút ban đầu lưu luyến ấy”, để cảm xúc
thăng hoa thành vần thơ tinh khôi: “Áo trắng sân trường, vạt nắng chao nghiêng/
Ánh mắt ngập ngừng buổi gặp đầu tiên”. Màu áo trắng ngày xưa đến bây giờ vẫn
trắng tinh khôi thấp thoáng trên phố chiều nay, mà HƯƠNG THỜI GIAN đã lặng lẽ
làm thay ngôi đổi chủ. Áo trắng ngày xưa chị mặc, còn bây giờ, những bạn trẻ
hồn nhiên lại mặc những tà áo ấy nắm tay đưa chị trở về ươm mơ trong miền kí
ức:
Sáng nay trên phố nhiều áo
trắng
Ta chợt về ngang qua tuổi
thơ
Một thuở quanh đời chưa cơm
áo
Ngút trời ươm dệt những ước
mơ.
(Hương Thời Gian)
Trở về miền nhớ, trở về
thuở làm học trò nhặt hoa tím ép vào trang sách, để một sớm tinh sương trên con
đường đến trường, cô bé mười sáu đôi mươi kia vô tình chạm phải “một thoáng
mong manh”:
Một thoáng mong manh chạm
mắt người
Rạng rỡ làm sao, thoáng nụ
cười
Ơi ! Người khách lạ! Người
khách lạ!
Chợt ghé hồn tôi một sáng
vui...
(Một thoáng mong manh)
Cái cảm giác của khoảnh
khắc mắt chạm mắt, tay chạm tay ấy vẫn như còn đọng lãng đãng trong lòng tôi,
trong lòng bạn, râm ran luân chuyển qua từng mạch máu nhỏ, để má ai kia hồng
lên trong nắng sớm, để lòng Người Khách Lạ run lên bồi hồi. Đó là vẻ đẹp của
thơ ca, thăng hoa từ cảm xúc rất thực, mong manh mà tồn tại dai dẳng suốt cả
cuộc đời.
“Cuộc sống là cánh đồng màu
mở để cho thơ bén rễ sinh sôi”, đại thi hào Puskin đã nói như thế. Và, cuộc đời
nhà thơ BT Áo Tím, qua hơn 50 năm thăng trầm với bao biến chuyển của xã hội, là
ngọn lửa âm ỉ cháy trong tâm thức, là làn gió heo may lùa qua cửa sổ tâm hồn,
là nắng hạ vàng, là xuân thắm, tất cả tạo thành thi cảm, thi ảnh tuyệt vời góp
nhặt chất liệu thi ca cho tâm hồn chị thăng hoa với nhiều cung bậc khác nhau:
Tôi đã đi qua mấy đỉnh buồn
Dừng chân bên dốc buổi
hoàng hôn
Chợt nghe tiếng lá mùa thu
muộn
Thả xuống hồn tôi những
khói sương.
(Mùa cũ)
Cái chất trữ tình, chất thi
sĩ trong tâm hồn nhà thơ huyền diệu biết bao, tiếng thơ BT Áo Tím hòa điệu cùng
dư âm vọng về trong hồn tôi những cung bậc của một thế hệ thơ hơn tám mươi năm
về trước. Ôi, những câu thơ xao xác lòng người của nhà thơ huyền thoại TTKH:
“Thuở trước hồn tôi phơi phới quá/Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương/Nhưng nhà
nghệ sĩ từ đâu lại/Êm ái trao tôi một vết thương” (Bài thơ thứ nhất)…
Càng đọc càng ngẫm tác phẩm
HTG, tôi chợt nhận ra một điều: phải chăng cuộc đời thi nhân là một xâu chuổi
ngọc của tiếc nuối, khi thời gian ra đi không trở lại, tình yêu một thời rộn rã
đã vỗ cánh bay xa rồi chìm khuất vào quên lãng, tóc xanh xưa nay đã bạc màu và
những bình minh lấp lánh giọt sương ban mai đã chuyển sang hoàng hôn tím thẩm.
Này đây, hành trình ra đi
và trở về của nhà thơ gieo vào lòng tôi nỗi bâng khuâng khó tả:
Ta về một thoáng, mùa đã
nhạt
Chiếc lá vàng thu cũng thôi
rơi
Bóng người ngày ấy giờ hư
ảo
Mình ta lặng lẽ góc hiên
đời.
(Ta về)
Người đã đi vào gió sương,
người đã xa xôi mịt mù cuối con dốc nhớ, cuộc tình ấy ngày xưa rộn rã từng phút
hẹn hò, để bây giờ môi son đã nhạt, thuyền đã xa bờ, hồn thơ chị chơi vơi theo
năm tháng:
Ở đây môi nhạt trang đài
Lật chồng thư cũ nghe dài
hồn thơ
Thôi anh! Thuyền mộng xa bờ
Với trăm nhung nhớ xin chờ
kiếp sau
(Lỡ làng)
Có ai cùng tôi trong lúc
này, hảy sẻ chia cùng nhà thơ nỗi niềm sâu kín ấy, chị xa xót cúi đầu chấp nhận
phần số mà duyên trời đã định. Chị vẫn bằng lòng sống cùng thực tại buồn nhiều
hơn vui, để đôi khi âm thầm nhỏ lệ trong khuê phòng, một mình ôm lấy nỗi buồn
bên ánh nến lung linh trong một đêm thu nào vời vợi:
Ừ thôi! Đêm đã muộn rồi
Xin đừng thao thức, cõi
người phù du
Vườn xưa vàng úa sắc thu
Bóng mây kỷ niệm mịt mù đời
nhau...
(Ru thơ)
Tần suất Mùa Thu xuất hiện
rất nhiều trong thi phẩm HTG, gắn bó với cảm thức hoang liêu xa vắng, khiến tập
thơ chứa đựng man mác nỗi buồn sương khói. Trong thơ BT Áo Tím, ta không tìm
thấy những lời than vãn u trầm, tâm cảm chị rưng rức với những thoáng bâng
khuâng nhớ tiếc. Tôi cho rằng đây cũng là sắc thái tạo ra cái riêng cho thơ
chị. Bút pháp không mới, có lẽ thấm nhuần và chịu ảnh hưởng thơ truyền thống
với tâm tư cảm hoài của một con người từng trải, yêu cái đẹp nhẹ nhàng trong
không gian hoài niệm tôn nghiêm, trong nề nếp gia phong cổ kính. Theo tôi,
những cảm xúc ứa tràn để bật ra tiếng thơ đã là một sự vượt thoát, do sự thôi
thúc của tình yêu văn chương tha thiết và dai dẳng trong tâm hồn chị. Với tấm
lòng hồn hậu và nếp nghĩ khuôn phép, vầng trăng trong thơ chị mếm mại, biển
trong thơ chị không ầm ào sóng dữ, nếu ai đó muốn so sánh với trăng của Hàn Mặc
Tử thì hai vầng trăng mang hai sắc thái khác nhau:
Trăng ẻo lả trăng buông mình trên sóng
Biển thiết tha ôm nhẹ bóng nàng trăng
Không gian im trăng đẹp đến vô ngần
biển say đắm dìu trăng đi nhè nhẹ...
(Biển và trăng)
Và đây, mời các bạn thưởng
lãm khúc mùa thu của BT Áo Tím với sương khói chiều hôm, với chiếc lá vàng muôn
thuở, cổ điển mà rời rợi tươi mới trong lòng tôi:
Sương khói, chỉ là sương
khói thôi
Mà sao se sắt lắm ngậm ngùi
Giờ đây chiếc lá mùa thu cũ
Vàng héo trong chiều hiu
hắt rơi
(Sương khói)
Dĩ nhiên, đời thơ BT Áo Tím
vẫn đôi lúc rộn ràng sắc xuân trước sự thay đổi diệu kì của thiên nhiên. Khi đã
lắng lòng thật sâu, tâm hồn thi nhân mở toang đón nắng ấm diệu kì:
Lòng ta xanh như lá
Rộn rã tiếng chim kêu
Mây pha màu rất lạ
Đời đẹp biết bao nhiêu
(Góc tịnh)
Có lẽ nào đất trời say mê
thế mà lòng người cứ mãi buồn tênh. Tôi vô cùng ngưỡng mộ cái tâm thế khoan hòa
của nhà thơ trước ngoại cảnh, không nỡ đem nỗi u hoài trong tâm hồn mình mà gán
cho mùa xuân hững nắng ngoài kia, khi thiên nhiên chuyển mình làm quà tặng cho
nhân gian vòng tuần hoàn mới cho sức sống muôn loài:
Xuân bước nhẹ nhàng như cơn
mơ
Ta nghe ấm lại một hồn thơ
Đất trời đang độ mùa giao
hưởng
Hoa lá cựa mình, đẹp ngẩn
ngơ ...
(Hương Xuân)
Với gần 80 bài thơ, giọng
điệu nhẹ nhàng tiềm tàng nét u hoài thương nhớ xa xôi, Hương Thời Gian dắt
chúng ta trôi bềnh bồng trong dòng sông tuyệt vời của thi ca, mà con nước chừng
như chưa bao giờ vơi cạn. Một hôm nào đó, thơ đã đầy, thuyền mơ đã khẳm, nhà
thơ ơi hãy tiếp tục cho ra đời những tác phẩm đáng yêu như thế này chị nhé, bởi
chị đã “Cầm Tay Thơ” khẻ bảo:
Hãy cho được cầm tay
Bước qua buồn thơ nhé!
Chiếc lá nào lặng lẽ
Cứ nhè nhẹ, bay bay…
Bà Rịa, 29/6/2021
No comments:
Post a Comment