Trung Du chớp biển mưa nguồn
Rừng Tiên đồi Quế có buồn trổ bông!
Trường Ca SÔNG THU
QUA MIỀN TRUNG DU
Sông Thu trong lòng đất Mẹ Trung Du
Mang phù sa dâng trái ngọt cây lành
Mít non gởi xuống cá Chuồn gánh lên
Lênh đênh qua mấy bậc thác ghềnh
Dù trong dù đục, lòng bền nước non!
Đồng quê bưởi ngọt Bòn Bon
Chè xanh bát nước mát lòng quê hương
Núi sông mấy trận chiến trường..
Sông Thu con nước kiên cường biển Đông
Nương chiều sương trắng đồng không
Lưng đèo dốc núi rừng thông đứng buồn.
Ai về qua ngả Vu Gia...
Dẫu cho tình có vuông tròn?
Còn non còn nước, còn dòng mưa ngâu.
Sông sâu mấy khúc cơ cầu
Bờ dâu bãi sắn dãi dầu tháng năm
Bâng khuâng mấy độ thăng trầm
Bao mồ hôi thắm sắc màu sông Thu.
Đêm Trung Du tháp Mỹ Sơn vời vợi
Điệu ChamPa da diết bóng dân Hời
Giấc mơ Huyền Trân một thời mở đất
Khúc hát vọng phu hóa đá bên trời!
Ơi sông Thu soi bóng quê hương rạng ngời
Đàn chim Việt bốn ngàn năm thao thức
Đất nước chung dòng một khúc ca dao
Chan hòa niềm vui tiếng hát bay cao!
Gạo trắng trăng thanh mùa hoa Sưa nở
Con gái Thu Bồn chịu khó chẳng thở than
Một nắng hai sương tảo tần thầm lặng
Dẫu cách ngăn sông mà không cách lòng.
Chắt chiu giọt nước mát tâm hồn
Như dòng sữa ngọt long lanh Thu Bồn
Dòng sông mênh mông tình yêu biển rộng
Mà trong lòng từng hạt nước chờ mong.
Sông Thu xanh ngan ngát rặng Trâm bầu
Khúc ầu ơ xao xuyến cánh chim Câu
Như tấm lòng Mẹ Âu Cơ ấp ủ...
Bến nước sông Thu còn đó người ơi
Ai đi có nhớ...ai chờ cố hương
Con nước trong nguồn còn mãi vấn vương.
Đàn con phương xa bên trời lận đận
Dòng sông dài ôm ấp bóng tre xanh
Mùa sang nỗi nhớ mênh mang
Hoa vàng bông cúc tần ngần bến sông!
Trời Trung Du trắng mờ sương muối
Con sông buồn khuất bóng đồi nương
Bỏ lại mùa Sim cánh chim rừng núi
Con đò ngày xưa bến cũ ngùi ngùi.!
Giấc chiêm bao chập chờn bên cánh võng
Nghe mùi sông, mùi đất lúa đòng đòng
Những bờ cát quen chân trần nóng bỏng
Như ấm lòng con cá nhỏ lòng tong..
Trong tâm hồn con sóng gợn lăn tăn!
Dòng sông Mẹ chảy mềm như dãi lụa
Ôm quê nghèo tô thắm cánh đồng xanh
Từng hạt cát mang tình yêu biển cả
Ngàn năm qua chở nặng những phù sa
Cho ngàn sau bồi lắng nước non nhà.
Ơi...Con qua bao con sông con suối
Như tình quê ngan ngát bóng dừa xanh
Dấu chân Con phiêu bạt những cánh đồng
Giấc mơ Thu Bồn ấm mái nhà tranh!
Dẫu đi bốn biển năm non
Hồn quê hồn nước sắc son mãi còn.
Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Còn non còn nước còn dòng Sông Thu!
No comments:
Post a Comment