NHỮNG BÀI THƠ ĐƯỢC GIẢI
III- Giải Nhì
1- Sư Đức Toàn
Từ nơi sóng gió ấy là
Chút duyên tao ngộ nửa xa nửa gần
Trăm năm thế sự xoay vần
Rằng nơi chốn đấy, có phần khói sương
Trên vai lắm cuộc tang thương
Ngược xuôi mấy bận mù phương kiếp người
Quên luôn hơi thở nụ cười
Quên luôn cả thảy tiếng lời thở than
Trời miên man, đất miên man
Đèn khuya hiu quạnh, dung nhan rã dần!
Nhân sinh cũng kiếp phù vân
Sá chi mộng ảo hợp tan biến thường
Mai vàng một đóa sắc hương
Câu kinh thuở trước tỏ tường án thư
Xuân xưa hư thực, thực hư
Xuân chừ có chút Diệu Như giữa lòng.
(Thất ngôn bát cú - song điệp)
Ngẩn ngẩn, ngơ ngơ viết mấy dòng
Niềm niềm, nỗi nỗi - lạnh chiều đông
Mơ mơ, mộng mộng – tìm cao ngạn
Tưởng tưởng, tư tư - mượn cổ phong
Thẩn thẩn, thơ thơ - chim nhớ núi
Khôn khôn, dại dại - cá tìm sông
Hoa hoa, cỏ cỏ đầy hư ý
Nước nước, trăng trăng – thú nhược bồng!
Thu Vắng
Đi về làng cũ năm xưa
Ven bờ đê nhỏ bóng dừa lao xao
Suối mây hoa cỏ đón chào
Bình minh tươi sáng, cảnh nào cũng xinh
Chút tình mây nước lung linh
Nghiêng chao chiếc lá gập gềnh bến xưa
Nẻo về lất phất nắng mưa
Suối, dòng sông hóa hình chưa nhạt mờ
Tuổi thơ năm cũ ngóng chờ
Bóng hình sương tuyết chưa mờ con tâm
Cuộc đời sấm chớp thăng trầm
Trải bao ngàn kiếp lỗi lầm khó phai
Nào ngờ bến nước nhớ ai
Như trăng cõi mộng du hài dấu chân
Phơi đầu bóng nắng bao lần
Nhìn xem huyễn hóa đêm rằm ánh sao
Thôi về hơi thở xem nào
Chiều thu nắng rụng, chào mào hót vang!
Suối tĩnh lắng, mây buồn tênh
Sương rơi như rớt mông mênh giữa trời
Chim ca thánh thót buông lời
Âm vang vọng mãi chút lời trong ta.
Phiêu diêu lạc đến chốn này
Rừng xanh núi thẳm tháng ngày tiêu dao
Sớm chiều quét rác bờ ao
Dế giun ngân tiếng dâng trào lòng ai
Nghĩa tình xa cách chia phai
Gặp nhau một thuở, dấu hài còn nguyên!
Ở đây kinh kệ hai thời
Sớm chiều tĩnh lặng, cuộc đời nhẹ thay
Non cao lãng đãng vầng mây
Rêu xanh núi đá đong đầy ánh trăng
Ngút ngàn suối chảy đá lăn
Muôn chim bay lượn kiếm ăn từng đàn
Ngõ trúc quanh co bạt ngàn
Cho hàng tứ chúng thanh nhàn rong chơi
Bốn bề sương khói bao đời
Làm sao sánh kịp thảnh thơi cõi này
Cỏ hoa, ao cá, am mây
Chúng sanh khắp cõi đông tây đến tìm
Cúng dường mát mẻ con tim
Ơn thầy như núi muôn nghìn khó phai
Cõi đời lắm kẻ bi ai
Chìm trong biển nước, thiên tai dập dồn
Nước mắt rung động tâm hồn
Cuộc bồng thế sự thoáng luồng gió lay
Tối về giấc ngủ, ô hay!
Mái tóc chớm bạc lòng nay đã già
Thôi thì bỏ cuộc sa-bà
Về nương bóng mát Thích Ca trọn lành.
MINH ĐẠO
Rừng Thiền an trú ngút non Tây
Sơn Thượng Huyền Không dẫn lối gầy
Cây cỏ sanh duyên thơm đá núi
Hoa Đàm hé nhụy ngát am mây
Sương giăng đầu ngỏ lòng không bận
Gió quyện mành liêu dạ chẳng lay
Về chốn hoang sơ nương cửa Phật
Xuôi thuyền Bát nhã hóa thân này
No comments:
Post a Comment