BUỒN NHƯ TRĂNG NHỚ AI
Đò chờn vờn xa bến
Như ai chia tay ai
Bóng trăng khuya hiu hắt
Buồn như trăng nhớ ai.
Ai giã từ ai đây
Con phố rêu đứng đấy
Buồn như phố đợi ai.
Em cứ như ngọn lửa
Cháy theo dòng gió ngược
Thổi từ thuở yêu em.
Vút bay vào cõi phúc
Tôi con chim côi cút
Bay ngẩn ngơ bên đời.
Ồ không, chỉ là cọng tóc rời
Tóc ơi, ấp mãi lòng ta nhé
Nhú mầm nở rộ những vô thanh.
Ồ không, chỉ là hạt lệ dài
Lệ ơi, ủ mãi niềm vui ấy
Lệ nở thành hoa ngỡ sương mai.
Ồ không, chỉ là sóng tình trường
Sóng ơi, vỗ mãi đời hiu quạnh
Sóng sánh cho đời một chút hương.
Ồ không, ổ lót tiếng chim uyên
Chim ơi, thủ thỉ tình như nhất
Thủ thỉ đưa đò cặp bến duyên.
Ồ không, hoa nở chốn vô cùng
Thơm trong nhân thế hương tình lụy
Bóng đời lóng lánh bóng tương tư.
Mẹ cười bưng bát cơm thiu
Ầu ơ, móm mém hắt hiu phận bèo
Mặc lòng trời đất cheo leo
Ầu ơ, con ẵm bóng theo tạ đời.
Mót tàn hơi, níu thời gian
Đất trời chết điếng trần gian mịt mùng
Mông lung cát bụi mông lung
Con cười bên mộ vui cùng nỗi đau.
Cội mai chết tự đêm qua
Đất trời rụng bóng làm nhòa thế gian
Biển im. Núi sững. Sầu mang
Trăng già vắt xác bên hàng trầm luân.
Thế gian chụm giữa cơn đau
Vỡ ra thành lệ rụng vào mộ sâu
Khuya đi trăng dọi mối sầu
Cõi xa vằng vặc một màu quạnh hiu.
NHỮNG CHÙM BÔNG TRÔI
Về gõ cửa đêm
Ngón gầy xương xẫu
Ngói xưa cổ lục
Rêu mãi linh hồn.
Bên bờ tịch mịch
Con chim giẫy chết
Giữa mặt trời hồng.
Trôi về Cố Quận
Bềnh bồng cơn mộng
Lãng đãng u sầu.
Ngọn đèn thức đợi
Bên trời vời vợi
Những chùm bông trôi.
Nắng nghiêng nghiêng e ấp
Đường quê nghiêng bóng dừa
Em nghiêng về tôi mãi
Dập dềnh theo bóng trưa.
Reo vui cơn gió tình
Thấp thoáng đôi cò trắng
Ngỡ đất trời lung linh.
Cõng em qua cầu cây
Đôi trâu kề nhau ngó
Nước sông lồng bóng mây.
Hóa ra nụ hôn đầu
Tôi ngắt một cành hoa
Hóa ra trái tim em.
Em thỏ thẻ khen hay
Ngoài kia đôi chim sẻ
Cũng nhỏ nhẹ khen hay.
Thì thào thương luống mạ
Tôi sè sẹ cúi hôn
Thương chi mà thương quá!
Đò đi, nhớ quá người quay lại
Phố xá ngày xưa đã lỡ thì
Nước ngược ngỡ đâu người đi mãi
Ồ không. Nẫu ruột chuyện phân ly!
Gươm giáo đâu chừa kẻ từ bi
Trăm họ quay cuồng cơn mê sảng
Chuông chùa thủ thỉ giọng sầu bi.
Mò mãi không ra đất nước mình
Sớm tinh mơ như trời chạng vạng
Người nối người cứ thế lặng thinh.
Thương Sài Gòn hiu hắt sương mù
Giả ngó lơ mà lòng nghẹn đắng
Nước mắt nhòe. Không, trời mưa thu!
Khi quanh mình chấp chới những gươm dao
Lời tận tuyệt khắc lên triền ảo vọng
Cơn gió về xua lạnh giấc chiêm bao.
Tôi không thể nói một lời cay đắng
Khi hạt sương còn lóng lánh mi buồn
Khi lá cỏ vẫn thơm mềm trong nắng
Và hoa vàng rực rỡ dưới chân son.
Tôi không thể xóa một hồn mây nổi
Thèm lang thang cuối biển rộng sông dài
Khi thấm mệt ngã xuống đời, tự hỏi:
Tôi tìm gì trong suốt cuộc tình phai?
1. Em về bay tóc cỏ
Chân nhẹ từng bước nhỏ
Sợ làm phai nắng nhung
Tháng sáu cành phượng nở
Rời lớp học rưng rưng
Tháng bảy hoa phượng đỏ
Bè bạn xa vô cùng
Em dấu thời tuổi nhỏ
Rồi cũng đành quay lưng
Và cổng trường không mở
Rơi trên tay lệ nồng
Xót xa từng hơi thở
Bạn bè ai biết không
2. Em về chân bước nhẹ
Ve hót lời khe khẽ
Dấu môi chào hạ xưa
Thôi vẫy tay chào nhé
Những cơn mưa đầu mùa
Em về nghe nhớ quá
Bạn bè yêu dấu xưa.
3. Tháng tám em vào học
Phượng tàn rơi trên tóc
Phấn trắng và tường xanh
Ngẩn ngơ nhìn rồi khóc
Những nhỏ bạn thân tình
Đã rời trường bỏ lớp
Đã là chim bay nhanh
Bản giao hưởng về Máu, Xương, Sinh, Tử
Vẫn lang thang cuối biển rộng sông dài
Những hồn oan ngàn năm chưa yên ngủ
Bỗng trở về theo lời gọi chân mây.
Và ảo vọng trượt dài trên sân diễn
Dàn đồng ca cúi mặt…hỗ ngươi thầm
Tiếng trumpet cứa ngang miền quá khứ
Những tượng đài chìm khuất cuối hoàng hôn.
Đem thị phi treo trên đầu ngọn bút
Cuồng vọng lấm lem bôi xoá tâm hồn
Khi nhìn lại thấy cuộc đời bất ổn
Và hành trình đâu đó…rất cô đơn.
Thời chúng ta, khó mở lòng trắc ẩn
Mỗi con người tự ôm ấp vết thương
Lúc thấm mệt, ngã bên đời… khắc khoải
Tan tác buồn thuở cát bụi tha phương.
Khi tàn cuộc những âm thanh bất lực
Bài Tụng ca cũng rời rã vô hồn
Chiếc mặt nạ… cuối cùng, rơi nước mắt
Tiếng thở dài, buốt lạnh cả hư không.
Mưa phương nào tôi che người phương ấy
Chiều dần tàn trên mái ngói rêu xanh
Bầy quạ nhỏ đưa đêm về ái ngại
Lời chia tay, muốn nói…cũng không đành!
Tôi lơ đãng trao người cây Thánh Giá
Người đa mang từ buổi ấy lên đường
Nghe sóng vỗ trong lòng con ốc nhỏ
Và quanh tôi-muôn thuở, vọng âm buồn-
Khi không thể chia cùng nhau khổ nạn
Thắp cho người ngọn nến cháy rưng rưng
Từng giọt nến rơi vào đêm tan nát
Mái hiên khuya- gió tạt…buốt căn phần
No comments:
Post a Comment