TÂM TÌNH CỦA LÁ
Để cho ta cảm lạnh gió thu về
Rét run người...lòng vẫn cứ đam mê
Ôi ngây ngất quên lời thề trằn trọc
Lá vàng rơi lất lay dìu cơn lốc
Phiến đá buồn hằn hộc bước ai qua
Mộng dưới chân in dấu vết ngọc ngà
Đùa cát bụi dẫu phôi pha năm tháng
Đã một thời dọc ngang miền du lãng
Vó ngựa hoang muôn vạn dặm phiêu bồng
Sải ngút ngàn cạm bẫy với gai chông
Thân nào sá giữa mênh mông cám dỗ
Thuyền cứ trôi lênh đênh tìm bến đổ
Cõi vô thường đá gỗ cũng hằng mơ
Ước một mai trong sương khói mịt mờ
Thành điểm sáng nên thơ nghìn kiếp đợi...
Cơn mưa chiều Vô vọng Níu mùa sang
Có phải chăng? Mây vẫn thấy Ngỡ ngàng
Thu có đến! Dù muộn màng Khe khẽ
Cỏ đong đưa Ngọn gió lay Nhè nhẹ
Đùa vào mắt Khiến trầm sa Ngấn lệ
Giọng ve sầu Âm vang Hòa tiếng dế
Ngân điệu lòng Thỏ thẻ Mấy tâm tư
Tựa hồ Tim thổn thức Mãi dật dừ
Như chất chứa Những tàn dư Kỷ niệm ...
Ôi mấy thuở Chờ thu Hồn ngất lịm
Ngớ ngẩn người Hòng kiếm Tuổi mộng xưa
Giấc mơ hoang Nửa kiếp Bỗng nghe thừa
Nuôi huyễn ảo Sao cho vừa Nỗi nhớ...
No comments:
Post a Comment