Saturday, December 30, 2023

Thiên Di ( Ni Cô Thao Tran) B C D M N

 BA MƯƠI NĂM
Ba mươi năm, nửa đời người
Một thân du tử giữa đời ngược xuôi
Buồn vui một thoáng mây trôi
Rong chơi bến tục lần hồi tóc phai
Vô thường gõ nhịp lai rai
Thấy già đến cửa, thấy ngày trôi mau
Thấy hoa tươi đã phai màu
Nắng vương trên cánh úa nhàu thời gian
Mệt nhoài bao kiếp lang thang
Nhà xưa quê cũ... tình tang hẹn hoài
Gánh trần một gánh oải vai
Lòng chưa đặng dứt hai tay ôm đầy
Bao giờ về dưới am mây
Nợ trần thả gió tháng ngày an nhiên
Chân đi chẳng dính não phiền
Môi tươi nở nụ cười hiền... vô ưu!

BÂNG KHUÂNG…
Làm sao thoát cuộc trốn tìm?
Làm sao quăng bỏ nửa tim luân hồi?
Nửa tim chỉ muốn tu thôi
Nửa tim tham ái nhiều hồi trầm luân
Nửa tim chẳng muốn bâng khuâng
Nửa tim vương dính bụi trần lấm lem
Lạc loài lữ khách đêm đen
Mịt mờ lẻ bước nhiều phen bẽ bàng!
 
Nguyện về dệt chữ bình an
Thôi tìm ảo ảnh trần gian não phiền
Nguyện rời khỏi bến “nhị biên”
Thôi thương chẳng ghét một miền thong dong
Tĩnh tâm vô niệm chờ mong
Buồn vui thả lại theo dòng nước xuôi
Tan cơn bão nghiệp liên hồi
Thảnh thơi ngồi ngắm mây trôi giữa trời.
 
CHÚC XUÂN
Xuân về ấm áp đất trời
Đào mai khoe sắc tô đời thêm hương
Xuân về khắp mọi nẻo đường
Người người hoan hỷ muôn phương thái hoà
Xuân về chốn chốn nhà nhà
Nghe trong nắng sớm chan hoà yêu thương
Xuân về giữa cõi vô thường
Nguyện mong năm mới an khương vui vầy
Xuân về cầu chúc đủ đầy
Gia đình đầm ấm sum vầy đoàn viên
Xuân về xoá mọi ưu phiền
Buồn thương năm cũ đảo điên xa rời
Xuân về cầu chúc nơi nơi
An vui tự tại thảnh thơi tâm hồn.
 
CÓ ĐÔI KHI...
Có đôi khi hối hả
Vui nào rồi cũng qua
Đến một lúc ngồi lại
Thấy tuổi mình phôi phai
Kiếp sống nào có dài
Quanh quẩn ngày tháng trôi
Tử thần gọi xuống mộ
Hai bàn tay trắng thôi
Trăm năm chuỗi bi hài
Thành bại như gió bay
Đâu chi là chắc thật
Mắt thôi chớ não nề
Em về trong cuộc lữ
Nhìn đời cảnh phù hư
Giữa vô thường sanh diệt
Xin hãy cười vô tư.
 
ĐÊM AN LÀNH
Đêm về lặng gió cảnh bình an
Vẳng tiếng chuông ngân thật nhẹ nhàng
Mầu nhiệm bước chân trên ngõ vắng
Mở lòng uống trọn ánh trăng tan.

MẶC NHIÊN
Thời thế Thế thời Thời phải thế (*)
Thôi thời Thôi thế Thế thời thôi
Tuồng đời Mặn đắng đầu môi
Kiếp người cõi thế Ít vui khổ nhiều
Ta về trên đỉnh cô liêu
Nghe mây gió kể Muôn điều sắc không
Khách trầm luân Trí mỏi mòn
Lấn chen bến tục  Nhọc nhằn khổ công
Bỏ buông nhẹ bẫng nơi lòng
Đành hanh chi nữa…phập phồng phiền ưu!
 
Một Chút Nghĩa Tình
Nửa đời rong ruổi đó đây
Phong sương đổi lấy thơ ngây tuổi hồng
Biển đời sóng vỗ mênh mông
Phận người nhỏ bé giữa dòng dạt xô
Tử sinh sinh tử đâu ngờ
Trăm năm rồi cũng nấm mồ về tây
Hữu duyên gặp gỡ tháng ngày
Vui câu kinh kệ ngày dài trôi mau
Lỡ rằng duyên cạn mất nhau
Cũng xin giữ lấy dăm câu nghĩa tình.

MỘT THOÁNG
Hoa tàn theo khúc vô thường
Bạc đầu ngồi nhặt sầu vương góc trời
Đợi ngày hửng nắng đem phơi
Hong khô mắt lệ nhìn đời sắc không
Luyến lưu chi nữa đèo bòng
Ru hồn ngây dại cõi lòng hắt hiu
Mới tinh mơ đã vội chiều
Xưa còn mê đắm giờ nhiều nhạt phai
Ngắm cảnh trần…thấy bóng ai
Đến-đi tan-hợp đổi thay kiếp người
Thì thôi em hãy mỉm cười
Đẹp vui đến mấy…một thời cũng qua! 
 
NGẠI GÌ
Ngại gì giá lạnh buổi đông
Ta về một thoáng nắng hồng linh lung.
Ngại gì cách biệt muôn trùng
Hữu tâm hữu ý tương phùng mấy khi!
Ngại gì chút sự biệt ly
Sương tan hoa rụng có gì lạ đâu.
Ngại gì đi giữa bể dâu
Phong sương mới hiểu được đâu anh hùng.

NGÀY ĐÔNG
Trời đông giá lạnh ngập tràn
Mây sà đỉnh núi gió mang mưa về
Thu tàn rừng cũng ủ ê
Cây trơ trụi lá xác xơ lưng đồi
Ngắm mùa sang…chớm bồi hồi
Người còn say giấc bên đời viễn du
Phong trần muôn dặm mịt mù
Lao chao cánh nhạn giữa bầu quạnh hiu
Ngõ xưa giờ phủ bóng chiều
Gót hài phiêu bạt lắm điều khổ vui
Tóc pha sương…đủ đắng bùi
Vô thường gảy khúc ngậm ngùi dừng chân
Tuyết rơi dâng nỗi bâng khuâng
Chờ ngày xuân tới hỏi rằng có xa?! 

NGÀY VỀ
Em về gội rửa bụi sương
Buông dần chấp niệm tình thương dâng tràn
Đường xưa mây trắng thênh thang
Mầu nhiệm chân bước bình an môi cười.
 
NHỚ QUÊ
Nỗi niềm phủ kín buổi trời đông
Nhung nhớ quê xưa đẫm mắt hồng
Nghe gió rạt rào trên suối động
Ngắm hoa tàn tạ cuối đồi thông
Ngàn đêm viễn xứ lòng ôm mộng
Những buổi tha hương ruột quặn lồng
Ngồi đợi xuân về thêm sức sống
Ngóng đàn én liệng khắp tầng không.
 
NIỆM
Người đi rũ áo phong trần
Buồn vui bỏ lại mây ngàn cuốn trôi
Người đi biệt xứ xa xôi
Đèn khuya lẻ chiếc giữa đời sầu u
Duyên tình gởi trả thiên thu
Cố nhân hình bóng mịt mù rong rêu
Tàn canh quạnh vắng hắt hiu
Ru câu "yết đế" dập dìu bên hiên.
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...