Sunday, December 31, 2023

Mai Hải vần L

LÀ EM
Là em nguyệt rất thanh cao
Hóa đêm trầm mặc thành lao xao này
Là em giũ nhánh phong gầy
Khiến hoa mộng mị rớt đầy ngõ tôi
Là em tỏa ngát hương môi
Đến là mây nước cũng trôi không đành
Yếm thơm trễ xuống ngang mành
Đến là trần tục cũng thành thiên thai

LẠI THU
Lại là cánh thu phong
Về bên thềm xào xạc
Chi cho lòng hỏi lòng
Liệu phải bước em không?
Lại là mùa nghiêng buồn
Về đọng trên sân mây
Yếm chiều hờ trễ xuống
Chi cho lòng đòi say
Lại là màu hoa gầy
Khoe dáng vừa hé nụ
Lại áo xưa cõi này
Chi cho trời loang thu!
 
LẠI VIẾT NGÔNG
Em thăm thẳm mắt buồn như hồ lệ
Tôi ánh chiều ròng rã một niềm mê
Vẫn còn đó trong dáng mờ mờ bóng
Cô liêu đời một vẫy gọi lê thê
Hương thu nào nhắc nhở chuyện xa xưa
Cho ta thét cố nhân ơi lần nữa
Này nệm gấm tóc huyền chao Suối ngọc
Trôi cả rồi lai láng nẻo mây đưa
Ngày khúc nhị ẩn mình sau lời hứa
Thương cung trầm còn trải chuyện hoang mai.
Đây rồi sẽ ai sinh ta lần nữa
Biết là trời hay đất sẽ động thai!

 LAN MAN
Em đi đi về về
In dấu hài nghi ngại
Tôi qua qua lại lại
Cuối hẻm đời phôi phai
Ai đốt lọn trầm hương
Mà vương màu quyến luyến
Tôi gấp lại đoạn đường
Tưởng lòng đã bình yên!
Loang dưới trời sâu thẳm
Hương bay mùa tạ từ
Áo chiều mơ xa lắm
Em chừng như dường như.
Thềm trăng xưa rêu bám
Sương trời hẹn giăng mù
Gọi đây là cõi tạm
Thì đâu là thiên thu!
 
LAN RỪNG
Mai về núi hái lan rừng gửi phố 
Thay lời chào từ một cõi sơn lâm
Buồn vui nào cũng bềnh bồng biển khổ
Nỗi nhớ người xin ra đóa từ tâm 

LẶNG LẼ MẸ TÔI
Ai biết gì trong lòng mẹ tôi không
Bao lặng lẽ dài tháng năm làm vợ
Quanh xó bếp khói hong mòn tiếng thở
Phiên chợ chiều chân chạy bở hơi tai
Bố hay quát mỗi khi mẹ lên tiếng
 bà biết gì, ngọn cỏ đái không qua"
Rồi lầm lũi lặng thinh như cái bóng
In lên tường bóng gợn sóng buồn hiu.
ngày bố mất mẹ ngồi bên bài vị
Đăm đăm nhìn theo vệt khói hương bay
Quệt bắp tay lau nước mắt khóc chồng
Quệt cơ cực lên tháng ngày vò võ
Mưa dột mái sau, nắng rào hiên trước.
Ai biết gì trong lòng mẹ tôi không!?
 
LEM LUỐC
Lẫn trong ánh nhìn ngập ngừng
Đâu màu thương lúc ta dừng lại nhau?
Ai sờ soạng lên niềm đau
Khóa ngăn kỷ niệm chứ nào phải tôi.
Tay nào chắn ngang vành môi
Khiến cơn cuồng ái không thôi dẫm vầy
Bỏ tôi trần trụi thế này
Dưới đời lem luốc phủ đầy giấc hoang.

LỠ LÀNG
Tình cờ gặp lại vài lần
Băn khoăn biết có còn cần nhau không
Đành rằng tôi vẫn lông bông
Đành rằng em đã thôi chồng từ lâu
Trang tình vẫn nét rất sâu
Hương môi làn mắt vẫn màu xanh xưa
À ơi thắt nhịp võng đưa
Chờ con khôn lớn mẹ vừa hết xuân
Trăng thu chừ cũng thượng tuần
Ngày hè thôi đã một quầng xa xăm
Đâu rồi nửa cuộc trăm năm
Dài lên tiếng thở giữa thăm thẳm này!
 
LỜI AI ĐIẾU
Bây giờ mày lên bàn thờ
Mình tao ở lại ầu ơ dí dầu
Mẹ kiếp sao trời rầu rầu
Chiều buông xám xịt cái màu bá vơ
Ừ thì thơ vẫn là thơ
Ừ thì mơ vẫn là mơ một đời
Trăm năm một mối gọi mời
Vài ba kiếp nữa vẫn lời hứa suông
Nay nằm dưới mộ...Đừng buồn
Tao thề không đánh bài chuồn trên đây
Thắp nhang chỉ khấn chút này
Ra đi thanh thản...vợ mày tao lo.

LỜI CHO MAI SAU
Chẳng gì để gọi là thôi
Chỉ ngồi đợi sáng mà vôi Vữa lòng
Chẳng gì để gọi là xong
Họa chăng một nét mi cong chạm đời.
Ngày lên ngày rất chơi vơi
Lẽ nào mình chẳng cùng rơi vào chiều
Dẫu rằng đồi mộng đìu hiu
Lẽ nào chẳng đọng ít nhiều Bâng Khuâng
Rồi ngày dần lạnh từ chân
Biết tim ai có đôi lần cuộn đau
Tay nào vuốt mắt nghẹn ngào
Ngón nào chấm lệ vẽ vào đêm đen
Này môi thơm tiếng thở quen
Hứa đi đừng khóc kẻo hoen lòng sầu
Mai sau nếu lại qua cầu
Nhớ che nắng kẻo ấm đầu nghe em!

LỜI NGƯỜI SAY
Kính thưa toàn thể người dưng
Có lần tôi lạc giữa rừng u minh
Tôi thấy một con bướm xinh
Khép đôi cánh mỏng ẩn mình không bay
Câu chuyện chả có gì hay
Trời ơi ấy vậy mà say tới già!
Kính thưa toàn thể đàn bà
Cái người đi lạc chính là đàn ông.
 
LỜI TÌNH BUỒN
Xin vắt mùi soa em làm lệ
Cho mưa hoàng hôn nhòa lê thê
Xin chuốc làn môi em làm rượu
Cho mơ cùng say ngày thiên thu!
 
LÒNG ĐÊM
Xin gửi em một tấc lòng
Phần tôi còn đó mấy vòng lao đao
Vuông đất hẹp dưới trời cao
Nghìn năm giun dế gọi vào đêm thâu
Chốn này chẳng có gì đâu
Chỉ đôi cánh vạc vẽ màu hoàng hôn
Chỉ mưa lấm tấm vào hồn
Lật trang hoài niệm chẳng xôn xao lòng
Đường về có vấp gì không?
Lần em bước vội theo chồng ngang đây
Chỉ xin ngoái lại phận này
Cho đêm trần thế thơm ngày xa xưa!

LÒNG HOANG
Người đi chẳng để gì sao
Chút hương tàn buổi lẽ nào cũng không
Chút à ơi rải bên sông
Chỉ thêm nhầm với tiếng lòng của thơ.
Người về áo phết ngang mơ
Buồn này trải dọc đôi bờ chia xa
Hoang hoang một bóng chiều tà
Vàng lên úa cả tôi và mênh mông! 

 
LUÂN KHÚC ĐỜI NGƯỜI
Xin cầm cố với đời hơi thở cuối
Cuộc đỏ đen đành cược với phù hư
Một sát na hanh thông là mấy bận
Tay nải đời sao chẳng thấy chân như
Đây một nhánh phong sương lòng bụi bặm
Nẻo vô thường ai ngàn dặm qua đây
Cõi tam thế trăm năm sao buồn vậy
Khúc nại hà lách cách nhịp bủa vây.
 
LỤC BÁT BUỒN
Mai rồi rời cõi ta bà
Chui vào khung gỗ thế là mênh mông
Ở đây lòng chẳng bận lòng
Buồn vui tất thảy đều không bến bờ
Từ trong quán khói chơ vơ
Câu thơ nghẽn mạch ý mờ mờ rơi
Từ trong biệt khúc rã rời
Đóa cười ai rụng giữa trời hoang mê
Bóng xưa ngậm lối đi về
Đường quen gánh nỗi ê chề sau lưng
Gì không hỡi chút người dưng?
Đẫm chi hố lệ mà sưng cả chiều
Gì không hỡi chút niềm yêu?
Đừng nhang khói nhé mặc hiu hắt này
Cỏ hoang đậy nấm mộ gầy
Cùng hơi sương lạnh đắp ngày thiên thu.
 
LỤC BÁT CHO NGƯỜI
Người đi chẳng để gì sao.
Chút hương tàn buổi lẽ nào cũng không
Chút à ơi rải bên sông
Chỉ thêm nhầm với tiếng lòng của ai.
Người đi đem cả ngày mai
Bóng đôi tà lụa từng phai cả chiều
Ngõ trăng tôi những đìu hiu
Bước chân ngày tháng vẫn tiều tụy trôi
Mơ chung chừ đã qua rồi
Đời riêng thoảng lại chút bồi hồi nhau
Loang đêm sương bạc chạm sầu
Lòng lơ lửng quạnh giữa màu trời không!  
 
LỤC BÁT CHO NGƯỜI
Ta về thăm dấu thời gian
Những ngày mây trắng vẫn nhàn nhã trôi
Thăm ngần ngại phút chạm môi
Chỉ nghe hồn vỡ làm đôi cõi này
Mơ phơi lòng giữa đêm say
Gom thương nhớ ấy giũ đầy bến sông
Đành xưa đã cạn hương nồng
Đành nay trời cũ mãi lồng lộng em!
 

LỰC BẤT TÒNG TÂM
Đã đi gần cuối chặng đường
Bây giờ phép lạ mới chường mặt ra
Ban cho một cội hoa già
Với hai quả mận cũng đà nhăn nheo
Mẹ kiếp. Sao đời buồn teo!
Lạng trần bì cũng quắt queo mất rồi
Giai nhân giục trống liên hồi
Anh hùng chết giữa hai đồi ngọc hoa.


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...