CÁNH HẠC VỀ KHƠI
Thiên Di
Vậy rồi cánh hạc về khơi
Vầng dương khuất núi, mưa rơi trong ngần
Chiều nao qua đỉnh phù vân
Phong sương thấm lạnh bụi trần chẳng vương
Đến đi nhẹ bước vô thường
Vai gầy sải cánh mây đường ôm chân
Tha nhân vọng khúc bi lân
Hoàng hôn tắt lịm…bóng tràn sơn khê!
Vậy rồi cánh hạc về khơi
Vầng dương khuất núi, mưa rơi trong ngần
Chiều nao qua đỉnh phù vân
Phong sương thấm lạnh bụi trần chẳng vương
Đến đi nhẹ bước vô thường
Vai gầy sải cánh mây đường ôm chân
Tha nhân vọng khúc bi lân
Hoàng hôn tắt lịm…bóng tràn sơn khê!
Cảnh vật như nhiên
Những nụ đào dưới nắng
Lẳng lặng bên hiên chùa
Lung linh cùng dòng nước
Nghe tỏa làn hương đưa
Chuông ngân hồi kinh sớm
Hòa nhịp mõ ban trưa
Dáng vai gầy sắc áo
Hiển hiện nghìn kiếp xưa
Trời xanh xanh ngăn ngắt
Mây trắng bay lững lờ
Chim về tung cánh lượn
Hát điệu thơ thật thơ
Âm thanh hoà thiền vị
Dòng nước biếc chuông chùa
Sắc hoa đào diệu vợi
Vào hồn tựa giấc mơ…
Tuệ Minh
Những nụ đào dưới nắng
Lẳng lặng bên hiên chùa
Lung linh cùng dòng nước
Nghe tỏa làn hương đưa
Chuông ngân hồi kinh sớm
Hòa nhịp mõ ban trưa
Dáng vai gầy sắc áo
Hiển hiện nghìn kiếp xưa
Trời xanh xanh ngăn ngắt
Mây trắng bay lững lờ
Chim về tung cánh lượn
Hát điệu thơ thật thơ
Âm thanh hoà thiền vị
Dòng nước biếc chuông chùa
Sắc hoa đào diệu vợi
Vào hồn tựa giấc mơ…
Tuệ Minh
CHẠM
-Xuân Trà-
Chạm vào một áng mây trôi
Lắng nghe gió hát bồi hồi...xa...đưa…
Chạm tay vào những hạt mưa
Nghe từng nỗi nhớ như vừa đâu đây…
Chạm vào vầng sáng giêng hai
Nghe hồn tươi trẻ hoàng mai thắm vàng
Và khi chạm bóng thời gian
Hiểu rằng mình sắp sửa làm…mây bay!
-Xuân Trà-
Chạm vào một áng mây trôi
Lắng nghe gió hát bồi hồi...xa...đưa…
Chạm tay vào những hạt mưa
Nghe từng nỗi nhớ như vừa đâu đây…
Chạm vào vầng sáng giêng hai
Nghe hồn tươi trẻ hoàng mai thắm vàng
Và khi chạm bóng thời gian
Hiểu rằng mình sắp sửa làm…mây bay!
CHIẾC
NHẠN BAY RỒI
Huyền Không
Cánh nhạn bay rồi sao quá mau
Nhìn theo sửng sốt tới ngàn sau
Thế gian sanh diệt bây giờ thấy
Cảnh đẹp Hoa Nghiêm đổi sắc màu
Nhiếp niệm còn nguyên hiện ảnh hình
Cao siêu màu nhiệm biển tâm linh
Có không đáy nước trăng chìm xuống
Vang dội Kim Cang vọng tiếng kinh
Nhắm mắt cho trời đứng lặng yên
Thoáng nghe mùi vị của hương thiền
Tấm thân tứ đại rồi tan biến
Về với vô cùng hết đảo điên
Sóng vỗ sông dài hướng đại dương
Tang tình khúc hát tiễn lên đường
Ba sinh dù có ngàn thương nhớ
Tiếng vỗ bàn tay về một phương.
Los Angeles ngày 8 tháng 12 năm 2003
Huyền Không
Cánh nhạn bay rồi sao quá mau
Nhìn theo sửng sốt tới ngàn sau
Thế gian sanh diệt bây giờ thấy
Cảnh đẹp Hoa Nghiêm đổi sắc màu
Nhiếp niệm còn nguyên hiện ảnh hình
Cao siêu màu nhiệm biển tâm linh
Có không đáy nước trăng chìm xuống
Vang dội Kim Cang vọng tiếng kinh
Nhắm mắt cho trời đứng lặng yên
Thoáng nghe mùi vị của hương thiền
Tấm thân tứ đại rồi tan biến
Về với vô cùng hết đảo điên
Sóng vỗ sông dài hướng đại dương
Tang tình khúc hát tiễn lên đường
Ba sinh dù có ngàn thương nhớ
Tiếng vỗ bàn tay về một phương.
Los Angeles ngày 8 tháng 12 năm 2003
CÓ BỮA... Lila Ngo Duy Nguyen
Có bữa bỗng cơn mưa về bất chợt
Qua chỗ mình ngồi bên bến sông xưa
Có bữa khi không, chết về rất ngọt
Bỏ lại trần gian một đứa thẫn thờ...
Có bữa chiêm bao tay người vẫy vẫy
Tạ từ nhau thôi mùa đã hết rồi
Có bữa trăng sao ngóng người trở lại
Nhận ra nhau chăng, đã khác hình hài?
Có bữa gió nhè tên người réo miết
Nợ nần gì nhau mà chẳng thể quên?
Có bữa người về lấy bao nước mắt
Biển có mặn hơn ngày ấy không tên?
Có bữa nghìn trùng không vòng tay ấm
Không nụ cười hiền, không giọng thân quen
Có bữa vật vờ xung quanh lạ lẫm
Thảng thốt cũng đành, giã biệt người thương...
Có bữa bỗng cơn mưa về bất chợt
Qua chỗ mình ngồi bên bến sông xưa
Có bữa khi không, chết về rất ngọt
Bỏ lại trần gian một đứa thẫn thờ...
Có bữa chiêm bao tay người vẫy vẫy
Tạ từ nhau thôi mùa đã hết rồi
Có bữa trăng sao ngóng người trở lại
Nhận ra nhau chăng, đã khác hình hài?
Có bữa gió nhè tên người réo miết
Nợ nần gì nhau mà chẳng thể quên?
Có bữa người về lấy bao nước mắt
Biển có mặn hơn ngày ấy không tên?
Có bữa nghìn trùng không vòng tay ấm
Không nụ cười hiền, không giọng thân quen
Có bữa vật vờ xung quanh lạ lẫm
Thảng thốt cũng đành, giã biệt người thương...
CUỐI CON ĐƯỜNG MÙ SƯƠNG
Dù không thể nói lời chia tay sau cùng
Cuối con đường mù sương bóng người đã khuất
Như chưa bao giờ trên mặt đất này
Đã một lần người băng qua sa mạc hoang vắng đời tôi
Dù không thể nói lời chia tay sau cùng
Cuối con đường mù sương bóng người đã khuất
Như chưa bao giờ trên mặt đất này
Đã một lần người băng qua sa mạc hoang vắng đời tôi
Người đến từ những cơn mơ
Bằng những câu thơ tôi vẽ vào những tàn phai của màu mây ảo diệu
Tôi vẽ vào bóng tôi nhập nhòa trong sắc chiều vời vợi
Bằng những câu thơ tôi vẽ vào những tàn phai của màu mây ảo diệu
Tôi vẽ vào bóng tôi nhập nhòa trong sắc chiều vời vợi
Người đến từ những cơn mơ
Bằng những mong manh đêm dạ hương khu vườn xưa những mùa trăng mười sáu
Đêm dạ hương tôi về nụ quỳnh run run vòng tay tội lỗi
Bằng những mong manh đêm dạ hương khu vườn xưa những mùa trăng mười sáu
Đêm dạ hương tôi về nụ quỳnh run run vòng tay tội lỗi
Đêm dạ hương tôi về xỏa tình lên tóc rối
Mà niềm đau như một vết thương buồn
Tôi chìm giữa tình người hạnh- phúc - bi - thương
Dù không thể nói lời chia tay sau cùng
Sân ga đời tôi không một bóng con tàu
(Đã vĩnh viễn những con tàu đi không bao giờ trở lại)
Như chiều nay cuối con đường mù sương
Một dòng sông băng im lìm trôi mãi
Mang theo người mang theo cả giấc mơ tôi. (LVT)
Mà niềm đau như một vết thương buồn
Tôi chìm giữa tình người hạnh- phúc - bi - thương
Dù không thể nói lời chia tay sau cùng
Sân ga đời tôi không một bóng con tàu
(Đã vĩnh viễn những con tàu đi không bao giờ trở lại)
Như chiều nay cuối con đường mù sương
Một dòng sông băng im lìm trôi mãi
Mang theo người mang theo cả giấc mơ tôi. (LVT)
No comments:
Post a Comment