EM ĐẾN
Nguyễn Hữu Vinh
Em đã đến tháng ngày êm ả nhất
Mang trong hồn những nụ sứ tinh anh
Ta đứng gọi từng môi cười chất ngất
Từng sợi buồn lây lất ở chung quanh ...
Em đã đến áo mây trời bay lạc
Có bàn tay vẫy gọi bước chân người
Có tình yêu làm thơm ngát bờ môi
Có khói nhớ thả lên trời xanh biếc
Em đã đến trên tay đời tưởng tiếc
Mà thời gian bay mãi đến vô cùng
Dẫu trăm năm tình có phai đi hết
Em sẽ về như thoáng nhớ rưng rưng ...
Lâu lắm rồi ta không về Hà nội!
Phố lạ quen ngày tháng cũ còn không!?
Em cố nhớ quay về mùa trở gió
Hương ngọc lan Thơm thảo đến nao lòng
Ngày xưa cũ dáng em về phố cũ
Áo hồ như lồng lộng dưới mây chiều
Vùng tóc rối ta một lần ở trọ
Đã yên bình một thuở với hương yêu...
Ta khách dạ đi qua miền sáng tối
Em như sương trên những dấu tinh cầu
Không với nổi câu thơ miền thinh lặng
Hà nội buồn ta biết giấu vào đâu!
Thôi đành vậy ta hư vô cũng mặc
Đã cuồng mơ em qua phố hàng hòm
Chiều ngã giá cho người xưa lót lá
Cúi xuống một lần...
tiễn biệt một trăm năm!
Mai người về cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Chung rượu ấy chỉ một mình ta cạn
Đừng trách móc sao nói lời ngã mạn
Gió trần ai cuốn xác lá đi rồi...!?
Em đã đến tháng ngày êm ả nhất
Mang trong hồn những nụ sứ tinh anh
Ta đứng gọi từng môi cười chất ngất
Từng sợi buồn lây lất ở chung quanh ...
Em đã đến áo mây trời bay lạc
Có bàn tay vẫy gọi bước chân người
Có tình yêu làm thơm ngát bờ môi
Có khói nhớ thả lên trời xanh biếc
Em đã đến trên tay đời tưởng tiếc
Mà thời gian bay mãi đến vô cùng
Dẫu trăm năm tình có phai đi hết
Em sẽ về như thoáng nhớ rưng rưng ...
Lâu lắm rồi ta không về Hà nội!
Phố lạ quen ngày tháng cũ còn không!?
Em cố nhớ quay về mùa trở gió
Hương ngọc lan Thơm thảo đến nao lòng
Ngày xưa cũ dáng em về phố cũ
Áo hồ như lồng lộng dưới mây chiều
Vùng tóc rối ta một lần ở trọ
Đã yên bình một thuở với hương yêu...
Ta khách dạ đi qua miền sáng tối
Em như sương trên những dấu tinh cầu
Không với nổi câu thơ miền thinh lặng
Hà nội buồn ta biết giấu vào đâu!
Thôi đành vậy ta hư vô cũng mặc
Đã cuồng mơ em qua phố hàng hòm
Chiều ngã giá cho người xưa lót lá
Cúi xuống một lần...
tiễn biệt một trăm năm!
Mai người về cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Chung rượu ấy chỉ một mình ta cạn
Đừng trách móc sao nói lời ngã mạn
Gió trần ai cuốn xác lá đi rồi...!?
EM ƠI...HÀ NỘI PHỐ!
Lâu lắm rồi ta không về Hà nội!
Phố lạ quen ngày tháng cũ còn không!?
Em cố nhớ quay về mùa trở gió
Hương ngọc lan Thơm thảo đến nao lòng
Ngày xưa cũ dáng em về phố cũ
Áo hồ như lồng lộng dưới mây chiều
Vùng tóc rối ta một lần ở trọ
Đã yên bình một thuở với hương yêu...
Ta khách dạ đi qua miền sáng tối
Em như sương trên những dấu tinh cầu
Không với nổi câu thơ miền thinh lặng
Hà nội buồn ta biết giấu vào đâu!
Thôi đành vậy ta hư vô cũng mặc
Đã cuồng mơ em qua phố hàng hòm
Chiều ngã giá cho người xưa lót lá
Cúi xuống một lần...
tiễn biệt một trăm năm!
Mai người về cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Chung rượu ấy chỉ một mình ta cạn
Đừng trách móc sao nói lời ngã mạn
Gió trần ai cuốn xác lá đi rồi...!?
Phố lạ quen ngày tháng cũ còn không!?
Em cố nhớ quay về mùa trở gió
Hương ngọc lan Thơm thảo đến nao lòng
Ngày xưa cũ dáng em về phố cũ
Áo hồ như lồng lộng dưới mây chiều
Vùng tóc rối ta một lần ở trọ
Đã yên bình một thuở với hương yêu...
Ta khách dạ đi qua miền sáng tối
Em như sương trên những dấu tinh cầu
Không với nổi câu thơ miền thinh lặng
Hà nội buồn ta biết giấu vào đâu!
Thôi đành vậy ta hư vô cũng mặc
Đã cuồng mơ em qua phố hàng hòm
Chiều ngã giá cho người xưa lót lá
Cúi xuống một lần...
tiễn biệt một trăm năm!
Mai người về cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Chung rượu ấy chỉ một mình ta cạn
Đừng trách móc sao nói lời ngã mạn
Gió trần ai cuốn xác lá đi rồi...!?
Giữa
vùng tu nuối cơn say
Tịnh tâm kinh nguyện nhớ ngày bên nhau
Ai gieo duyên thắm má đào
Để cho kẻ dại bước vào trái ngang..
Thu xưa quán vắng muộn màng
Thu nay ngơ ngác địa đàng hút sâu
Tiếc gì hoen mắt cúi đầu
Ân tình đánh mất niềm đau bao giờ?
Chiều loang lỗi nhịp cơn mơ
Nhạt màu mưa úa câu thơ tội tình
Lạc đường mất dấu môi xinh
Hỏi ai có thấu lặng thinh khóc cười
(Dương Hơi Quá)
Tịnh tâm kinh nguyện nhớ ngày bên nhau
Ai gieo duyên thắm má đào
Để cho kẻ dại bước vào trái ngang..
Thu xưa quán vắng muộn màng
Thu nay ngơ ngác địa đàng hút sâu
Tiếc gì hoen mắt cúi đầu
Ân tình đánh mất niềm đau bao giờ?
Chiều loang lỗi nhịp cơn mơ
Nhạt màu mưa úa câu thơ tội tình
Lạc đường mất dấu môi xinh
Hỏi ai có thấu lặng thinh khóc cười
(Dương Hơi Quá)
Hát giữa
trời quên lãng
Pháp Hiền cư sỹ
Hát giữa trời quên lãng
Gió lặng cỏ mỉm cười
Em qua vườn xưa ấy
Nhặt trái tim tôi rơi
Trái tim là lá biếc
Thổn thức dưới chân đời.
Hãy về thôi em ạ!
Lễ Phật sớm mai hồng
Lũ chim còn mệt lả
Bỗng hát khúc tình không
Chuông chùa thành chuỗi ngọc
Choàng lên kiếp phiêu bồng.
Hát giữa trời quên lãng
Tôi, tơ sợi ngàn năm
Giăng trong lòng ngày vắng
Em, vẫn mãi nhọc nhằn
Đong cho đầy lệ mặn.
Lệ ấy, niệm Quán Âm
Rửa sạch vết thương lòng.
Nhân khổ đau, ai gọi
Là diệu vợi khúc tình?
Hãy hỏi rừng tĩnh lặng
Có bao dấu thu đông
Có bao sương chiều đọng?
Xin gởi lại cho rừng.
Hãy về thôi em ạ!
Lễ Phật sớm mai hồng
Hát lên lời từ tạ
Những miền nhớ mênh mông…!
Biết bao khờ dại cũ
Trả lại cát sông Hằng.
HOANG PHẾ
Nguyễn Mộng Phát
Hai chiếc lá hôn nhau
Trong hoàng hôn vàng nhạt
Ngọn gió chiều đi lạc
Chợt chạnh lòng nỗi đau
Em về nơi góc lạ
Thương lối mòn đêm qua
Mưa có về trên lá
Đời nhọc nhằn bao la
Xin cho em sợi nắng
Rãi vàng đường em đi
Thôi em đừng ngoảnh lại
Chuyện đêm qua ích gì!
Ngày xuân còn xa ngái
Đường mơ em thẳm dài
Trên lối mòn hoang phế
Bóng chiều về thênh thang
Ta một đời khờ dại
Rảo bước dài chân hoang
Giờ hoàng hôn trở lại
Bỗng yêu thương chiều vàng.
Pháp Hiền cư sỹ
Hát giữa trời quên lãng
Gió lặng cỏ mỉm cười
Em qua vườn xưa ấy
Nhặt trái tim tôi rơi
Trái tim là lá biếc
Thổn thức dưới chân đời.
Hãy về thôi em ạ!
Lễ Phật sớm mai hồng
Lũ chim còn mệt lả
Bỗng hát khúc tình không
Chuông chùa thành chuỗi ngọc
Choàng lên kiếp phiêu bồng.
Hát giữa trời quên lãng
Tôi, tơ sợi ngàn năm
Giăng trong lòng ngày vắng
Em, vẫn mãi nhọc nhằn
Đong cho đầy lệ mặn.
Lệ ấy, niệm Quán Âm
Rửa sạch vết thương lòng.
Nhân khổ đau, ai gọi
Là diệu vợi khúc tình?
Hãy hỏi rừng tĩnh lặng
Có bao dấu thu đông
Có bao sương chiều đọng?
Xin gởi lại cho rừng.
Hãy về thôi em ạ!
Lễ Phật sớm mai hồng
Hát lên lời từ tạ
Những miền nhớ mênh mông…!
Biết bao khờ dại cũ
Trả lại cát sông Hằng.
Nguyễn Mộng Phát
Trong hoàng hôn vàng nhạt
Ngọn gió chiều đi lạc
Chợt chạnh lòng nỗi đau
Em về nơi góc lạ
Thương lối mòn đêm qua
Mưa có về trên lá
Đời nhọc nhằn bao la
Xin cho em sợi nắng
Rãi vàng đường em đi
Thôi em đừng ngoảnh lại
Chuyện đêm qua ích gì!
Ngày xuân còn xa ngái
Đường mơ em thẳm dài
Trên lối mòn hoang phế
Bóng chiều về thênh thang
Ta một đời khờ dại
Rảo bước dài chân hoang
Giờ hoàng hôn trở lại
Bỗng yêu thương chiều vàng.
HỒN LÃNG DU
Nghệ sỹ lang thang cùng phố thị
Chưa hề nhớ nổi một con đường
Chân trần dẫm đất đâu ngần ngại
Đầu đội trời không chẳng lụy vương
Gió dạt hồn trăng đêm tĩnh lặng
Mưa nguồn sâu thẳm nhỏ rưng rưng
Lệ tràn nhân thế ôm trường mộng
Cốn khắp trần lao khối nợ buồn
Chớ đợi hoa ngàn chiều gió lộng
Đừng chờ hương lạ góc thời gian
Quán sâu thực tướng toàn hư huyễn
Thắp sáng tử sanh, buông vội vàng
Để thấy nguồn tâm đêm tĩnh lặng
Soi dòng suối nhỏ chạy ven rừng
Lâng lâng róc rách làn trong trẻo
Man mác hương thiền dấu vết chân
Đâu đó trong sương trong phiến đá
Trên ngàn phảng phất chút trầm hương
Lắng nghe tâm khảm hong chồi lá
Lộ rõ nguồn sâu dặm nẻo đường
Trải lòng chân chất giao hòa khắp
Thấy lại trong ta ấm nắng vươn…
Tuệ Minh
Nghệ sỹ lang thang cùng phố thị
Chưa hề nhớ nổi một con đường
Chân trần dẫm đất đâu ngần ngại
Đầu đội trời không chẳng lụy vương
Gió dạt hồn trăng đêm tĩnh lặng
Mưa nguồn sâu thẳm nhỏ rưng rưng
Lệ tràn nhân thế ôm trường mộng
Cốn khắp trần lao khối nợ buồn
Chớ đợi hoa ngàn chiều gió lộng
Đừng chờ hương lạ góc thời gian
Quán sâu thực tướng toàn hư huyễn
Thắp sáng tử sanh, buông vội vàng
Để thấy nguồn tâm đêm tĩnh lặng
Soi dòng suối nhỏ chạy ven rừng
Lâng lâng róc rách làn trong trẻo
Man mác hương thiền dấu vết chân
Đâu đó trong sương trong phiến đá
Trên ngàn phảng phất chút trầm hương
Lắng nghe tâm khảm hong chồi lá
Lộ rõ nguồn sâu dặm nẻo đường
Trải lòng chân chất giao hòa khắp
Thấy lại trong ta ấm nắng vươn…
Tuệ Minh
No comments:
Post a Comment