Thursday, December 21, 2023

Thơ Hội Huyền Không C

 
CHƠN HỮU
 
CẢNH ĐÊM
Đêm đông thơm mùi sương núi
Trăng khuya đọng hạt trên cây
Rì rào miên man con suối
Gió vờn qua lá lắt lay.
 
CHIA TAY
Chia tay xin cạn chung trà
Ngày mai cách biệt phương xa bụi hồng
Đất trời gió cát mênh mông
Nơi đây vẫn mãi dòng sông đợi chờ!

CÓ PHẢI
Có phải đời là chuỗi ngày buồn
Rồi từng người tan biến như sương
Vì hình hài mong manh giới hạn
Mỗi phận người mỗi khách ly hương
Có phải người không thể lặng câm
Như trời sao đêm khuya âm thầm
Nên sinh ra đã òa tiếng khóc
Cho niềm đau buốt giá thinh không
Có phải cả trần gian đều say
Để cho tan biến kiếp lưu đày
Khi đã thấy mặt mày sự chết
Mùa thu từng chiếc lá vàng bay
Có phải cuộc đời là cuộc mộng
Cuối con đường hố thẳm hư không
Nếu là thế xin làm mây trắng
Để rong chơi trọn kiếp phiêu bồng.

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
Có những lần
giữa núi rừng giông bão
tiếng thét gào mưa gió
cơn cuồng nộ đất trời
thấy mình thật bé nhỏ
Muốn để gió cuốn đi
Có đôi khi
giữa bóng tối của đêm
nỗi buồn nào không tên
từ đâu về mông mênh
nghe phận người hữu hạn
Muốn để gió cuốn đi
Có những gì nơi một cuộc phiêu hành
Giữ ý niệm quẩn quanh
tôi đã mỉm cười vì
chẳng có gì ý nghĩa
Muốn để gió cuốn đi.

HOA NÚI
Ô kìa! Đẹp làm sao
Bông hoa nở bên rào
Chợt thiên thu đứng lại
Nghiêng nghiêng cánh mỉm chào.
 
HỎI
Có bao giờ em đã thấy
Đời hắt hiu như ngọn nến buồn
Tháng năm hao gầy ngún cháy
Ảo vọng tàn tro trắng vương.

MÂY BAY CUỐI TRỜI
Ta lặng lẽ bước đi
Bên bờ sông cô tịch
Dòng sông nói điều chi
Mà đá xanh trầm mặc
Ta bước nhẹ qua sông
Với hai bàn chân không
Bước trần sao ngần ngại
Dòng nước cuộn mênh mông
Ta ra đi vì lẽ
Thấy rõ thân phận mình
Tháng ngày dài đam mê
Nỗi buồn nào không tên
Ta ra đi một lần
Hành trình về xa xăm
Dù ngàn lần phải chết
Từ sâu thẳm xác thân
Ra đi hay trở về
Nơi suối nguồn cô liêu
Thở và cười rất khẽ
Mây bay cuối trời chiều!

 MỘNG TRƯỜNG
Gió đùa hơi nước lay lay
Trăng khuya đọng hạt trên cây Bồ đề
Nửa đêm tỉnh giấc sơn khê
Ô hay ai vẫn mải mê sông hồ
Quê hương khuất bóng tuổi thơ
Trần gian bàng bạc hư vô cuối đường
Nỗi lòng của khách tha phương
Chập chùng cánh bướm mộng trường nước mây.

QUA BIỂN
Chân trần ta đi qua biển
Nghe buồn giọt nước triều vơi
Bờ dài cát nằm im tiếng
Ngỡ ngàng nhìn bóng mình trôi.

THU
Rừng chiều ảm đạm cảnh thu sơ
Từng giọt mưa bay sắc nhạt mờ
Dốc núi trùng trùng lau lách úa
Góc rừng điệp điệp cỏ cây mơ
Mây giăng khói bạc sầu trang sách
Gió thổi hơi vàng lạnh ý thơ
Lữ khách vu vơ nhìn vách núi
Thời gian đứng lại tự bao giờ. 

 VIẾT NHỮNG BÀI THƠ
Viết những bài thơ trên cát trắng
Ta trao tặng biển thêm màu xanh
Lời của sóng bên tai vội vã
Ta lặng mình biển quay bước nhanh
Viết những bài thơ lên ngày tháng
Ta vẽ thành mây trắng mông mênh
Mây phiêu dạt soi mình trong sóng
Để thấy mình muôn kiếp lênh đênh
Viết những bài thơ gởi cho gió
Ta ngợi ca bầu trời trong xanh
Thơ được viết từ dòng máu đỏ
Và đẹp như giọt lệ long lanh
Viết những bài thơ xin giã biệt
Khi hôm nao cát bụi hóa thân
Đáy biển sâu ngàn đời không biết
Chốn chiêm bao vắng bóng cố nhân
Rồi một chiều mưa ta ngồi khóc
Những bài thơ trong vắt nhạt nhòa
Thương tri kỷ đàn xưa đập vỡ
Vẳng tiếng cầm hoang mạc bao la. 
 
VỚI NÚI KẾT THÂN
Trên đỉnh ngàn cô quạnh
Ngồi yên với cô liêu
Khối lòng riêng sóng sánh
Hoàng hôn khoe sắc chiều
Hớp ngụm trà gió trời
Hư không dính bờ môi
Nghe non ngàn thinh lặng
Một mình với chơi vơi
Thôi nhé ngày nông nổi
Ta quẳng ta bên đồi
Hóa thành viên sỏi nhỏ
Lặng im ngắm mây trôi
Chừ với núi kết thân
Có bốn mùa gió lộng
Ngồi hát khúc vô ngôn
Giữa núi rừng Tào Động.
  
CHƠN MỸ
 
ĐÓA HOÀNG HOA
Đôi mắt xuân. Ngọc ban sơ
Như quen mà lạ, chẳng chờ mà mong
Sáng nay gà gáy bên song
Mai vàng thức dậy. Trời trong dáng trời
Ra đi từ thuở à ơi
Đường về mây trắng, tiếng lời vô thanh
Mưa nguồn giọt nước long lanh
Rong rêu phế sử lại xanh thoại đầu
Sương mai in bóng bể dâu
Hoàng hôn cổ độ. Vẫn màu hoàng hôn.

LẬP NGUYỆN
Hội ngộ trần gian áo bụi hồng
Tình như góp bão mấy trăm sông
Người đi thao thức lời ly biệt
Kẻ đến chuyên cần hạnh sắc không
Ngoảnh lại trần gian, sầu bát ngát
Nhìn ra thương hải, cảm mênh mông
Hạo nhiên vớt mộng xanh đầu sóng
Nhóm lửa ương mù sưởi ấm đông.

NHƯ MỌI NGÀY
Hương đêm thầm gọi nắng bình minh
Năm tháng thoi đưa dệt hữu tình
Sáng đọc câu kinh rời mộng ảo
Khuya ngồi thiền quán vẹt hư linh
Chùa quê trăng sáng ươm mầm dạo
Thềm cỏ đèn soi rõ ý kinh
Trả áo phong ba về lữ thứ
Xoa tay kim cổ mộng đăng trình
 
THU NHỚ NHÀ
Chim mang chiều xuống đêm
Thu cứa nhẹ êm đềm
Chuông rơi tình vạn cổ
Quê cũ bóng dài thêm.
 
TINH KHÔI
Sau mành trắng! Chạm đóa tinh khôi
Chợt đụng hàng sương lạc cuối đồi
Nhẹ ướt mầm hoa! Bên bóng lá
Cựa mình ngơ ngác thấy mây trôi.
 
TRÊN ĐƯỜNG
Con đường thơm bước cô liêu
Lênh đênh sương gió phong phiêu đỉnh đèo
Hương đàm vương vấn đi theo
Thoảng sâu trong gió cheo leo bụi hồng.
 
CHƠN NGHĨA

LÊN NÚI
Lên non mới biết non cao
Đường xa muôn nẻo công lao nhọc nhằn
Nghĩ thầy hôm sớm dạy rằng
Đường về giác ngạn trả bằng lẻ loi.

TÂM CẢNH
Đá nằm trơ giữa mắt tục
Dòng thời gian chảy dạt tự bao giờ
Thuyền không biết có đợi chờ
Đưa chàng lữ khách đến bờ lạc an.
 
CHƠN PHÁP

CHÀO THÔI
Giọt sương lác đác cung thiền
Phơi trên mộ cỏ trắng miền hư vô
Đưa tay nâng hạt tình cờ
Chợt dòng tâm lạnh sưởi tờ kinh thi
Chào thôi, kẻ ở người đi
Ta về rừng quạnh thầm thì bóng ta!
 
CHÉN TRÀ
Tặng Minh Trần đạo nhân
Vườn hồng trái cấm ai chưng
Mà non thiêng nọ lẫy lừng biển khơi
Khách từ tục phố lên chơi
Trút đôi giày cỏ lạnh trời man thiên
Vào đây chuốc chén trà huyền
Đối Trần - Tâm cạn nguồn thiền Tào Khê
Cùng nhau nâng chén vô thề
Đệ huynh thắm thiết, tình quê ngọt ngào.

ĐỈNH TIÊU DU
Chiều chiều nhớ cánh hạc gầy
Nhớ làn mây bạc vương đầy áo sư
Là ta lên đỉnh tiêu du
Câu thơ "Không Lộ" quét mù sa bay.
 
CHƠN QUÁN
 
BỒ ĐỀ NON XANH
Thuở xưa ai gánh đạo về
Qua đây rớt chút bồ đề non xanh
Chim kêu một thoáng treo cành
Huyền Không hứng giọt long lanh sương trời
Cỏ lau hoa nở trắng đồi
Ngàn thông gió mượn tụng lời tâm kinh
Ai kia soi núi thấy mình
Tay buông thế sự. Trăm tình buông tay!
 
CHIỀU VÀ ĐÊM
Gió lùa mây trắng dạo qua hiên
Chim hót đồi xa động cõi thiền
Am cũ ngắm xem chiều đuổi nắng
Hoàng hôn đội bóng chạy loang đêm.

CHÙA QUÊ
Chùa quê ấm mái tranh
Ngàn trúc lá buông mành
Trước mặt, bờ khe trắng
Sau lưng, chòm núi xanh
Siêng năng hoa rải thiện
Chăm chỉ cỏ vun lành
Y bát đời thanh thản
Tâm nuôi đạo trưởng thành.
 
CUỘC NGƯỜI
Đã bao năm với cuộc đời
Ta đi tìm lại con người trong ta
Bước chân lạc hướng quê nhà
Tuổi xuân dậy sóng phù sa cõi lòng
Níu chùng sợi nguyệt thả sông
Buộc trời đất ném vào lòng hư vô
Bỗng đâu nghe lạnh cuộc chờ
Hai tay níu lại bến bờ tử sinh
Lên chùa nghe một câu kinh
Lá thời gian rụng: giật mình bâng khuâng
Chút ngây thơ cháy vô cùng
Tro tàn năm tháng đóng khung ngày về
Đường đời chân bước chân lê
Dẫm lên xác nắng bốn bề đảo điên
Bước đi trong cõi chênh nghiêng
Đổ tình đổ mộng nằm triền chiêm bao
Mênh mông trong cõi sắc màu
Chẳng xôn xao tiếng lời chào muôn xưa
Ta vào trong cõi thiên thu
Ngàn năm gió lạnh mịt mù mây trôi
Bước mau qua hết cuộc người
Nụ cười tím tái bờ môi chạnh lòng!

ĐÓA TÂM MAI
Ngày qua lặng lẽ tợ làn mây
Vương vấn trần gian một chút này
Thoáng hiện trong sương màu nắng cũ
Khẽ rơi trước gió cánh hoa phai
Buộc thuyền bến mộng, cười sông thẳm
Dạo bước đường mơ, cảm bóng dài
Đất lạnh ngàn năm ươm ngọn lửa
Như nhiên chợt nở đóa tâm mai.

GIẤC MỘNG THƯỜNG
Thức dậy mang theo giấc mộng thường
Thấy lòng như đọng hạt thu sương
Tiếng chim hiu hắt rơi đầu núi
Sợi nắng bâng khuâng lạc cuối đường
Vẫn biết đồi xanh, không gió lặng
Lại sầu chồi biếc, chẳng niềm vương
Sắc xuân có thấy nguyên màu ấy
Nhìn cánh hoa xao chạnh chút buồn
 
 LẬT TRANG ĐỜI
Lật trang đời thấy mùa thu rất cũ
Nẻo đường xa lá đã trải bạc màu
Con sông nhỏ hai bờ chỉ một bến
Bước qua rồi cũng chẳng biết về đâu?
Lật trang đời thoảng mùi hương rất cũ
Cánh đồng trơ rơm rạ cũng lên men
Chim từng đàn hoang vu không chốn nghỉ
Sải cánh chiều níu nắng chạy vào đêm
Lật trang đời nghe âm ba câu hát
Len lỏi theo mấy nhịp tế bào tim
Vỡ hư vô bao nẻo đường hồ hải
Nói rất nhiều hố thẳm vẫn lặng thinh!
Lật trang đời vén tìm bức tranh cũ
Những mảng màu loam lỗ dáng dung nhan
Xác ký ức cháy bập bùng ngọn lửa
Cháy điên cuồng chẳng cháy nỗi thời gian…
 
MIỀN THƯƠNG NHỚ
Chợt trong sương thấy bóng mình
Cô liêu đứng – ngắm chút tình cô liêu
Gánh sau lưng ráng trời chiều
Khẽ tan vỡ giọt đìu hiu nắng vàng
Cầm trên tay lá thời gian
Gọi bâng khuâng tiếng hồng hoang bạc màu
Dòng hư vô chảy về đâu
Nhành sinh tử rụng hạt sầu riêng ai
Con sông ký ức miệt mài
Tìm bờ bến gởi hình hài cố quê
Đường xưa mây trắng lỗi thề
Miền thương nhớ cháy bốn bề bể dâu
Trăng cổ tích ngủ vực sâu
Gió ca dao hát đêm thâu một mình
Với hư không chạm tiếng kinh
Chuông chùa khẽ vọng tạc hình chiêm bao
Mộng mơ nở đóa hư hao
Đá mồ côi cũng nghiêng chao hình hài
Bâng khuâng dốc gió thở dài
Đất trời điểm nguyệt khéo cài bâng khuâng
Đóa phù sinh lạnh muôn trùng
Giọt hoang vu chẳng ngại ngùng hoang vu
Ai người đi giữa ngàn thu
Có xôn xao nhặt lời ru cội nguồn
Có xôn xao những lối buồn
Để trần gian hứng vô thường lãng quên
Chân dung gió quến bên thềm
Màu sương khói đã lạc miền khói sương
Ngờ đâu cánh én mù phương
Níu chân con gió hỏi đường bồng lai
Chợt trong xuân đóa tâm mai
Cỏ hoa ươm lại bào thai nụ cười.
 
MỤC ĐỒNG
Vườn tâm then cửa quên cài
Thả rong thân thế trên vai lữ hành
Mục đồng dấn bước quẩn quanh
Ngờ đâu cuối chợ trâu xanh viễn tình
Ngôn lời chết đuối trang kinh
Vong tâm như thể quên hình hài xưa
Quê hương thân thế gió lùa
Vầng trăng cố quận cũng vừa qua sông
Hai bờ có cũng như không
Trâu về gặp cỏ cánh đồng chân nguyên
Mục đồng tấu khúc bình yên
Vô thanh dậy tiếng vỡ miền khói sương!
 
NHỮNG MÙA THU ĐI QUA
Những mùa thu đi qua
Xác trần gian quến lại
Hư vô là mãi mãi
Nên chiếc lá lìa cành
 
Có sự sống mong manh
Nằm bên triền vực thẳm
Có khúc hát vô thanh
Muôn đời chưa vắng lặng
 
Những mùa thu đi qua
Những đường đời ngắn lại
Có mùa xuân mãi mãi
Nở một đóa hoàng hoa!

THẤY SƯƠNG
Chắc lẽ không môn ở chốn này
Có giàn hoa dại với mây bay
Có tình trăng nước hòa sương khói
Nhàn hạ, tĩnh cư một bóng thầy.
  
TIỄN BẠN
Mến tặng CB
Bỏ lại sau lưng một nẻo đường
Người đi lặng lẽ bóng sầu vương
Tiếng chim lạc lõng treo đầu núi
Sợi nắng quạnh hiu lạnh cuối vườn
Ngõ trúc níu mây trao hồn gió
Chung trà tiễn bạn đọng hơi sương
Chiều như chiếc lá buồn ly biệt
Có rụng dùm ta nỗi nhớ thương!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...